Chúng ta xử bọn nó tội gì?
 










 Chúng nó trốn khi kẻ thù còn xa lắm

 Còn Khánh Dương nhảy dù đánh thật hăng

 Còn Thị Nghè lính văn nghệ diệt xe tăng

 Trước giờ ban lệnh đầu hàng

 Tướng hèn đã đào ngũ

 Có thằng tướng bẩm sinh không xấu hổ

 Đứng chốn Tân Sa Châu nói phét "Không đi"

 "Đứa nào đi sang Mỹ làm cu li

 Còn vợ nó thì xoay nghề đĩ"

 Vài hôm sau nó âm thầm sang Mỹ

 Những thằng tướng chạy dài tướng bẩn

 Mặc quân binh lâm trận

 Cộng sản tràn vô rắn đã mất đầu

 Tổng tham mưu trưởng cút từ lâu

 Binh sĩ tan hàng sĩ quan ngơ ngác

 Trên hè phố Sàigòn tôi đi

 Ròng ròng nước mắt

 Chiều ba mươi tháng tư

 Em ơi chiều ba mươi tháng tư

 Tâm hồn tôi chít mảnh khăn sô

 Tôi đứng giữa hoàng hôn nào đó

 Như ngày xửa ngày xưa bé nhỏ

 Đếm xác người chết đói ngổn ngang

 Ôi xác ngày xưa

 Hôm nay súng ngắn súng dài mũ sắt quân trang

 Nằm rên rỉ dưới dép râu cộng sản

 Em bất hạnh hơn tôi em vội vàng di tản

 Nên em không được khóc với Sàigòn

 Em chậm chạp lớn khôn

 Em thiếu thốn đau thương tủi nhục

 Em bằng lòng cái gì vừa tay phút chốc

 Em ngại nhìn nỗi khổ chung quanh

 Em ơi em hiểu gì ở trại tập trung

 Sĩ quan của ta ngậm cay nuốt đắng

 Những sư tử kiêu hùng bị tước quyền chiến thắng

 Những hào quang rực rỡ vô cùng

 Những tinh cầu thuở mù mịt núi sông

 Đã thắp sáng Binh Long Kontum Pleime Quảng Trị

 Đã cống hiến quê hương mật ong tuổi trẻ

 Đã máu chảy dài từ Bến Hải đến cà Mau

 Chiến bại phũ phàng sỏi đá cũng đau

 Thành tích đầy mình những vết xâm kỷ niệm

 Nỗi nhục đỏ tươi cô đơn ngồi liếm

 Không than van rên xiết - Anh hùng

 Những người trót đi làm lịch sử

 Với lũ tướng cúi luồn

 Chỉ ân hận chưa thật sự hy sinh vì tổ quốc

 Em hiểu không lính của ta ba ngày học tập

 Khói súng sa trường xem cũng hư vô

 M16 nào đây? Không, cái thắng xích lô

 Đường phố buồn tênh thủ đô hiu hắt

 Dâu biển đổi đời lính nghèo cong lưng đạp

 Hôm qua bán máu hôm nay bán mồ hôi

 Tướng đã bỏ đi, đã bỏ đi rồi

 Lính ở lại láo lơ phe phẩy chợ trời

 Hồi hương phát vãng vùng kinh tế mới

 Tướng tá túc quê người phơi phới

 No cơm rững mở tiếp tục diễn trò hề

 Em ơi tôi có người bạn chết rất thảm thê

 Thương vợ thương con trễ năm ngày phép

 Tiếng khóc trẻ con làm bạn tôi quên hết

 Không trình diện nhất định ở nhà

 Bạn tôi bị quân cảnh bắt dẫn độ ra tòa

 Ba năm lao công chiến trường án phạt đào ngũ

 Hai tháng sau vợ nhận tin báo tử

 Em ơi bây giờ những thằng tướng hèn đào ngũ

 Chúng ta xử bọn nó tội gì?