|
Một chuyến hải hành
Về đâu một chiếc ghe chài nhỏ Biển đói gầm lên cơn sóng điên Gượng gạo giữa đôi miền sống chết Đau lườn thuyền vẫn ráng lênh đênh Mặt nước biển đen màu hấp hối Loang loáng ngời lưỡi hái tử thần Đêm cũng đen như chờ thủy táng Chọn giờ chôn biệt nỗi gian truân Thuyền bỗng chợt nghe thèm bến cũ Quay về có thể xót xa thêm Vết thương lòng ấy đang rướm máu Thẹn kiếp làm trai phế phổi rêm Gió vẫn gào lên, sóng há mồm Như chờ nuốt trửng chiếc thuyền con Sợ Trời Phật điếc cầu kinh lớn Nước biển hòa theo nước mắt chan Trong bão bùng còn nghe tiếng mẹ Gọi trở về đi dẫu thế nào Vẫn còn hơn chết ngoài biển cả Con chìm mẹ biết xác nơi nao ? Thế rồi sóng bớt cơn thịnh nộ Thuyền mỏi mệt thân vẫn gánh gồng Đêm dài như chửa từng được thức Mặt trời sắp ló dạng phương đông Ta quỳ sấp mặt hôn lên ván Hôn thuyền con giữ xác lại hồn Tạ ơn người đã ghìm tay lái Hải hành một chuyến tưởng vùi chôn Nha trang đêm vượt biển 21- 12 -1977 Thủy Lâm Synh | |