Nấm Mồ Đại Dương

Thôi đành giã biệt quê hương
Sóng to bão tố trùng dương biển dài
Thuyền con một chiếc miệt mài
Mắt mờ lệ đổ tình say biển nhà

Mặt trời lặn biển đen sao trắng
Bóng thuyền con bé nhỏ mong manh
Tiếng kêu cấp cứu thất thanh
Thế mà đồng loại nở đành làm ngơ

Hỡi những người xưa cùng cảnh ngộ
Những người mang kiếp sống ly hương
Ngày xưa chung kiếp đoạn trường
Ngày nay êm ấm quên lòng cứu nhau

Người ngoài còn giúp nạn nhân
Mà sao máu mủ nở đành bỏ rơi
Thôi đành vùi xác bể khơi
Lấy lòng biển cả làm mồ trùng dương

Kiếp sau dù được làm người
Xin làm dã thú đười ươi trên ngàn
Dù cho bèo giạt hoa tàn
Cũng còn chưa hận bằng người lênh đênh

Thuyền sắp vỡ tan thành trăm mảnh
Sóng dập dồn miệng cá mở ra
Hãi hùng máu đổ xót xa
Kiếp sau dù chết chẳng làm thuyền nhân