Em và tháng 7

Tôi gặp em - một chiều tháng Bảy
Khi đến chùa lễ Phật cầu an
Miệng tụng Nam Mô
Tay lần hạt tràng
Ôi thánh thiện làm sao gương mặt ấy.

Tôi ngắm nhìn em mà sao em không thấy
Cô bé tưởng chừng đang ở cõi hư vô
Tôi lặng lẽ nghe kinh Vu Lan
mà không sao hiểu được tê mô
Vậy mà em có thể xếp bằng
tụng niệm làu thông kinh Phật.
Trước mắt tôi, em vô cùng thánh thoát
Nét đoan trang,nhân hậu, từ tâm
Em, cô gái nhỏ , tôi gặp chiều tháng bảy.

Tôi vẫn đợi em
để chỉ nói vài câu làm quen với người con gái ấy
trong lúc em chừng như tất bật lăng xăng
Đến khi mưa rơi
Tôi ngỏ ý đưa về
Em mới kể tôi nghe đôi điều về gia cảnh.

Trong thổn thức, em nhớ về dĩ vãng
Tháng bảy năm nào em đã ra khơi
Gia đình của em cả thảy năm người
Cùng trôi nổi với gần trăm người Việt khác.
Biển cả mênh mông
Sóng to như thác
Đói khát bao ngày lại bị cướp thảm thương
Hải tặc Thái Lan mặc sức nhiễu nhương
Chúng lấy đi tất cả trong tiếng cười man rợ
Bỏ lại giữa biển khơi
Từng con người cuống cuồng hoảng sợ
chới với chìm dần vào biển lạnh mênh mông...
Em đã mồ côi khi được vớt từ biển Đông
Cha mẹ, anh em đã bị chìm trong vịnh Thái
Em cũng không hiểu vì sao em tồn tại
Trên mảnh ván thuyền trôi nổi như một cái xác không thôi
Để hôm nay em sống lạc loài
Trên xứ lạ không người thân ruột thịt.

Trong tiếng mưa rơi và đêm trường tĩnh mịch
Cô bé dường như muốn sống lại ngày xưa
Tháng bảy Vu Lan cùng cha mẹ đi chùa
Đọc kinh Phật, cầu an và cài hoa đỏ.

Tôi nghe em nói trong hai hàng lệ nhỏ
Biết nói gì để chia sẻ cùng em
Trong nỗi đau chung của dân tộc Việt mình
Còn có cả triệu nỗi đau riêng lẻ
Em giờ đây sống một mình quạnh quẽ
Nơi xứ người lắm cạm bẫy lẫn nhiêu khê
Em đã đến đây qua bao cay đắng ê chề
Vẫn cứ sống
Cứ vươn lên mạnh mẽ.
Tôi ngưỡng phục em - một cô gái trẻ
Tự tạo cho mình nghị lực để vươn lên
Hạnh phúc cho tôi khi được làm quen
Em, cô gái nhỏ , tôi gặp chiều tháng bảy.


Nguyễn Đạt
(VuLan 2001)