|
Thuyền nhân
Đất đuổi anh xuống sông Sông quăng anh ra biển Biển ném anh vào đại dương Thuyền anh giữa mênh mông như tâm điểm một vòng tròn bí hiểm Ngày cứ qua Đêm cứ đến Mặt trời mọc phương Đông Rồi mặt trời lặn phương Tây Bãi hứa sợ rằng không cuối chân mây Đằng trước Đằng sau Bên trái Bên phải nhấp nhô tuyệt vọng Vòng tròn rộng vòng tròn mãi mãi rộng Nỗi chết to nỗi sống nhỏ dần dần Thuyền anh vẫn đi tưởng chừng bất động tưởng chừng lui về vô định một vòng tròn Mà con thuyền bò lên lùi lại hay ngừng Như tâm điểm cái trùng khơi bí hiểm Ngày cứ qua Đêm cứ đến Biển cứ lặng thinh và trời cứ nín câm Hoàng hôn biển say rượu sóng gầm Mỗi ngọn sóng một mộ bia vừa mọc Đã khắc tên ai Chết cười hay chết khóc Đã khắc tên ai chết nhanh hay chết sặc chết ngon chìm vội hay chết giẫy dao đâm Đã khắc tên ai chết đói chết khát chết đứng chết nằm chết dưới bụng giả nhân khốn kiếp chết trước hay chết sau cơn no hãm hiếp Em ơi chẳng bao giờ em biết chuyện thuyền nhân chuyện thuyền nhân bi thảm Việt Nam đánh đu định mệnh viễn du quan tài gỗ Khi thế giới đã có tàu ngầm nguyên tử thương thuyền nườm nượp hạm đội giăng đầy sóng gió đại dương coi là đồ bỏ Thế giới văn minh kỹ thuật giầu sụ sự tinh khôn mập ú Chỉ tiếc loài người chưa tiến bộ tình yêu Loài người xem ra vẫn rất nghèo Trái tim và lòng trắc ẩn Loài người chỉ ham làm khán giả bất nhẫn Thản nhiên xem Việt Nam diễn kịch Thuyền Nhân Chữ nào đau khổ hơn Boat People Chữ nào bần tiện hơn Refugié économique Trên đầu ngọn sóng mộ bia còn hằn nét khắc Nghĩa tự do của em gái vị thành niên tiết trinh em đã biến dạng cường toan nhỏ giọt nhỏ giọt nhỏ giọt lên hững hờ thời đại nhỏ giọt nhỏ giọt nhỏ giọt lên lương tri nhân loại nhỏ giọt nhỏ giọt nhỏ giọt lên vinh quang hải tặc và tâm hồn không cựa quậy Thái Lan Em ơi vì em chẳng bao giờ làm thuyền nhân nên chẳng bao giờ em biết Hoàng hôn biển say rượu sóng gầm Mỗi ngọn sóng một mộ bia vừa mọc Ở nghĩa trang biển cả chiều tàn Ở bao la bát ngát mênh mang Mà thuyền anh như tâm điểm một vòng tròn bí hiểm Ngày cứ qua Đêm cứ đến Bình minh não nề hơn cả hoàng hôn Nắng thấp Nắng cao không soi tỏ nhận đường Ôi những cuộc hành trình vinh danh sự sống Hải đồ : Niềm Tin Hải bàn : Hy Vọng Vẫn ra khơi để định nghĩa Làm Người Kiêu hãnh với Đất với Trời Ngồi lên mặt đại dương nhịn khát Ngồi lên mặt đại dương chấp phong ba bão táp Ngồi lên mặt đại dương thèm gặp cánh chim bay Thèm nhìn rõ con tầu nhân loại qua đây Con tầu đến Hạnh phúc Ước mơ ngó ngơ tăng tốc độ Khi ấy tĩnh từ xấu hổ Thay thế tất cả những trang sách luận về tình yêu loài người Khi ấy khẩu hiệu Human Rights rách nát tả tơi Kinh điển bác ái từ bi vất vào thùng rác Khi ấy lương tâm rắc hạt tiêu đầy mắt Giả vờ khóc cho hợp thời trang Và thuyền anh vẫn giữa mênh mông Như tâm điểm một vỏng tròn bí hiểm Ngày cứ qua Đêm cứ đến Biển cứ lặng thinh Trời cứ nín câm Và loài người cứ khiêu vũ liên hoan Độc Ngữ | |