|
Dòng sông cũ, làm sao anh quên được Tuổi thơ anh theo con nước vui buồn Tháng giêng xanh anh lơi thú bơi truồng Chờ hạ chín thả bền bồng ước rối Bờ bên kia đợi chờ anh phạm tội Vải ngọt lừ bầy tu hú rủ rê Sợ sóng to anh hối hả kết bè Than chuối nhỏ vụng về không tới đích Anh đắm say nhiều nhưng chưa hối tiếc Treo cây đời trái cấm vẫn còn nguyên Cứ thảnh thơi anh dạo cõi bình yên Hồn lụa mướt và môi mềm xuân lộc Những tháng kim cương, những năm ngà ngọc Mỗi hành hương mỗi xóa vội chân chim Bởi dại khờ anh đánh lạc hương quen Nên kỷ niệm như mũi tên phiêu bạt Con cá măng trườn mình lên bãi cát Anh ngày xưa trần trụi tắm hoa niên Nếu tóc tơ lỡ cháy nắng ưu phiền Cơn nghịch lũ cũng ngoan hiền chảy chậm Ðể xoải tay giữa dòng anh ngụp lặn Ngoi đầu lên da thịt lại tươi non Ấu thời anh nào biết có hoàng hôn Ở trưa gắt dòng sông hè rực rỡ Dòng sông êm đềm, dòng sông mầu mỡ Vun bồi anh mật ngậy sữa phù sa Sông dài bao dung, sông rộng vị tha Sông dậy nói cả lời hoa tiếng bướm Sông nuông chiều anh ngủ vùi sung sướng Ru đời anh câu lục bát vuông tròn Anh hay đâu tình sẽ bị xoáy mòn Khi bước xuống đu leo dây cuộc sống Trót ngã đau, anh buông đời lêu lổng Tỉnh mê hoang thì hỏng vốn hư lời Trái tim anh hằn rõ những lằn roi Anh khôn quá nuốt từng hơi thù hận Cứ thế mãi, lòng anh đầy u ẩn Tâm tư anh rướm máu úa lên đường Anh, bây giờ trên cạn bủa mù sương Sông đã lấp tìm ai về xưng tội Duyên Anh (Sông lấp - 1975) | |