|
Thành Phố Hồ Chí Minh, ngày 15 tháng 10 năm 2005. ĐƠN KHIẾU NẠI Kính thưa Quý ông, Tôi đứng tên dưới đây là Lê Quang Liêm, 86 tuổi, thường trú tại E 1, Cư Xá Nguyễn Đình Chiểu, F4, Quận Phú Nhuận, TP.HCM, xin kính trình sự việc sau đây: Nguyên ngôi nhà tại số 114 Bùi Thị Xuân, Q1, TP.HCM đã bị Uỷ Ban Nhân Dân TP.HCM quản lý từ năm 1983, tôi là sở hữu chủ ngôi nhà này đã có gởi nhiều đơn khiếu nại đến Thủ Tướng Chính Phủ, Uỷ Ban Nhân Dân TP.HCM, nhưng suốt 22 năm dài vẫn không được giải quyết. Gần đây nhất, tôi có gởi đến Thủ Tướng Thỉnh nguyện thư đề ngày 24-3-05 để xin cứu xét vấn đề này nhưng mãi đến nay cũng vẫn không được giải quyết. Theo lời hướng dẫn, tôi có gởi một đơn Khiếu nại đề ngày 21-5-05 đến Sở Xây Dựng TP.HCM thì đến ngày 31-5-05, Sở Xây Dựng lại bảo tôi đến Ban Tôn Giáo TP.HCM để được giải quyết. Nhưng rồi ... mãi cho đến nay đã 135 ngày trôi qua, sự khiếu nại của tôi về vấn đề trên vẫn chưa thấy được một hướng giải quyết nào từ các cấp thẩm quyền. a)-Trên cơ sở pháp lý, ngôi nhà 114 Bùi Thị Xuân nằm trong 2 diện: b)-Ủy Ban Nhân Dân TP.HCM đã hành động vi hiến trong việc quản lý ngôi nhà này vì: c)-Suốt 22 năm dài, cơ sở 114 Bùi Thị Xuân, một nơi thờ phượng tôn nghiêm, tín ngưỡng thiêng liêng của PGHH tại Thủ Đô (cũ) lại trở thành một địa điểm thế tục, ô hợp, bừa bãi, vi phạm nghiêm trọng Điều 70 của Hiến Pháp ... trong lúc cơ sở này do Uỷ Ban Nhân Dân TP.HCM trực tiếp quản lý. d)- Chiếu Điều 58 của Hiến Pháp và Điều 6 của Bộ Luật Dân Sự quy định: "Nhà nước bảo hộ quyền sở hữu hợp pháp của công dân . . ."Thế thì hiện nay tôi là một công dân hợp pháp như bao nhiêu công dân khác trên đất nước VN, tại sao tài sản của tôi lại bị quản lý? e)- Chiếu Điều 70 của Hiến Pháp quy định: " ... Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ . . .". PGHH là một tôn giáo như bao nhiêu tôn giáo khác tại VN sao nơi thờ tự thiêng liêng của PGHH bị quản lý? Qua một ít nhận xét trên đã cho thấy Uỷ Ban Nhân Dân TP.HCM quản lý ngôi nhà 114 Bùi Thị Xuân là một hành động không đúng căn bản hiến định, không có cơ sở pháp lý, không nhằm vào mục tiêu lợi ích công cộng, biểu hiện sự sử dụng quyền lực chà đạp tự do tín ngưỡng, huỷ diệt danh dự của PGHH, làm cho hằng triệu triệu tín đồ PGHH chúng tôi không dằn được phẫn uất, không ngăn được trào lòng xúc động khi có dịp đi qua ngôi nhà 114 Bùi Thị Xuân và tự cảm thấy có một chủ trương tiêu diệt PGHH quá rõ rệt, gieo rắc vào lòng chúng tôi một niềm tủi nhục sâu sắc . . . bắt buộc phải đem mạng sống để bảo vệ danh dự và tiền đồ đạo pháp của mình. Hơn thế nữa, không phải PGHH chỉ có một tình trạng bi thảm như vụ 114 Bùi Thị Xuân này mà còn hằng trăm tình trạng như vậy đã xảy ra sau ngày 30-4-75, hay nói rõ hơn là tất cả tài sản Giáo Hội PGHH đều bị tịch thu toàn bộ và mãi mãi đến bây giờ, sau 30 năm cai trị, nhà cầm quyền chưa trả lại cho PGHH một miếng ngói, một viên gạch. Quả là một sự phân biệt đối xử quá nghiệt ngã với PGHH. Vì sao? Chiếu tinh thần Nghị Quyết 755/2005/NQ/UBTVQH 11 ngày 2-4-05 của Quốc Hội CHXHCNVN, Điều 1 , khoản 2 . . . Điều 4 thì cơ sở 114 Bùi Thị Xuân có đủ điều kiện được trả lại dù là thuộc diện tài sản SỞ HỮU TƯ NHÂN hay thuộc diện TÀI SẢN TÔN GIÁO. Thế mà 135 ngày trôi qua, tôi đã đi gần rã đôi chân: đi đến Uỷ Ban Nhân Dân Thành Phố, đi đến Sở Xây Dựng, đi đến Ban Tôn Giáo Thành Phố, rồi trở lại Sở Xây Dựng, trở lại Ban Tôn Giáo Thành Phố trong cái bối cảnh "chỗ này chỉ lại chỗ kia, chỗ kia bảo trở lại chỗ này" ... và ngày qua tháng lại, 135 ngày đã trôi qua, có lẽ còn không biết bao nhiêu ngày nữa, vấn đề 114 Bùi Thị Xuân mới được giải quyết? Kính thưa Ông Thủ Tướng, Qua một ít trình bày sơ lược kể trên ắt Quý ông đã nhận thấy được phong cách làm việc của các cấp hành chánh địa phương. Rõ là một sự thật đáng buồn, khi phải đến "cửa quan" của các Ngài để yêu cầu giải quyết một vấn đề. Cũng thật khó hiểu Luật Khiếu Nại của Nhà nước CHXHCNVN đặt ra phải chăng là chỉ để bắt buộc người dân đen chấp hành, còn các cấp chức năng của Nhà nước thì tha hồ "tùy tiện"? Vụ khiếu nại về ngôi nhà 114 Bùi Thị Xuân, tôi đã khiếu nại suốt 22 năm dài, nhưng điều cần nói là gần đây nhất, khi Luật Khiếu Nại, Tố Cáo được sửa đổi, bổ sung (năm 2004), đã có những quy định khá rõ ràng, thế mà sự khiếu nại này của tôi lại không được Thủ Tướng và các cấp chức năng TP.HCM thụ lý nghiêm chỉnh theo Luật Khiếu Nại và Điều 16 khoản 4 của Nghị Quyết 755/2005/NQ/UBTVQH 11. Tôi nghĩ việc "tự thiêu" của bà Phạm Thị Trung Thu tại nhà Tiếp Dân của Đảng và Nhà nước tại số 1, Mai Xuân Thưởng (Hà Nội) là một tấm gương soi sáng lương tri của Quý Ngài phải nhớ đến Điều 2 và Điều 8 của Hiến Pháp nước CHXHCNVN ... phải nhớ đến trọng trách phục vụ nhân dân trong cương vị của mình. "Kiếp người ở cõi thế gian này tuy là ba vạn sáu ngàn ngày nhưng thật ra chỉ trong gang tấc ... thế thì tạo làm chi những oan oan tương báo, những trả vay vay trả đời đời kiếp kiếp cho cháu con mai hậu ?"... "Cái gì của Cesar hãy trả lại cho Cesar". Kính thưa Quý Ông, Ở dưới bóng mặt trời này mọi sự việc đều có giới hạn, cả đến sự nhẫn nại cũng thế. Vì danh dự của PGHH, vì tiền đồ của Đạo pháp, hiện nay người tín đồ PGHH cảm thấy không còn kéo dài sự nhẫn nại được nữa và chỉ còn có một con đường duy nhất là: Chết vinh hơn sống nhục.
Trân trọng kính chào Quý Ong. Đồng kính gởi: |