Ai giết Hồ Chí Minh? (Kết)

Minh Võ

Trước khi sang đoạn 3, chúng tôi đề nghị những ai còn ngưỡng mộ nhà văn Nhất Linh và cụ Nguyễn Hải Thần hãy nghĩ tới những dòng chữ trên của Trần Dân Tiên, tức Hồ Chí Minh mà đừng vô tình hay hữu ý gián tiếp tiếp tay cho luận điệu tuyên truyền của cộng sản rằng “Hồ Chí Minh là đại anh hùng dân tộc”, như một số cơ quan truyền thông ở Quận Cam và Houston vừa làm khi cho đăng nguyên văn (mà không bình luận) bài Huyền Thoại Hồ Chí Minh của Lữ Phương (tháng 10 và 11, 2001).

3. Điểm 3, cũng là điểm chính, chúng tôi muốn bàn ở đây là Hồ Chí Minh đã núp dưới một bút hiệu vô danh tiểu tốt để cố làm cho quần chúng nghĩ rằng ông ta vốn một lòng vì tổ quốc, vì dân, vì nước, chứ không phải vì quyền lợi cá nhân, hay chịu sự chi phối của Liên Xô, tranh đấu cho lý tưởng quốc tế vô sản nào khác. Và, ông có đạt được mục đích này không?


Trước hết, phải công nhận bước đầu ông đã thành công, khi chưa ai khám phá ra Trần Dân Tiên chính là ông. Đọc Trần Dân Tiên, người dân chất phác dễ dàng tin Hồ Chí Minh là người yêu nước.

Trần Dân Tiên (HCM): Liên Xô “tuy chưa phải là thiên đàng cho mọi người, nhưng quả thực là thiên đường cho thiếu nhi”
Nguồn: academic.brooklyn.cuny.edu
Trần Dân Tiên không nói gì đến liên hệ mật thiết giữa Nguyễn Ái Quốc với quốc tế 3, sau này là Liên Xô. Khi nhắc đến Liên Xô, TDT chỉ ghi lại sơ lược lời Nguyễn Ái Quốc ca tụng Liên Xô “tuy chưa phải là thiên đàng cho mọi người, nhưng quả thực là thiên đường cho thiếu nhi” (tr. 68). Qua Trần Dân Tiên diễn tả, HCM lúc còn mang cái tên Nguyễn Ái Quốc không ca tụng nhiều mà chỉ nói phớt qua về chế độ xã hội của nước Nga rồi kết luận: “Đây là một chế độ rất hay”. (tr.64). Tất cả chỉ có thế. “Ông Nguyễn” không bàn kỹ về chế độ cộng sản hay chủ thuyết Marx. Trái lại còn có chỗ ông thú nhận mình chẳng hiểu biết nhiều về chủ nghĩa này. (tr.49) và thậm chí nơi trang 35, TDT còn mượn lời “một người quen” của “ông Nguyễn” để xác quyết: “Lúc ấy ông Nguyễn là một người yêu nước, quyết tâm hy sinh tất cả vì tổ quốc; nhưng ông Nguyễn lúc đó rất ít hiểu về chính trị, không biết thế nào là Công hội, thế nào là bãi công và thế nào là chính đảng.”

TDT bênh vực HCM nhiều nhất khi viết rằng ông Nguyễn bỏ phiếu cho Quốc Tế 3 mà không bỏ phiếu cho Quốc Tế 2 chỉ vì QT3 có nói đến vấn đề thuộc địa (tr. 52). Nghĩa là Nguyễn Ái Quốc, tức HCM vào đảng cộng sản chỉ vì thấy đảng đó tranh đấu cho quyền lợi các dân tộc sống dưới ách thực dân. Còn luận cứ nào hùng hồn hơn để chứng minh Nguyễn Ái Quốc là người yêu nước? Nhất là khi tác giả cố tình bỏ qua không nhắc tới những liên hệ khác của Nguyễn Ái Quốc với đảng CS Liên Xô và đảng CS Trung Quốc.

Khi mà cộng sản xua quân vào chiếm Saigon đặt cả nước dưới sự thống trị của họ, ta mới hiểu HCM đã thành công đến mức nào trong âm mưu che giấu lý lịch và bộ mặt thật của ông.

Nhưng khi đã biết TDT chính là HCM thì những âm mưu thầm kín nhất của ông dần dần bị phơi bầy. Đây là điều chúng ta sẽ tìm thấy khi dựa vào lời lẽ của ông trong tập sách này và đối chiếu với các tài liệu chính thống khác, gồm những lời phát biểu của ông, những sử sách ghi lại hành động của ông, nhất là của chính những cán bộ trung thành với ông tiết lộ trong các tác phẩm của họ, như Hồng Hà, Hoàng Văn Hoan v.v… Trong khuôn khổ một bài viết ngắn, chúng tôi chỉ xin dẫn chứng một số điều từ các tác phẩm của hai nhân vật này.

Khi đọc sách của Trần Dân Tiên viết về Hồ Chủ Tịch, có một điều khiến người đọc phải bật cười là rất nhiều chỗ ông ta nói đến “bí mật”, “mất tích”, “mất đầu mối”. Nhưng, nếu suy nghĩ lại thì thấy không buồn cười được mà phải tự hỏi: “Có âm mưu gì đây?” Vì những chỗ mất tíchbí mật đó thường nằm trong các thời điểm hành tung của HCM lệ thuộc vào Liên Xô (LX) cần được giấu nhẹm.

Nếu TDT là người khác, không phải HCM, thì có thể chấp nhận là người viết sách không biết chuyện đó thực. Nhưng TDT chính là HCM, là kẻ cầm bút viết tiểu sử của mình thì không thể không biết. Đối với chính mình sao lại bí mật, sao lại mất đầu mối được, nếu không phải là tác giả (HCM) muốn giấu một cái gì không tốt đẹp cho việc thần thánh hóa bản thân?

Hãy nêu vài ví dụ:

TDT viết Nguyễn Ái Quốc đến Matxcơva lần đầu để được gặp Lenin và sửng sốt khi biết tin Lênin đã chết, không còn gặp được.

Thế nhưng Hồng Hà, một tay viết sử chính thức của “Đảng ta” thì viết rõ Nguyễn Ái Quốc đến đó là để dự đại hội Nông Dân, lúc ấy Lenin hãy còn sống. Trang 24, Hồng Hà viết: “Anh ra ga xe lửa, đáp tầu đi Mát-xcơ-va, và nhiệm vụ mới đang chờ anh: chuẩn bị dự hội nghị Quốc Tế nông dân được triệu tập theo sáng kiến của Lênin.”

Khi Lenin chết, Nguyễn Ái Quốc đang có mặt ở LX, trong khách sạn Luxe. Trang 80, Hồng Hà viết: “…Như mọi đồng chí khác, anh bỏ dở bữa ăn. Các tầng gác trong khách sạn trầm lặng hẳn đi…”

Và còn không biết bao nhiêu việc khác tại LX và Trung Quốc, TDT đã lờ hẳn không hề nhắc tới chỉ vì có liên hệ đến công tác mật của một cán bộ Quốc Tế CS. Ví dụ TDT không nói gì đến việc Quốc là cán bộ của bộ Phương Đông, thuộc Quốc Tế Cộng Sản, trong khi sách của Hồng Hà (Bác Hồ trên đất nước Lênin), trang 107 có phóng ảnh giấy chứng nhận do Pê-Tơ-Rốp, bí thư của bộ này ký xác nhận “Đồng Chí Nguyễn Ái Quốc là cán bộ của bộ Phương Đông, ban chấp hành Quốc Tế Cộng Sản”.

Trang 128–129 còn in ảnh Nguyễn Ái Quốc với lời ghi: “Đồng chí Nguyễn Ái Quốc tại đại hội 5 Quốc Tế CS” và ảnh giấy mời đ/c NAQ dự hội nghị lần thứ tư Ban chấp hành QTCS mơ rộng 1924.

Michael Borodin
Nguồn: republicanchina.org
Về việc ông làm việc cho phái bộ Borodin của Liên Xô cạnh Quốc Dân Đảng Trung Quốc, TDT đã nói dối như sau: “Bấy giờ ông Nguyễn ở Trung Quốc, ông bắt đầu đi bán thuốc lá và bán báo để sống” (tr. 69) ... Đọc quảng cáo trên tờ Quảng Châu nhật báo, ông tìm đến làm phiên dịch cho ông Bô-Rô-Đin, cố vấn chính trị của bác sĩ Tôn Dật Tiên và của chính phủ Quảng Châu… (tr.71)”

Trong Bác Hồ trên đất nước Lênin, nơi trang 148, Hồng Hà viết:

“Cương vị của anh trong Quốc Tế CS và nhiệm vụ công tác của anh ở Quảng Châu chỉ có Borodin và vợ là đ/c Pha-Nhi-A Xê-Mê-Nô-Vô-Na Borodina biết. Về công khai (nghĩa là có mặt bí mật – MV), anh là cố vấn riêng và người phiên dịch của đ/c Borodin, đồng thời là phóng viên của hãng Roxta. Trong cơ quan của Borodin, phủ đại soái LX hoặc lãnh sự quán LX, làm việc giữa tập thể các đồng chí chuyên gia Xô Viết, anh Nguyễn mang thêm một tên Nga là Ni-Lốp-Xky. Nhưng các bạn quen gọi anh là đồng chí Lý” (tắt của Lý Thụy – MV).

Việc thành lập và thống nhất đảng cộng sản Đông Dương hết sức quan trọng đối với mọi đảng viên. Nhưng trong cuốn sách viết dưới bút hiệu TDT, ông Hồ chỉ nói phớt qua vài hàng và nhắc lại như chính ông là ngưòi hô hào thống nhất, chứ không phải do chỉ thị của Quốc Tế CS (trang 86). Ông còn cẩn thận nhắc lại chính cương của đảng là “Dân tộc độc lập, Nhân dân tự do, Dân chúng hạnh phúc” na ná như chủ nghĩa Tam Dân của bác sĩ Tôn Dật Tiên, người sáng lập Trung Hoa Quốc Dân Đảng.

Nhưng hãy xem Hồng Hà thuật lại, trong tác phẩm đã dẫn nơi trang 237, việc thống nhất đảng ra sao và ông Hồ đã nói gì trong dịp này:

“Anh xúc động mở đầu lời kêu gọi nhân dịp thành lập đảng: Nhận chỉ thị của Quốc Tế CS, giải quyết vấn đề cách mạng ở nước ta, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ và thấy có nhiệm vụ phải gửi tới anh chị em và các đồng chí lời kêu gọi này … Đảng CSVN đã được thành lập. Đó là đảng của giai cấp vô sản. Đảng sẽ dìu dắt giai cấp vô sản lãnh đạo cách mạng VN đấu tranh nhằm giải phóng cho toàn thể anh chị em bị áp bức, bóc lột.”


Như vậy, 18 năm trước khi viết hồi ký với bút hiệu TDT, ông đã xác nhận làm theo chỉ thị của QT CS tức Đệ Tam Quốc Tế, lúc ấy do Liên Xô dưới thời Stalin hoàn toàn chi phối. Đồng thời, trong lời tuyên bố trên, ông không hề nói gì đến dân tộc đang bị ách đô hộ của thực dân mà chỉ nêu mục tiêu dìu dắt giai cấp vô sản đấu tranh chống áp bức, bóc lột.

Trong cuốn Bước Ngoặt Vĩ Đại của lịch sử đảng CSVN của Lưu Quý Kỳ xuất bản cuối thập niên 50, hay đầu thập niên 60, còn in cả phóng ảnh bức thư viết bằng tiếng Pháp của QTCS.

Nhưng TDT thì cố biện bạch là ông Hồ chỉ muốn lập một đảng cách mạng quốc gia, có thể lấy tên gì cũng được, chẳng hạn “Hội VN thanh niên cách mạng đồng chí” như trước hoặc “Đảng CS” như ngày nay”… (nguyên văn)

Ông Hồ dưới bút hiệu TDT trong Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch, đã mô tả ông như người yêu nước muốn đoàn kết mọi thành phần quốc gia dân tộc chống thực dân.

Nhưng, Hồng Hà trong Bác Hồ trên đất nước Lênin đã trưng lại nguyên văn lời ông nhắn Nguyễn Thị Minh Khai và Tú Hưu

phải tiêu diệt bọn Tờ-Rốt-Kít: … Hai là, khắp nơi và cả ở VN, bọn Tờ-Rốt-Kít đã bộc lộ chân tướng phản động của chúng. Đảng ta phải dùng mọi cách để lột mặt nạ chúng làm tay sai cho chủ nghĩa Phát Xít, phải tiêu diệt chúng về chính trị. Không được có thỏa hiệp nào, nhượng bộ nào với chúng.
(tr. 314)

Chính vì cái chủ trương này mà những Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, Tạ Thu Thâu rồi cả Dương Bạch Mai là những người có xu hướng đệ tứ (tức thuộc nhóm Trốt-kít) đều bị chết thảm.

Leon Trotsky: trong bệnh viện sau khi bị ám sát tại Mexico city (20/08/1940)
Nguồn: channel4.com
Ai cũng biết Trotsky là một trong những lãnh tụ cộng sản lớn nhất thời Lenin. Sau khi Lenin chết thì ông trở thành đối thủ của Stalin và đã bị Stalin trục xuất rồi cho người ám sát. Khi Nguyễn Ái Quốc chủ trương tiêu diệt (về chính trị?) những người thuộc nhóm này, rõ ràng ông ta đã lệ thuộc hoàn toàn vào chính sách đàn áp dã man của Stalin.


Về đảng cộng sản VN, Trần Dân Tiên chỉ nói phớt qua và không cho biết ông Hồ nắm chức vụ gì quan trọng trong đó. Nhưng về mặt trận Việt Minh (6) thì được TDT nói đến nhiều hơn và còn xác định ông Hồ là lãnh tụ Việt Minh (tr.103)

Chủ trương của Việt Minh được TDT ghi rõ:

“Nhân Dân VN hãy đứng về phía Đồng Minh! Đánh đuổi Nhật-Pháp, tiễu trừ Việt gian! Đấu tranh cho độc lập của tổ quốc! Người VN chúng ta hãy đoàn kết lại”

Vì thấy rõ triển vọng chiến thắng của Đồng Minh nên ông Hồ đã đứng hẳn về phe Đồng Minh, lúc ấy có cả Liên Xô. Ông cũng cố lấy lòng Mỹ bằng cách đích thân đi bộ sang Trung Quốc để trao cho nhà chức trách quân sự Mỹ tại đây một phi công Mỹ tên Shaw mà du kích quân (hay đồng bào?) cứu được (hay bắt được?).
Lời hô hào của ông được nhân dân hưởng ứng vì những lý do:

– Thứ nhất, ai cũng thấy rõ chủ trương đứng về phía Đồng Minh là thượng sách.

– Thứ hai, người Việt còn đang thù Nhật và muốn thoát ách đô hộ của thực dân Pháp.

– Thứ ba, cái tên Việt Minh, viết tắt của Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội bắt nguồn từ một tổ chức của những người yêu nước đang lánh nạn, hoạt động ở Hoa Nam, đứng đầu là nhà cách mạng quốc gia Hồ Học Lãm. Uy tín của ông này lúc ấy rất lớn trong cộng đồng người Việt ở đây, nên có người đã nói, trong khi vận động còn có luận điệu mập mờ gợi ý rằng cái tên Hồ Chí Minh là bí danh của ông Hồ Học Lãm. Nếu đúng như lời nói trên thì ông Hồ không những mượn tên tổ chức Việt Minh mà còn mạo cả tên của Hồ Học Lãm. Về việc ông Hồ lợi dụng uy danh của Hồ Học Lãm, Hoàng Văn Hoan một cán bộ cao cấp trong bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam, bị nhóm Lê Duẩn ngược đãi bỏ trốn sang Trung Quốc nhân một dịp đi công cán, đã viết rõ như sau trong cuốn hồi ký Giọt Nước Trong Biển Cả (Tập I, tr.133):

“Vào khoảng tháng 10 năm 1940, khi chúng tôi đến Quế Lâm thì Bác đã ở đó. Ông Hồ Học Lãm cũng đã được xếp đặt đến chữa bệnh ở bệnh viện Quế Lâm rồi. Chúng tôi thường bí mật gặp Bác ở biện sự xứ Bát Lộ Quân để báo cáo và xin chỉ thị về hoạt động.


…Vấn đề đầu tiên là vấn đề lấy danh nghĩa gì để hoạt động? Bác chủ trương lấy danh nghĩa Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội, và mời ông Hồ Học Lãm đứng ra chủ trì để chúng ta dựa vào đó mà hoạt động. Chủ trương đó xuất phát từ chỗ Việt Minh là một tổ chức mà trước kia đã cùng với ông Hồ Học Lãm lập ra và đăng ký ở Nam Kinh; xuất phát từ chỗ ông Hồ Học Lãm không phải là cộng sản mà lại thật lòng ủng hộ chúng ta, nếu ông đứng ra làm, thì sự hoạt động của chúng ta được nhiều điều thuận lợi.

Rất đồng ý với ý kiến này, ông Hồ Học Lãm nhận đứng tên làm chủ nhiệm Việt Minh, giới thiệu chúng tôi đi gặp…
(toàn những người của Trung Hoa Quốc Dân Đảng, chống cộng sản …, nhất là Lý Tế Thâm và Dương Kế Vinh –MV).


Trước đó (từ tr. 88 đến 105), Hoàng Văn Hoan đã nói kỹ về ông Hồ Học Lãm là người cùng làng với Hoan, thuộc dòng cách mạng yêu nước có tiếng (tr. 88), lúc này đang giữ trọng trách trong quân đội Trung Hoa Quốc Dân Đảng, được các cấp chỉ huy THQDĐ tin dùng. Hoan cũng nói chính ông Hồ Học Lãm đã lập nên Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội, đích thân lãnh đạo tổ chức này cùng với ông Nguyễn Hải Thần và một số người thuộc nhóm Hoàng Văn Hoan làm phụ tá. Hoan nói chính ông Hồ Học Lãm bảo “gọi tắt là Việt Minh” (tr. 103). Rồi cũng chính ông Hồ Học Lãm xuất tiền túi ra lập tờ báo bằng chữ Trung Quốc lấy tên là Việt Thanh (tr.105).


Trang 107, Hoàng Văn Hoan viết:

“Ông (Hồ Học Lãm) không phải cộng sản. Ông là người Nho học, nhưng đã thực hành mặt tích cực của một số giáo điều của đạo Nho… và ông đã giúp Đảng ta và một số đồng chí của ta rất nhiều.

Ông không phải là cộng sản. Điều này Quốc Dân Đảng Trung Quốc biết rõ trăm phần trăm. Ông đứng ra lập Việt Minh trong lúc này đối với chúng ta mà nói là một sự che chở rất có hiệu lực. ”

Những trang sách của Hoàng Văn Hoan đã cho thấy rõ cả thủ đoạn lẫn dã tâm và hướng nhắm đích thực của Hồ Chí Minh cùng đồng đảng của ông.

Hồ Chí Minh đã lợi dụng nhiệt tâm, thiện chí của các nhà cách mạng quốc gia, vay mượn và thậm chí mạo danh những người này để tổ chức, củng cố thế lực. Song song với thủ đoạn đó là thủ đoạn mượn danh nghĩa hoặc núp sau các tổ chức quốc gia để lôi kéo quần chúng, mở rộng ảnh hưởng trong khi bí mật chuẩn bị thời cơ tiêu diệt các tổ chức này.

Chứng cớ cụ thể nhất là đi dần từ sự nhờ vả dựa dẫm danh nghĩa tổ chức Việt Minh của Hồ Học Lãm tới chỗ cướp luôn tổ chức này và trong Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, dưới bút hiệu Trần Dân Tiên, Hồ Chí Minh đã trắng trợn viết rằng chính mình là lãnh tụ Việt Minh.

Hồ Chí Minh đã lập lờ đánh lận con đen, bằng cách thêm hai chữ “mặt trận” ở trước danh xưng Việt Minh, để khi cần có thể bào chữa rằng không hề ăn cắp danh xưng Việt Minh xuất phát từ cái tên Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội của nhóm ông Hồ Học Lãm. Nhưng, như Hoàng Văn Hoan đã ghi nhận, chính nhờ cái tên Việt Minh và uy danh nhà Nho yêu nước Hồ Học Lãm mà sự hoạt động của chúng ta (tức những người cộng sản) được nhiều điều thuận lợi. Cụ thể là từ người dân quê chất phác tới giới trí thức thành thị cũng đều sẵn sàng đứng vào hàng ngũ Việt Minh, ít nhất là trong những năm đầu kháng chiến, với niềm tin đây là một tổ chức yêu nước đấu tranh cho quyền lợi và nguyện vọng chính đáng của dân tộc.

Ngoài sự khai thác về danh xưng đó, ông Hồ còn cố gắng tạo cho mặt trận Việt Minh bộ mặt của một cao trào cách mạng quốc gia đượm màu sắc dân tộc bằng cách đưa vào mặt trận những nhà trí thức trẻ chưa có kinh nghiệm chính trị thuộc hai đảng Dân Chủ, Xã Hội và một số tên tuổi khác không phải cộng sản nhưng có cảm tình với đảng này do không am hiểu mục đích cùng mánh lới, âm mưu của nó. Chính những thành phần này đã trở thành tấm bình phong “phi cộng sản” giúp ông ta lôi kéo sự ủng hộ của quần chúng.

Tóm lại, Hồ Chí Minh đã tích cực lợi dụng chiêu bài đấu tranh giải phóng dân tộc cũng như lòng yêu nước và nhiệt tình cách mạng của những người quốc gia làm lợi khí tuyên truyền cho phe cánh của riêng mình, rồi cuối cùng, khi đủ lông dài cánh thì tiêu diệt mọi phần tử, mọi tổ chức quốc gia để nắm độc quyền khai thác nhân lực, tài lực đất nước vào việc thực hiện mục tiêu đấu tranh giai cấp. Cho nên, để bảo đảm hiệu quả của thủ đoạn vận dụng chiêu bài này, ông Hồ bắt buộc phải lướt qua nhiều khoảng thời gian với lý do bí mật, bị mất tích, mất đầu mối (!) … trong cái tác phẩm do chính ông viết ra với mục đích giấu nhẹm lai lịch thực của mình.

Trần Dân Tiên, tổ sư agit-prop
Nguồn: ảnh: AFP
Về khoảng thời gian ông Hồ mất tích khá lâu (từ 1933 đến 1938) trong sách của TDT, có người cho là do ông bị thất sủng và bị gọi về Liên xô để chỉnh huấn. Cũng có người cho rằng ông bị nghi ngờ làm gián điệp cho Anh nên bị LX trừng phạt. Nhưng có một điều ai cũng thấy là trong thời gian 4 năm này, ông Hồ đã được học tập kỹ và tiến bộ rất nhiều về các phương diện tuyên truyền và tình báo chiến tranh gián điệp, đến nỗi chính Võ Nguyên Giáp mà phần lớn các sử gia quốc tế đều công nhận là người làm nên những chiến thắng của cộng sản ở Việt Nam cũng phải công nhận “Hồ chủ tịch là nhà chiến lược thiên tài”, như nhan đề cuốn sách mà Giáp viết năm 1975.

Trong cuốn sách của TDT, có tới 5 lần tác giả nói đến việc Nguyễn Ái Quốc đột nhiên mất tích và tác giả mất mối, mất đường dây (!). Đó chính là những thời điểm HCM thực hiện các công việc mà nếu tiết lộ thì sẽ phá nát cái vỏ bọc giải phóng dân tộc, yêu nước thương dân để lòi ra cái ruột đỏ cán bộ quốc tế CS.

Cách tránh né này cho thấy ông Hồ ý thức rất rõ rằng con đường ông theo đuổi không hề đặt đất nước và dân tộc vào mục tiêu phụng sự mà ngược lại, đất nước và dân tộc chỉ là phương tiện cho từng giai đoạn đấu tranh của ông cùng phe cánh mà thôi. Vì thế, ông phải vùi lấp con người thực của mình, đích thân tự “thủ tiêu” bằng cách tô vẽ mình thành một hình ảnh khác để lường gạt quần chúng và dư luận. Kể từ mùa Xuân năm 1948, ông đã thành công với thủ đoạn này qua việc soạn thảo tác phẩm Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch dưới bút hiệu Trần Dân Tiên. Ông đã xoá nhoà hẳn được hình ảnh con người thực Hồ Chí Minh để xuất hiện với chiếc mặt nạ yêu nước, thương dân, một lòng vì xứ sở, vì đồng bào. Suốt nhiều năm tháng, ông đã lường gạt dư luận trong và ngoài nước, lôi cuốn không ít người nhẹ dạ tin theo những gì mà “tác giả Trần Dân Tiên” tô vẽ cho ông. Nói một cách khác, từ mùa Xuân 1948, Trần Dân Tiên đã thủ tiêu hình ảnh Hồ Chí Minh thực cúc cung tận tụy theo đuổi lý tưởng Cộng Sản để dựng lên trước quần chúng một Hồ Chí Minh giả luôn nặng lòng với quê hương và dân tộc. Khả năng tô vẽ tuyệt vời của “tác giả Trần Dân Tiên” đã giúp ông Hồ trở thành nhân vật huyền thoại và sống trong huyền thoại. Rõ ràng Trần Dân Tiên đã thi hành vô cùng hoàn hảo cái kế sách “tự thủ tiêu của Hồ chủ tịch”.

Tuy nhiên, thời gian luôn chứa đựng những điều bất ngờ khó lường đoán ngay cả với kẻ quỷ quyệt nhất luôn quay cuồng giữa trăm ngàn mưu sâu kế hiểm. Ông Hồ có thể đã nhiều lần tự hào về việc “tác giả Trần Dân Tiên” hoàn thành tốt đẹp cái kế sách thủ tiêu ông vào mùa Xuân 1948 để giúp ông được sống giữa hào quang của vùng trời huyền thoại. Nhưng, ông không thể ngờ rằng chính “tác giả Trần Dân Tiên” lại là người thực sự xô ông xuống vực thẳm tối tăm của sự nhờm tởm. Vì, con người thực của ông mà Trần Dân Tiên cố bôi xóa lại hiện ra rõ rệt hơn bao giờ hết qua các cách thức bôi xóa tinh vi khôn khéo, sau khi người ta có dịp đối chiếu những gì Trần Dân Tiên đã viết với hành vi, ngôn ngữ của Hồ Chí Minh được ghi trong sử “chính thống” cộng sản, nhất là qua những tác phẩm xưng tụng lãnh tụ do các đàn em thân cận của ông viết. Việc đối chiếu đã làm nổi bật trước mắt người đọc một Hồ Chí Minh với khuôn mặt thực xảo trá và những mưu đồ đen tối, tàn nhẫn, trái ngược hoàn toàn với các đức tính tốt đẹp mà Trần Dân Tiên cố gán cho ông ta. Sự việc bất ngờ này khiến người ta chỉ có thể kết luận rằng Trần Dân Tiên đã giết Hồ Chí Minh. Năm 1948, Trần Dân Tiên đã thủ tiêu Hồ Chí Minh theo mong ước của ông ta. Và ngay từ đó, với tác phẩm Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, Trần Dân Tiên cũng thực sự giết luôn Hồ Chí Minh hay rõ hơn là đốt cháy luôn thần tượng của chính mình.

Tóm lại, Trần Dân Tiên đã thủ tiêu con người thực Hồ Chí Minh để tạo một canh bạc bịp lịch sử và cũng chính Trần Dân Tiên lại thọc mũi dao xé toang tấm vỏ bọc của nhân vật huyền thoại Hồ Chí Minh để xổ tung trước ánh sáng mọi thủ đoạn cùng dã tâm vẫn được che giấu, chính thức kết liễu nhân vật huyền thoại này. Hồ Chí Minh không chỉ bị giết một lần mà đã bị giết ít nhất hai lần và cả hai lần, thủ phạm đều là Trần Dân Tiên tức Hồ Chí Minh!

Chúng ta hãy điểm thêm một số đoạn viết của Trần Dân Tiên có thể coi như những mũi dao thực sự giết chết nhân vật huyền thoại họ Hồ, khi đối chiếu với những tài liệu khác cũng như khi biết rõ đó là những lời của một người tự viết về mình.


Dưới bút hiệu Trần Dân Tiên, ông Hồ đã viết những lời tự tâng bốc “bác Hồ là con người khiêm tốn dường ấy” và đã “nhận xét” rằng “bác Hồ không có thì giờ để nói về mình, vì việc nước trăm công nghìn việc, quá bề bộn.” Vậy mà chính bác lại có nhiều ngày tháng nắn nót viết hẳn một cuốn sách để tự thần thánh hóa chính mình! Sau đây là những lời trơ trẽn đó:

– Trang 06:
“Sau khi tôi nói xong, Người ( chú ý chữ Người viết hoa) cười và đáp:

– Tiểu sử. Đấy là một ý kiến hay. Nhưng hiện nay còn nhiều việc cần thiết hơn. Rất nhiều đồng bào đang đói khổ. Sau 80 năm nô lệ, nước ta bị tàn phá, bây giờ chúng ta phải xây dựng lại. Chúng ta nên làm những công việc hết sức cần kíp đi đã! Còn tiểu sử của tôi … thong thả sẽ nói đến sau!
………………………………………
“Một người như Hồ Chủ tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể lại cho tôi nghe bình sinh của Người được? ” (7)

Ngày nay, khi mà đảng đã chính thức xác nhận tác phẩm vô tiền khoáng hậu này là của chính lãnh tụ đảng viết ra thì không ai còn ngờ vực về mức độ dối trá trơ trẽn của kẻ cầm bút viết nên những dòng chữ kia. Mức độ dối trá còn hiện ra lộ liễu ngay từ những chi tiết nhỏ mà kẻ cầm bút muốn tạo ra để tô vẽ thêm cho mình các đức tính đặc biệt.

Hãy đọc một chi tiết ngay trang đầu:

“Ngày thứ hai, tôi viết thư xin phép được gặp Hồ Chủ tịch. Ngay chiều hôm ấy (xin nhớ Ngay chiều hôm ấy), tôi rất sung sướng nhận được thư trả lời của HCT viết như thế này: Ngày mai 7 giờ 30 mời chú đến”, ký tên HCM.

Rõ ràng chỉ có ông ta viết cho ông ta và tự trả lời mới nhanh như thế, chứ bưu điện Mỹ cũng phải một ngày là sớm nhất. Những chi tiết tương tự không hiếm trong cuốn sách, nhưng lạ lùng là mấy chục năm qua dường như không mấy ai lưu ý. Thật khó giải thích về tình trạng lơ là hoặc chậm hiểu này của mọi người, kể cả với những nhà đại trí thức Việt Nam. Chỉ có một điều nhìn thấy ngay là chính sự trạng kia đã khiến toàn thể dân tộc bị lợi dụng đau đớn để phải lâm vào cảnh khổ não hiện nay.

Tôi xin kết luận bài này bằng một câu của cựu hoàng Bảo Đại nói với sử gia Trần Trọng Kim ở Hương Cảng năm 1948: “Chúng mình già trẻ đều mắc lừa bọn du côn” (8)

Và, mong rằng lớp hậu duệ của Lệ Thần và Nguyễn Vĩnh Thụy cũng như các đồng chí trẻ của Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam và Vũ Hồng Khanh sẽ không bị lừa như cha chú và các bậc tiền bối của mình.





Nguồn: Trích chương 12, “Ai Giết Hồ Chí Minh”, Minh Võ, Tâm Sự Nước Non do Tủ Sách Tiếng Quê Hương xb năm 2002


(6) Tổ chức ngoại vi của đảng cộng sản, phát xuất từ tổ chức yêu nước của ông Hồ Học Lãm với danh xưng Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội, và chính ông Hồ Học Lãm đã gọi tắt là Việt Minh.
(7) Tài đóng kịch để khoe đức khiêm tốn và sự quên mình của Hồ Chí Minh còn được lập lại ngay lúc mà ông đồi diện với tử thần. Trong Hoa Xuyên Tuyết, Bùi Tín cho biết Hồ Chí Minh bắt đầu viết di chúc từ tháng 5/65 và tới tháng 5/69, ông viết cả thẩy 4 bản. Những bản di chúc này đều được in trong cuốn Toàn Văn Di Chúc của Hồ Chủ Tịch, Nxb Thanh Niên, TPHCM 2000. Điểm chính được Hồ Chí Minh đặc biệt lưu ý là cố tỏ ra khiêm nhường bằng đề nghị hỏa táng thân xác mình, không dựng tượng đồng, bia đá…Thế nhưng, trong cả 4 bản di chúc đều có những đoạn lập lại ý muốn sắp xếp cho việc biến nơi đặt thân xác mình thành những trung tâm để sau này toàn dân tới chiêm ngưỡng.

Bản di chúc tháng 5/1965, viết: “Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, nói chữ là “hỏa táng”…Tro xương thì tìm một quả đồi mà chôn. Gần Tam Đảo và Ba Vì như hình có nhiều đồi tốt. Trên mộ nên xây một cái nhà giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi…”

Bản di chúc tháng 5/1968, sửa lại: “…Tro thì chia làm 3 phần, bỏ vào 3 cái hộp sành. Một hộp cho miền Bắc. Một hộp cho miền Trung. Một hộp cho miền Nam. Đồng bào mỗi miền nên chọn một quả đồi mà chôn hộp tro đó. Trên mả không nên có bia đá, tượng đồng mà nên xây một ngôi nhà giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi…”

Thật khó thấy một người khiêm nhượng, luôn quên mình lại sắp xếp trước cho cả nước chọn nơi chôn cất mình, thậm chí chỉ rõ cả nơi đó là những danh thắng nổi tiếng của đất nước và còn sắp xếp cả việc kéo mọi người tới chiêm ngưỡng mộ phần mình nữa.
(8) Xin xem “Một Cơn Gió Bụi” của Lệ Thần Trần Trọng Kim, đoạn cuối.