|
SUY TƯ ĐÔNG TÂY Nguyễn Thanh Giang Không hiểu vì sao đôi khi tôi cứ ngơ ngẩn buồn như mấy câu ca dao xưa cũ này : Đêm qua ra đứng bờ ao Trông cá cá lặn, trông sao sao mờ Buồn trông con nhện chăng tơ …. Số phận éo le đầy ải người trong thăm thẳm buồn, lịch sử gàn quải vật vã cả một đất nước, một dân tộc qua hết gió Á lại mưa Âu ! Vì sao thế nhỉ ? Vì sao lại không thể là mưa thuận, gió hòa ? Vì sao cứ bão táp phong ba với ầm ầm thác lũ ? Đã có một thời ta dùng chữ Hán để đọc sách Tây nhờ “ Tân thư ” nhưng đã nhanh chóng vượt qua “ Đại đồng thư ” ( của Khang Hữu Vi ), “ Ẩm băng thất ” ( của Lương Khải Siêu ) để đến với “ Khế ước xã hội ” ( của Jean Jacque Rousseau ), “ Tinh thần pháp luật ” ( của Charles Louis Montesquieu ). Nhưng, không thiên vị, cha ông ta từng đã dạy: “ Từ đây phải nhận cho tinh, Học Tây, học Hán cho rành mới hay ” ( Tân đính luân lý giáo khoa của Đông Kinh nghĩa thục). Thế mà, tiếp thu chủ nghĩa Marx- Lenin từ Phương Tây xa lạ và dựa vào hai nước Phương Đông, Trung Quốc-Liên Xô, ta đã làm hết cuộc cách mạng này đến cuộc cách mạng khác để rồi kết quả là, như Hoàng Tùng, nguyên Bí thư Trung ương đảng CSVN, khái luận trong cuốn “ Cuộc cách mạng của chúng ta ” : “ Không có sự giúp đỡ của Trung Quốc và Liên Xô, Việt Nam khó thắng được Mỹ. Nhưng, một mặt khác, lại phải thấy rằng: không có sự can thiệp và tác động của hai nước đó, khả năng Mỹ nhẩy vào Việt Nam không phải là một tất yếu. Sự can thiệp của Liên Xô và Trung Quốc buộc ta phải tiến hành cách mạng giai cấp theo kiểu các nước đó đã làm kể cả cách mạng dân chủ và cách mạng xã hội chủ nghĩa đưa lại cho ta những tai hại quá lớn. Những cuộc vận động chỉnh quân chỉnh đảng thực chất là đẩy lùi hệ tư tưởng của ta do Nguyễn Ái Quốc kiên trì, đưa chủ nghĩa Mao vào Đảng và xã hội ta ”. Sau khi dạy ta một bài học với cái giá hàng vạn xác người, Hồ Cẩm Đào giương lên cho ta tấm biểu ngữ óng ánh 16 chữ “ Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai ”. Hoa Kỳ thì, sau cuộc chiến ngốn hết 1,1 triệu liệt sỹ Việt Nam và 58.090 quân nhân Mỹ, Bill Clinton lạc quan tuyên bố : “ Tôi tin rằng việc bình thường hóa và tăng cường các cuộc tiếp súc giữa người Mỹ và người Việt Nam sẽ thúc đẩy sự nghiệp tự do ở Việt Nam, như đã từng diễn ra ở Đông Âu và Liên Xô trước đây. Tôi tin manh mẽ rằng việc cuốn người Việt Nam vào mặt trận kinh tế rộng lớn của cuộc cải cách kinh tế và mặt trận rộng lớn của cải cách dân chủ sẽ giúp tôn vinh sự hy sinh của những người đã chiến đấu vì tự do ở Việt Nam ”. Ôi, chàng nông dân Việt Nam nghèo khó và khốn khổ, giữa đêm trường, trước “ đèn khêu đôi ngọn, anh trông ngọn nào ” ? - “ Muốn tắm mát lên ngọn sông đào. Muốn ăn sim chín thì vào rừng xanh”. Song, phải chăng anh cứ nên “ Đôi tay vít cả đôi cành ” nhưng, “ Quả chin thì bứt, quả xanh thì đừng ”! Hà Nội, ngày khai mạc Hội nghị APEC 14 NGUYỄN THANH GIANG |