Thư Khiếu Nại cuả Bà Nguyễn Thanh Giang
(Bản Anh Ngữ)
Socialist Republic of Viet Nam
Independent-Liberty-Happiness
To: Comrade leaders of the Party, Government, National Assembly
While you are preoccupied with hundreds of tasks such as leading the economic development to 8% growth target for 2005, or preparing for the 10th Party Congress, I really do not want to bother you, Comrades. However, there have been a series of unusual incidents, which terrorize our quiet family life and seriously endanger my husband's life, Mr. Nguyen Thanh Giang. I respectfully report as following:
At 10 AM April 5, 2005, three "disabled" veterans, Tran Minh Tuan residing at 159 Phung Hung, Do Tien Duc at 50 Hang Cot. Tran Anh Dung at 92 Ly Thuong Kiet, came to our house and caused a disturbance, pretending to argue over a statement that Mr. Giang wrote in the article "About the Super Imperative Political Mystery at the Department 2."
On April 12, 2005, these three individuals filed a complaint with the Party and the Government leadership, falsely accusing of Mr. Giang as stating that "the resistance against American was a war with no meaning" to incite public opinion. They brazenly called Mr. Giang a "reactionary, anti-party and anti-government element" and advocated "eliminating him (Mr. Giang) from the life of society."
On the morning of April 16, 2005, two of the three disabled veterans and four other persons broke into our house and caused loud commotions for almost an hour, creating an impression with our neighbors that we were engaging in illegal activities and the police had to intervene.
Mr. Giang is an honest, sincere, friendly and outgoing person. If those individuals had really wanted a discussion to exchange ideas, then they would have been warmly welcome and Mr. Giang would have eagerly listened and debated with them. However, in this real incident, we saw there were hidden unhealthy motives. For example:
1) They said they came to debate but they have neither read nor have any knowledge of what Mr. Giang has written. They also did not know where the quotes from the People Police magazine and the Vietnam Legal magazine appeared or in what context or for what purpose.
2) When I informed Mr. Tran Anh Dung that he had filled a complaint against my husband to the leadership, so he should wait until they responded, he was dumbfounded, and replied that he did not write nor send the complaint. So who did it?
3) Why did they claim that they were disabled veterans living in various places, yet they were all transported together to my house in a car?
4) Why was there a young man who was born after 1975 in the group? He cannot be a veteran. Who gave him the task to carry a video recorder and for what purpose did he videotape inside my house?
5) Since having written two articles "About the Super Imperative Mystery at Department 2" and "The Defense Department Has Neglected Its Duty-A Warning for the Danger of Losing the Country," Mr. Giang and our family have received a series of threatening letters, terrorizing us. Those letters, which purportedly were signed and mailed by two separate groups, were written with the same handwriting on the envelopes.
6) An acquaintance has informed us that a cadre of the Police Department would come to my house on April 30, 2005 to cause harm to our property.
Facing this situation, I cannot help but worry for our safety. I respectfully report this to you, Comrades, and wish that you would order an investigation. If this violence was an unpremeditated act of some individuals, then please remind them to respect the law, to respect social mores and social conventions in order to prevent regretful violence. If it was incited by an individual or an agency due to mistaken thinking or unhealthy motives, then there is a need to seriously solve the case to stop them from continue doing bad things, hurting the credibility of the Party and the Government.
I send all of you my best salutations.
Hanoi, April 22, 2005
Nguye^~n Thi. Tuye^'t Mai
Tel: 5 534370
Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Ðộc lập tự do hạnh phúc
-----oOo-----
Kính gửi các đồng chí lãnh dạo Ðảng, Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội
Giữa lúc các đồng chí bận trăm công nghìn việc, nào lo lãnh đạo phát triển kinh tế đạt chỉ tiêu phát triển 8% cho năm 2005, nào lo chuẩn bị Ðại hội Ðảng lần thứ X sắp tới, tôi thật lòng không muốn quấy bận thêm các đồng chí. Tuy nhiên, gần đây, hàng loạt sự kiện bất thường xẩy ra đe doạ cuộc sống bình yên của gia đình chúng tôi và uy hiếp nghiêm trọng tính mệnh chồng tôi - ông Nguyễn Thanh Giang. Tôi xin báo cáo cụ thể như sau:
Mười giờ sáng ngày 5 tháng Tư năm 2005, ba thương binh tên là Trần Minh Tuấn ở 159 Phùng Hưng, Ðỗ Ðức Tiến ở 50 Hàng Cót, Trần Anh Dũng ở 92 Lý Thường Kiệt mựon cớ tranh luận về một câu ông Giang viết trong bài "Về vụ án chính trị siêu nghiêm trọng liên quan đến Tổng cục 2" đến nhà tôi gây gổ.
Ngày 12 tháng 4 năm 2005, ba người này viết đơn tố cáo gửi lãnh đạo Ðảng, Nhà nước... xuyên tạc, vu khống rằng ông Giang đã nói "cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước là cuộc chiến tranh phi nghĩa" để kích động dư luận. Họ ngang nhiên gọi ông Giang là "phần tử phản động, chống Ðảng, Nhà nước" và hô hào "Cần phải loại ông ta (ông Giang) ra khỏi đời sống xã hội".
Sáng 16 tháng 4 năm 2005, hai trong ba thương binh trên cùng 4 người nữa ập vào nhà tôi gây huyên náo suốt gần một tiếng đồng hồ làm cho hàng xóm tưởng gia đình tôi làm điều gì bất chính và công an xã phải đến.
Ông Giang vốn là người chân tình, cởi mở và thích giao tiếp. Nếu những người kia chân tình muốn được trao đổi, góp ý thì thông thường họ sẽ được tiếp đón niềm nở và ông Giang sẵn sàng lắng nghe, tranh luận. Tuy nhiên, trong trường hợp cụ thể này, chúng tôi thấy có ẩn chứa những điều không quang minh, không lành mạnh. Biểu hiện như sau:
- Họ nói là đến dể tranh luận nhưng họ lại không được đọc và không biết ông Giang dã viết những gì. Họ cũng không biết câu trích của báo "Công an Nhân dân" và báo "Pháp luật Việt Nam" ở đâu, trong bối cảnh nào, nhằm mục đích gì?
- Khi tôi bảo ông Trần Anh Dũng rằng ông đã gửi đơn tố cáo chồng tôi lên cấp trên, ông nên đợi cấp trên giải quyết thì ông Dũng ngơ ngác trả lời rằng ông ta không viết đơn tố cáo và không gửỉ cho ai. Vậy ai đã viết lá đơn đó?
- Tại sao họ chỉ là những thương binh ở rải rác tại nhiều nơi mà khi đến nhà tôi họ đều được xe ôtô chở đến?
- Tại sao trong đoàn 6 người đến nhà tôi có cả một thanh niên sinh sau năm 1975? Cháu không thể là cựu chiến binh. Ai giao nhiệm vụ cho cháu mang máy quay video và cháu quay video trong nhà tôi có mục đích gì?
- Từ sau hai bài viết "Về vụ án siêu nghiêm trọng liên quan đến Tổng cục 2" và "Bộ quốc phòng rời bỏ nhiệm vụ chính của minh - Cảnh báo nguy cơ mất nước", ông Giang và gia đình chúng tôi nhận được một loạt thư đe doạ khủng bố. Trong đó, tại sao 2 thư ký tên tập thể gửi từ Hoà Bình và Hà Nam lại cùng nét chữ người viết trên phong bì?
- Một người quen đến thông báo với tôi rằng một cán bộ của Bộ Công an cho biết là 30 tháng 4 này họ sẽ còn đến đập phá nhà tôi.
Trước tình hình như vậy, tôi không thể không lo lắng dến sự an toàn của gia đình tôi. Tôi xin báo cáo với các đồng chí và mong được các đồng chí chỉ thị cho điều tra. Nếu đây là việc làm manh động của một vài cá nhân thì cần nhắc nhở họ tôn trọng pháp luật, tôn trong đạo lý xã hội, ngăn chặn những hành động cuồng bạo có thể xẩy ra một cách đáng tiếc. Nếu là sự xúi giục của một cá nhân, một bộ phận nào đó vì nhận thức không đúng đắn, vì động cơ không lành mạnh thì cần xử lý nghiêm, không để họ tiếp tục làm điều xấu, ảnh hưởng đến uy tín của Ðảng và Nhà nước.
Tôi xin gửi các đồng chí lới chào trân trọng
Hà Nội ngày 22 tháng 4 năm 2005
Nguyễn thị Tuyết Mai
Số nhà 6 - Khu tập thể Ðịa Vật lý Máy bay
Trung Văn- Từ Liêm- Hà Nội
Ðiện thoại: 5 534370