Hà Nội ngày 26 tháng 2 năm 2000
Kính gửi : Các vị lãnh đạo Ðảng, Nhà nước, Quốc hội,
Chính phủ
Các cơ quan thông tấn và báo chí,
Ngày 4 tháng 3 năm 1999, tôi đang trên đường đến làm
việc tại một trung tâm khoa học - công nghệ thì bị một tốp công an
đột nhiên ập tới bắt rồi tống giam. Sau hơn hai tháng trời hành hạ
tra xét vu vơ, phần vì họ thấy quá chừng vô lý, phần bị dư luận trong
và ngoài nước lên án mạnh mẽ, họ buộc phải thả tôi. Mặc dầu vậy,
họ vẫn ngoan cố ra “Lệnh cấm đi khỏi nơi cư trú” đối với tôi. Họ
tùy tiện và vô trách nhiệm đến mức hết thời gian gia hạn điều tra
lần thứ nhất, rồi thời gian gia hạn điều tra lần thứ hai cũng không
buồn thông báo gì cho tôi. Họ cố tình duy trì trạng thái lấp lửng để
dễ bề thao túng pháp luật.
Khi rời trại giam, họ lệnh miệng cho tôi không được đi
khỏi Thành phố. Sáu giờ rưỡi sáng ngày 11 tháng 10 năm 1999 họ lại
đột nhiên vô cớ ập vào nhà tôi lấy đi chiếc computer và một số
thiết bị khác. Họ còn lôi tôi lên Sở Công an Hà nội để tra hỏi vớ
vẩn. Quá phẫn nộ trước sự phi lý đó, tôi không tự kiềm chế nổi,
đã phản ứng quyết liệt. Thế là họ lại tùy tiện ra lệnh miệng cấm
tôi không được ra khỏi phường! Có lần tôi đã phải hạ mình xuống
khẩn khoản trình bày với họ xin được cùng một nhóm anh em nghiên cứu
khoa học đi tiến hành khảo sát địa vật lý để tìm kiếm nước ngầm cho
một đơn vị bộ đội ở Thanh Hóa quê tôi, nhưng họ cũng không cho.
Tưởng là lương tâm họ day dứt và phần nào biết phục
thiện nên khi tôi rời trại giam, họ đã nối lại điện thoại cho gia
đình tôi; nào ngờ, sau ngày tôi to tiếng với họ ở Sở Công an Hà
Nội, họ lại cắt điện thoại của gia đình tôi, ngang nhiên vi phạm
điều 73 của Hiến pháp.
Họ không chỉ rỉ rả vu khống đó đây rằng tôi chống chính
quyền nhân dân, cắt điện thoại để cô lập gia đình tôi, mà nhiều
người thân thích đến thăm tôi, khi về cơ quan cũng bị nhắc khéo để
dung dọa. Họ nhẫn tâm vây chặt tôi trong kiếp tù tại nhà!
Họ không hề dám tranh luận công khai mà chỉ ra sức tìm
mọi thủ đoạn nham hiểm để bưng bít, xuyên tạc, nhưng chắc chắn rằng
tư tưởng tôi, chính kiến của tôi, quan điểm của tôi, tấc lòng thực
sự vì tổ quốc, vì đồng bào của tôi chẳng bao lâu nữa sẽ được đông
đảo nhân dân trân quý tiếp nhận. Ðặc biệt là trong điều kiện của
thời đại thông tin bùng nổ này.
Tôi thường không phản đối, thậm chí không thấy khó chịu
khi bị theo dõi, dò xét, kể cả bị xem trộm thư, bị nghe lén điện thoại
nhưng không thể không bực tức trước sự lạm quyền vô lối, sự cẩu
thả đến mức vô văn hóa.
Các ấn phẩm khoa học của Viện Hàn lâm Khoa học Nữu
Ước, của Hội Ðịa vật lý Mỹ... gửi cho tôi dưới dạng gần như là
trần cũng bị bóc ra.(Con dấu của chính họ đóng trên chiếc bao bì ni
lông khi dán lại lại quay vào trong!).
Thư của trường đại học Leeds, Vương quốc Anh yêu cầu tôi
viết nhận xét cho một nghiên cứu sinh Việt Nam cũng bị xem trộm. Thư
của Viện Hàn lâm Khoa học Mỹ mời tôi dự một seminar trong đó chỉ có
hai người trình bày hai báo cáo khoa học tự nhiên, người thứ nhất là
một giáo sư tiến sỹ Bỉ, người thứ hai là tôi. Seminar tổ chức vào
ngày 22 tháng 12 năm 1999, giấy mời gửi trước đó rất lâu nhưng 26
tháng 12 năm 1999 người đưa thư mới trao cho tôi.
Việc thu giữ vô lý các tài liệu và những thiết bị văn
phòng trị giá tương đương tiền lương nhiều năm của tôi đã bị nhiều
người phản đối. Tướng Trần Ðộ gửi thư cho các nhà lãnh đạo Ðảng và
Nhà nước vạch rõ “Theo tôi biết, máy tính là công cụ làm việc của
các nhà khoa học, của trí thức và là một tài sản của tư nhân. Sao nhà nước lấy quyền gì mà
tịch thu công cụ làm việc và tài sản của công dân. Nhà nước có
mắc tội cưỡng đoạt tài sản của công dân không?”. Vậy mà, cho đến nay, họ vẫn
chây ỳ không chịu trả cho tôi!
Việc trù dập dã man, phá hoại tàn bạo sự nghiệp và
hãm hại vô lương tâm cuộc đời các nhà khoa học tài ba như Nguyễn
Mạnh Tường, Trần Ðức Thảo..., những đại quốc công thần như các vị
đã từng làm nên chiến thắng Ðiện Biên Phủ, sáng tác Quốc ca cho
đất nước v.v... làm cho cả dân tộc đau lòng và tưởng những người có
trách nhiệm đã phải thực tâm sám hối. Sao họ không biết tự vấn
lương tâm mà nhận ra cho được không phải chỉ những Trần Ðộ, Hoàng
Minh Chính, Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn, Lê Hồng Hà... mà ngay cả
chúng tôi cũng đã từng vượt bao gian lao, dốc hết tâm lực để cống
hiến cả cuộc đời cho nhân dân, cho đất nước mà họ đang được tọa
hưởng. Mọi biểu hiện đối xử vong ơn, tồi tệ, vô nhân, phi đạo lý
nếu không bị lương tâm tự đầy đọa thì rồi cũng sẽ bị nhân dân, bị
lịch sử nghiêm khắc phán xử.
Tôi gửi thư phản kháng này với hy vọng nhận được sự
quan tâm của các nhà lãnh đạo Việt Nam chân chính, sự lên tiếng của
các cơ quan thông tấn báo chí, của lương tri trong và ngoài nước nhằm
đấu tranh triệt bỏ sự áp chế, mất dân chủ, vi phạm nhân quyền mà
chúng tôi cũng như nhân dân còn đang phải gánh chịu. Chỉ như vậy mới
vươn tới được tiêu chí độc lập, tự do, hạnh phúc mà chúng ta đã nêu
lên từ ngày đầu cách mạng, đất nước mới bảo đảm phát triển bền
vững cùng các cộng đồng tiên tiến trên thế giới.
Trân trọng
Tiến sỹ, Viện sỹ Nguyễn Thanh Giang
Nhà A13 P9 TTPK Hòa mục
Phường Trung hòa - Quận Cầu giấy ố Hà nội