|
Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam Đơn đề nghị cấp cứu Kính gửi Tôi là : Nguyễn Vũ Bình . Tôi đang bị biệt giam tại trại giam Nam Hà , không thể tự viết đơn này gửi tới các ngài cũng như các cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam. Vì vậy tôi phải nhờ vợ tôi viết nên toàn bộ những gì đã xảy ra với tôi trong thời gian này . Những điều tôi thuật lại cho vợ tôi viết có sự chứng kiến của ông quản giáo trực tiếp và ông bác sĩ trại giam Nam hà cùng vợ tôi, mẹ vợ tôi cùng 02 con nhỏ vào hồi 10h 30’ ngày 15 tháng 2 năm 2007. Tôi hy vọng những sự việc vợ tôi viết lại dưới đây được các ngài bớt chút thời gian xem xét. Ngày 19 tháng 01 năm 2007 tôi đau ngực trái , đau thắt lưng kèm theo khó thở và thấy người rất mệt. Tôi viết đơn gửi ban giám thị trại đề nghị đi khám bệnh. Bác sĩ của trại vào đo huyết áp cho tôi . Đến ngày 26 tháng 01 năm 2007. bác sĩ của trại cùng 02 công an áp giải , đưa tôi đi khám bệnh tại bệnh viện Nam Hà. Tiếp đến phòng chụp X Quang, trong khi bác sĩ gọi tôi vào phòng để chuẩn bị chụp, tôi thấy 02 ông công an vào theo và nói gì đó với bác sĩ, chỉ biết rằng lúc đó bác sĩ nhìn tôi rất ngạc nhiên. Trong cuốn sách “ Phương pháp phòng ngừa và điều trị cao huyết áp “ có viết khi khám cho bệnh nhân nghi bị cao huyết áp cần làm các bước xét nghiệm để tìm ra bị cao huyết áp là do nguyên phát hay do bị một số các bệnh khác dẫn đến cao huyết áp. Khi khám cho tôi , bác sĩ chỉ khám qua loa. Khi tôi hỏi về chỉ số mỡ, đường trong máu . Bác sĩ trả lời không biết , không làm. Sau khi khám ở bệnh viện Hà Nam về . Bác sĩ của traị đưa giấy cho tôi , trong giấy khám chỉ ghi : Thiếu can xi máu. tôi hỏi về chỉ số mỡ, đường trong máu bác sĩ trả lời không làm. Cả việc tôi thấy mệt , khó thở và đau ngực trái là biểu hiện của bệnh tim , cũng không được khám. Tôi hỏi về việc phát hiện tôi bị gan nhiểm mỡ sao không thấy ghi trong phiếu khám. Bác sĩ trả lời “ Tất cả những người béo đều bị gan nhiễm mỡ “. Ngày 04 tháng 02 năm 2007 , tôi thấy đau ngực trái và người rất mệt . Tôi gọi với ông công an đứng gác bên ngoài phòng giam nhờ gọi cấp cứu. Bác sĩ vào làm cấp cứu và đưa cho tôi rất nhiều thuốc nói để chữa bệnh thiếu can xi máu và cao huyết áp. Ngay lúc đó tôi nói với bác sĩ liên hệ với cán bộ an ninh để đưa tôi đi khám bệnh. Bác sĩ không trả lời và cũng chẳng có cán bộ an ninh nào đến gặp tôi. Ngày 05 tháng 02 mặc dù tôi đãuống thuốc của bác sĩ cho nhưng vẫn không thấy đỡ . Tôi lại đề nghị với quản giáo trực tiếp cho tôi gặp cán bộ an ninh để xin đi khám bệnh. Tôi đã đề nghị 5 , 7 lần nhưng cán bộ an ninh không gặp và cũng không đưa tôi đi khám bệnh . Từ hôm đó đến sáng 13 tháng 02 năm 2007 , ngày nào tôi cũng uống thuốc theo toa của bác sĩ traị giam đưa nhưng không thấy đỡ mà bệnh tình lại tăng lên , tôi thấy ngực trái đau quá và người rất mệt , lại nhờ ông công an canh gác gọi cấp cứu. Bác sĩ vào khám , nói tôi bị đau dây thần kinh liên sườn , không đả động gì đến việc đau ngực trái và khó thở của tôi. Bác sĩ tiêm thuốc giảm đau và đưa tôi uống rất nhiều loại thuốc , trong đó có cả thuốc ngủ. Tôi nói , tôi đau ngực trái và khó thở là triệu chứng của đau tim, đề nghị với bác sĩ nói với bên an ninh đưa tôi đi khám cấp cứu tại viện tim mạnh quốc gia. Bác sĩ không trả lời. Đến buổi chiều bác sĩ vào và nói với tôi “ Thôi cứ điều trị như thế , sau tết sẽ cho đi khám “ . Mặc dù tôi đã uống thuốc giảm đau , thuốc ngủ và một số thuốc khác của bác sĩ trại giam đưa nhưng đến 18h 40’. Tôi thấy đau ngực trái quá và người rất mệt , tôi lại gọi cấp cứu, một lúc sau , cán bộ y tế vào đo huyết áp và lại đưa cho tôi 02 viên Seduxel. Tôi đề nghị đưa tôi ra viện cấp cứu . Nhân viên y tế trả lời “ Bác sĩ không có ở đây, thì klhông đưa đi cấp cứu được “. Từ lúc đó đến 2,3 giờ sáng tôi đau , khó thở, không thể nào nằm được, lúc đứng , lúc ngồi , vật vã, ngả nghiêng đến gần sáng , tôi mệt quá thiếp đi.Buổi sáng bác sĩ vào , tôi lại đề nghị được đi khám tại bệnh viện, bác sĩ từ chối nói “ Bây giờ gần tết rồi, thôi để ra ngoài giêng sẽ đưa đi khám “. Tôi thấy tuyệt vọng trong tình trạng sức khoẻ của tôi như thế , mà trại lại bỏ mặc . Tôi cũng đã đề nghị 5, 7 lần cho tôi gặp cán bộ an ninh để đề nghị đi khám bệnh mà không cán bộ an ninh nào trả lời và cũng không gặp tôi. Tôi rất muốn biết lý do tại sao bên an ninh không gặp và cũng không đưa tôi đi khám bệnh trong tình trạng sức khoẻ nguy kịch như hiện nay của tôi. Với tình trạng bệnh tật như tôi hiện nay, điều kiện điều trị ở trại giam không đảm bảo để khám bệnh và phát hiện bệnh cho tôi ( Ví dụ : Tôi bị rối loạn tiêu hoá phải cấp cứu, bác sĩ trại giam khám và cho thuốc dùng hàng năm trời mà vẫn không khỏi). Tôi nhờ vợ tôi viết thư này gửi tới các cấp lãnh đạo nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam xem xét , giải quyết cho tôi được tại ngoại tại gia đình để khám và chữa bệnh. Trong thời gian chờ để được tại ngoại , tôi đề nghị cho tôi đi khám bệnh tại bệnh viện tim mạch trung ương , có người nhà đi cùng ( vợ tôi ). Tôi xin chân thành cám ơn . A4- Phân trại 1 trại giam Nam Hà. |