|
Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Đơn đề nghị Khẩn cấp Kính gửi : Tôi là : Bùi Thị Kim Ngân. Kính thưa các ngài ! Sáng ngày 15 tháng 02 năm 2007 ( 29 âm lịch tết ) . Tôi cùng 2 con và mẹ tôi đến trại giam Nam Hà để thăm gặp chồng tôi , đồng thời tôi cũng muốn chuẩn bị cho chồng tôi một cái tết tương đối để cho anh đỡ nhớ nhà và vượt qua hoàn cảnh khó khăn hiện tại. Lúc đi tâm trạng tôi phấn chấn bao nhiêu thì sau khi ở trại về tâm trạng tôi tuyệt vọng bấy nhiêu. Mới có hơn một tháng kể từ lần thăm gặp trước ( ngày 07 tháng 1 năm 2007 ) mà chồng tôi gầy xút , da sạm đen, dáng đi lòng khòng, chân bước thấp bước cao. Chồng tôi yếu đến nỗi không bế nổi con gái chỉ nặng hơn chục kg khi cháu chạy đến ôm chầm lấy bố. Tôi ngạc nhiên hỏi “ Anh mới ốm à “ Chồng tôi không trả lời được mà chỉ khoát tay ra hiệu vào phòng thăm gặp sẽ nói. Suốt cả buổi thăm gặp tôi chỉ ngồi nghe và ghi lại những điều chồng tôi trải qua trong những ngày vừa rồi mà lòng quặn thắt . Chồng tôi chỉ nói đựơc vài câu sau đó lại phải nghỉ một lúc để lấy hơi. Tôi thì vừa viết vừa khóc , tại sao chồng tôi lại bị đối xử như thế, mọi người đã vô trách nhiệm và bỏ mặc tính mạng của anh ấy trong cơn nguy kịch. Chẳng lẽ lòng nhân đạo của con người đã không còn? Hiện nay tôi cũng như chồng tôi đang sống trong tâm trạng tuyệt vọng . Tôi biết khi gửi lá đơn này có thể làm giảm không khi Tết của các ngài chăng ? Nhưng tôi không thể chờ đợi ra ngoài Tết để tính mạng chồng tôi đang bị đe doạ từng giờ, từng phút. Tôi rất lo sợ trong các ngày Tết , mọi người vui vẻ đón Tết bỏ mặc chồng tôi sống trong những cơn đau tim , và huyết áp cao. Liệu tính mạng của chồng tôi sẽ ra sao? Tôi rất mong các ngài xem xét tạo điều kiện cho chồng tôi được tại ngoại để chữa bệnh, bảo toàn tính mạng cho chồng tôi . Tôi rất mong các ngài thể hiện lòng nhân đạo “ Hãy cứu và bảo đảm tính mạng cho chồng tôi” Tôi xin chúc các ngài chuẩn bị đón một năm mới vui vẻ. Hà nội ngày 16 tháng 02 năm 2007 |