Nhà báo Nguyễn Vũ Bình
trong tình trạng nguy ngập

Việt Hùng, phóng viên đài RFA - 18/02/2007

Nghe pháo giao thừa, xuân đang chuyển”, thưa quí thính giả, Tết Bính Hợi 2007 đang đến với mọi nhà, nhưng xuân nay không hẳn đã đến với tất cả mọi người và trong số đó có trường hợp người tù lương tâm Nguyễn Vũ Bình. Lại một cái Tết trong lao tù.

Ngày 29 Tết, sau khi thăm nuôi về, bà Bùi Thị Kim Ngân trong câu chuyện với Việt Hùng của đài chúng tôi kể về tình trạng nguy cập hiện nay của chồng bà.

  • Tải xuống để nghe
  • Bà Bùi Thị Kim Ngân: Xin kính chào quí vị thính giả của đài Á Châu Tự Do, ngày 29 Tết ba mẹ con tôi có đi thăm chồng tôi ở dưới trại giam Nam Hà. Lúc chồng tôi từ chỗ phòng giam ra chỗ thăm gặp tôi thấy chồng tôi đi người cứ lòng khòng, không thẳng, bước chân tập tễnh…,

    Cháu thứ hai con nhà tôi chạy đến ôm bố, nhưng anh Bình không cúi xuống bế cháu lên được, tôi thấy thế tôi mới nhào ra bám vào tay anh và anh ra hiệu đi vào phòng gặp anh sẽ nói.

    Vào trong phòng nhìn kỹ tôi thấy anh gầy, da xạm đi rất nhiều, mặt nhăn nhó anh nói với tôi lấy giấy bút để ghi về bệnh tình và thái độ đối xử của trại trong thời gian qua đối với anh ấy.

    Chồng tôi bị đau từ ngày 4 tháng 2 ở ngực trái và vùng thắt lưng, đến ngày 13 tháng 2 lúc 16:40 thì đau dữ dội…

    Ngày 4 tháng 2 bác sĩ của trại tiêm thuốc giảm đau cho chồng tôi và cho một số thuốc khác vì hôm 26 tháng Giêng vừa qua khi đi khám họ biết chồng tôi bị huyết áp cao, khi đi siêu âm thì bác sĩ có nói với nhau và chồng tôi nghe thấy họ nói chồng tôi bị gan nhiễm mỡ nặng….

    Lúc đi khám có 2 người công an đi áp tải chồng tôi, họ vào và có nói gì với bác sĩ và chỉ khám qua qua thôi và cũng chẳng ghi kết quả gì trong việc gan nhiễm mỡ mà chỉ ghi là huyết áp cao thôi.

    Việt Hùng: Lúc mà bà ghi những điều mà chồng bà đọc như vậy có sự chứng kiến của quản giáo hay không?

    Bà Bùi Thị Kim Ngân: Lúc ấy tôi không có giấy, người quản giáo có đưa cho tôi tờ giấy để ghi, tôi cũng ngạc nhiên là lần thăm vừa rồi có sự hiện diện của bác sĩ, khi tôi vào thì anh ta cũng đã có mặt ở đó và đi theo vào hỏi thăm gia đình tôi. Mọi lần vào thăm thì chỉ có giám thị hay quản giáo của trại thôi, nhưng hôm qua lại có sự hiện diện của bác sĩ.

    Việt Hùng: Bà nhận định về sự hiện diện của vị bác sĩ trong lần thăm gặp vừa rồi như thế nào?

    Bà Bùi Thị Kim Ngân: Sau này tôi mới hiểu là sự hiện diện của bác sĩ là để nghe những gì mà chồng tôi nói với tôi về bệnh tình. Lúc đó ghi đến đấy tôi không thể ghi được nữa vì xúc động…, mẹ tôi đi cùng mẹ tôi cũng khóc, chồng tôi lúc đấy cũng khóc vì cảm thấy tuyệt vọng…

    Thấy thế thì bác sĩ mới nói thôi chị và gia đình cứ bình tĩnh, anh Bình cũng đã uống thốc rồi. Người ta cũng nói bây giờ là Tết rồi, ra giêng sẽ cho anh ấy đi khám. Bác sĩ có mặt ở đó họ nói việc chồng tôi đau không đến mức phải lo lắng đến như thế đâu.

    (Mời quí vị theo dõi toàn bộ âm thanh cuộc nói chuyện)