|
Bùi thị Kim Ngân: Đơn đề nghị (Lần thứ 5) Cộng hoà xã hội chủ nghĩa việt nam Độc lập - tự do – Hạnh phúc. Đơn đề nghị (Lần thứ 5) Kính gửi : Các vị lãnh đạo Đảng và nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tôi là : Bùi Thị Kim Ngân. Địa chỉ : Số nhà 26 tổ 67B- Phường Vĩnh Tuy – Quận Hai bà Trưng- Thành phố Hà Nội. Chồng tôi là: Nguyễn Vũ Bình, bị cơ quan An Ninh Thành phố Hà Nội bắt ngày 25 tháng 09 năm 2002 vì họ cho rằng chồng tôi có một số hành vi phạm vào tội gián điệp. Chồng tôi xuất thân từ gia đình bần nông, gia đình có công với cách mạng. Chồng tôi tốt nghiệp trường Đại học Tổng hợp khoa kinh tế chính trị học năm 1990 và làm biên tập viên ban kinh tế của báo Tạp chí Cộng sản từ năm 1992. Tháng 9 năm 2000 chồng tôi có viết đơn xin thành lập Đảng Dân Chủ (*) và viết luôn đơn xin thôi việc nhưng Tạp chí Cộng sản không giải quyết cho chồng tôi nghỉ việc ngay, hàng ngày chồng tôi được các ông lãnh đạo của Tạp chí mời lên chất vấn và khuyên chồng tôi rút đơn không bảo lưu ý kiến, họ cũng gặp tôi vài lần động viên về khuyên chồng rút đơn thì sẽ tiếp tục làm việc ở Tạp chí. Tôi không muốn chồng tôi bị mất việc nên cũng khuyên chồng tôi như lời một số ông lãnh đạo Tạp chí Cộng sản đã đề nghị, chồng tôi nói với tôi đó là quan điểm và nhận thức của chồng tôi, đừng bắt anh ấy phải có nhận thức và suy nghĩ khác. Trong mọi công việc, chồng tôi là người cẩn thận và suy nghĩ rất chín chắn, tôi luôn tin tưởng vào mọi việc chồng tôi đã làm. Tôi đã động viên chồng tôi đừng buồn, không làm ở Tạp chí Cộng sản nữa thì sẽ kiếm việc khác để làm. Đến đầu năm 2001 chồng tôi có Quyết định buộc thôi việc. Sau này chồng tôi có viết một số bài như: - Việt Nam và con đường phục hưng đất nước. Ngoài ra còn ký tên vào lá đơn xin thành lập Hội nhân dân chống tham nhũng ... Nhưng sau các lần đó chồng tôi cũng chỉ bị Cơ quan An ninh mời sáng đi tối về để hỏi han trong vòng 01 tuần rồi được trả tự do. Giữa tháng tháng 07 năm 2002 nhận được lời mời của một vị dân biểu Mỹ, chồng tôi đã viết một bài có tựa đề : Bản điều trần về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam. Chồng tôi đã gửi bài này cho Uỷ ban nhân quyền - Quốc hội liên bang Hoa Kỳ vào lúc 07h sáng ngày 20 tháng 07 năm 2002, thì đến 8h30' cùng ngày. Công an an ninh ập đến nơi chồng tôi làm việc, lục soát tài liệu, máy tính và bắt chồng tôi đưa về Cơ quan An ninh Thành phố Hà Nội. 19h ngày hôm đó, chồng tôi về nhà cùng mấy ông cán bộ An ninh. Họ vào nhà tôi lục soát, thu giữ và đem đi một số giấy tờ của chồng tôi mà họ cho đó là tài liệu. Hơn một tuần từ sáng đến tối chồng tôi bị Cơ quan an ninh đưa đi để chất vấn hỏi cung và hai tháng Cơ quan An Ninh, giám sát mọi mối quan hệ của gia đình tôi 24h/24h. Đến 18h30 ngày 25 tháng 09 năm 2002 khi vợ chồng tôi cùng 2 con nhỏ đang ở nhà thì vài chục ông cán bộ của Cơ quan An ninh thành phố Hà Nội đến lục soát khám nhà tôi và bắt chồng tôi đem đi cùng một số giấy tờ mà họ đã lấy ở nhà tôi, vì họ cho rằng đó là tài liệu của chồng tôi. Từ đó đến nay chồng tôi đang bị giam tại khu biệt giam của trại tạm giam thành phố Hà Nội. Thưa các ông ! Chồng tôi bản chất thật thà, hiền lành đạo đức, sinh trưởng, làm việc trong môi trường tốt. Tôi luôn tin tưởng chồng tôi không làm gì hại dân, hại nước. Tôi nghi ngờ việc chồng tôi bị Cơ quan an ninh bắt vì họ cho rằng chồng tôi có hành vi vi phạm vào tội gián điệp ?. Đến khi sự việc xảy ra với tôi, đó là việc tôi bị Tổng cục An ninh yêu cầu cắt điện thoại di động của tôi ngày 18 tháng 06 năm 2003, chỉ vì tôi đã trả lời điện thoại về việc chồng tôi bị bắt ngày giờ nào ? tình hình cuộc sống của 3 mẹ con tôi hiện nay ra sao ? mà cũng đã bị một số ông Cán bộ an ninh nói rằng tôi đã vi phạm An ninh quốc gia. Có phải việc chồng tôi đã dám nói thẳng, nói thật và viết ra những quan điểm cá nhân mà chồng tôi đã nhận thức được về xã hội qua các bài viết đã nêu trên đó chính là hành vi mà cơ quan An ninh cho rằng đã phạm vào tội gián điệp ?. Tôi vẫn cho rằng lý do chính làm cho chồng tôi bị bắt chính là đã viết bài : Bản điều trần về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam, lại dám gửi cho Quốc hội Mỹ. Thưa các ông ! Nội dung bài viết đó, tôi thấy chồng tôi đã viết hoàn toàn đúng sự thật, các sự việc đó tôi cũng đều biết, nó đã xảy ra với gia đình tôi và một số gia đình khác mà tôi biết. Từ khi chồng tôi bị bắt, tôi đã tìm hiểu và đọc các bài mà chồng tôi đã viết. Đến bây giờ tôi càng tin tưởng chồng tôi không có tội gì cả. Vì vậy tôi làm đơn đề nghị các ông xem xét và đánh giá đúng việc làm của chồng tôi để chồng tôi sớm được trở về đoàn tụ cùng gia đình. Một số ông Cán bộ An ninh đến nhà tôi đều biết, hoàn cảnh cuộc sống của 3 mẹ con tôi ra sao ? Sau khi chồng tôi bị bắt đem đi, mọi việc từ chăm sóc con cái, nhà cửa, làm kinh tế đều tập trung vào mình tôi. Hiện nay tôi phải lo kinh tế để nuôi 5 người : hai con nhỏ, một mẹ già lên trông cháu,. Hàng tuần phải lo đi gửi đồ cho chồng ở trong trại giam. Thưa các ông, tôi đã hai lần được Cơ quan An ninh gọi lên cho đọc thư của chồng tôi viết ra, thì hai lần đều không cầm được nước mắt vì những điều đơn giản mà chồng tôi đã nhắn trong thư : lần thì nhắn gửi thêm cho anh một ít cá khô, lạc rang, muối vừng, lần thì gửi thêm canh. Tuần nào tôi cũng đi gửi đồ cho chồng tôi, rất lâu các ông mới cho phép chồng tôi nhắn ra vài dòng vì vậy tôi thật sự không biết phải gửi những thứ gì cho chồng tôi, lẽ nào chồng tôi đang bị giam chế độ đặc biệt như lời một số ông cán bộ an ninh đã nói. Tôi biết đất nước còn nghèo, gia đình tôi không đòi hỏi gì về chế độ ăn uống do trại cung cấp. Chính vì vậy kể từ ngày chồng tôi bị bắt đến nay đã hơn 14 tháng trời, nhiều lần tôi làm đơn xin được gặp chồng tôi cũng như xin được được gửi thêm đồ do gia đình chuẩn bị để chồng đảm bảo sức khoẻ vì chồng tôi vốn bị bệnh đại tràng mãn tính. Tôi xin gửi sách báo, tạp chí cho chồng tôi, để chồng tôi nghiên cứu, giải trí, luyện não. Nhưng tôi đều bị các ông bên cơ quan An ninh từ chối với nhiều lý do. Đến nay tôi biết hồ sơ của chồng tôi đã sang tới toà án nhân dân thành phố Hà nội rồi lại trả sang Viện Kiểm soát. Rất nhiều gia đình đều đã được gặp chồng, con không chỉ một lần mà nhiều lần như gia đình ông Phạm Quế Dương, ông Trần Dũng Tiến, Phạm Hồng Sơn, Lê Chí Quang. Tại sao chỉ riêng tôi vẫn không được các ông cho phép gặp chồng ?. Tôi tự hỏi có phải gia đình tôi bị phân biệt đối xử ?. Thật sự một vài lần tôi cũng có tranh luận với một số ông cán bộ bên cơ quan an ninh, hay tôi đã không nghe theo các ông ấy cấm không được gửi đơn vượt cấp ?. Các cụ bảo có bệnh phải vái tứ phương. Tôi luôn nghĩ chồng tôi bị oan, nên tôi đã hai lần gửi đơn đi các nơi, mong các cấp có thẩm quyền xem xét. Lần gửi lá đơn đầu tiên ngày 19 tháng 5, thì đến 13 tháng 6 năm 2003, tôi còn được ông Năm và ông Hiếu ở Thanh tra bộ công an gọi lên gặp và trả lời những điều mà tôi đã đề nghị đó là nguyện vọng chính đáng để các ông ấy có ý kiến với bên Cơ quan an ninh. Tôi đã đợi mãi chẳng nhận được sự trả lời từ phía Cơ quan an ninh. Gần đây nhất tôi đã gửi đơn xin gặp chồng lần thứ 4 rồi nhưng chẳng ai thèm để ý, gửi đi là đi luôn và đến nay tôi không được chấp nhận bất cứ một đề nghị gì trong các đơn thư tôi viết. Từ khi chồng tôi bị bắt đi, gia đình tôi sống trong cảnh khốn khó, buồn tẻ, ảm đạm. Con cái thiếu tình thương và sự chăm sóc của bố, vợ chồng chia lìa cả về hình bóng lẫn giọng nói, tin tức có khác gì hai người sống ở hai hành tinh xa lạ. Trăm việc đổ lên đầu tôi, sức con người có hạn. Tôi luôn sống trong tình trạng mệt mỏi về cả thể xác và tinh thần nếu cứ kéo dài tình trạng như thế này không biết tôi có trụ nổi để nuôi hai con nhỏ. Các ông cán bộ an ninh nói rằng : Ai làm người nấy chịu. Tôi thì luôn tin chồng tôi không có tội bây giờ chồng tôi bị bắt đem đi kéo theo cả gia đình vào hoàn cảnh sống lao đao, ngột ngạt, kém tự do. Tôi thỉnh thoảng cũng được bên an ninh nhắc nhở không nên trả lời điện thoại của bất kỳ ai hỏi về gia đình, nhất là về tình hình của chồng tôi thì càng không được, cũng không nên đến nhà một số gia đình có người thân giống như hoàn cảnh của chồng tôi hiện nay (những gia đình đó cùng trong cảnh ngộ dễ đồng cảm với gia đình tôi). Tôi luôn cảm thấy mình không khác gì bị giám sát. Đến bây giờ tôi không được gặp, không được nói về chồng, về hoàn cảnh cuộc sống của 3 mẹ con tôi nếu có ai đó quan tâm hỏi thăm. Nếu trả lời thì sẽ bị cắt điện thoại, bị cho là vi phạm an ninh quốc gia. Thư từ cho chồng thì rất hạn chế và phải làm đơn xin phép nếu cơ quan an ninh đồng ý thì tôi cũng chỉ được gọi đến để đọc. Thưa các ông nếu sống như thế có khác gì tôi đã trở thành người vừa mù, vừa điếc ? Cuộc sống có khác gì địa ngục ? Số máy di động của tôi cũng đã 2 bị cắt vì lý do vi phạm An ninh Quốc gia, làm ảnh hưởng rất nhiều đến công việc của tôi. Tôi thật sự bất bình về chuyện đó. Tôi là người phụ nữ bình thường chỉ biết lo toan vun vén cho gia đình con cái. Tôi đâu có am hiểu và biết tí gì về vấn đề chính trị hoặc an ninh quốc gia ?. Chính vì vậy tôi tha thiết đề nghị các ông sớm trả tự do cho chồng tôi cũng chính là cứu sống gia đình tôi. Từ khi được biết hồ sơ của chồng tôi đã sang tới Toà án nhân dân thành phố Hà nội, tôi thật sự bồn chồn và lo lắng cho chồng tôi. Tôi đôn đáo đi các nơi để hỏi thăm tin tức của chồng tôi. Tôi cũng đã chính thức có đơn ký kết mời 3 luật sư bào chữa cho chồng mình, đó là một khoản chi phí không nhỏ đối với thu nhập của tôi hiện nay. Tôi cũng đã đến Toà án nhân dân Thành phố Hà nội hỏi về vụ việc của chồng tôi nhưng không được cán bộ toà án trả lời với lý do không cung cấp tin tức cho người ngoài. Có lẽ nào tôi là vợ của bị cáo lại coi là người ngoài ?. Tôi đã được luật sư cho biết Viện Kiểm soát nhân dân thành phố Hà nội không cho luật sư vào gặp chồng tôi để bàn về việc có mời luật sư hay không. Viện kiểm soát nói để họ tự làm điều đó rồi họ nói cho tôi biết rằng chồng tôi không đồng ý mời luật sư. Có thể chồng tôi thương tôi một nách phải gách vác nhiều việc lấy tiền đâu ra để mời luật sư nên anh đã từ chối việc mời luật sư. Tôi thật sự muốn gặp chồng tôi để cho anh yên tâm dù có khó khăn đến đâu tôi vẫn cố dành dụm để mời luật sư cho chồng mình. Ngày 26 tháng 11 năm 2003 tôi đến Viện Kiểm soát nhân dân thành phố Hà nội gặp Bà Liên ở phòng 308 – người đang giữ hồ sơ của chồng tôi để hỏi về xin gặp chồng tôi. Bà Liên trả lời lãnh đạo đã có quyết định không cho tôi gặp chồng. Tôi nói tại sao các gia đình khác đều đã được gặp. Bà Liên trả lời các vụ khác bà ta không làm nên không biết. Tôi nghĩ có thể bà Liên là nhân viên chỉ được giao việc trong phạm vi hẹp nên không biết. Nhưng chả lẽ lãnh đạo Viện kiểm soát lại cũng không biết và không hiểu rằng luật pháp không ngăn cản việc người nhà được gặp bị cáo. Hay các ông ấy có quyền hành trong tay thì ông thích cho ai được gặp là quyền của ông. Tôi đã được Viện Kiểm soát cho biết để đảm bảo quyền lợi chính đáng cho chồng tôi cũng như đúng thủ tục pháp lý trong việc tranh tụng. Tôi làm đơn này đề nghị các cấp có thẩm quyền nhanh chóng cho tôi được gặp chồng tôi để chính thức bàn về chuyện mời luật sư cho anh ấy cũng như được biết cụ thể về tình trạng sức khoẻ của chồng tôi. Tôi luôn mong đợi sớm nhận được sự hồi âm từ các ông. Tôi xin chân trọng cám ơn các ông. Hà nội ngày 29 tháng 11 năm 2003 Người làm đơn Bùi Thị Kim Ngân Nơi nhận: Tổng Bí thư. Chủ tich nước. Chủ tịch quốc hội. Thủ tướng chính phủ. Chủ nhiệm Uỷ ban pháp luật. Đoàn đại biểu quốc hội. Viện kiểm soát nhân dân thành phố Hà nội. Ban thanh tra Bộ công an. Ban lãnh đạo Bọ công an. Ban lãnh đạo Cơ quan an ninh thành phố Hà Nội Toà án nhân dân thành phố Hà nội. |