HUMAN RIGHTS WATCH – 2006 Report
Việt Nam
Đại Hội lần thứ 10 của Đáng Cộng Sản Việt Nam có một sự thay đổi
quan trọng trong Bộ Chính Trị với sự xuất hiện của các thành viên trẻ hơn thay
thế những thành viên già nua. Tuy nhiên, những khuôn mặt mới này không đem lại
tiến triển mới trong việc cải thiện thực hành nhân quyền.
Mặc dù Việt Nam có đà tăng trưởng cao bậc nhất tại Á Châu, tinh
thần tôn trọng nhân quyền căn bản của Việt Nam c̣òn thua xa các nước láng giềng,
và quốc gia độc đảng này vẫn không chấp nhận sự phê b́nh.
Có đến hàng trăm tù nhân chính trị và tôn giáo bị giam cầm trong những điều kiện
khắc nghiệt. Trong năm 2006, chính quyền đă trả tự do cho một số ít tù nhân
lương tâm nhưng lại bắt giam hơn một chục người khác bao gồm những nhà hoạt động
dân chủ, nhà đối kháng qua mạng Internet, và những nhóm dân tộc thiểu số theo
Thiên Chúa Giáo.
Chính quyền tiếp tục bách hại những tín đồ của những giáo hội độc lập, duy tŕ
kiểm soát trên mạng Internet và báo chí, hạn chế những hội họp công cộng, và bỏ
tù công dân v́ quan điểm về tôn giáo và chính trị của họ. Các cơ quan ngôn luận,
các đảng phái chính trị, các tổ chức tôn giáo và các hiệp hội công đoàn lao động
không có quyền hiện hữu nếu không có sự giám sát của chính phủ, hoặc không được
phép hoạt động nếu xét thấy trái ngược với chính sách của Đảng.
Năm nay chứng kiến giới lao động với những hoạt động chưa từng thấy trước đây,
chính phủ đă ra công sức ngăn chặn phong trào dân chủ đang chớm nở, tiếp tục đàn
áp các tín đồ Phật giáo và tín đồ Thiên Chúa Giáo của sắc tộc thiểu số.
Lao Động
Đầu năm đă có một loạt những cuộc đ́nh công tự phát do hàng chục ngàn công nhân
làm việc trong các hăng xưởng do người ngoại quốc làm chủ, và những hăng xưởng
khác có cổ phần đầu tư lớn của ngoại quốc nằm quanh thành phố Hồ Chí Minh. Công
nhân đ̣i tăng lương và điều kiện làm việc tốt đẹp hơn. Những cuộc đ́nh công mau
chóng lan rộng ra các tỉnh miền Trung và miền Bắc, nhưng từ từ giảm cường độ khi
chính phủ chấp nhận gia tăng lương bổng tối thiểu trong các xí nghiệp do người
ngoại quốc làm chủ lên đến $54 Mỹ kim một tháng. Đây là một tỷ lệ gia tăng đến
40%, và cũng là gia tăng lương lần đầu kể từ năm 1999.
Phong Trào Dân Chủ
Vào tháng Tư, hơn 100 người đă công khai kư bản « Kêu gọi Tự Do Thành lập Đảng
Chính Trị » và « Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ 2006 ». Những vị khởi xướng phong trào
(gọi là Khối 8406, đặt theo ngày tuyên bố Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ), trong đó có
linh mục Nguyễn Văn Lư, ông Hoàng Minh Chính và ông Đỗ Nam Hải. Cho đến tháng
Tám, hơn 2.000 người đă kư vào lời kêu gọi này.
Tháng Mười, những nhà hoạt hoạt động tuyên bố thành lập một Công Đoàn Lao Động
Độc Lập để thay thế liên đoàn lao động do đảng kiểm soát. Các nhà đối kháng cũng
đă phổ biến nhiều tờ báo độc lập không chịu sự kiểm duyệt của nhà nước trong năm
2006 bao gồm tờ Tự Do Ngôn Luận và tờ Tự Do Dân Chủ.
Chính quyền phản ứng bằng cách giam cầm và tra vấn nhiều nhà hoạt động dân chủ
và tịch thu tài liệu, máy vi tính và máy điện thoại di động (xem tiếp phần
dưới).
Ngôn luận và mạng Internet
Luật về Phát Hành Báo Chí của Việt Nam nghiêm cấm tuyệt đối những tờ báo chống
đối chính phủ, phổ biến tin tức bí mật của nhà nước hoặc tán phát những tư tưởng
« phản động ». Chỉ có một số ít cơ quan truyền thông do tư nhân điều khiển ;
phần đông sách vở đều do nhà nước, Đảng hoặc là các tổ chức do Đảng kiểm soát
phát hành. Năm 2006, những cơ quan truyền thông của chính quyền, thường vẫn được
phép viết về nạn tham nhũng, đă viết phóng sự về việc biển thủ công quỹ và quỹ
tài trợ của các viên chức trong ngành vận tải.
Chính kết quyền ngăn chặn các trang Web được chính phủ xem như có tính cách phản
kháng hoặc nhạy cảm về chính trị, ḍ xét các điện thư và các diễn đàn trực
tuyến. Chính phủ buộc các chủ quán cà phê Internet phải chịu trách nhiệm về việc
tiếp cận và chuyển vận thông tin trên Internet của khách hàng của ḿnh.
Một nghị định mới, nghị định số 56, « Những biện pháp nghiêm trị về thông tin và
hoạt động văn hóa, » dùng những h́nh phạt tài chánh nặng nề đối với việc phổ
biến những loại thông tin «có hại », nói xấu nhà nước và những anh hùng của quốc
gia, hoặc tiết lộ «những bí mật của đảng, của nhà nước, của quân đội, những bí
mật kinh tế. »
Đàn áp đối lập
Những nhà hoạt động dân chủ đă phát hành những tờ báo vượt qua sự kiểm duyệt
hoặc sử dụng mạng lưới Internet để phát hành những ư kiến phê phán chính quyền
đều bị sách nhiễu, giam giữ và bỏ tù. Trong lúc bản báo cáo này được viết, có ít
nhất hai nhà đối lập trên mạng đang bị giam trong tù.
Nguyễn Vũ B́nh bị cầm tù bảy năm với bản án tội gián điệp v́ đă gởi điện thư
trên mạng Internet, gởi chứng thư lên Quốc Hội Hoa Kỳ về nhân quyền tại Việt Nam
và liên lạc với các người hoạt động trong và ngoài nước.
Trương Quốc Huy, đă bị giam hơn tám tháng trong năm 2005, sau khi tham dự một
cuộc thảo luận về dân chủ trên mạng Internet, đă bị bắt trở lại vào ngày 18
tháng 8 năm 2006. Ông Huy đă công khai bảy tỏ sự ủng hộ đối với phong trào dân
chủ.
Vào giữa tháng Tư, hai kư giả bị bắt giữ tại phi trường Tân Sớn Nhất và bị ngăn
chặn không được đi Manila để tham dự hội luận về tự do ngôn luận trên mạng lưới
Internet tại Á Châu.
Ngày 20 tháng Tư, công an đă bắt hai học sinh người Thượng và giam giữ họ mười
tám ngày tại một nhà tù tại quận Đắc -Lắc. Tại nơi đây họ bị đánh đập, bị tra
khảo, và bị tố cáo sử dụng mạng Internet để gửi danh sách các tù nhân chính trị
cho các nhóm tranh đấu tại hải ngoại.
Ngày 30 tháng 6, công an xâm nhập tư gia của ông Nguyễn Thanh Giang và tịch thu
sách vở và tài liệu. Ngày 12 tháng Tám, công an bố ráp tư gia của năm nhà đối
kháng, trong đó có các ông Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Đài và ông Hoàng Tiến,
trong khi họ chuẩn bị ra ấn hành một tờ báo độc lập. Tháng Mười, ông Đỗ Nam Hải
và hai nhà đối lập khác bị triệu tập lên « làm việc » với công an.
Công dân Hoa Kỳ Đỗ Thành Công (bút hiệu Trần Nam), một thành viên của Đảng Dân
Chủ Nhân Dân, bị bắt ngày 14 tháng 8. Khi ông Đỗ bị trục xuất ra khỏi Việt Nam
ngày 21 tháng 9, báo chí của chính quyền nói rằng ông bị bắt v́ tội tán phát
những thông tin chống chính phủ. Trong khi bản báo cáo này được viết, sáu người
Việt Nam bị bắt vào tháng Tám v́ có mối liên hệ với Đảng Dân Chủ Nhân Dân vẫn
c̣n bị giam giữ. Vào tháng Mười Một, bốn người Việt và ba người Mỹ gốc Việt bị
bắt năm 2005 bị kết án mười lăm tháng tù, hoặc đă thụ án, về tội khủng bố, t́nh
nghi lén lút đem vào Việt Nam những dụng cụ phát thanh vô tuyến điện.
Những người bị t́nh nghi hỗ trợ cho phong trào dân chủ gồm ông Trương Quốc Huy
và ba người khác bị bắt vào tháng Tám - ông Nguyễn Ngọc Quang, ông Vũ Hoàng Hải
và Phạm Bá Hải bị kết tội tuyên truyền chống chính phủ.
Hội Họp
Biểu t́nh nơi công cộng là một chuyện hiếm hoi, đặc biệt sau khi chính phủ đàn
áp những cuộc biểu t́nh tại Cao Nguyên miền Trung năm 2001 và 2004. Nghị quyết
38, do thủ tướng kư năm 2005, cấm tụ họp nơi công cộng trước những địa điểm
chính quyền, Đảng và hội nghị quốc tế đang hội họp và bắt buộc những người tổ
chức phải được phép của chính quyền trước.
Trước ngày Đại Hội Đảng tháng Tư và cuộc viếng thăm của Tổng Thống Bush tháng
11, công an tại Ha Nội bố ráp các trẻ em bụi đời và vô gia cư, đem nhốt những em
này vào những trung tâm cưỡng ép « cải huấn » tại ngoại ô thành phố; tại nơi đây
các em bị đánh đập tàn nhẫn. Lực lượng bộ đội đă được phái đến Cao Nguyên Trung
phần để ngăn ngừa những cuộc biểu t́nh bất ngờ trong lúc viếng thăm của ông
Bush.
Tôn giáo
Pháp lệnh 2004 của Việt Nam về Tín Ngưỡng và Tôn giáo xác nhận quyền tự do tôn
giáo. Tuy nhiên, chính quyền ép buộc các nhóm tôn giáo phải đăng kư để trở nên
hợp pháp, và cấm tất cả những sinh hoạt tôn giáo xét thấy có thể gây nên mất
trật tự công cộng, di hại đến an ninh quốc gia hoặc « gây chia rẽ .»
Những tín đồ của một vài tôn giáo không được chính quyền công nhận tiếp tục bị
bách hại. Công An đă giải tán những cuộc họp tôn giáo, tịch thu sách vở tôn giáo
và ra lệnh những người lănh đạo phải lên đồn công an để họ tra khảo.
Các tu sĩ Phật giáo thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, gồm Đức Tăng
Thống Thích Huyền Quang và người lănh đạo thứ nh́, thượng tọa Thích Quảng Độ,
vẫn bị quản thúc tại thiền viện của họ.
Mặc dù có những điều luật để đơn giản hóa tiến tŕnh đăng kư, có đến hàng trăm
tổ chức trong giáo hội Thiên Chúa Giáo đă cố gắng đăng kư năm 2006 nhưng đă bị
bác bỏ ngày từ lúc đầu, bị lờ, hoặc pḥng b́ chứa đơn xin của họ bị trả về trong
t́nh trạng chưa mở. Trong số này có đén 500 giáo hội của dân tộc thiểu số tại
vùng Cao Nguyên Tây Bắc. Tại Cao Nguyên Trung Phần, có những giáo hội người
Thượng có liên hệ đến Hội Thánh Tin Lành Việt Nam được tin là đă đăng kư. Tuy
nhiên những người Thượng thuộc những giáo hội Thiên Chúa Giáo không được đăng kư
bị áp lực nặng nề buộc họ phải gia nhập Hội Thánh Tin Lành Việt Nam hoặc từ bỏ
tín ngưỡng của họ, mặc dù pháp lệnh 2005 nghiêm cấm phương thức hành động này.
Tháng 5, năm mươi sĩ quan công an đột nhập tư gia và thánh đường của mục sư
Nguyễn Hồng Quang và phá hủy những công tŕnh sửa chữa của mục sư đối với nhà
thờ của giáo hội Mennonite. Ông Quang là một cựu tù nhân chính trị và cũng là
một trong những người đă kư tên trong tuyên ngôn của Khối 8406.
Nhưng ngay cả những nhóm đă đăng kư cũng gặp nhiều vấn đề. Hơn năm mươi tu sĩ
nam nữ của Hội Phật Giáo Việt Nam, được chính phủ chính thức công nhận, đă xuống
đường biểu t́nh hồi tháng Bảy 2006 để phản đối việc cầm tù và tra tấn tám tín đồ
Phật giáo và đánh chết một tu sĩ trong lúc bị giam cầm. Nhờ phúc thẩm trên Ṭa
Án Nhân Dân tỉnh Bắc Giang tháng 6/ 2006, vụ việc đă được xử và họ được tam thời
trả tự do.
Nhà tù và tra tấn
Hàng trăm tù nhân tôn giáo và chính trị vẫn bị giam giữ trên khắp đất nước Việt
Nam. Trong đó có đến hơn 350 người Thượng đă bị kết án tù ở từ năm 2001, phần
lớn là v́ họ có những hoạt động chính trị và sinh hoạt tôn giáo, hoặc họ t́m
cách tị nạn sang Cam-bốt.
Đă có những bằng chứng không thể chối căi về việc tra tấn và phương cách hành sử
vô nhân đạo đối với tù nhân. Được biết có những tù nhân bị nhốt trong những
xà-lim chật hẹp, tăm tối và thiếu vệ sinh ; họ bị đánh đập, bị đấm đá và bị roi
điện giựt.
Các sĩ quan công an thường xuyên bắt giam những người t́nh nghi mà không có trát
ṭa . Việc xét xử các người đối lập đều không có sự tham gia của quần chúng, của
cơ quan truyền thông và của gia đ́nh người bị giam giữ. Quy chiếu vào Nghị Định
Quản Chế Hành Chánh 31/CP, những cá nhân có thể bị quản thức tại gia v́ những
tội vi phạm đến an ninh quốc gia trong ṿng hai năm mà không cần đưa ra ṭa.
Vai tṛ của cộng đồng quốc tế
Các chủ nợ của Việt Nam, trong đó có Ngân Hàng Thế Giới (World Bank), Ngân Hàng
Phát Triển Á Châu (Asian Development Bank) và Nhật Bản đă lên tiếng tỏ ư quan
ngại khi tin tức tiết lộ bộ Giao Thông Vận Tải biển thủ tiền tài trợ, khiến cho
nhiều viên chức của Bộ phải từ chức và bị giam giữ.
Liên Minh Âu Châu, đồng thời ghi nhận việc trả tự do các tù nhân và cũng là
người cung cấp tài trợ lớn nhất cho Việt Nam, đặt Việt Nam vào danh sách những
nước cần quan tâm về nhân quyền năm 2006. Tháng Năm, một phái đoàn của Quốc Hội
Châu Âu đến Việt Nam kêu gọi chính quyền thả tù nhân lương tâm, cho phép các cơ
quan báo chí quốc tế được tư do ra vào khu vực Cao Nguyên Trung phần, và băi bỏ
án tử h́nh. Tháng Chín, nước Anh khen ngợi Việt Nam đă có tiến bộ trong việc
giảm nghèo nhưng cho biết họ sẽ gắn liền những trợ giúp hiện hành với những cải
thiện trong lănh vực nhân quyền, chống tham nhũng, quản trị tốt và cải tổ về tài
chánh.
Mối liên hệ của Việt Nam với Hoa Kỳ đạt cao điểm chưa từng thấy vào năm 2006,
nhờ giải quyết về những vấn đề nhân quyền, đă bị đ́nh chỉ từ năm 2002 và việc
viếng thăm của Tổng Thống Bush vào tháng 11. Ḥa Kỳ đă đưa Việt Nam ra khỏi danh
sách Quốc Gia Cần Quan Tâm Đặc Biệt (CPC) v́ những vi phạm tự do tôn giáo, và
người ta trông đợi vào cuối năm nay Hoa Kỳ sẽ cấp cho Việt Nam mối « Liên Hệ
Thương Mại B́nh Thường Vĩnh Viễn. »
Vietnam
Events of 2006
Vietnam’s tenth Communist Party (VCP) Congress saw a significant turnover in the
Politburo, as younger members replaced key aging party veterans. New faces,
however, did not bring significant improvement in human rights practices.
Despite having one of Asia’s highest growth rates, Vietnam’s respect for
fundamental human rights continues to lag behind many other countries, and the
one-party state remains intolerant of criticism.
Hundreds of political and religious prisoners remain behind bars in harsh
conditions. During 2006 the government released a handful of prisoners of
conscience but arrested dozens more, including democracy activists,
cyber-dissidents, and ethnic minority Christians.
Authorities continue to persecute members of independent churches, impose
controls over the internet and the press, restrict public gatherings, and
imprison people for their religious and political views. Media, political
parties, religious organizations, and labor unions are not allowed to exist
without official oversight, or to take actions considered contrary to Party
policies.
The year saw unprecedented labor unrest, official efforts to muzzle an emerging
democracy movement, and ongoing repression of Buddhists and ethnic minority
Christians.
Labor
The year began with a series of wildcat strikes by thousands of workers at
foreign-owned factories and those with heavy foreign investment around Ho Chi
Minh City. They demanded wage increases and better working conditions. The
strikes quickly spread to the central and northern provinces, but died down when
the government increased the minimum wage at foreign-owned companies to US $54 a
month—a 40 percent increase, and the first since 1999.
Democracy Movement
In April 2006 more than 100 people publicly signed an “Appeal for Freedom of
Political Association” and a “Manifesto for Freedom and Democracy.” The
initiators of the movement (called the 8406 Bloc, after the date of the
Manifesto) included Father Nguyen Van Ly, dissident Hoang Minh Chinh, and writer
Do Nam Hai. By August, more than 2,000 people had signed the public appeals.
In October, activists announced the creation of an independent labor union as an
alternative to the party-controlled labor confederation. Dissidents also
launched several unsanctioned independent publications during 2006, including Tu
Do Ngon Luan (“Freedom of Expression”) and Tu Do Dan Chu (“Freedom and
Democracy”).
The government responded by detaining and interrogating many of the more
prominent activists and confiscating their documents, computers, and cell phones
(see below).
Free Expression and the Internet
Vietnam’s Law on Publications strictly bans publications that oppose the
government, divulge state secrets, or disseminate “reactionary” ideas. There are
few privately-owned media outlets; most publications are published by the
government, the Party, or Party-controlled organizations. In 2006 the state
media, which have usually been allowed to write about corruption, covered the
embezzlement of government and donor funds by transportation ministry officials.
The government blocks websites considered objectionable or politically
sensitive, monitors email and online forums, and makes internet cafe owners
responsible for information accessed and transferred on the internet by their
customers.
A new law, Decree No. 56, “Administrative Sanctions on Information and Culture
Activities,” calls for steep fines for activities such as circulating “harmful”
information, defaming the nation and national heroes, or revealing “party
secrets, state secrets, military secrets and economic secrets.”
Repression of Dissent
Activists who launch unsanctioned publications or use the internet to
disseminate opinions critical of the government are harassed, detained, and
imprisoned. At this writing, at least two cyber-dissidents remained in prison.
Nguyen Vu Binh is serving a seven-year sentence for espionage for his internet
postings, testimony submitted in writing to the US Congress on human rights, and
communication with activists inside Vietnam and abroad.
Truong Quoc Huy, detained in 2005 for more than eight months after participating
in internet discussions about democracy, was re-arrested in an internet cafe on
August 18, 2006. He had reportedly expressed public support for the democracy
movement.
In mid-April two journalists were detained at Ho Chi Minh City airport and
prevented from attending a conference in Manila on free expression in Asian
cyberspace.
On April 20 police arrested two Montagnard students and held them for 18 days in
a district prison in Dak Lak, where they were beaten, interrogated, and accused
of using the internet to send lists of political prisoners to advocacy groups
abroad.
On June 30 police raided the home of dissident Nguyen Thanh Giang and
confiscated books and documents. On August 12 police raided the homes of five
dissidents, including Nguyen Khac Toan, Nguyen Van Dai, and Hoang Tien, as they
prepared to launch an independent publication. In October Do Nam Hai and two
other dissidents were called for “working sessions” with the police.
US citizen Cong Thanh Do (Tran Nam), a representative of the People’s Democracy
Party, was arrested on August 14. Upon Do’s expulsion from Vietnam on September
21, the state press said he had been arrested for disseminating anti-government
information. At this writing, six Vietnamese arrested in August because of
alleged links to the People’s Democracy Party remained in detention. In
November, four Vietnamese and three Vietnamese-Americans arrested in 2005 were
sentenced to fifteen months’ imprisonment, or time served, on terrorism charges,
for allegedly smuggling radio equipment in to Vietnam.
Suspected democracy movement supporters Truong Quoc Huy and three others
arrested in August — Nguyen Ngoc Quang, Vu Hoang Hai, and Pham Ba Hai — were
charged with conducting anti-government propaganda.
Assembly
Public demonstrations are rare, especially after government crackdowns against
mass protests in the Central Highlands in 2001 and 2004. Decree 38, signed by
the prime minister in 2005, banned public gatherings in front of places where
government, Party, and international conferences are held, and requires
organizers to obtain government permission in advance.
In advance of the Party Congress in April 2006 and President Bush’s visit in
November, police in Hanoi rounded up street children and homeless people and
sent them to compulsory “rehabilitation” centers on the outskirts of the city
where some were badly beaten. Soldiers were dispatched to villages in the
Central Highlands to prevent possible demonstrations during Bush’s visit.
Religion
Vietnam’s 2004 Ordinance on Beliefs and Religions affirms the right to freedom
of religion. However, it requires that all religious groups register with the
government in order to be legal, and bans any religious activity deemed to cause
public disorder, harm national security, or “sow divisions.”
Followers of some religions not officially recognized by the government continue
to be persecuted. Security officials disperse their religious gatherings,
confiscate religious literature, and summon religious leaders to police stations
for interrogation.
Buddhist monks from the banned Unified Buddhist Church of Vietnam (UBCV),
including its Supreme Patriarch, Thich Huyen Quang, and second-ranking leader,
Thich Quang Do, remain confined to their monasteries.
Despite regulations to streamline the registration process, hundreds of
Christian house church organizations that tried to register in 2006 were either
rejected outright, ignored, or had their applications returned unopened. These
included 500 ethnic minority churches in the Northwest Highlands. In the Central
Highlands, some Montagnard churches linked to the government-approved
Evangelical Church of Vietnam (ECVN) were reportedly able to register. However
Montagnards belonging to unregistered Christian churches came under heavy
pressure to join the ECVN or recant their beliefs, despite a 2005 decree banning
such practices.
In May, fifty police officers raided the home and church of Mennonite pastor
Rev. Nguyen Hong Quang and demolished repair work he had done to the Mennonite
church building. Quang, a former political prisoner, was one of the signatories
of the Bloc 8406 manifesto.
Even registered groups face problems. More than fifty monks and nuns from the
officially-recognized Vietnam Buddhist Church (VBC) demonstrated in July 2006 to
protest the unfair imprisonment and torture of eight Buddhists and the beating
to death in custody of a monk. The case, which was heard on appeal at Bac Giang
Provincial People’s Court in June 2006, resulted in their temporary release.
Prisons and Torture
Hundreds of religious and political prisoners remain in prisons throughout
Vietnam. They include more than 350 Montagnards who have been sentenced to
prison terms since 2001, largely for peaceful political or religious activities,
or trying to seek asylum in Cambodia.
There is compelling evidence of torture and other mistreatment of detainees.
Prisoners are reportedly placed in solitary confinement in cramped, dark,
unsanitary cells; and beaten, kicked, and shocked with electric batons.
Police officers routinely arrest and detain suspects without written warrants.
Trials of dissidents are closed to the public, media, and detainees’ families.
Under Administrative Detention Decree 31/CP, individuals can be put under house
arrest for alleged national security crimes for up to two years without going
before a judge.
Key International Actors
Vietnam’s donors, including the World Bank, Asian Development Bank, and Japan
raised strong concerns when news broke in January about major embezzlement of
donor funds by the transportation ministry, which resulted in the resignation
and arrest of several ministry officials.
While noting political prisoner releases, the EU, Vietnam’s largest donor,
placed Vietnam on its list of countries of concern in its human rights report
for 2006. In May, a European Parliament delegation to Vietnam called for the
release of prisoners of conscience, free access for the international press to
the Central Highlands, and an end to the death penalty. In September, the United
Kingdom praised Vietnam’s progress on poverty reduction but said it would link
ongoing aid to progress on human rights, anti-corruption, good governance, and
financial reform.
Relations with the United States reached an unprecedented high in 2006, with the
resumption of its human rights dialogue, which had been suspended since 2002,
and the visit of President George Bush in November. The US removed its
designation of Vietnam as a Country of Particular Concern (CPC) for religious
freedom violations, and it was expected that by the end of the year the US would
grant Vietnam “Permanent Normalized Trade Relations.”