Ác Chiến Trên Các Cụm Đồi
Vùng Khe Sanh, 1967 (phần 2)

Jim Wodecki
Chuyển dịch: Phạm Cường Lễ

Sáng 24 tháng 4, Thiếu Úy Thomas G. King được lệnh dẫn 30 binh sĩ trực chỉ Đồi 700 (khoảng một cây số về phía Nam của Đồi 861). Nhiệm vụ của họ là bảo vệ hai Trung Đội B-1 và B-3 đang hành quân gần đó. Nhóm Thiếu Úy King gồm 30 người, cộng thêm một tổ súng cối 81 ly với 120 quả đạn. Cùng đi với họ là Trung Úy Phillip H. Sayer, chỉ huy trưởng lực lượng thiết giáp Ontos tại căn cứ Khe Sanh.

Đến một nơi nọ, Thiếu Úy King ra lệnh cho tổ súng cối bố trí và nhắm vào một khu vực hang-động gần đó. Rồi một giờ sau, một toán tiền sát viên gồm 5 người bắt đầu hoạt động. Họ len lỏi theo các nẻo đường mòn di chuyển lên Đồi 861. Nhóm người này tìm một cao điểm để ghi nhận tọa độ của các mục tiêu.

Khi các tiền sát viên còn cách đỉnh đồi chừng 300 mét, họ bị một nhóm bộ đội từ 20 đến 30 người phục kích. Người lính đi đầu trúng đạn. Anh ngã xuống đất và la lớn lên, "Tao bị rồi!" Trong khi đó, Trung Úy Sayer và một Binh Nhì William Marks kịp thời nhảy vào ẩn náu trong một hố đất. Một số binh sĩ khác gồm một người mang máy truyền tinh bị kẹt lại khoảng 15 feet ở phía sau.

Trong tình huống thập phần nguy hiểm đó, Trung Úy Sayer chỉ có một khẩu súng lục. Còn khẩu súng trường của Binh Nhì Marks thì lại không xài được vì bùn đất nghẹt đầy. Cả hai người quyết định rút lui. Trung Úy Sayer bắn che để Binh Nhì Marks chạy về vị trí của các đồng đội. Sau đó Sayer chạy theo sau.

Binh Nhì Marks kể lại: "Tôi nhảy ra khỏi hố. Lúc đó là lần cuối cùng tôi còn thấy anh ta (Trung Úy Sayer). Khi chạy về vị trí của các đồng đội, tôi quát tháo mọi người hãy cấp tốc rút lui. Rồi chúng tôi dùng hết sức mình để chạy ào xuống đồi. Lúc đó, địch quân bắn theo ào ạt từ phía sau. Mọi người phải nằm xuống để tránh đạn, nhưng sau đó chúng tôi liền đứng lên để chạy tiếp. Bọn Cộng quân cũng nhanh không kém. Một cánh quân của chúng xuất hiện về phía bên phải. Lúc ấy thật hãi hùng. Ai cũng đều sợ sệt và nghĩ là nhóm của mình đã bị địch bao vây. Chắc mọi người sẽ bỏ mạng tại nơi này."

Người lính hiệu-thính viên trúng đạn ở ngực, té xuống. Còn một người lính khác với nhiệm vụ giữ an ninh thì tôi không thấy đâu cả. Lúc đó Binh Nhì Marks còn lại một mình. Anh chạy như một người mù trong cơn điên, vừa loạng choạng vừa té trên bùn đất, mà trong khi đó hàng chục viên đạn của địch quân cứ rít lên veo véo xung quanh. Giữa lúc nguy ngập, Binh Nhì Marks may mắn đâm đầu vào một toán binh sĩ của nhóm An Ninh Hành Quân (đang di chuyển về phía trước để tìm toán lính của Marks). Gặp được họ, Marks liền gào lên:

- "Chết hết rồi! Bốn người lính kia đã chết! Họ chết hết cả rồi!"

Khi Binh Nhì Marks được mang về vị trí của đơn vị, các đồng đội cho anh vài viên thuốc aspirin và họ bảo anh hãy nằm xuống tịnh dưỡng. Nhưng Binh Nhì Marks không thể nào nằm yên được. Anh rên rỉ: Những khuôn mặt của các đồng đội xấu số kia vẫn tiếp tục hiện lên trong đầu tôi."

Thiếu Úy King lập tức cử một tiểu đội trở lại vị trí lúc nãy để mang xác chết của bốn người lính kia về. Nhưng họ chỉ tìm được thi thể của hai người. Còn hai người kia thì coi như mất tích. Lúc ấy hỏa lực của địch quân vẫn còn mạnh và đang tiếp tục uy hiếp chiến trường. Tiểu đội "hốt xác" đành phải rút lui. Sau đó Thiếu Úy King dùng máy truyền tin xin pháo binh bắn vào Đồi 861, nơi mà anh nghi ngờ có quân Bắc Việt đang cố thủ.

Đột nhiên trên máy truyền tin có tiếng nói của Đại Úy Sayers. Ông cho Thiếu Úy King biết là trực thăng của ông đang bay đến chiến trường. Khi chiếc trực thăng còn đang vần vũ, vài tràng đại liên 12.7 ly của quân Bắc Việt bay ào ào lên uy hiếp. Nhưng chiếc trực thăng cũng cố đáp xuống để Đại Úy Sayers cùng một người lính hiệu-thính viên nhào ra. Sau đó, chiếc trực thăng lập tức bay lên rời vùng nguy hiểm.

Thiếu Úy King lập tức "trả lời." Anh điều chỉnh khẩu bích-kích pháo, rồi nhắm về phía vị trí của khẩu đại liên 12.7 kia và khai hỏa. Từ đằng xa, thi thể của một cán binh Bắc Việt như bị sức ép của trái nổ hất tung lên trời. Một toán lính liền được cử đến nơi đó, nhưng họ không tìm thấy được gì cả.

Khi toán lính này trở lại, Thiếu Úy King quyết định dẫn một nhóm gồm 9 binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến trở lại vị trí lúc họ bị phục kích trên Đồi 881. Lần này không bị địch quân bắn sẻ, nhưng họ tìm được thi thể của hai người lính đã chết (không tìm được lúc đầu) và kéo trở về vị trí của trung đội. Một trong hai xác chết đã bị quân Bắc Việt lột sạch, chỉ trừ đôi giầy trận, quần lót và chiếc áo khoác với nhiều túi. Xác chết thứ nhì thì thê thảm hơn vì bị Cộng quân lột không còn một thứ gì ngoại trừ chiếc áo giáp, hai bình nước và một xâu đạn. Tiếp theo đó, tiểu đội tiếp tục chia nhau đi tìm hai binh sĩ khác vẫn còn bị mất tích. Tuy nhiên không ai tìm được gì. Có thể hai người lính ấy đã bò đến một nơi an toàn nào đó.

Thiếu Úy King xin Đại Úy Sayers cho phép rút lui. Về sau khi nhớ lại vụ này, King nói: "Tôi chẳng thích chỗ này. Chỗ gì mà yên lặng thấy mà sợ. Yên lặng như tờ, đến nỗi mấy con côn trùng cũng chẳng buồn rên rỉ. Tôi nghĩ địch quân chắc còn đóng đô tại nơi này."



Phần trên là lời tường thuật của Đại Úy Nick, người phi công gan-lì dũng cảm trong phi vụ trực thăng tải thương "Nhất Chín Nhì Mười" để tiếp cứu các binh sĩ của B-1 và B-3 tại đồi 861. Hình chụp tác giả James Wodecki đứng nhìn về phía Đồi 861. (HÌNH ẢNH: James Wodecki)

Khi toàn thể trung đội di chuyển đến một vị trí an toàn, Thiếu Úy King gọi trực thăng đến để triệt thoái các xác chết. King nói: "Tôi vào được tần số của trực thăng. Viên phi công bảo tôi hãy đánh dấu vị trí bằng lựu đạn khói. Tôi "pop" một trái khói. Chiếc trực thăng H-34 đảo một vòng trên cao. Viên phi công lại xin hãy cho thêm một trái khói nữa. Tôi lại đánh dấu vị trí bằng một trái khói khác. Sau khi quan sát kỹ càng, chiếc H-34 sà xuống bãi đáp. Lúc bánh xe trực thăng vừa chạm mặt đất thì đột nhiên từ phía sau rặng cây ngay trên Đồi 861, địch quân đồng loạt khai hỏa. Họ bắn tới tấp vào nơi đóng quân của chúng tôi."

Thiếu Úy King lập tức trở về vị trí của khẩu bích-kích pháo. Với khẩu 81-ly, anh bắn yểm trợ cho hai Trung Đội B-1 và B-3, và tạm thời cắt đứt phần nào cơn hỏa tập của Cộng quân. Một binh sĩ tiền sát viên thuộc Trung Đội B-1 lên tần số cho biết những viên đạn bích-kích pháo đã rơi trúng vào vị trí tập trung của khoảng một đại đội Bắc Việt. Người lính này truyền khẩu lệnh rằng hãy tiếp tục bắn (bích-kích pháo) đi.

Trung Đội B-1 được lệnh phải tiến về phía Đồi 861. Nhưng trên đường đi họ bị rơi vào ổ phục kích của Bắc quân. Đạn đại liên của quân Cộng Sản nổ vẫn tiếp tục nổ. Vài binh sĩ ngã gục tại trận địa. Một số khác bị thương. Trung đội B-1 thối lui và di chuyển đến một bãi đáp gần đó. Trực thăng liền được gọi đến để chở các thương binh đi ngay.

Nhưng rồi bãi đáp này cũng bị Cộng quân pháo kích. Toàn thể Trung Đội B-1 liền chạy sang một bãi đáp khác. Một chiếc trực thăng đến hiện trường, nhưng không đáp được vì bị quân Bắc Việt bắn như vũ bão cuồng phong. Chỉ trong khoảng khắc đã có một người lính bị trúng đạn chết cùng 3 binh sĩ khác bị thương. Nhớ lại trận phục kích này, Thượng Sĩ Al Koppel của B/1/9 (đọc là "Đại Đội B thuộc Tiểu Đoàn 1 của Trung Đoàn 9") cho biết: "Lúc đó trời đang mưa, rất lạnh lẽo. Tình hình thì tối đen như mực. Tôi cũng đã từng tham chiến tại Triều Tiên. Nhưng bây giờ nghĩ lại tôi cũng không biết phải nói chiến trường nào ghê gớm hơn."

Trong khi đó, tình hình bên Trung Đội B-3 cũng không khá hơn gì. Lúc Trung Đội B-1 để lại thi thể của Hạ Sĩ Pomerleau và di chuyển đến một nơi khác, Hạ Sĩ Brown nhớ lại: "Chúng tôi cứ đứng quanh quẩn, và chẳng biết mình phải nên làm cái gì bây giờ." Đội nhiên khoảng ba đến bốn phút sau đó, từ rặng đồi đối diện, quân Bắc Việt bắn vào chúng tôi. Hỏa lực của họ gồm đủ loại, nào vũ khí cá nhân cho đến súng cộng đồng, nào bích-kích pháo cho đến đại liên 7.62 và 12.7 ly. Các binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến của B-3 lập tức chạy đến phía sau một rặng cây ở gần đỉnh đồi. Từ vị trí này, họ tập trung phản pháo.

"Không một ai còn nhớ lúc đó họ đã làm những gì để phản pháo. Chúng tôi chạy vào một cụm cây rừng, ngồi xuống rồi bắt đầu khai hỏa. Lúc đang bắn nhau, tôi có thấy vài tia chớp từ các họng súng địch quân trong những bụi rậm ở gần đó. Nhưng cũng khó mà nhận diện chính xác cho được. Có lẽ địch quân đã ẩn náu trong các công sự chiến đấu rất vững vàng."

"Hai bên bắn nhau dữ dội. Vài loạt đạn của địch quân bay thật gần sát, nhưng may mắn chúng tôi không sao. Chúng tôi cũng có chướng ngại vật để che chở. Nhưng một khi tiếng súng đã nổ rồi thì Cộng quân có thể nhìn thấy đạn đạo và phát hiện vị trí của những người bắn. Vài binh sĩ trúng đạn bị thương gào lên inh ỏi. Tiếng la của họ là giao động tinh thần chiến đấu của chúng tôi. Lúc đó chúng tôi cũng chẳng còn hồn vía đâu để mà suy nghĩ dài dòng. Mọi người tiếp tục ào ạt bắn và cứ bắn mãi không ngừng."

Một lúc sau, trung đội được lệnh rút lui. Lệnh lạc còn nói thêm là các binh sĩ có thể để phân nửa đống 'phụ tùng' lại. Chúng tôi không muốn bỏ lại một thứ gì. Nhưng nếu mang hết tất cả theo thì nặng nhọc quá và không thể chu toàn việc chuyển quân được. Lúc ấy, các y sĩ đang băng bó cho những thương binh. Nhưng rồi sau đó chúng tôi quyết định sẽ để lại hết tất cả 'đồ phụ tùng' của tổ bích-kích pháo."

Trong lúc đi xuống đồi, trung đội gặp khó khăn trong việc thuyên chuyển các thương binh trên cán gỗ. Một người lính với trách nhiệm giữ khẩu đại liên liền đưa khẩu súng nặng nề này cho một người khác giữ hộ. Sau đó anh ta vác cả thân thể một thương binh khác lên lưng mình. Toàn thể trung đội tiếp tục di chuyển để tìm một bãi đáp an toàn khác. Trong khi ấy, quân Bắc Việt tiếp tục dùng súng cối bắn đuổi theo. Nhưng vì quá xa nên những quả đạn bích-kích pháo đã rơi không chính xác.

Hạ Sĩ Brown nhớ lại như sau: Chúng tôi hầu hết đều có cảm giác rất sợ. Khi lui binh ra khỏi khu vực đó, ai nấy cũng đều mừng và thở phào nhẹ phõm. Nhưng chúng tôi cũng chưa hoàn toàn ra khỏi được vùng nguy hiểm. Thật sự ra chúng tôi cũng vẫn đang là một đàn cá còn đang nằm trong rọ."

Trong khi di chuyển, trung đội "Cọp Biển" gặp trục trặc từ ở đoàn người phía sau. Tất cả phải dừng lại vì một viên y sĩ đã quá mệt khi phải giúp dìu dắt các thương binh. Lúc ấy đột nhiên vài chiếc máy bay xuất hiện trên trời và bắt đầu đánh bom vào một ngọn đồi sát nơi dừng chân của Trung Đội B-3.

"Những quả bom từ các phi cơ đã được thả lầm vào vị trí của chúng tôi. Chỉ riêng tiểu đội của tôi mà đã có đến sáu người thiệt mạng. Hỏa lực không tạc bao phủ cả ngọn đồi. Những người lính bảo với nhau là phải chạy khỏi nơi này ngay lập tức. Các phản lực cơ vẫn tiếp tục đánh bom. Một toán lính trong tổ tác-xạ của tôi bị bom đánh tan xác. Tôi nghĩ chắc những phi công trên trời cao đã cho rằng chúng tôi là quân Bắc Việt họ thấy cả một đoàn quân đang di chuyển xuống triền đồi."

"Thêm hai quả bom nữa lại rơi xuống nổ bùng. Đường giây liên lạc với vị sĩ quan trung đội trưởng bị cắt đứt. Vài người báo cáo với tôi (lúc đó tôi đang đi ở khoảng giữa đoàn quân) là một số binh sĩ đã bị thương nặng vì mảnh bom, và họ cần viên y sĩ đến băng bó gấp. Một khẩu lệnh được truyền xuống. Thế là viên y sĩ lập tức có mặt để chăm sóc thương binh. Khi quay trở lại vị trí của trung đội vừa bị trúng bom, chúng tôi thất có nhiều quân cụ bị văng tứ tung khắp nơi. Xung quanh đó, các "đồ phụ tùng" dính đầy máu như tay, chân, thân thể, v.v. đều nằm la liệt trên mặt đất."

"Chúng tôi được lệnh phải lập tức rời khỏi chỗ này. Một binh sĩ bị thương nặng và có lẽ anh đã sắp chết đến nơi rồi. Viên sĩ quan trung đội trưởng lập tức có mặt ngay bên cạnh. Ông an ủi người lính hấp hối. Tuy nhiên, người lính này vẫn không chết ngay. Anh được đồng đội đặt lên băng ca và di chuyển khỏi trận địa."

Vào lúc 17 giờ 00, đang bay một phi vụ tiếp tế trên trời cao, Đại Úy J.A. House thuộc toán HMM-265 đột nhiên nhận được một khẩn lệnh tiếp cứu. Đại Úy House và viên phi công phó là Đại Úy J.J. Dalton, cùng với một chiếc trực thăng khác của Đại Úy Nick, liền tìm đến vị trí của hai Trung Đội B-1 và B-3 để di tản các thương binh.

Đại Úy Nick lái chiếc trực thăng đến một bãi đáp trên đỉnh đồi 861 để tải thương cho Trung Đội B-1. Vừa đáp xuống mặt đất, hỏa lực của quân Bắc Việt liền đổ ụp xuống bao phủ xung quanh chiếc trực thăng.

"Trong lúc vội vã, chúng tôi đẩy vội được ba thương binh lên trực thăng. Tất cả các cửa kính trên chiếc tàu bay này đều đã bị Cộng quân bắn vỡ. Bộ phận máy móc của cánh quạt bự phía trước cũng bị một viên đạn xuyên phá bắn thủng. Nhưng rồi chiếc trực thăng cũng bay về và đáp an toàn tại Căn Cứ Khe Sanh. Sau khi đáp được an toàn thì bộ cơ phận của cánh quạt trực thăng mới hoàn toàn hư hỏng. Nhưng may mắn hơn, không một ai trong nhóm chúng tôi bị bắn chết. Chỉ có một binh sĩ bị thương khi khuỷu chân của anh bị một viên 12.7 ly bắn vỡ."

"Chiếc trực thăng đã chở một thương binh cùng hai thi thể ra khỏi vùng nguy hiểm. Nhiệm vụ của tôi, người phi công phụ, là quan sát chiến trường để coi chừng hỏa lực địch và hạ cánh cửa phía sau (trực thăng) xuống. Khi ấy vì tình thế nguy ngập, tôi liền xin hỏa lực pháo binh bắn yểm trợ. Từ trong trực thăng tôi thấy rõ mình đang nhìn thẳng vào cái 'móng ngựa' của triền đồi trên ngọn 861. Đột nhiên từng chùm đạn pháo binh (của quân bạn bắn yểm trợ) từ đâu bay tới. Những tiếng nổ ì ầm vang dội bắt đầu chạy dài từ phía bên trái của vành móng ngựa, rồi đi một vòng cung sang đến phía bên phải."

Trở lại tình hình tại chiến trường, Đại Úy House đang dẫn đầu một lực lượng trực-thăng vận đi tiếp ứng cho B-3. Lúc ấy Trung Đội B-3 đã kiệt sức... tả tơi vì một trận phục kích của Bắc quân, sau đó lại còn bị các anh bạn Không Quân nào đó vô ý thức ...đè ra "bề hội đồng."

Khi trực thăng chở toán quân của Đại Úy House đến được bãi đáp gần nơi dừng quân của B-3 thì quân Bắc Việt từ ở triền đồi phía bên phải lập tức khai hỏa. Trên chiến trường lúc này có rất nhiều chướng ngại vật với đủ loại cây lớn, cây nhỏ và các thân cây mục. Hướng tác xạ của Cộng quân được xác định là từ góc 3 giờ (tức là nếu người lính đang nhìn thẳng về phía trước, thì họ bị địch quân bắn vào từ phía bên phải). Lúc ấy, đội trưởng Hạ Sĩ Daniel Douglas Dulude liền chụp lấy khẩu đại liên 50 để bắn trả lại.

Một đội viên trực thăng khác, Trung Sĩ G.L. Logan, quan sát và thấy rằng ở góc 9 giờ (tức là phía bên trái) rất yên tĩnh và không có hỏa lực của địch quân. Và địa thế gập ghềnh của triền đồi bên phía trái đã làm cho địch quân không muốn bố trí các vị trí súng ở nơi này. Đang bận rộn nạp đạn đại liên cho viên đội trưởng, thì Trung Sĩ Logan thấy một viên y sĩ từ bên ngoài đang dùng tay và khuỷu chân bò vào khoang trực thăng.

Hạ Sĩ Dulude liền cuối xuống kéo giúp người y sĩ đang bị thương kia vào trong khoang trực thăng. Đồng thời anh cũng ra hiệu cho Trung Sĩ Logan đến giữ hộ anh khẩu đại liên để tiếp tục tác xạ. Phía bên ngoài, vì không có ai giúp đỡ nhóm thương binh nên họ đành nương tựa lẫn nhau để cố tiến về phía chiếc trực thăng. Mọi việc đang xảy ra trước mắt Hạ Sĩ Dulude. Anh thấy nhóm thương binh kia đang di chuyển chậm chạp cách nơi anh khoảng chừng 25 mét.

Không lo lắng cho bản thân mình, Hạ Sĩ Dulude từ trực thăng nhảy xuống đất. để cố chạy đến giúp đỡ nhóm thương binh kia. Ở xung quanh, đạn liên-thanh của địch quân rít lên veo véo nghe rợn người. Vùng cỏ lau rậm rạp cao hơn đầu người đã làm Hạ Sĩ Dulude không thấy được đường đi. Cỏ rậm và cao đến nỗi sau khi chạy một đoạn ngắn độ chừng 15 mét, người hạ sĩ này quay đầu lại thì anh cũng không còn thấy chiếc trực thăng ở đâu nữa. Tuy thế, một lúc sau Dulude cũng tìm được phương hướng để quay trở lại. Anh lại còn mang được theo một người thương binh, và để rồi sau đó trở lại vị trí lúc nãy để tiếp tục dìu dắt những thương binh còn lại.

Lúc này, quân Bắc Việt đột nhiên điều chỉnh tầm tác xạ. Có đến sáu quả bích-kích pháo của Cộng quân rơi và nổ thật gần bên cạnh chiếc trực thăng tải thương. Hạ Sĩ Dulude coi thường mọi hiểm nguy. Anh ra đi, trở lại, chuyến thứ nhất, thứ nhì, thứ ba, rồi đến chuyến thứ tư...

Khi chỉ còn lại người thương binh cuối cùng, Hạ Sĩ Dulude mang theo cả người này sau khi quan sát thật kỹ càng. Anh không muốn bỏ sót một ai ở lại trên chiến trường. Sau khi đưa người thương binh cuối cùng lên trực thăng, Hạ Sĩ Dulude liền báo cáo với viên phi công để họ có thể cho chiếc trực thăng cất khỏi mặt đất. Mệt mỏi, kiệt sức, nhưng người hạ sĩ can trường kia vẫn không muốn nghỉ ngơi. Anh lôi các dụng cụ y tế ra và bắt đầu băng bó cho các thương binh đồng đội.

Đêm hôm đó hai Trung Đội B-1 và B-3 đàn phải đóng quân giữa vùng hoang giã. Công sự phòng thủ được thiết lập trong vạn sự mệt mỏi. Hố chiến đấu được đào bằng ly uống nước và lưỡi lê (dao lê). Trước khi hành quân, họ được lệnh mang theo quân trang thật nhẹ. Nên không một ai có ba lô to để chứa nhiều đồ ăn, nước uống. Bây giờ chỉ còn lại đạn dược mà thôi.

Một trung sĩ của B-3 bị thương ở đùi cứ mãi nói với mọi người rằng "Chắc chắn là chúng ta sẽ chết hết!" Nhưng lạ thay, suốt cả đêm Bắc quân không hề tất công một lần nào. Hai trung đội Thủy Quân Lục Chiến tại Đồi 861 được một rừng bom đạn từ phi cơ không-yểm và pháo binh liên tục bảo vệ.

Phía bên B-2, đạn 81-ly cho tổ bích-kích pháo đã hết cạn. Đại Úy Sayers đành cho cho toàn thể trung đội rút hết về Khe Sanh trước khi trời tối.

Kết quả cho các chiến cuộc trong ngày 24 tháng 4:

Hoa Kỳ:

  • 14 binh sĩ tử trận
  • 18 bị thương
  • 2 mất tích

Cộng Sản Bắc Việt:

  • 5 tử thi bộ đội (xác nhận)
  • 100 cán binh chết (ước lượng)

Về hỏa pháo và phi pháo yểm trợ cho ngày 24 tháng 4, có tổng cộng 660 quả đạn 105-ly được bắn đi và 8 phi vụ không-yểm với 6,500 cân bom được xử dụng.

Jim Wodecki
Chuyển dịch: Phạm Cường Lễ