|
(VNN)
Trong nhu cầu tìm hiểu và thông tin về vấn đề nhà cầm quyền CSVN đã ký một số hiệp ước về biên giới, dâng một phần đất của tổ tiên cho Trung Quốc, trong đó có Ải Nam Quan , Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Đường đã thực hiện một cuộc phỏng vấn ông Phạm Quế Dương từ Hà Nội. Ông Phạm Quế Dương là cựu Đại Tá trong chính quyền CSVN và là một trong những nhà phản kháng trong nước hiện nay. Ông đã can đảm đứng lên đòi quyền lập hội, đòi quyền tự do, dân chủ và đả phá các tệ nạn tham nhũng, khủng bố của nhà nước và Đảng CSVN. Như thường lệ phần âm thanh của cuộc phỏng vấn này được lưu trữ tại trang web www.lenduong.net. Xin mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn ông Phạm Quế Dương do anh Nguyễn Hoàng-Thanh Tâm thực hiện. *** Nguyễn
Hoàng Thanh Tâm: Trước hết, chúng tôi xin kính chào ông
Phạm Quế Dương, đây là lần đầu tiên ML được hân hạnh
trò chuyện cùng ông qua đường dây điện thoại viễn liên.
Xin kính gởi lời chào đến ông! Phạm
Quế Dương: Vâng, xin cảm ơn. Nguyễn
Hoàng Thanh Tâm: Thưa ông, trong thời gian gần đây đồng bào
trong cũng như ngoài nước rất xôn sao trước sự kiện nhà
nước CSVN đã ký một số hiệp định trong năm 1999 và 2000
cũng như vừa có những buổi lễ
để cắm những cột mốc mới về biên giới giữa
Việt Nam và Trung Quốc. Thế thì cảm nghĩ của ông như thế
nào trước sự kiện này? Phạm
Quế Dương: Thực ra thì cả nước VN đều bất nghờ trong
đó có cả tôi. Trước hết chúng tôi đọc một bài của
ông Đỗ Viết Sơn, ông ấy năm nay 75, 76 tuổi rồi, ông ấy
viết về vấn đề này! Chúng tôi cũng ngạc nhiên, không
nghĩ là cái chuyện vấn đề biên giới mà họ lén lút ký
với nhau như thế, và rồi không thông qua gì cho cả quốc
hội và không thông tin cho nhân dân. Sau đó ít lâu, đọc
một bài nữa "Hãy Cảnh Giác Với Bắc Triều" của
anh luật sư trẻ Lê Chí Quang, cũng lại nói về vấn đề
đó. Trước tình hình đó, buộc lòng chúng tôi chúng tôi
có một số người phải kiến nghị với nhà nước phải
làm sáng tỏ vấn đế đó. Tất nhiên chả ai mà người ta
trả lời cả. Đối với chúng tôi, hai mươi mấy người ký
tên người ta không trả lời. Sau đó mười một, mười hai
người ký tên người ta cũng trông trả lời, và người
ta cũng không đưa một cái tin công khai nào trên báo về
hiệp định đó; và người ta tiến hành cắm mốc biên giới
cuối năm rồi. Như thế, về mặt hành động, thì bản thân
người ta đã công nhận việc ký cái hiệp định về biên
giới với Trung quốc. Nhưng mà ký hiệp định mới về biên
giới với Trung Quốc như vậy thì hiện giờ mất lãnh thổ
của đất nước của tổ tiên chúng ta là bao nhiêu? Hiện
giờ không có một văn bản, một thông tin nào được biết
hết. Cho nên trong nước chúng ta, người thì bảo là mất 720
km vuông, người thì bảo hơn 300 km, người thì bảo là còn
nhiều nữa. Và đặc biệt, vùng Vịnh Bắc Bộ tỷ lệ trước
kia khác, bây giờ khác mà phần lợi cho Trung Quốc thì rất
là nhiều do đó nó gây phẩn nộ cho nhân dân, đặc biệt
là trong lực lượng cựu chiến binh, trong đó có tôi. Tôi
cũng là cựu chiến binh, vào năm 78 tôi cũng lên làm
nhiệm vụ bảo vệ ở phía Bắc khi mà quân Trung Quốc xâm
lăng phía Bắc của chúng
ta. Cho đến tận năm 82 tôi mới trở về Bộ. Do đó tôi
biết rất rõ v ề tình hình biên giới. Cũng vì thế cho nên
thực sự đây là một xúc động đối với chúng tôi, coi
như là một nỗi nhục cho đất nước, cho tổ tiên của chúng
ta. Nguyễn
Hoàng Thanh Tâm: Thưa ông, đồng bào hải ngoại rất quan tâm
đến sự kiện này. Nhiều anh chị em trẻ đặt vấn đề là
lý do tại sao nhà nước CS lại có hành động dâng đất cho
Bắc Triều như thế. Là một người hiểu biết, đã từng
một thời ở trong guồng máy của nhà cầm quyền đương
thời, ông có một nhận định như thế nào về lý do của
sự việc này? Phạm
Quế Dương: Thực ra thì bây giờ
việc họ lén lút cắt đất cho Trung Quốc là rõ rồi.
Tại sao họ hành động như vậy, hiện giờ còn có nhiều ý
kiến bàn luận về vấn đề này. Trước hết, phải chăng
rằng một số người lãnh đạo đảng CS Việt Nam hiện nay
chịu ân huệ của Trung Quốc giờ muốn trả ơn họ chăng? Đó
là một dư luận. Thứ hai nữa trong tình trạng thực tiễn,
tấm lòng của dân với lãnh đạo đảng CS và nhà nước
này càng ngày càng có nhiều bất bình, trước cái nạn tham
nhũng quá lớn. Do đó cho nên họ (Đảng CSVN) cần có một
lực lượng bảo vệ họ. Do đó cái lực lượng bảo vệ
họ bây giờ, họ cần cả nước ngoài. Và cả nước ngoài
phải chăng là có cái lực lượng sát vách đó để bảo
vệ họ. Tức là để bảo vệ lực lượng tham nhũng ở
trong đất nước của chúng ta. Cho nên hiện giờ, tại sao như
thế? Cũng chưa cắt nghĩa được. Nhưng mà trong dư luận bàn
soạn với nhau thì thấy cái hiện tượng những con người
dám cắt đất nước của chúng ta cho Trung Quốc là họ không
còn chút lương tâm nào và không còn một chút gì gọi là
lòng yêu nước mà hoàn toàn là những động cơ cá nhân
của họ. Vì họ muốn giữ vị thế của họ. Đó chính là
nguyên nhân cơ bản nhất mà chúng tôi cho là như thế. Và
cái này cũng phản ảnh cái thế của họ là
bề ngoài họ trấn áp, vẫn đàn áp những người
đấu tranh cho tự do dân chủ của đất nước. Nhưng cũng
thể hiện cái thế của họ càng ngày càng sa sút, càng
ngày càng suy yếu trước sự phát triển của các phong trào
đấu tranh đòi hỏi dân chủ tự do cho đất nước mình. Nguyễn
Hoàng Thanh Tâm: Thưa ông, cá nhân chúng tôi rời Việt Nam
khi còn rất trẻ, tuy nhiên vẫn còn nhớ thuộc lòng một
bài học từ ngày cắp sách đến trường đó là đất
nước Việt Nam mình trải dài từ Ải Nam Quan đến mũi Cà
Mau; thế nhưng ngày hôm kia có đọc một bài b áo trên mạng
VASC-Orient, do cô Thu Uyên phỏng vấn ông Lê Công Phụng là
thứ trưởng ngoại giao của nhà nước CSVN. Trong bài phỏng
vấn này, ông Lê Công Phụng, nguyên văn, đã khẳng định
như sau: ''Cho đến nay chúng ta công nhận mục Nam Quan là của
Trung Quốc, cách cột mốc số 0 trên
200 mét.'' Đó là nguyên văn lời của ông Lê Công
Phụng đã xác nhận. Có nghĩa là Ải Nam Quan, mà trong sử
sách VN mình đã ghi, có rất nhiều di tích lịch sử từ bao
đời nay, nay đã không còn của VN nữa mà đã chính thức
thuộc về Trung Quốc. Ông nghĩ như thế nào về sự kiện
này? Phạm
Quế Dương: Về hiện tượng Ải Nam Quan sau đổi là Hữu Nghị
Quan, là như vậy, tức là thuộc về Trung Quốc hiện nay, thì
hiện tượng này đã có từ lâu. Từ năm 1970 tôi lên
trên đó, tôi đã biết. Tuy nhiên vấn đề lúc đó vẫn
chưa phải của Trung Quốc, vì vẫn có hy vọng sẽ có những
cuộc đàm phán với nhau về biên giới để trả lại Ải Nam
Quan lại cho mình. Vì Ải Nam Quan là một di tích lịch sử. Bản
thân người dân Việt Nam nào học sử cũng biết cụ Nguyễn
Trãi đi tiển bố của mình là cụ Phi Khanh. Lên trên đến
đó, cụ Phi Khanh bảo cụ Nguyễn Trãi về vì nhà Minh xâm
chiếm nước ta. Về hãy rữa mối hận thù nhà, rữa mối
hận cho non sông đất nước của chúng ta. Theo truyền thuyết,
suối Phi Khanh ở đó, hai cụ còn khóc nước mắt chảy
thành suối. Thế mà giờ thuộc về Trung Quốc. Cái này là
cái ô nhục cho đảng CSVN, điều này hoàn toàn không thể
nào chấp nhận được, là sự phẫn nộ của dân tộc Việt
Nam chúng ta. Hôm nay tôi
mới biết ông thứ trưởng ngoại giao trả lời khẳng định
như vậy, chứ ở trong nước có ai nói gì đâu, cả Quốc
hội cũng không hề, không biết là họ có được thông qua
hay không? Nguyễn
Hoàng Thanh Tâm: Vâng! Cũng trong bản tin này, ông Lê Công
Phụng xác nhận cuộc đàm phán này, với những ký kết
đã được thông qua với Quốc Hội. Thế nhưng trong các
quốc gia Tây Phương có một nền dân chủ được tôn trọng
thì chúng ta có thể tin vào quyền hành của quốc hội, nhưng
đối với nhà nước CSVN thì vấn đề đó cũng là một
vấn đề cần bàn lại phải không ạ? Với một cái quốc
hội của nhà nước CSVN hiện nay thì chúng tôi thiết nghĩ
là có cũng bằng thừa? Phạm
Quế Dương: Nếu các bạn ngoài đó mà hiểu như vậy thì
tôi nói thật, các bạn nắm được tình hình Việt Nam
khá chắc đấy. Cái quốc hội của mình này, chúng tôi phải
thành thật nói đó là một quốc hội
bù nhìn, một cái lũ nghị gật. Việc bây giờ như
hiệp định Thương mại Việt-Mỹ, cũng làm theo đúng thủ tục
của nó là chính phủ báo báo với quốc hội, chủ tịch
nước phải báo cáo quốc hội, quốc hội thông qua, bỏ
phiếu cuối cùng thì mới có giá trị Hiệp Định Thương Mại
Việt-Mỹ. Một cái hiệp định buôn bán giữa ta và Mỹ thì
họ làm như thế. Còn hiệp định về đất nước của chúng
ta, họ lại làm im ỉm như thế. Đến bây giờ chúng ta mới
biết họ ký với nhau từ 99 đấy chứ! Hai năm nay, thế làm
sao chúng ta có biết gì đâu? Vì thế cho nên cái quốc hội,
ở trong nước chúng tôi thành thật mà nói, càng ngày
càng không tin. Mà tôi nói thẳng là một cái dạng bù
nhìn, một dạng nghị gật, họ ngồi đấy để họ ăn, để họ
tham nhũng, để họ bênh vực cho bộ máy tham nhũng này;
nhưng tham nhũng cũng chỉ là tiền của đất nước, của dân
chúng ta thôi. Nhưng đây là mất đất, để lại nỗi nhục
cho con cháu chúng ta sau này, vấn đề này là một bài toán
khó giải. Nguyễn
Hoàng Thanh Tâm: Bây giờ, cụ thể chúng ta có thể làm
được gì? Nhìn từ góc nhìn của ông, những người lão
thành cách mạng, những người phản kháng hiện nay ở trong
nước. Thì theo ông chúng ta nên làm những gì? Nhất là
đối với anh em trẻ hiện nay ở hải ngoại? Phạm
Quế Dương: Thực ra, bây giờ không có gì khác là phải
lên án cái hành động của chính phủ Việt Nam này, dưới
sự chỉ đạo, sự lãnh đạo của đảng cộng sản, mà đã
có hành động làm mất đất. Thứ hai, cùng nhau thống nhất
không chấp nhận cái hiệp định đó, đấy (việc dâng đất)
là một hành động lén lút, phía Việt Nam cũng vậy, phía
Trung Quốc cũng không chính đáng. Bộ mặt của Trung Quốc trong
hành động này cũng phải bị vạch mặt ra. Thứ ba, kêu gọi
quốc tế, đây là đất đai tổ tiên Việt Nam do đó
hiệp định về biên giới này là một hiệp định lén lút.
Trước thời đại thông tin, văn minh và công khai như bây
giờ cũng mong rằng quốc tế lên án không công nhận (hiệp
định), và (hỗ trợ) cho tấm lòng của người dân Việt Nam
trước cái hiệp định mất đất như thế này. Còn hiện tại
trong nước, thì dầu sao đi nữa cái bộ máy của nhà nước
CSVN này họ còn rất mạnh. Do đó những người phản đối,
những người cương quyết lên án là họ "xử lý"
ngay. Tôi nói ví dụ như anh Bùi Minh Quốc, anh ta vừa bị bắt
và quản chế là vì sao? Vì anh ta từ Đà Lạt ra ngoài này
(miền Bắc) đi lên biên giới để khảo sát biên giới. Họ
sợ anh ấy công bố, cho nên khi về, họ lấy cớ họ bắt.
Hai là anh Trần Khuê, cũng thế thôi, anh ấy mới lên Lạng
Sơn khảo sát, anh gặp Ban Biên Giới hỏi tình hình, anh ấy
chưa lên được miền trên Hà Giang, và trên Cao Bằng. Mới
đi có Lạng Sơn là cái chỗ Ải Nam Quan thôi, là về lập
tức. Họ lấy cớ là anh ấy tham gia cùng với tôi, hai anh em
ký văn bản thành lập hội Nhân Dân Việt Nam Ủng Hộ Đảng
và Nhà Nước Chống Tham Nhũng. Họ lấy cái cớ là chúng
tôi giả vờ chống tham nhũng là chính là chống Đảng và
nhà nước. Chúng tôi ký ngày mùng hai tháng Chín, đến
ngày năm là bị bắt bớ ngay lập tức. Đối với anh Trần
Khuê là đưa ngay vào trong miền Nam, và quản chế anh ta. Cho
nên vấn đề này lòng dân chỉ biết căm phẫn, rất bất
bình. Nhưng mà dầu sao chăng nữa, đối với cái bộ máy
cầm quyền này họ còn có cái thế mạnh của họ, cho nên
bà con bên ngoài thông cảm cho chúng tôi ở trong nước,
là đấu tranh không dễ đâu. Có thế thôi! Tuy nhiên cũng
nói với bà con biết, là dân Việt Nam không phải là một
lũ hèn đâu! Từ tổ tiên mình từ ngày xưa có những
lúc khó khăn rồi bị xâm lược, nhưng dân mình sớm hay
muộn từng bước, từng bước một, thế hệ này không xong
đến thế hệ trẻ của các bạn sẽ phải làm cho nó sáng
tỏ ra để mà đòi lại cái non sông đất nước đã để
lại cho chúng ta. Có thế thôi. Nguyễn
Hoàng Thanh Tâm: Thưa ông trong tâm tình đó! Anh em trẻ chúng
cháu trong Mạng Lưới Tuổi Trẻ Lên Đường sẽ cố gắng
trong những ngày tới sẽ có những công việc cụ thể để
hợp với mọi người, với thế hệ cha anh cũng như những
người ở trong nước rất can đảm, như ông hiện nay. Để
giành lại từng tất đất tổ tiên đã để lại cho chúng
ta. Trong tâm tình đó, xin đại diện cho các anh chị em trẻ
trong Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Đường rất cảm ơn
ông đã dành thời gian cho buổi trò chuyện hôm nay. Hy vọng
rằng đây là buổi nói chuyện đầu tiên sẽ mở đầu cho
những buổi nói chuyện trong những ngày tháng sắp tới. Phạm
Quế Dương: Tôi cũng rất cảm ơn các bạn. Các bạn trẻ,
các bạn ở nước ngoài mà các bạn rất quan tâm đến
đất nước. Như vậy là một điều quý rất đáng hoan
nghênh. Tình hình hiện nay, mối quan hệ trong nước và nước
ngoài cũng ở một thời đại mới rồi. Nó (chúng ta) có
điều kiện để mà quan hệ với nhau, chúng ta bày tỏ tình
cảm của chúng ta với non sông đất nước, tình cảm của
dân tộc Việt Nam, con Lạc cháu Hồng như các cụ tổ tiên
dạy. Đó là điều đáng mừng. Vì thế các bạn trẻ cố
gắng học, và làm ăn cho tốt và giúp đỡ cho đất nước.
Trong đó có vấn đề giúp đỡ cho đất nước phải đi kịp
với loài người bằng hướng đi dân chủ và tự do. Đấy,
cái cơ bản nhất là như vậy thôi. Nguyễn
Hoàng Thanh Tâm: Xin cảm ơn ông! |