Phan
Dũng
Ðài Á Châu tự
Do thực hiện
Hỏi: Xin ông cho
biết quan điểm của ông trước sự kiện Hoa kỳ và Việt Nam ký bản
hiệp định thương mại?
Ðáp: Thứ nhất,
cá nhân tôi rất là phấn khởi, rất thích. Từ năm 95, khi Hoa Kỳ bình
thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam, thì đó đã là một bước
tiến phấn khởi rồi. Thứ hai, với bản hiệp định thương mại Mỹ-Việt
ký kết hôm 13 tháng 7 vừa qua, đa số mọi người dân Việt Nam chờ đợi
đã từ lâu. Theo tôi, điều đáng tiếc là việc ký kết đã hơi chậm.
Ðáng nhẽ ra cái dịp tháng 9 năm ngoái ở New Zealand, ông Phan Văn
Khải họp với ông Bill Clinton, khi đó đã có dư luận là hai bên sẽ
ký, tôi cho là nếu ký vàp dịp đó thì mừng hơn. Tuy nhiên, bây giờ
dù chậm, nhưng đã ký thì vẫn tốt hơn là không ký. Vì thế, đa số dân
chúng rất phấn khởi và xem đây là một bước tiến mới trong quan hệ
giữa Việt Nam với Mỹ.
Hỏi: Lý do nào khiến giới lãnh
đạo Hà Nội đã chậm trễ trong việc ký bản hiệp định thương mại với
Hoa Kỳ?
Ðáp: Thực ra, lý do nào thì báo
chí tại Việt Nam không công khai nói đến. Nhưng trong dư luận quần
chúng, nhất là trong giới trí thức và giới theo dõi thời cuộc thì cho
rằng lực lượng bảo thủ trong đảng vẫn là lực lượng mạnh, chính họ
ngăn cản việc ký kết và họ muốn Trung Quốc ký trước với Mỹ. Vấn
đề chỉ có thế thôi.
Hỏi: Khi nói đến lực lượng bảo
thủ trong đảng cầm quyền hiện nay tại Việt Nam, ý ông muốn đề cập
đến những khuôn mặt lãnh đạo nào?
Ðáp: Nói là nói chung thôi.
Còn tên tuổi cụ thể thì có ai công bố đâu. Như tôi đã nói, đó là
dư luận ngầm, do sự đánh giá, sự suy diễn của giới trí thức và giới
luôn luôn theo dõi thời cuộc.
Hỏi: Theo nhận định của ông,
liệu bản hiệp định thương mại Mỹ-Việt sẽ giúp đẩy mạnh tiến trình
dân chủ hóa tại Việt Nam không?
Ðáp: Theo tôi, tiến trình đó là
qui luật. Bởi vì dầu sao chăng nữa, hai vấn đề kinh tế và chính trị
chúng như là anh em. Không thể tách bạch kinh tế riêng, chính trị
riêng. Một khi hòa vào với thế giới, thì vấn đề dân chủ là trào
lưu chung hiện nay, cũng phải hòa vào với nó chứ. Chứ Việt Nam hiện
nay còn o ép như thế này, còn đánh Hà Sĩ Phu, còn bắt nạt trí thức.
Những cái đó làm sao mà người ta chịu được. Những người như chúng
tôi là không chấp nhận việc bắt nạt ấy. Cái điều đó nó rõ ràng.
Vì thế, chúng tôi mừng và phấn khởi về bản hiệp định vì nó giúp
Việt Nam phát triển và hòa đồng với quốc tế. Nhưng đồng thời, trong
cái hòa nhập về kinh tế với thế giới, thì bản hiệp định cũng cho
Việt Nam cái bài học chính trị về thông tin. Ðây là thời đại thông
tin, mà giới lãnh đạo lại bưng bít thông tin, làm mất tự do, mất dân
chủ thì làm sao người dân chấp nhận được. Nói như tiến sĩ Nguyễn
Thanh Giang thì "Tự Do là khát vọng ngàn đời của loài người".
Về kinh tế, tôi hiểu biết kém, nói thật như vậy. Nhưng cũng thấy
mừng, phải nói rằng cảm ơn Mỹ.
Hỏi: Ông vừa đề cập đến việc
nhà trí thức Hà Sĩ Phu bị o ép, bị trấn áp. Chúng tôi cũng được biết
rằng ông đã cùng 4 người nữa ký tên vào một lá thư gởi quốc hội
Việt Nam đặt vấn đề về việc tình trạng của ông Hà Sĩ Phu. Ông có
thể cho biết chi tiết về việc này được không?
Ðáp: Ðối với Hà Sĩ
Phu, tôi có đọc các bài viết của anh ấy. Ví dụ những bài như "Dắt
tay nhau đi dưới những tấm biển chỉ đường của trí tuệ", "Chia
tay ý thức hệ".v.v... Tôi thấy Hà Sĩ Phu nghiên cứu rất là
sâu, và anh ta là một người yêu nước. Thứ nữa, anh ấy muốn nói với
mọi người rằng muốn đưa đất nước đi lên thì trước hết phải dùng trí
tuệ, bằng trí thức, phải chống giáo điều, phải từ bỏ cái bảo thủ
đi. Cũng chính vì những suy nghĩ như thế của Hà Sĩ Phu mà cho dù không
quen biết gì anh ta, năm 1998, tôi bám vào một cái xe đi vào Nam thăm
anh ta.
Ðầu tiên tôi cũng
nghe nói rằng anh ta bị thế này thế khác, tôi không tin. Tại sao
người ta phát biểu thế thôi mà các anh (đảng) o ép người ta. Tôi
cũng biết là Hà Sĩ Phu bị tù năm 1995 vì bức thư của ông Võ Văn
Kiệt. Nhưng lúc đó tôi đã biết mặt anh ta đâu.
Thế rồi năm 98 tôi
đi Ðà Lạt thăm và gặp cả gia đình anh ta. Cuộc gặp gỡ rất là vui,
rất là trân trọng. Tôi thấy Hà Sĩ Phu đúng là một người trí thức,
vừa yêu nước mà vừa có trình độ. Thế rồi gần đây tôi nghe nói là
anh ấy bị quy chụp tội phản quốc, có thể bị đưa ra tòa. Tôi gọi điện
thoại vào hỏi thăm. Vì trước khi ký vào lá thư gởi quốc hội, tất
nhiên là tôi phải hỏi thật kỹ, thật cụ thể xem có đúng hay không.
Sau đó tôi xin anh ấy gởi cho tôi các văn bản quy chụp anh ấy. Khi
anh ấy gởi ra thì bọn chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau thì thấy nó
phi lý quá, không thể chấp nhận được. Vì thế cho nên chúng tôi ký
vào lá thư gởi quốc hội.
Nhưng từ khi gởi lá
thư cho chủ tịch quốc hội Nông Ðức Mạnh và các vị đại biểu quốc
hội, mà cho tới giờ, chưa một ai trả lời cả. Ðấy, cái đáng buồn là
như thế. Họ đang ở thế mạnh, nếu họ là lẽ phải, trong khi bọn tôi
có 5 người thôi, thế thì tại sao họ sợ, không dám trả lời. Cái
đáng buồn ở chỗ đó. Chứ nếu công khai nói chuyện với chúng tôi thì
cứ công khai nói chuyện. Nếu chúng tôi sai thì chúng tôi xin đi tù.
Có thế thôi (cười...).
Hỏi: năm người đó gồm những
ai, ngoài ông ra?
Ðáp: Trước hết là ông Hoàng
Minh Chính. Tôi cũng không quen thân với ông Chính đâu. Chỉ nghe tiếng
trước kia ông ấy là Viện Trưởng Viện Triết Học Mác Lê, bị ghép cho
tội xét lại, rồi bị 26 năm tù. Sau này khi tiếp cận thì mới thấy
ông ấy là con người tâm huyết, rất yêu nước, và có đầu óc đi
trước thiên hạ một bước. Có thế thôi mà cũng bị 26 năm tù.
Thứ hai là anh Hoàng
Tiến, cũng là nhà văn, cũng rất yêu nước và đồng thời rất yêu tự
do sáng tác. Người thứ ba là ông Nguyễn Thanh Giang. Trước kia tôi có
quen ông ấy đâu, tôi chỉ đọc sách của ông ấy, đặc biệt là bài
viết "Khát vọng ngàn đời". Tôi thấy tâm của
ông Giang rất tốt, tầm nhìn về mặt xã hội cũng rất tốt. Từ đó tôi
rất quý Nguyễn Thanh Giang.
Còn người thứ tư là
anh Trần Dũng Tiến. Anh này tôi cũng mới quen cách đây ba bốn năm
thôi. Anh ta là một bộ đội, từng là quyết tử quân. Anh ta đi đấu
tranh hăng hái lắm, thấy những bất công là anh ấy cứ tỉa thoải mái.
Thế nên tôi quý anh ấy (cười dòn dã...) Tóm lại là bọn này có
quen nhau trước đó đâu. Nhưng khi xẩy ra vụ Hà Sĩ Phu thì chúng tôi
bảo nhau là không thể chấp nhận được. Vì thế mới thống nhất với
nhau là ký vào lá thư gởi quốc hội.
Hỏi: Nhiều thông tin viên quốc
tế cũng nhiều lần điện thoại về xin phỏng vấn ông nhưng được dây bị
phá. Ông có thể cho biết lý do tại sao không?
Ðáp: Phải nói rằng không cứ gì
tôi bị cắt điện thoại, mà nhiều ông khác cũng bị cắt. Ông Trần Ðộ
cũng bị cắt, ông Hoàng Minh Chính cũng bị cắt, ông Nguyễn Thanh Giang
và một số bạn bè của tôi cũng bị cắt. Cái cơ chế này, từ cả bộ
máy lãnh đạo của cái đảng này và của cái nhà nước Việt Nam này
còn hết sức là bảo thủ. Mà hệ thống thông tin cò gì đâu là quan
trọng. Tôi làm cái gì là theo trái tim của tôi. Cái đáng sợ nhất
của tôi là tôi làm cái gì trái với lương tâm của tôi thôi. Chứ
còn bây giờ đất nước nói là dân chủ, nhưng mà thực sự là không
có dân chủ. Tôi đã nói thẳng với các anh ấy (giới lãnh đạo đảng)
là đất nước không có dân chủ. Các anh (giới lãnh đạo đảng) chà
đạp lên dân nhiều lắm, trong khi các anh cứ hô hào là dân chủ. Do
đó tôi cho rằng, nếu tôi trả lời phỏng vấn của báo chí nước ngoài,
nếu có điều gì sai với tổ quốc, vi phạm luật pháp, làm lộ bí mật thì
cứ đưa tôi ra tòa. Chứ việc gì cứ phải đi bịt cái thông tin khiến cả
nhà tôi bị ảnh hưởng chứ chả cứ gì mình tôi (cười...) cho nên cứ
tối đến là nó phá máy của tôi. Nhưng bưồn cười, hôm nay thế nào,
cái số thế nào, cái duyên thế nào mà tôi lại nói chuyện được với
anh lâu thế này (cười thoải mái...)
Hỏi: Ông có lạc quan vào tương
lai dân chủ của đất nước chúng ta không?
Ðáp: Dân chủ là quy luật của
loài người. Ðấy là quy luật của loài người, trong đó, dân tộc Việt
Nam cũng nằm trong quy luật đó. Tất cả các lực lượng chống dân chủ,
cái lực lượng bảo thủ, sớm muộn gì cũng sẽ bị lịch sử đào thải, và
riêng tại Việt Nam, chúng sẽ bị đào thải theo kiểu của dân tộc Việt
Nam. Tương lai của đất nước cũng như tương lai của loài người phải là
dân chủ chứ. Tại sao lại không dân chủ được. Tôi đã từng nói với
lãnh đạo đảng rằng tôi sẵn sàng tranh luận với họ. Các anh (lãnh
đạo đảng) nói rằng các anh tự do, dân chủ, các anh tự coi như là
siêu tự do, siêu dân chủ, nhưng thực ra hiện nay các anh đang bóp
nghẹt dân chủ, các anh vi phạm tự do. Trước hết là đối với dân tộc
Việt Nam.