|
Bản Phúc Trình Về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam Hơn một năm bị giam giữ tại Xuân Phước A20, tôi đã được biết, đã tiếp xúc, và bị giam giữ với hàng trăm tù chính trị. Nhưng Nhà Cầm Quyền Việt Nam, cho mãi đến bây giờ, vẫn bưng bít và che dấu một cách trơ trẽn sự thật này. Đó là sự việc Nhà Cầm Quyền Việt Nam luôn “khẳng định” trước dư luận thế giới là: “Việt Nam không có tù chính trị” Một hành vi nhỏ chống đối chính quyền, lên tiếng phát biểu những tư tưởng đối lập, phản đối những chính sách bất công, phản đối những người cầm quyền thiếu đạo đức, thiếu văn hoá v.v... Những hành vi xem ra rất căn bản và cần thiết như hơi thở ấy, đều dẫn đến việc bị bắt bớ, bị đánh đập tra tấn cách dã man; rồi bị đưa ra toà mà không có quyền nhờ người bênh vực, biện hộ riêng. Để sau đó bị tuyên án bằng những bản án đã được sắp đặt, định đoạt trước khi xử án. Cuối cùng là tù giam, là cưỡng bức lao động khổ sai đến sức cùng lực kiệt hoặc bị thủ tiêu bằng những phương tiện y khoa họ có sẵn trong tay. Nếu những hành động kể trên không được kể là hành động liên quan đến chính trị; Nếu những tù nhân kể trên không được kể là những tù nhân chính trị, thì quả thật Nhà Cầm Quyền Việt Nam đã khinh thường và phỉ báng Công Luận Quốc Tế một cách trơ trẽn đến không thể tưởng tượng được. Đảng Cộng Sản Việt Nam đã kềm chế trọn vẹn đời sống chính trị và tước đoạt những quyền tự do căn bản nhất của nhân dân Việt Nam. Bất cứ một tổ chức chống đối nào cũng đều bị vu cho là “bạo loạn, lật đổ”. Nhà cầm quyền Việt Nam đã xử tử biết bao người cũng chỉ vì đã tham gia cách trực tiếp hay gián tiếp, vào những hoạt động đối lập với “Đảng và Nhà Nướcõõ. Tôi xin đính kèm với phúc trình này một danh sách những người đã bị xử tử mà tôi đã thu thập được, và trí óc tôi còn nhớ được cụ thể. Những dữ kiện này, nếu cần thiết, sẽ có những người sẵn sàng làm chứng. Sự tàn bạo và xem thường dư luận quốc tế của nhà cầm quyền Việt Nam nên được coi như thế nào? Phải được đối phó làm sao? Điều này người dân Việt Nam trong nước hiện nay không thể lên tiếng được, nên chúng tôi trân trọng đặt niềm tin nơi quý vị, những tổ chức nhân quyền và các vị nhân sĩ trí thức quốc tế. Việt Nam là một quốc gia đã có nền văn hiến lâu đời. Người dân Việt Nam hiền hoà, cần mẫn. Chúng tôi mong muốn nhìn thấy một nước Việt Nam Công Bình, Thịnh Vượng, sống hoà bình và tôn trọng các nền văn hoá khác; chia chung trách nhiệm xây dựng một xã hội loài người Nhân-Bản và Tiến-Bộ. Mơ ước này chúng tôi, mỗi người có mỗi cách thực hiện khác nhau, nhưng tựu trung, trong những thập niên gần đây, vẫn là phải giải quyết vấn đề công bằng, tự do và dân chủ trên đất nước chúng tôi. Đối chọi với thế lực bạo tàn của những người Cộng Sản Việt Nam độc tài đảng trị, chúng tôi chỉ có những con tim nồng nhiệt và những bàn tay không. Hơn bao giờ hết, Đất Nước và nhân dân Việt Nam cần thiết đến vô cùng sự quan tâm của quý vị. Quan tâm với tất cả tình nhân loại, trong Danh Dự và Lương Tâm con người. Sự quan tâm của quý vị chính là giòng suối mát, đổ vào cánh đồng đã quá khô cằn; đổ vào những tấm thân xác đang khô héo trong tuyệt vọng của những người dân đang sống trên đất nước chúng tôi. Dù đảng Cộng Sản Việt Nam có khôn ngoan đến đâu, có che dấu tài tình đến đâu; Dù bộ mặt của một vài thành phố lớn tại Việt Nam có loè loẹt đến đâu, táo tợn đến đâu, thì khát vọng nhân quyền, khát vọng dân chủ, vẫn luôn luôn âm ỉ và cháy bỏng trong từng mỗi người dân Việt. Chi Tiết cuộc Biểu Tình Nổi Dậy Tại Trại A20, Xuân Phước, Phú Yên. Trở lại đề tài chính của bản phúc trình này, tôi xin trình bày về sự kiện ngày 28 tháng 10 năm 1994. Sự kiện này bắt nguồn từ chuyện nhà cầm quyền Việt Nam Cộng Sản luôn phủ nhận việc có giam giữ tù nhân liên quan đến chính trị. Tôi đến trại Xuân Phước A20 tháng 9 năm 1993. Đến tháng 6 năm 1994 chúng tôi đã lập được một danh sách của hơn 100 người có liên quan đến chính trị. Danh sách hơn 100 người này chưa phải là một danh sách đầy đủ với các tên tuổi quan trọng. Sự đi lại của tôi trong trại tù bị rất hạn chế. Vì thế, những nhân vật mà trại này coi là “đặc biệt nguy hiểm” rất khó tiếp xúc với chúng tôi. Bằng nhiều cách thức thật mạo hiểm, chúng tôi đã chuyển được những tài liệu về việc vi phạm nhân quyền của Cộng Sản Việt Nam ra khỏi trại và tổ chức đường dây đưa ra hải ngoại. Những tài liệu này đã được trân trọng gởi đến các cơ quan truyền thông và nhân quyền Việt Nam cũng như quốc tế. Trong những cơ quan nhân quyền mà chúng tôi liên lạc, thì đặc biệt Ủy Ban Bảo Vệ Quyền Làm Người Việt Nam đã quan tâm tận tình và giúp chúng tôi đem được tiếng nói nhân quyền từ những trại tù Việt Nam ra trước diễn đàn Liên Hiệp Quốc. Trong tinh thần viết bản phúc Trình Nhân Quyền về trại tù Việt Nam này, tôi xin được thay mặt “Tổ Chức Hành Động Bảo Vệ Danh Dự Tù Chính Trị Trại A20 Xuân Phước”, chân thành kính gởi đến Ủy Ban Bảo Vệ Quyền Làm Người Việt Nam lòng biết ơn của chúng tôi. Với danh sách hơn 100 người cùng với những thư cáo buộc vi phạm nhân quyền mà Ủy Ban Bảo Vệ Quyền Làm Người Việt Nam công bố cùng quý vị, cùng với sự loan truyền cách rộng rãi của các cơ quan truyền thông và báo chí, ngày 27 tháng 10 năm 1994, một phái đoàn nhân quyền đã đến Việt Nam và vào trại A20. Nhưng chúng tôi đã bị công an đem dấu kín, không được gặp Phái Đoàn. Những công an Cộng Sản đã lùa chúng tôi vào rừng sâu từ sáng sớm, và nói rằng chúng tôi phải đi lao động xa. Buổi tối, khi về đến trại, chúng tôi mới được những tù thường phạm cho biết phái đoàn Nhân Quyền có đến thăm trại. Sự tráo trở đê tiện của chính quyền Việt Nam đã khiến chúng tôi bất mãn và đồng loạt hành động để tổ chức một cuộc biểu tình ngay trong nhà tù. Chúng tôi đã hô vang các khẩu hiệu nhân quyền suốt ba ngày liên tục, mỗi ngày đều tập trung trước sân trại, ba lần vào buổi sáng và ba lần vào buổi chiều, trong khi công an xả nhiều loạt đạn đe doạ. Tuy nhiên đã không có ai trong chúng tôi bị trúng đạn. Đến ngày thứ ba, Bộ Nội Vụ (Cộng Sản Việt Nam) đã quyết định đưa ra một kế hoạch thâm hiểm. Họ đã ép buộc những phạm nhân hình sự trên 70 tuổi, nguyên là những sĩ quan bộ đội Cộng Sản, vào sát trong những buồng giam đang tạm thời nhốt giấu tù chính trị. Họ cũng buộc khoảng 50 người tù hình sự phải vào đứng sẵn trong sân khu “cách ly”. Trong khi đó, một lực lượng công an đặc biệt, được trang bị chất độc hoá học với tất cả dụng cụ phòng chống hơi độc, cùng với hơn 40 sĩ quan thuộc Bộ Nội Vụ, mang áo giáp và mặt nạ chống hơi độc với lựu đạn đặc chủng đã sẵn sàng thực hiện kế hoạch. Cũng nên nói rõ thêm ở đây là: nhờ chúng tôi có những đường giây móc nối, với một số ít công an còn chút lương tri, cũng như một số tù hình sự (những người được trại tin tưởng) nên có thể biết trước được một số toan tính của trại. Kế hoạch của họ là dùng một số tù hình sự để gây rối loạn giả tạo, lùa họ vào để xô sát náo loạn trong khi công an và bộ đội thả hơi độc và tìm cách giết những tù hình sự nguyên là sĩ quan bộ đội, những người đã quá già yếu, thậm chí đi đứng không còn vững. Cũng theo kế hoạch này, tất cả những sự kiện nếu xảy ra, sẽ được thâu hình và chắt lọc bởi ba máy quay phim đã được chuẩn bị chu đáo. Như vậy, cuộc nổi dậy của chúng tôi, trước dư luận quốc tế, qua sự dàn cảnh lươn lẹo bóp méo sự thật của Bộ Nội Vụ và Cán Bộ Quản Trại, sẽ trở thành một cuộc nổi loạn của những người mất trí, điên rồ!!! Đây là âm mưu thâm độc của Bộ Nội Vụ, do những sĩ quan cao cấp của họ, từ Hà Nội đến để trực tiếp chỉ huy. Từ những tin tức được phối kiểm và những nhận định vừa nêu, chúng tôi quyết định tạm ngưng biểu tình và chấp nhận đối thoại với Ban Giám Thị. Tinh thần đối thoại đó lập tức bị lợi dụng và đàn áp! Tôi đã đứng ra giữa sân để thương thảo, đồng ý để họ cùm xích một mình tôi và yêu cầu không làm khó dễ những người còn lại. Theo tinh thần sự thương lượng thì nếu Ban Giám Thị đồng ý điều kiện đó, tôi sẽ chấp nhận kỷ luật cùm và anh em sẽ giải tán. Nhưng ngay sau khi cùm được tôi, nhà cầm quyền đã lập tức trả thù những người còn lại. Kết quả cuối cùng của sự trả thù là hơn 100 người đã bị đày ra 3 trại kỷ luật ở Miền Bắc, những nơi đối với gia đình các tù nhân ở Miền Nam là vô cùng khó khăn, vì không đủ phương tiện để thăm nuôi người thân. Trong số hơn 100 người này, hơn 40 người bị chuyển đến trại Phủ Lý Nam Hà; hơn 60 người bị chuyển đến trại Trung Ương 5 Thanh Hoá, và đặc biệt 13 người bị chuyển đến trại Thanh Cẩm. Còn tiếp |