Bản Phúc Trình Về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam


Trong khi đời sống chung quanh chúng ta, không ai còn phải quan tâm đến việc ăn uống, vì nó là một nhu cầu phải có và có sẵn, thì trong nhà tù của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hiện nay, tù nhân luôn luôn bị đói ăn, thiếu mặc. Vậy mà nhà nước Cộng Sản lúc nào cũng rêu rao rằng chính sách của họ là khoan dung, là nhân đạo!

Nhân đạo ở đâu khi mà trước mắt tôi, bao nhiêu tù nhân bệnh lao chỉ nằm chờ chết! Thuốc chữa lao chỉ dược cấp phát một liều lượng bằng 1 phần 10 nhu cầu của người bệnh. Cách chữa bệnh lao như vậy có khác chi cách giết người cách nhẩn nha để... những người Cộng Sản tiêu khiển. Tất cả những người mắc bệnh lao trong tù vì lây nhiễm, khi trở về với gia đình đều không thể chữa trị nổi chỉ vì cách “điều trị” vô cùng bất nhân cuả những kẻ được gọi là “y sĩ” trong nhà tù Cộng Sản, cách điều trị nửa mùa.

Bên cạnh đó, những tù nhân kinh tế (bọn cán bộ, công an tham nhũng, ăn cướp của dân) vung đồng tiền ra để mua chuộc sự giảm án hằng năm, thậm chí có trường hợp một năm được giảm 3 năm. Nếu có tiền, và chịu khó “chi” thì tất cả những việc lao dịch trong nhà tù đều được... miễn, hoặc có người khác làm thế. Tù nhân phải rình rập nhau, tố cáo nhau, mới mong có cơ hội được khoan hồng, nhất là đối với những tội danh chính trị.

Tù nhân bị buộc phải học tập hàng tháng, “kiểm thảo” và “tự xét” mình trước “tập thể” để rồi “bình xét” chung. Mọi người bị buộc phải phát biểu: “Thành thực ăn năn thống hối tội lỗi của mình”. Trước khi “tự xét”, mọi người phải xướng lên trước những người hiện diện “4 tiêu chuẩn cải tạo”, đã bị buộc phải học thuộc lòng ngay từ khi nhập trại. Đây là một hành động tự kỷ tinh vi, dai dẳng, trường kỳ, nhằm mục đích khiến những người tù chính trị phải tự đánh mất chính mình. Những người kiên cường giữ được khí tiết đều phải trả giá rất đắt, như bị giam buồng tối, bỏ đói, cắt giảm phần ăn, cắt liên lạc gia đình, không cho nhận quà thăm nuôi,... Những người tù chính trị chỉ còn có thể sống bằng ý chí và niềm tin. Trước mắt tôi, tại trại Đầm Đùn (còn gọi là Lam Sơn) vào tháng 6 năm 1996, bác sĩ Nguyễn Kim Long đã chết như thế. Không thăm nuôi, không được chữa bệnh, không được săn sóc. Một Thiếu Tá Quân Y VNCH lại có thể chết vì bệnh lao! Vì thiếu thuốc và suy dinh dưỡng!
Chính vì sự tra tấn dai dẳng và vì thèm ăn (do quá đói) mà ông KõTUM đã phải chết trong buồng biệt giam số 2, trại Lam Sơn, phân trại C, ngày 10 tháng 1 năm 1996. Chính sách dùng miếng ăn để khống chế, để phân hoá đội ngũ tù nhân, là một chính sách đê hèn của những con người Cộng Sản mệnh danh là giải phóng dân tộc, giải phóng áp bức.

Việc dùng quyền lực để ngăn chặn sự liên lạc giữa các tù nhân và gia đình họ là một việc làm dã man không có tính người. Gia đình nào cũng than phiền là không nhận được thư của người thân trong hàng năm trời. Trong khi đó hàng tháng, những tù nhân vẫn bị buộc phải “viết thư cho gia đình” ngay tại văn phòng, trước mặt “cán bộ an ninh.” Những tù nhân cứng cỏi rất ít khi nhận được thư gia đình, mặc dù họ biết chắc chắn gia đình họ vẫn hàng tháng gởi thư cho họ. Tất cả những người tù chính trị giữ lòng ngay thẳng trước bạo quyền đều bị hãm dìm tối đa việc nhận thư từ. Đa số những thư từ của gia đình họ không bao giờ được chuyển cho họ!

Các cán bộ công an còn tìm cách lăng mạ và xúc phạm danh dự các tù nhân, bằng cách bắt buộc các tù nhân phải gọi họ bằng “ông”, bằng “bà” và phải xưng là “cháu”. Có nơi nào trên thế giới mà tù nhân bị đối xử một cách ngược ngạo như vậy chăng?

Trong khi nhân loại ngày nay đang chủ trương đối thoại, đang nỗ lực dùng mọi khả năng trí tuệ để hoà giải những thù hận và dị biệt; thì ở Việt Nam, trong những năm tháng cuối cùng của thế kỷ 20, nhà cầm quyền Cộng Sản vẫn còn đang dùng cùm xích, dùng sự đói khát, dùng sự lăng mạ, để đàn áp cách dai dẳng các tù nhân, đặc biệt là những tù chính trị đối lập!

Đảng Cộng Sản đã quá coi thường dư luận thế giới và lương tâm con người. Tôi xin trích câu nói của một sĩ quan thuộc Bộ Nội Vụ, đã nói năm 1994 tại trại Xuân Phước, với những tù nhân đã được chính họ sắp xếp, như là những “đại diện tù nhân” để gặp phái đoàn Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc: “Tây đến rồi Tây lại đi. Chỉ còn lại chúng tôi và các anh sống chết trên đất này. Khôn khéo giữ mồm giữ miệng thì ấm thân, nói ngu nói dại thì suốt đời mang hoạ”

Tôi xin dùng câu nói của người cán bộ này để làm những hàng kết thúc cho phần giải trình liên quan đến vấn đề nhân quyền mà cá nhân tôi từng trải nghiệm, trong những nhà tù của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

********** Phần thứ hai liên quan đến nhận định của cá nhân tôi về vấn đề luật pháp, một vấn đề thời sự đang xảy ra cách trầm trọng từng ngày trên đất nước Việt Nam, đặc biệt liên quan tới toà án và những trại tù.

Một quốc gia với một luật pháp ấu trĩ thì quốc gia ấy không thể nào hoà hợp được với cộng đồng thế giới và với văn minh loài người. Luật pháp hiện nay của Việt Nam Cộng Sản hiện nguyên dạng là một nền luật pháp rừng rú. Nền luật pháp ấy được xây dựng bởi những con người yếu ớt về nhân cách, nhỏ mọn về tâm hồn, nghèo nàn về kiến thức, và nhất là mù mờ về đạo đức luân lý. Cái gọi là Quốc Hội của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam được hình thành không bởi những người được dân chúng tự do chọn lựa, từ ứng cử tới bầu cử. Trái lại, bầu cử ở Việt Nam hiện nay chỉ là một trò tuồng bịp bợm. Tất cả đều là đảng cử, đảng chọn. Người dân chỉ làm một thủ tục duy nhất là đi bầu xuông, bầu mà cũng chẳng cần biết mình bầu cho ai vì họ có quan tâm cũng bằng thừa. Tất cả đều đã được chọn trước. Dân “bị bắt” đi bầu để “hợp thức hoá” sự chọn lựa đã rồi của Đảng.

Người được bầu, hay nói đúng hơn người được chọn sẵn, vì thế mà không am tường, không có đủ những hiểu biết về luật pháp, để có thể làm một vị dân biểu. Trong mấy trăm ghế quốc hội hiện nay, có lẽ chỉ tìm được vài người có kiến thức và đạo đức. Mà một vài người thì làm được gì so với cái số còn lại xấp xỉ nửa ngàn nghèo-đói-văn-hoá kia!

Quốc Hội làm ra luật. Và những con người thiếu kém văn hoá kia, thiếu hẳn cái hiểu biết về Pháp Luật kia, đã đứng ra làm luật! Căn bản của những “người làm luật” này chỉ chất chứa trong đầu họ một điều duy nhất. Ấy là làm thế nào để Đảng bền vững. Đối với họ, lúc nào Đảng cũng cao nhất, Đảng là Anh Minh, Đảng là Không Thể Sai Lầm. Đảng đứng cả trên Tổ Quốc. Mà cái gọi là “Tổ Quốc” nằm trong đầu họ lại là một thứ “Tổ Quốc” được định nghĩa cách khác hẳn với chữ nghĩa Tổ Quốc thông thường. Ấy là “Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa”, một thứ “tổ quốc” được giải thích cách mơ hồ và bịp bợm bởi lãnh đạo Đảng. Những người Cộng Sản đã dùng những hình thức mị dân, mơ hồ để lừa gạt người dân, để xúi bẩy, xô đẩy họ hy sinh cho cái “lý tưởng” không tưởng Cộng Sản. Trong khi đó những kẻ cầm quyền chóp bu chỉ việc ngồi trên hưởng lợi, mặc tình thao túng nền chính trị và xã hội của toàn quốc gia! Đảng bao giờ cũng đúng và những kẻ ngồi ghế Quốc Hội kia chỉ biết làm những ông bà... gật, những kẻ không biết phản đối.

Tư pháp là cái trò hề công lý ở đất nước Việt Nam hiện nay. Luật sư tại tòa án, thay vì bảo vệ thân chủ, lại quay ra “tố cáo” họ! Lương tâm của một luật sư được định nghĩa và đánh giá như thế nào tại Việt Nam, hỏi ai có thể giải thích được? Trong tất cả các phiên toà có liên quan đến chính trị ở Việt Nam, luật sư đều trở thành kẻ buộc tội bị can, những “thân chủ” của họ.

Còn trình độ thẩm phán thì thật vô cùng khôi hài. Có những “thẩm phán” chưa bao giờ học hết trung học! Có những thẩm phán ngọng ngoẹo, lóng ngóng khi ký tên trên những bản án tử hình, chẳng khác gì chữ ký của một người già tập viết những chữ đầu đời!
Hãy nhìn đất nước Việt Nam hôm nay: lập pháp, tư pháp và hành pháp đều nằm gọn trong sự khống chế của bộ máy công an, công cụ đắc lực và chủ yếu của Đảng Cộng Sản. Công an chỉ huy tất cả. Đảng khống chế tất cả.

Một bộ máy tư pháp không quyền hạn!
Một tập đoàn lập pháp không trí tuệ!
Một đội quân hành pháp không đạo đức!

Đấy là chân dung của luật pháp Việt Nam hiện tại. Đảng Cộng Sản đã thao túng tất cả, chỉ huy tất cả, hưởng lợi trên tất cả!!!

Đảng Cộng Sản Việt Nam phải chịu mọi trách nhiệm trước Lịch Sử Dân Tộc và trước Lương Tri Nhân Loại về sự nghèo đói và băng hoại tinh thần của thế hệ Việt Nam hôm nay.

Vào những tháng 9 và 10 năm 1998, nhà cầm quyền CSVN đã lớn tiếng tuyên truyền trước công luận thế giới về việc họ trả tự do cho hơn 8000 tù nhân tại Việt Nam, hàm ý chứng minh sự “nhân đạo” của chế độ đối với tù nhân, nhất là những người được dư luận thế giới gọi bằng danh xưng “Tù Nhân Lương Tâm”.

Thực chất, nhà cầm quyền Việt Nam đã chỉ trả tự do cho khoảng 30 tù nhân lương tâm, những người mà đã được dư luận quốc tế biết đến cách rộng rãi. Đại đa số tù nhân lương tâm vẫn còn bị giam giữ một cách nghiệt ngã. Con số mà chúng tôi biết được đã là hơn 50 người tại trại Trung Ương số 5, hơn 40 người tại trại Nam Hà, hơn 20 người tại Z30A (Xuân Lộc) và hơn 20 người tại trại Z30D (Hàm Tân). Rất khó để có thể biết cụ thể tên tuổi và địa chỉ của từng người một cách đầy đủ trong thời gian này (từ tháng 11, 1998 đến tháng 7 năm 1999). Tuy nhiên đây là một công việc không ngừng nghỉ của chúng tôi, cho đến khi mọi người được tự do.

Để kết thúc phần Phúc Trình Nhân Quyền về Nhà Tù Việt Nam, tôi trân trọng công bố danh sách những người đã bị Cộng Sản Việt Nam xử tử hình, bằng hình thức này hoặc hình thức khác; công khai hoặc lén lút. Tôi cũng đính kèm theo đây danh sách những tù nhân chính trị hiện còn bị giam giữ tại các trại Trung Ương 5, Nam Hà, Z30A, và Z30D do tôi biết hoặc thâu thập từ những nguồn hoàn toàn khả tín. Danh sách này chắc chắn không đầy đủ vì có những người tôi không có cơ hội biết đến, hoặc không thể nhớ được. Tất cả những người trong danh sách này đều mang án danh: “Hoạt Động (hoặc Âm Mưu) Lật Đổ Chính Quyền Nhân Dân”. Cuối cùng, tôi cũng đính kèm hình ảnh một số tù nhân chính trị mà chúng tôi đã lén chụp được năm 1994, tại trại A20, Xuân Phước. Đây chỉ là một phần nhỏ của sự thật, một sự thật mà Đảng Cộng Sản Việt Nam đã bằng mọi cách che đậy, bưng bít, lấp liếm, từ bấy lâu nay.

Đây cũng là câu trả lời cụ thể nhất, câu trả lời không thể chối cãi được cho lập luận “Ở Việt Nam Không Có Tù Chính Trị” mà Đảng Cộng Sản Việt Nam hằng rêu rao trước dư luận thế giới.

Đảng Cộng Sản Việt Nam có tôn trọng dư luận thế giới hay không? Đảng Cộng Sản Việt Nam phải chăng đã từng coi diễn đàn Nhân Quyền thế giới như một phường chèo hề? Thì đây, sự công bố này như là một lời xác định rõ ràng nhất.

Tôi, Phạm Văn Thành, một trung niên chẳng còn có gì để cống hiến, chỉ còn sinh mạng của mình nguyện dâng cho xứ sở. Và tôi trân trọng lấy sinh mạng mình để làm bảo chứng cho giá trị trung thực của toàn Bản Phúc Trình này. Tôi chỉ có một ước nguyện duy nhất, là ước mong một ngày không xa, Dân Tộc Việt Nam được hưởng những quyền tự do căn bản của con người, được hoà mình cách bình đẳng trong cộng đồng Nhân Loại, trong những tháng ngày cuối cùng của thế kỷ 20, trên quả đất này.

Trân Trọng Kính Trình,

Làm tại Paris ngày 25 tháng 11 năm 1998
(Bổ xung ngày 04 tháng 7 năm 1999 tại Connecticut, Hoa-Kỳ)
Phạm Văn Thành, Hội Viên Hội Yểm Trợ Nhân Quyền Việt Nam, Paris.