CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Ðộc Lập-Tự Do-Hạnh Phúc
-----¯-----
Kính gửi:
-Ông Bí Thư Tỉnh Ủy Tỉnh Quảng Trị.
-Ông Chủ Tịch UBND Tỉnh Quảng Trị.
-Ông Chủ Tịch UBMTT Tỉnh Quảng Trị.
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT.
Thưa quý vị,
Tôi ký tên dưới
đây là Thích Hải Tạng (thế danh là Nguyễn Ðình Hoa) Trú trì chùa Long
An-Triệu Thượng-Triệu Phong-Quảng Trị. Kính gửi đến quý vị Lãnh đạo
Tỉnh nhà Ðơn Trình và Kiến Nghị này để mong được cứu xét.
Trong thời gian qua, bản thân tôi đã phải chịu nhiều áp lực
từ các Nhà nước địa phương một cách có hệ thống, trên nhiều lỉnh
vực khác nhau, mà chung quy là nhằm gây khủng bố đối với tín đồ
phật tử của chúng tôi, để bao vây và cô lập chùa Long An nói chung
và tôi Thích Hải Tạng nói riêng. Tôi cho đó là những vi phạm nghiêm
trọng quyền tự do Tín ngưỡng, tự do Dân chủ, tự do cư trú… là những
quyền tự do căn bản của con người đã được Hiến pháp nước CHXHCNVN
ghi rõ và Công pháp Quốc tế công nhận. Với tất cả lòng trông mong
cuộc sống của một người tu sĩ phật giáo như tôi, được sự bảo hộ
của luật pháp; với niềm tin cậy vào lương tâm của những người Lãnh
đạo Tỉnh nhà, tôi xin mạnh dạng trình bày để quý vị thẩm xét.
A.
TRÌNH BÀY:
Là
một Tu sĩ Phật giáo đã tròn 20 hạ lạp và một trong những thành viên
nòng cốt của Tăng giới Tỉnh nhà, thế nhưng tôi không được tự do hành
đạo, không thể đáp ứng được nhu cầu Tín ngưỡng của đồng bào Phật tử. Vì cán bộ Công
an, Mặt trận… thường xuyên răn đe, nhắc nhủ tín đồ không được quan
hệ với tôi; không được mời tôi dự lễ, hành lễ như lòng họ mong
muốn. Nếu không thì những buổi lễ ấy sẽ bị cản trở, gây khó khăn
cho tín đồ Phật tử. Sự việc này diễn ra khắp các nơi có tín đồ trong
Tỉnh. Khi thì Cán bộ Công an-Mặt trận trực tiếp đến nhà, khi thì bị
triệu tập đến cơ quan, khi thì gây áp lực với Ban Trị Sự, Ban Ðại
Diện Phật giáo Tỉnh, Huyện để phổ biến nhắc nhủ. Tình trạng đó đã
gây nên sự hoang mang, bức xúc trong quần chúng phật tử khiến cho
niềm tin của họ bị dao động, thậm chí có nhiều người thiếu hẳn chỗ
nương tựa trong niềm tin đối với Tam Bảo, thật đáng hổ thẹn và đau
lòng! Tôi có thể dẫn ra đây một vài vụ việc mà tôi cho là tiêu
biểu của sự vi phạm ấy:
1. Tại Hướng Hóa:
Khi
Phật tử ở đây mời tôi đến dự một buổi lễ an vị Phật tại Chùa Khe
Sanh, có mời đông đảo chư Tăng-Phật tử Huế và Quảng Trị đến dự. Khi
được biết trong buổi lễ ấy có mời tôi, các Cán bộ chính quyền, Mặt
trận và các cấp đã mời Ðại diện tín đồ đến làm việc vào ban đêm,
để trách cứ việc họ đã mời tôi và dọa sẽ không cho tiến hành lễ.
Ngay sáng sớm hôm sau, các Phật tử ở Khe Sanh đã mang về cho tôi một
bức thơ để trình bày sự việc và xin tôi hoan hỷ đừng đến dự lễ với
những lời thống thiết và đau xót: “Thầy là vị Tăng đã đến địa danh
Khe Sanh-Ðường 9 khi mà Phật giáo mới tự phát ở Hướng Hóa. Hiện tại
ngôi chùa đã thập phần viên mãn, Giáo hội đã gửi thư mời thầy
quang lâm dự lễ. Thầy là vị đã đốt lên ngọn lửa Phật giáo sau
những chiến cuộc dài ngày ở Khe Sanh nói riêng và miền Nam nói
chung. Giáo hội Khe Sanh đã không thể quên: “Cái thuở ban đầu thương
kính ấy”. Nhưng thực tế “lực bất tòng tâm”. Hồi hôm, chính quyền,
Mặt trận các cấp mời Ðại diện làm việc, vì sợ Thầy xuất hiện trong
ngày lễ. Và chính quyền các cấp không cho phép chúng con được tiếp
Thầy”.
Ôi, “ý Ðảng lòng Dân” là thế đó!
2. Tại nhà
ông bà Trần Thi ở Ðông Hà có tang đám, gia đình tín chủ có mời tôi
đến tham gia lễ cầu siêu. Tại đây, trước đông đảo mọi người trong
buổi lễ cầu nguyện. Hoà thượng Thích Chánh Liêm-hiện là đại biểu
HÐND và MTTQ Tỉnh, trưởng Ban Trị Sự Phật giáo Tỉnh đã tuyên bố rằng,
có Thiếu Tá Thuận ở phòng An ninh-Công an Tỉnh, đến thông báo với
Ngài rằng: “Thầy Hải Tạng đang bị chính quyền quản lý để theo dõi,
nên không được đi hành lễ, mà chỉ được đi dự lễ Bố tát của Tăng
thôi” và Ngài nói tiếp: “Tôi rất thông cảm với nguyện vọng của gia
dình tang quyến, nhưng vì đây là mệnh lệnh của chính quyền, nên tôi
không thể không chấp hành”.
Thật
một sự xuyên tạc và khủng bố trắn trợn. Vì trong khi ấy tôi không
nhận được một văn bản nào của các cơ quan pháp luật ra lệnh quản
lý tôi cả.
Và tiếp theo sau
đó là tại nhà Bác Thái cũng ở Ðông Hà thiết lễ cúng dường trai
Tăng, có mời tôi dự, nhưng cũng bị gây áp lực, khiến Bác Thái vào
chùa tôi khóc nức nở và lạy lục xin tôi đừng ra dự lễ để đem lại
sự an toàn cho gia đình bác cũng như trong cuộc lễ.
3. Tại nhà ông Nguyễn Phước Ðịnh, xã Triệu Trung, Triệu Phong có
lễ huý nhật của thân sinh, mời tôi về để khai kinh cầu siêu. Tôi
đến, biết gia đình đã mời tôi hành lễ, Ông Bí Thư Xã, Chủ Tịch Mặt
Trận và Trưởng Công An Xã đã đến nhà yêu cầu gia đình không được mời
tôi, mà nên mời thượng toạ Chánh Huyền-hiện là đại biểu HÐND và
MTTQ huyện, Chánh Ðại Diện Phật giáo huyện. Gia đình có phản ứng yêu
cầu vô lý ấy, nhưng bị đe dọa nên miễn cưỡng phải tuân hành.
Ngoài ra trong dịp lễ Vu lan vừa qua, có rất nhiều nơi trong
Tỉnh, các đại diện tín đồ được mời đến Ủy ban để nhắc nhở là không
được mời tôi đến dự lễ, không nên quan hệ với tôi. Thậm chí tại
trụ sở chính quyền xã Triệu Trung mời đại diện tín đồ đến để “bàn
Phật sự lễ Vu lan” mà lại dọn bia, hột vịt lộn chiêu đãi để vừa
vuốt ve, lôi kéo; vừa răn đe nhắc nhủ.
4. Tại xã Hải Tân huyện Hải Lăng,UBMTTQ xã cho in sẵn một
bản cam kết với nội dung là: “Cam kết không nhận hàng cứu trợ-kể
cả tiền mặt của thầy Thích Hải Tạng, vì không thông qua Hội từ
thiện Phật giáo Tỉnh Quảng Trị và huyện Hải Lăng”. Cán bộ mang đến
tận nhà bắt Phật tử phải ký vào.
v Trong thời gian qua, tại chùa chúng tôi thường
bị Công an đến kiểm tra, gây khó khăn trong việc tạm trú tạm vắng;
thậm chí không cho phép con em được tạm trú tu học tại chùa chúng
tôi. Nghiêm trọng hơn là các Cán bộ Công an còn đến tận nhà, gặp
cha mẹ của các chú Tiểu ở chùa để khuyên răn, khủng bố họ là nên
đem con về hoặc đem vào các trường của Giáo hội đào tạo chứ đừng
nên để ở chùa Long An. Cụ thể là:
a)
Ông Tuyến, Cán
bộ An ninh Công an huyện Triệu Phong, đã đến gặp ông Lê Ðình là bố
của chú Nguyên Ðức (Lê Nhật Tiến) để nói như vậy.
b)
Cán bộ Công an
thị trấn Khe Sanh đã dến nhà gặp ông Nguyễn Phi Hùng là bố của chú
Nguyên Bình (Nguyễn Phi Cường) để nói như vậy. Ngoài ra còn có những
lời lẽ vu khống, bôi nhọ tôi hầu làm mất lòng tin của Phật tử.
c)
Cán bộ Công an
xã Hải Lâm đã liên tục đến nhà gặp ông Phan Luận là bố của chú
Nguyên Tịnh (Phan Minh Cảnh) để yêu cầu đem con về. Mặc dù trước đây
chính Công an xã Hải Lâm ký giấy cho tạm vắng.
Ngoài ra, còn có một số phụ huynh khác tuy không dám nói rõ
lý do vì sợ khủng bố, nhưng đã đến chùa chúng tôi khóc lóc xin cho
con về. Ðến nay, phần lớn quý chú đang tu học tại chùa Long An đã
phải đau đớn về nhà hoặc tạm lánh đi nơi khác.
B. NHẬN ÐỊNH:
Thưa
quý vị,
Trình bày những sự việc trên đây chúng tôi cũng thẳng thắn
Nhận Ðịnh rằng:
1. Tự do Tín ngưỡng là quyền tự do biểu hiện niềm
tin của con người. Ðối với tín đồ Phật giáo thì Tín ngưỡng là niềm
tin và sự ngưỡng mộ của người Phật tử đối với Phật-Pháp-Tăng. Thế
mà nay Cán bộ lại can thiệp vào Tín ngưỡng của họ, dùng quyền lực
để ép buộc họ không được tin tưởng vị Tăng này hay vị Tăng khác;
hoặc nên tin vào người do chính quyền giới thiệu, thì đó có phải là
sự vi phạm thô bạo quyền tự do Tín ngưỡng của người dân hay không?
Luật pháp Nhà nước CHXHCNVN có điều nào cho phép Cán bộ làm như
vậy?.
2. Khi người tín đồ muốn thực hiện các nghi lễ
Tôn giáo, tại sao chỉ được mời những Tu sĩ do chính quyền giới thiệu?
Trong khi những vị ấy hoặc là họ không quen biết, không thân thiện,
thậm chí không tin cậy mà vẫn bị buộc mời, thì Nhà nước mới cho
phép, mà không có sự giải thích nào rõ ràng? Hay là những vị Tu sĩ
nào hành đạo, truyền đạo có mang tính Ðảng, theo đúng mệnh lệnh của
Ðảng, thì được Ðảng chỉ đạo cho phép? Còn tôi thì không-tôi chỉ là
một Tu sĩ thuần tuý không xu phụ chính quyền, không chạy theo cơ hội
để tự đánh mất mình, đánh mất những giá trị truyền thông của Ðạo
Phật Việt Nam, vốn có hơn hai ngàn năm lịch sử với Dân tộc. Vì vậy,
nên bị khó, dễ cấm ngăn?!
3. Dùng quyền lực để ép người dân ký vào bản
cam kết được in sẵn theo ý mình. Ðiều đó các Cán bộ có vi phạm vào
quyền Tự Do Dân Chủ của người dân hay không? Có đúng với chức năng
của người Cán bộ Mặt trận làm công tác xây dựng khối đại đoàn
kết dân tộc không? Xây dựng đoàn kết hay là gây chia rẽ, ly gián
nhân tâm, làm mất lòng tin của quần chúng bằng những việc làm phi
pháp phi luật?
4. Nhà nước thường tuyên truyền, kêu gọi: “người
người làm việc thiện, nhà nhà làm việc thiện”. Vậy sao Mặt trận
lại chỉ cho Hội Từ Thiện Phật Giáo do Nhà nước dựng lên mới được
làm từ thiện, còn cá nhân hay tập thể nào thì không được? Chẳng lẽ
ai có từ tâm muốn chia sẽ phần nào nỗi thống khổ của đồng bào, thì
nhất thiết phải qua Hội Từ Thiện Phật Giáo Nhà nước mới được làm
hay sao? Nếu trường hợp họ không có sự tin cậy để thông qua Hội ấy
thì họ không làm được điều thiện?
5. Khi soạn thảo bản cam kết trên, các Cán bộ đã
dựa vào những nguyên tắc luật pháp nào, hay là dựa vào cảm tính?
Nếu việc cứu giúp cho đồng bào của tôi là sai trái, thì tại sao các
cơ quan pháp luật không có ý kiến trực tiếp với tôi, mà lại cho
Mặt trận đi bắt dân phải ký cam kết đừng nhận của tôi? Việc tôi
làm sai với pháp luật chỗ nào?
6. Những cam kết của người dân với chính quyền
phải là những cam kết làm theo pháp luật. Các Cán bộ Mặt Trận phải
là những người đi tuyên truyền, vận động nhân dân sống đúng theo
pháp luật. Hiện nay tệ nạn xã hội lan tràn, luật pháp ngăn cấm;
thế mhưng có thấy ông Mặt Trận nào về đến các cơ sở để tuyên
truyền, vận động ngăn chận hoặc bắt dân ký cam kết không tham gia
vào các tệ nạn đâu? Ví dụ như buộc thanh niên phải cam kết không say
rượu, không cờ bạc, không mại dâm, ma tuý; buộc Cán bộ phải cam
kết không tham nhũng hối lộ, buộc người dân không được đút lót hối
lộ… . Ðược vậy, thì dân sẽ hoan hô và ủng hộ biết bao. Tiếc thật!
7. Công dân có quyền tự do cư trú, tự do phát
biểu quan điểm chính kiến một cách ôn hòa, không bạo động, không
xâm phạm luật pháp quốc gia, thì các cơ quan thi hành pháp luật không
được sách nhiễu, cản trở; mà ngược lại phải hướng dẫn tạo điều
kiện thuận lợi để những quyền lợi của người dân được đảm bảo.
8. Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tự do lựa
chon đi theo hay từ bỏ-Tôn giáo một cách tự nguyện mà không bị gây
áp lực, khủng bố hay cản trở bởi bất cứ một cán bộ công quyền nào.
Việc giải quyết tạm trú tạm vắng cho các Tu sĩ, người nhập đạo phải
được thực hiện một cách công bằng theo pháp luật, mà không bị phân
biệt đối xử vì định kiến hay vì lý do Tôn giáo. Ðó chính là cách
hành xử theo pháp luật của một Nhà nước văn minh.
9. Từ sau năm 1975, tại quê nhà, cha mẹ tôi và
phụ huynh của các Tu sĩ thường bị mời đến cơ quan để học tập, cam kết
là đem con về, không cho đi tu nữa. Ðến nay đã 25 năm trôi qua, với
chủ trương sửa sai đổi mới do Ðảng Lãnh đạo, Ðất nước đã biết bao
lần thay da đổi thịt, nhưng rất tiếc là trên lĩnh vực chính sách đối
với tôn giáo thì chưa có gì đổi mới! Cụ thể là ngày xưa thì tôi,
còn bây giờ là đệ tử tôi, cha mẹ cũng vẫn bị khủng bố, răn đe là
không cho con đi tu ở chùa. Như vậy, phải chăng Nhà nước CHXHCNVN, do Ðảng
cộng sản Lãnh đạo, đã kiên trì một chủ trương kỳ thị với Tôn giáo,
trù dập không cho Tôn giáo được phát triển. Hiến pháp tuy có “Tự do
Tín ngưỡng”, nhưng thực tế thì các Tu sĩ không được tự do học Ðạo,
hành Ðạo và truyền Ðạo theo tinh thần truyền thống của Tôn giáo, mà
chỉ làm được những điều ấy khi nào theo ý Ðảng.
10.Nhà nước CHXHCNVN tuyên bố là “Việt Nam sẽ
được tiếp tục đổi mới và muốn làm bạn với tất cả các nước trên
thé giới” nhưng tại sao lại cứ tiếp tục gây chia rẽ, thù hận với
bên trong. Không mạnh dạn giải quyết những mâu thuẩn nội tại, cụ
thể là mâu thuẩn Tôn giáo , để thu phục nhân tâm, quy tụ được sự
ủng hộ của những nhà tu hành, nhà yêu nước chân chính-dù rằng còn
khác biệt về quan điểm hay ý thức hệ-để tạo nên được một sức mạnh
tổng hợp của cả Dân tộc, thì sẽ có lợi cho sự Lãnh đạo của Ðảng hơn
là cứ trù dập đàn áp họ?
C. KIẾN NGHỊ:
Thưa quý vị,
Từ những nhận định trên, chúng tôi thành khẩn đạo đạt những
kiến nghị như sau:
1. Yêu cầu quý vị chỉ thị chấm dứt những hành vi
thô bạo xâm hại đến các quyền tự do Tín ngưỡng, tự do Cư trú, tự do
Dân chủ của Nhân dân.
2. Yêu cầu quý vị thực thi một cách nghiêm túc
và cụ thể tinh thần không phân biệt đối xử vì lỳ do Tôn giáo. Không
can thiệp vào nội bộ Tôn giáo.
3. Yêu cầu quý vị chỉ thị chấm dứt mọi hành vi khủng
bố và gây chia rẽ giữa Tôn giáo với Nhân dân, giữa Nhân dân với Tôn
giáo của các Cán bộ chính quyền, Công
an và Mặt trận…
4. Yêu cầu chính quyền các cấp thực hiện và phát
huy tính Dân chủ thật sự đã được ghi trong Hiến pháp và Pháp luật
nước CHXHCNVN.
5. Giải quyết thỏa đáng những điều tôi đã trình
bày và nhận định trên đây để nêu rõ tính công minh của pháp luật,
tạo được lòng tin cho quần chúng.
Thưa quý vị,
Trong niềm tủi nhục và bức xúc cao độ, tôi
viết những lời kiến nghị này gửi đến quý vị Lãnh đạo Tỉnh nhà giữa
lúc Nhân loại đã và đang phấn khởi tiến vào một thiên niên kỷ mới,
tỏ rõ quyết tâm xây dựng một thế giới hòa bình, khoan dung và hữu
nghị. Ðồng thời Nhà nước cũng vừa tổ chức trọng thể kỷ niệm 55 năm
ngày Ðộc lập. Một nền Ðộc lập được xây dựng nên bởi vô vàn xương
máu của một Dân tộc có đại đa số Nhân dân là Phật tử. Thế nhưng,
lịch sử sẽ còn rất nhiều điều đáng nói và liệu niềm tin của người
dân-nhất là giới Tôn giáo - sẽ còn được bao nhiêu đối với với
những người Lãnh đạo đất nước, khi mà Ðảng vẫn chưa dẹp bỏ được
những sự kỳ thị, bất khoan dung đối với họ. Ðó là chưa nói đến bao
nhiêu cảnh cửa quyền, bất công, tham nhũng dẫy đầy từ trong Ðảng gây
ra.
Với bao nhiêu ray rứt, tủi nhục của một người Tu
sĩ đang hứng chịu nhiều sự trái ngang bởi những người đang có quyền
lực, mong quý vị thông cảm cho rằng, tất cả những gì tôi đã trình
bày trên đây là để thực sự đóng góp phần mình vào công cuộc xây
dựng: “Dân Giàu, Nước Mạnh, Xã
Hội Dân Chủ-Công Bằng Và Văn Minh”.
Nay kính đơn,
Quảng Trị, ngày 04
tháng 9 năm 2000.
Thích Hải Tạng