Công an Thành phố
Hồ Chí Minh vẫn tiếp tục luận điệu vu khống và mạ lỵ Giáo hội Phật
giáo Việt Nam Thống nhất qua hai cuộc thẩm vấn Thượng tọa Thích Tâm
Ðịnh và Thượng tọa Thích Quảng Huệ
Ðại hội VIII của Giáo hội Phật
giáo Việt Nam Thống nhất tổ chức thành công rực rỡ vào tháng 5 năm
ngoái đã gây sự phấn kích và tin tưởng cho toàn thể Tăng tín đồ
trong nước.
Dù bị bó buộc phải trương bảng
hiệu Giáo hội Phật giáo Nhà nước trước chùa viện, cơ sở Phật giáo,
nhưng trong thâm tâm ai ai cũng hướng về Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật
giáo Việt Nam Thống nhất.
Từ một năm qua, Tăng tín đồ đã
chuyển từ thầm lặng sang công khai tham gia vào các công tác Phật
sự, Từ thiện xã hội của Viện Hóa Ðạo. Không riêng gì ở miền Nam
cũ, mà ngay cả Tăng tín đồ ở miền Bắc cũng thế. Nội vụ chùa Một
Cột ở Hà Nội vừa qua là một tín hiệu cho thấy sự thống nhất thật
sự đã tái hiện trong thực tại, dù pháp lý cộng sản không công
nhận.
Sự thống nhất của nền Phật giáo
dân tộc khởi từ cuộc vận động chấn hưng vào những năm 20 đầu thế
kỷ XX chống lại chính sách chia để trị của thực dân Pháp, chính sách
thuộc địa xem Phật giáo như một hội đoàn chứ không là một Giáo hội
có truyền thống 20 thế kỷ. Cuộc vận động này đã thực sự thống
nhất nhân tâm Phật giáo giữa ba miền Nam Trung Bắc vào năm 1951, và
hoàn tất dưới danh xưng Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất vào
đầu năm 1964 tại thủ đô Saigon, mà hệ thống chỉ đạo và điều hành
xuyên qua hai cơ cấu Viện Tăng Thống và Viện Hóa Ðạo.
Ðại hội VIII năm ngoái nhằm bổ
sung nhân sự vào Hội đồng Lưỡng viện (Viện Tăng Thống và Viện Hóa
Ðạo) và kiện toàn các cơ sở từ trong nước ra đến hải ngoại. Sự kiện
nóng bỏng và lịch sử ấy làm cho nhà cầm quyền cộng sản lo sợ. Vì
vậy, từ một năm qua các cơ quan Công an không ngừng sách nhiễu hàng
Giáo phẩm trung ương cũng như các Tăng Ni khắp các tỉnh thành toàn
quốc tỏ lòng công khai trở về với Giáo hội Phật giáo Việt Nam
Thống nhất. Trong mọi cuộc thẩm vấn, vấn đề Ðại hội VIII được đem ra
để vu khống và mạ lỵ. Như Công an tỉnh Quảng Ngãi "làm việc"
với Ðại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang, Xử lý Thường vụ Viện Tăng
Thống, hôm 5 tháng 7 vừa qua.
Ngoài ra, một số vị chức sắc trong
hệ thống Phật giáo Nhà nước (mà quần chúng bình dân trong nước gọi
là Phật giáo Quốc doanh) viết bài hay cho phỏng vấn trên các báo
chương Phật giáo Nhà nước và báo Ðảng vu cáo Ðại hội VIII, bóp méo
lịch sử khi giải thích về Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.
Lập trường các bài viết hay phỏng vấn này không dựa vào thực tế
lịch sử, mà nhào nặn sao cho phù hợp với "duy vật sử quan"
ngoại lai theo chỉ thị của Ðảng cầm quyền. Mặt khác, năm ngoái đại
diện Mặt trận, Ban tôn giáo, Công an và các Sư thuộc Giáo hội Nhà
nước mở chiến dịch rộng lớn, đột nhập bất ngờ vào các Trường Hạ
(khóa an cư tu học mùa hè thường năm của Tăng Ni) tại các chùa ở
Saigon và các tỉnh thành để mạ lỵ Ðại hội VIII, phá rối sự yên tĩnh
tu học của người tu hành, với mục tiêu chận đứng ngọn hải triều Chánh
Pháp đang trào dâng trong tâm tư Tăng tín đồ Phật giáo quốc nội.
Suốt hai tuần lễ đầu tháng 7 vừa qua, Công an bao vây và canh gác
cẩn mật các chùa Thanh Minh Thiền viện, Giác Minh, Liên Trì, Già Lam,
v.v... là nơi trú ngụ của hàng Giáo phẩm Viện Hóa Ðạo. Huynh trưởng
Trưởng ban Hướng dẫn Gia Ðình Phật tử Việt Nam bị thẩm vấn liên tiếp
3 ngày đầu tháng 6 tại Ðà Lạt, khủng bố tinh thần căng thẳng đến
độ gia đình phải chở huynh trưởng Nguyễn Châu vào bệnh viện nằm ở
phòng cấp cứu suốt 5 ngày. Các huynh trưởng tại các tỉnh Quảng Nam,
Quảng Ngãi cũng bị khủng bố tương tự và hăm dọa phải từ nhiệm khỏi
phong trào Gia Ðình Phật tử Việt Nam vì có liên hệ đến Giáo hội Phật
giáo Việt Nam Thống nhất.
Tại Quận 4 ở Saigon, hôm 4.8.2000,
Thượng tọa Thích Tâm Ðịnh, trụ trì chùa Thanh Tuyền, Thượng tọa Thích
Quảng Huệ, trụ trì chùa Linh Sơn, bị Công an triệu đòi đi "làm
việc". TT. Thích Quảng Huệ, Chánh thư ký Ban Từ thiện Xã hội của
Viện Hóa Ðạo, bị thẩm vấn về các chuyến đi cứu trợ ở Miền Trung và
cảnh cáo không được tiếp tục. TT. Thích Tâm Ðịnh, Ðại diện Giáo hội
Phật giáo Việt Nam Thống nhất Quận 4, Saigon, thì bị thẩm vấn về việc
ly khai Giáo hội Phật giáo Nhà nước, trở về với Viện Hóa Ðạo.
Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế
xin ghi lại dưới đây một số câu hỏi đáp tiêu biểu giữa Công an và
TT. Thích Tâm Ðịnh, rút từ Bản Tường trình mà Thượng tọa gửi lên Hòa
thượng Thích Quảng Ðộ, Viện trưởng Viện Hóa Ðạo. Các câu hỏi đáp
này toát ra từ chính sách vi phạm tự do tôn giáo nói chung, đánh phá
không khoan nhượng Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất nói riêng.
Tuy nhiên, với hoàn cảnh suy kiệt của Ðảng và Nhà nước hiện nay,
chính sách khủng bố trắng trước kia, thể hiện bằng tra tấn, bằng giam
nhốt, thủ tiêu công khai ; nay chuyển qua khủng bố tinh thần, và vu
cáo, mạ lỵ uy tín Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, hòng lung
lạc đối phương. Bảo vàng là đồng, thì chỉ có kẻ cầm quyền tự mê
hoặc lấy, chứ người bị thẩm vấn làm sao nghe lọt tai ? Các trích đoạn
rút từ Bản Tường trình một cuộc "làm việc" với Công an
dưới đây, vô hình trung nói lên Ý thức tự tại và bất khuất của
Phật giáo Việt Nam.
Vào lúc 8 giờ 15 sáng ngày
4.8.2000, theo trát đòi, TT. Thích Tâm Ðịnh đến trụ sở Công an quận 4.
Phía Công an gồm có Thiếu tá Xuân, Công an Thành phố, và ba thiếu
tá thuộc Công an quận 4, trong số có các ông Tín, Cường. Mở đầu
bằng câu hỏi chính yếu :
Thiếu tá Xuân hỏi : Sao Thầy bỏ
Giáo hội Phật giáo Việt Nam qua Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống
nhất ? ("Giáo hội Phật giáo Việt Nam" là Giáo hội Phật
giáo Nhà nước hay Quốc doanh như người bình dân gọi, còn Ban Tôn giáo
Chính phủ thì chỉ gọi trổng là "Hội Phật giáo Việt Nam" (Hội
chứ không là Giáo hội) khi phát biểu trước các diễn đàn quốc tế,
như tại Genève hoặc khi cung cấp tài liệu cho Ðặc sứ Liên Hiệp Quốc
Abdelfattah Amor, lúc Ðặc sứ đến Việt Nam điều tra tình hình đàn áp
tôn giáo vào tháng 10 năm 1998, PTTPGQT chú).
TT. Thích Tâm Ðịnh trả lời : Giáo hội Phật giáo Việt Nam là tay sai
của Nhà nước, là công cụ của Ðảng cộng sản. Trong hàng lãnh đạo
của Giáo hội này có rất nhiều tu sĩ biến chất, hút xách, rượu thịt,
quan hệ bất chính với phụ nữ, vì họ không là người tu hành chân
chính mà chỉ là công an chỉ điểm trà trộn vào làm công tác phân
hóa, phá đạo. Gây nên cảnh thối nát chốn Phật đường trang nghiêm,
sinh ra hiện trạng tu sĩ bóc lột tu sĩ rất dơ bẩn. Cho nên tôi phải
lánh xa thứ Giáo hội tà đạo ấy, đi tìm Giáo hội Phật giáo Việt Nam
Thống nhất là Giáo hội có truyền thống chân tu tốt đẹp để tôi có
thể phục vụ dân tộc và đạo pháp ở thời nghiêng ngửa, tham nhũng,
cửa quyền, đầy tệ nạn xã hội hôm nay.
Thiếu tá Xuân : Hòa thượng Thích Quảng Ðộ đâu có tốt
đẹp gì ? Hòa thượng cấu kết với các tôn giáo khác công kích Nhà
nước. Hòa thượng còn đòi bỏ điều 4 trên Hiến pháp của nước ta, đòi
dẹp Cộng sản. Tu hành mà như thế à ? Tu hành mà âm mưu lật đổ Nhà
nước à ? Thầy có thấy Thầy sai lầm chưa ?
TT. Thích Tâm Ðịnh : Hòa thượng Thích Quảng Ðộ mà xấu như
ông nói, thì tại sao có hàng trăm nhân sĩ, trí thức trên thế giới
đề cử Ngài lãnh Giải Nobel Hòa bình năm 2000 này ? Nếu chính quyền
cộng sản mà thương dân, xây dựng, kiến thiết đất nước sau thời
chiến tranh, thì 25 năm qua, nước ta đã mở mặt mở mày chẳng thua gì
các nước láng giềng ở Ðông Nam Á ? Ðâu có nghèo đói rẹp mạng như
bây giờ ! Các ông hãy đi vào đồng ruộng miệt Hậu giang, về các tỉnh
miền Trung nhìn thử coi đân sống như thế nào ? Dân không đủ ăn,
không đủ mặc, kẻ chết sông, người chết suối, chết bờ, chết bụi,
lang thang không nhà, không cửa. Có của cải thì bị cán bộ cướp giật.
Thử hỏi có chế độ nào, từ cổ chí kim, biến trần gian thành địa ngục
như thế không, làm cho hàng triệu người phải bỏ nước ra đi tìm tự do
?
Thiếu tá Xuân : Sở dĩ đất nước còn khó khăn, nguyên do
vì chiến tranh kéo dài quá lâu. Sự phục hồi còn khó lắm, phải từ
từ mới được...
TT. Thích Tâm Ðịnh : Tôi nói thiệt các ông nghe. Giả dụ như
sau thời chiến tranh kết thúc, mà Ðảng chịu thành tâm hợp tác với
mọi đảng phái, tôn giáo của dân tộc, có chính sách hiếu hòa, giao
lưu với các nước tư bản Âu Mỹ, thì Việt Nam bây giờ đâu có thua gì
các nước trên thế giới về kinh tế và xã hội ? Trái lại, bị liệt
vào hàng các nước nghèo nhất thế giới ?
Thiếu tá Xuân (không nói tiếp
mà bắt sang chuyện khác) :
Tại sao Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất mở Ðại hội VIII tại
Mỹ ?
TT. Thích Tâm Ðịnh : Sao Thiếu tá không hỏi nhà cầm quyền
cộng sản ở Hà Nội mà lại hỏi tôi ?! Một Giáo hội Dân lập có thể
thống, có Hiến chương từ bao đời, mỗi hai năm mở Ðại hội một lần.
Nay các ông ở trên rừng trở về, đàn áp người ta suốt 25 năm ròng,
hàng Giáo phẩm bị thủ tiêu, bị bắt tù, bị quản thúc, không cho hoạt
động tôn giáo, chiếm dụng hết cơ sở của người ta, làm sao có thể tổ
chức Ðại hội VIII ngay tại Việt Nam này ? Nếu các ông để cho Giáo
hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất được tự do hoạt động, thì tôi nói
thiệt với các ông, Ðại hội IX sang năm sẽ tổ chức ngay tại Saigon
này chứ không tổ chức đâu xa...
Thiếu tá Xuân : Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
tổ chức Ðại hội VIII bên Mỹ, mà lại còn treo cờ Mỹ, treo cờ ba que
là nghĩa làm sao ? Rõ ràng là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống
nhất có tư tưởng chống Cộng.
TT. Thích Tâm Ðịnh : Các ông phải nhìn trong thực chất qua
các văn kiện của Ðại hội VIII nêu ra, thì mới rõ Giáo hội Phật
giáo Việt Nam Thống nhất muốn gì. Nó không ngoài hai chữ Dân tộc và
Tổ quốc. Chuyện cờ xí là chuyện bên ngoài. Treo cờ Mỹ là cử chỉ
văn hiến lịch sự của một dân tộc đối với một dân tộc, khi nước
người ta dang tay đón tiếp hàng triệu người tị nạn Việt Nam. Các ông
đã không từng treo cờ Liên Xô, treo cờ Trung Cộng bên cạnh cờ đỏ
sao vàng tại thủ đô Hà Nội đó sao ? Tuy miền Nam cũ không còn, nhưng
lá cờ vàng ba sọc đỏ hiện nay tượng trưng cho sự đau thương của tổ
quốc, nó là mảnh linh hồn của người dân bị áp bức, tha hương. Treo
hay không treo lên, cái sự đau thương và bị áp bức, tha hương, không
làm sao che giấu được. Cho nên người Việt ở hải ngoại phải treo lên
để tự nhắc nhở đừng quên tổ quốc và đồng bào còn thống khổ trong
nước.
TT. Thích Tâm Ðịnh (ngừng một lúc rồi nói tiếp) : Nếu nhà
cầm quyền cộng sản đem tình thương và hòa hợp ra mà đối đãi với dân
tộc, với các tôn giáo, thì sự đau thương, uất ức, lưu vong kia mới
lặn đi. Cụ thể, các ông trả tự do cho Ðại lão Hòa thượng Thích
Huyền Quang, Xử lý Thường vụ Viện Tăng thống, bị giam cầm không lý
do từ 18 năm qua tại Quảng Ngãi, thì dân chúng mới thay đổi thái độ.
Các ông cứ xưa sao nay vậy, thì đừng hòng lấy lại uy tín trên trường
quốc tế.
Thiếu tá Xuân : Hòa thượng Thích Huyền Quang vẫn còn âm
mưu lật đổ chính quyền và có nhiều âm mưu riêng tư khác.
TT. Thích Tâm Ðịnh : Tôi hỏi ông, Hòa thượng Huyền Quang có
vũ khí không ? Có bao giờ các ông khám xét ra vũ khí không ? Tay
không một tất sắt thì làm sao lật đổ chính quyền ? Các ông nhận
hàng nghìn nghìn tấn vũ khí của Liên Xô, Ðông Âu, Trung Cộng, chưa kể
tiền bạc, mà phải đánh giặc tới 30 năm mới thành công. Làm sao một
vị Cao tăng như Hòa thượng Thích Huyền Quang lại đi vào con đường của
các ông ? Còn nói Hòa thượng có âm mưu riêng tư khác ? Tại sao nhà
cầm quyền không đem ra tòa công khai xét xử, trưng bằng cớ cho mọi
người đều biết, mà cứ âm thầm giam hãm người ta gần 20 năm trời ?
Như vậy là Cộng sản nói một đường làm một ngả. Biểu làm sao người
ta tin vào Cộng sản...
Thiếu tá Xuân (vội cắt lời và
chấm dứt) : Thôi, kết thúc
buổi làm việc hôm nay. Ðọc lại biên bản hôm nay cho Thầy Tâm Ðịnh
ký.
TT. Thích Tâm Ðịnh : Tôi yêu cầu phải ghi hết mọi lời tôi
phát biểu vào biên bản, đánh làm 2 bản, mỗi bên giữ một tấm, thì
tôi mới chịu ký.
Thiếu tá Xuân (chắp tay trước ngực xá như Phật tử, rồi
nói) : Thầy thông cảm cho...
Làm tại Paris, ngày 10.8.2000
Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế