LẠI
MỘT TÊN
TRÙM MAFIA VIỆT
NAM
|
P |
hạm
Văn Ðồng, một trùm mafia Việt Nam, một cánh tay đắc lực thực
hiện những tội ác của Hồ Chí Minh đối với nhân dân và
đất nước Việt Nam, vừa chết như một con chó già. Trong các
trọng tội của Ðồng thì, tội thay mặt Hồ và tập đoàn mafia
cộng sản tiếm quyền, ký giấy dâng đất cho Trung-cộng, gồm
các đảo Trường-sa và Hoàng-sa vào ngày 14-9-1958, là ghê tởm
nhất. Bởi trong lịch sử Việt Nam, chưa một tập đoàn cầm
quyền nào lại dám làm cái việc dâng đất cho nước ngoài
để đổi lấy sự ủng hộ và vũ khí nhằm giết dân, phá
hoại môi sinh nước mình vì lợi ích của một ngoại bang khác.
Ðó là bán đất cho Trung-cộng để thực hiện chiến lược
bá quyền của Nga-sô !
Phạm
Văn Ðồng quê ở Quảng Ngãi, sinh năm 1905, xuất thân gia đình
quan lại. Thuở trẻ, Ðồng theo học tại trường Albert Sarraut
ở Hà-nội và đậu tú tài phần thứ nhất thì bỏ học. Ðồng
học ở A. Sarraut cùng thời với mấy ông hoàng người Lào
thuở đó là Su-va-na Phu-ma va Su-va-na Phu-vông, và có biệt hiệu
là Ðồng cháy, vì da đen.
Thoạt
kỳ thủy Ðồng chịu ảnh hưởng của các phong trào yêu nước
của Cần Vương, Văn Thân, Ðông Du v.v... cùng lúc do học ở
A. Sarraut nên Ðồng cũng nhiễm tư tưởng cấp tiến trong các
tác phẩm của Voltaire, J.J. Rousseau; chủ nghĩa nhân đạo của
Owen v.v... Chỉ đáng tiếc cho nhiệt tình yêu nước đó, khi đã
nhiễm HIV cộng sản dương tính, thì Ðồng trở thành mất sức
đề kháng của người thanh niên yêu nước.
Tổ
tiên ta đã dạy :Gần
mực thì đen, gần đèn thì sáng. Quả rằng từ lúc
Ðồng qua bên Hoa-lục và gặp Hồ Chí Minh thì cái phần yêu nước
chân chính trong người Ðồng đã bị tiêu diệt bởi ma khí và
tà thuyết của Hồ. Cái bản lãnh của chàng thanh niên Tây-học
Phạm Văn Ðồng đã bị Hồ Chí Minh và cái gọi là chủ-nghĩa
Marx-Lénine hủy diệt, để thay thế vào đó sự ngu xuẩn, tàn
bạo, vô liêm sỉ, của tên mafia cuồng tín.
Hồ
rất tin Ðồng. Ngược lại, Ðồng luôn kính cẩn và tuyệt đối
trung thành với Hồ như con chó berger trước chủ vậy.
Khi
bằng lừa dối, tiếm được quyền cai trị thì Hồ giữ ghế
chủ-tịch nước kiêm thủ-tướng và trao cho Ðồng cái ghế
phó thủ-tướng kiêm bộ trưởng ngoại giao. Ðến 1956 thì Ðồng
được Hồ ban cho cái ghế thủ tướng chính phủ.
Về
phương diện chính quyền, Ðồng là người phát ngôn của họ
Hồ. Về mặt đảng mafia, Ðồng luôn luôn là nhân vật thứ
ba (không kể Hồ) trong bộ chính trị mafia; là quả cân phụ mà
Hồ dùng khi cần điều chỉnh sự thăng bằng giữa bên tả và
hữu của bộ chính trị. Nói một cách khác, Ðồng là lá phiếu,
là người phát ngôn của Hồ trong những trường hợp Hồ
không muốn lộ ý kiến công khai trong các cuộc họp chính phủ
hoặc họp đảng mafia (nhất là họp bộ chính trị).
Cái
chết của Ðồng chắc chắn được bọn trùm mafia đỏ Việt Nam
hư cấu cho một tiểu sử lê thê đủ thứ thành tích này nọ,
hệt như mỗi lần có một trùm trong bọn chúng chết. Và, lũ
bồi bút, lũ sử nô của chúng sẽ dựa vào đó mà ra công
sơn mạ theo kiểu vàng Mỹ Ký ! Nhưng vải thưa chẳng thể che mắt
thánh, nên dưới đây là những
sự thật mà bồi bút và sử nô mafia đỏ né tránh.
Trường
hợp của Phạm Văn Ðồng thì đó là
Năm
1945 về đến Hà-nội, Ðồng chọn vợ là con gái chủ tiệm
kem Long Vân ở Bờ Hồ, Hà-nội, một gia đình giàu có ở Hà-nội
lúc ấy, cùng lúc Hồ ăn nằm tại nhà đại phú Trịnh Văn
Bô ở phố Hàng Ngang để soạn... tuyên ngôn độc lập, trong
đó có phần trích dẫn từ tuyên ngôn của nước Mỹ. Viết
và làm như vậy nên tên bài Tây Hồ Chí Minh và đệ tử đã
lừa được... gần cả nước Việt Nam khi ấy, lẫn chàng sĩ
quan tình báo của Mỹ : Patti.
Khi
chính phủ Liên Hiệp kháng chiến chống Pháp rời Hà-nội lên
Việt Bắc, Phạm Văn Ðồng đã phạm một tội nặng : hắn đã
cưỡng bức một cô học sinh trong đoàn học sinh miền Nam ra
thăm miền Bắc năm 1946, rồi vì chiến tranh nên cả đoàn cũng
sơ tán lên Việt Bắc. Vợ Ðồng bắt được quả tang, làm ầm
lên. Bảo vệ của Ðồng đã bắt bà ta nhốt lại nên bà ta bị
điên. Mọi người chỉ biết vợ Ðồng bị điên, nhưng ít người
biết nguyên nhân khiến bà ta bị điên.
Sợ
tai tiếng cho đệ tử ruột nên trùm mafia đỏ Hồ Chí Minh trực
tiếp can thiệp. Hắn cho cô bé học sinh tội nghiệp đó qua
Nga-xô học. Nhưng vừa tới đất Hưá
của mafia đỏ quốc tế thì cô bé học sinh đó bị tai nạn xe hơi
chết không kịp trối trăng điều gì. Từ đó, một Phạm Văn
Ðồng tươi tỉnh của thuở ở hội nghị Fontainebleau (1946) nhường
chỗ cho một Phạm Văn Ðồng lúc nào cũng cáu kỉnh, lầm lì
như chó thiến bị nhét mảnh
chai vỡ. Người thì nói Ðồng vì buồn chuyện vợ bị điên,
kẻ thì thầm thì rằng Ðồng vẫn còn đau khổ vì cái chết của
cô bé học sinh miền Nam, được ban quốc
tính họ Hồ, có đôi mắt nai tơ, làn da trắng mịn, cặp
mày lá liễu và vành môi không thoa son mà lúc nào cũng đậm
màu hoa đào Nhật-tân.
Ngày
1-1-1955, tại cuộc mít-tinh đầu tiên do mafia đỏ tổ chức trước
Nhà Hát Lớn của Hà-nội, Phạm Văn Ðồng hoàn toàn đánh
mất vẻ sắc xảo khi còn ở trường A. Sarraut, hào hứng tranh
luận rất thông minh về
Bossuet, về bài thơ A une jeune morte của Ronsard v.v... để ngây
ngô đến đần độn của một nhân vật võ công tà phái bị
cấy sinh tử phù trong chuyện chưởng, dám phát biểu, đại
ý :Sau khi họp hội nghị ở Genève, đoàn chúng tôi về qua
Liên-sô, được đồng chí Malenkov giao nhiệm vụ là miền Bắc
Việt Nam chỉ cần trồng chuối và săn hổ đổi cho Liên-xô là
cả miền Bắc Việt Nam no đủ. Rồi Ðồng hỉ hả cười trước
và tự vỗ tay mừng rỡ một cách chân thật. Giờ đây,
đố ai tìm thấy bài nói chuyện đó của Ðồng, cũng như bài
nói của họ Hồ liền năm đó, khi hắn đến thăm trường nữ
học Trưng Vương, rằng :Bỏ
cái áo dài đi. Trong nó vừa ẻo lả, vừa yếu đuối. Vải
may một áo dài này có thể may được hai áo cánh.
Trông
mặt mũi có vẻ ngầu nhưng
Ðồng thực sự là loại tầm gửi, không dám quyết định cái
gì lớn mà chỉ thừa hành ý kiến của Hồ. Khi Hồ chết thì
Ðồng làm vừa lòng cả Lê Duẩn, Trường Chinh lẫn Lê Ðức
Thọ.
Có
những chuyện tưởng như đùa mà là thực trăm phần trăm.
Như chuyện vợ của bí thư tỉnh ủy Hà-tây, Bạch Thành Phong,
là hiệu trưởng trường trung học thị xã Hà-đông, ỷ thế
chồng, đã chửi và tạt tai một giáo viên dưới quyền. Các
giáo viên dưới quyền phẫn nộ làm đơn tập thể gửi lên
Phạm Văn Ðồng. Thế là Ðồng về họp với Ty giáo-dục Hà-tây,
ra lệnh cách chức mụ hiệu trưởng. Chưa đầy 3 tháng sau, nhân
hội nghị tỉnh đảng bộ mafia đỏ của Hà-tây, Bạch Thành
Phong cho tay sai đề cử vợ hắn vào chấp hành tỉnh đảng bộ
và hắn chỉ đạo để vợ hắn không những trúng cử mà còn
được phân công là trưởng ban tuyên huấn tỉnh đảng bộ.
Nghĩa là mất chức hiệu trưởng của một trường trong thị xã
Hà-đông thì chưa đầy 3 tháng sau mụ ta phụ trách chỉ đạo
cả 3 ty : giáo dục, y tế và văn-hóa thông-tin của toàn tỉnh
Hà-tây ! Phạm Văn Ðồng được cho biết chuyện đó, nhưng lờ đi, vì... Bạch
Thành Phong là đệ tử ruột của Trường Chinh !
Lại
một chuyện khác, xảy ra ở phân xã nhiếp ảnh, Việt Nam thông
tấn xã ở Hà-nội. Ðược tin Phạm Văn Ðồng đến thăm và
nói chuyện với phân xã nhiếp ảnh, Hoàng Tuấn, Tổng giám
đốc Việt Nam thông tấn xã và Hoàng Tư Trai, giám đốc phân
xã nhiếp ảnh họp toàn cơ quan trước, ra lệnh rằng sau khi Ðồng
nói, không ai được phát biểu gì mà để lãnh đạo phát biểu thay(?). Khi Ðồng đến, thao
thao bất tuyệt nào là kiên cươngvới
tiên lên (vì Ðồng nói
như Tây nói tiếng Việt, không có dấu, và các bài nói của
Ðồng ở chỗ nào cũng hay động viên kiên
cương với tiên lên).
Rồi Ðồng hỏi :Co đông chi nao co y kiên không? Mọi người
im lặng một lát. Bỗng phóng viên ảnh Xuân Bảo đứng dậy
báo cáo rằng :Lãnh đạo dặn không ai được nói với thủ
tướng. Ðồng đang cười mỉm, sầm mặt lại. Một mụ nhân
viên mới từ vùng mỏ Hồng-quảng chuyển về, nhanh nhẩu
đứng dậy :Báo cáo
thủ tướng, Xuân Bảo là phần tử lạc hậu của cơ quan đấy
ạ! Ðồng trừng mắt :Chị là người xấu, đồng chí Xuân Bảo là người
tốt vì đã dám báo cáo sự thật cho thủ tướng biết!
Cả hội trường im phăng phắc. Bỗng Ðồng ngửa mặt cười chua
chát rồi hằm hằm ra về. Ngay hôm sau, phóng viên ảnh
Xuân Bảo bị cơ quan Thông Tấn Xã cho
nghỉ việc với lý do : Vô
Kỷ Luật. Phóng viên Xuân Bảo chạy lên phủ thủ tướng
cầu cứu Phạm Văn Ðồng nhưng... Ðồng không tiếp và cũng
không... giải quyết. Xuân Bảo đành chạy về Văn phòng Quốc
hội, đón xe ô-tô của Trường Chinh để khiếu nại. Trường
Chinh đề vào đơn của Xuân Bảo Chuyển
anh Tô giải quyết (Tô là bí danh của Ðồng). Sau đó, án
kỷ luật của Xuân Bảo được đổi thành Mất
sức cho hưu non và cho một số tiền bằng 12 tháng lương
chính. Thế là người hùng năm 1945, đã cắm cờ ở tòa đốc
lý Hà-nội, là thương binh trong chiến tranh chống thực dân
Pháp, là đảng viên mafia đỏ (đảng viên trơn), là phóng viên
ảnh bậc 5, là người đã bám trụ ở cầu Long Biên ngày máy
bay Mỹ ném bom phá xập cầu, là người được Ðồng tuyên
dương là người tốt trước hội nghị toàn cơ quan Thông
Tấn Xã bị đá một cái để thành một xã viên hợp tác xã
!!! Một phần vì cả Hoàng Tuấn lẫn Hoàng Tư Trai là đệ tử
của Trường Chinh, nhưng cái chính yếu là tập đoàn lãnh đạo
mafia đỏ không
muốn khuyến khích cấp dưới tố giác cấp trên. Theo Hồ
và bọn tay chân :Ðó là mầm loạn. Cấp dưới
chỉ được khuyến khích phục tùng tuyệt đối dù là mù quáng.
Lại
một chuyện khác xảy ra ở cảng Hải-phòng. Ðó là tình trạng
mất cắp một cách trắng trợn,
vì kẻ lấy cắp chính là lũ quản lý và bảo vệ cảng. Các
cá nhân và đơn vị có hàng bị mất khiếu nại khắp nơi và
Phạm Văn Ðồng, nhân danh thủ tướng chính phủ trực tiếp
xuống cảng Hải-phòng kiểm tra. Hết làm việc với đảng ủy
rồi lại đến ban giám đốc, sau cùng Ðồng họp với cán bộ
công nhân viên, kêu gọi tinh thần bảo vệ hàng hóa ở cảng.
Thế là người tốt lại bị quả
lừa. Một bác công nhân già, từng làm ở cảng Hải-phòng
từ thời thực dân Pháp, buồn bã phát biểu, đại ý :Thưa
thủ tướng, tôi là công nhân cảng từ khi tròn 18 tuổi, đến
nay đã hơn 50 tuổi. Chưa bao giờ tôi thấy làm ăn tắc trách
như bây giờ. Vừa ăn cắp, vừa phá hoại công khai, bởi vì
họ hầu hết là người có quyền lớn cả về đảng lẫn chính
quyền. Ai mà nói ra là bị trù ém. Thời thực dân Tây cũng
không bao giờ có tình trạng như vậy, thế mà nay nhờ Bác
và đảng, ta làm chủ mà hóa ra thành ăn cắp của nhân dân.
Ai không ăn cắp bị gọi là ngu
lâu, bị cách ly và bị đặt đủ thứ tên để chê bai. Thế
là thế nào? Kính xin báo cáo lên thủ tướng để giải quyết.
Nghe nói vậy, Ðồng đứng trân trân như trời trồng, ứa
nước mắt lắc đầu ra về. Trước khi ra khỏi hội trường,
Ðồng gọi bác công nhân già bảo ra xe cùng Ðồng về Hà-nội,
đồng thời cho lệnh đưa cả gia đình bác công nhân đó về Hà-nội.
Vì, như Ðồng nói :Ðồng chí ấy
và gia đình mà còn ở cảng chắc sẽ gặp nạn(?).
Câu
chuyện trên được một số bút nô mafia đỏ tô vẽ rằng Ðồng
rất tâm lý, rất tình người.
Thực ra không phải vậy. Mà vì Ðồng từng cặp kè với
Hồ những ngày Hồ còn phải lang thang bên Tàu, hiểu rõ mọi
ngón nghề của tên bài tây chính trị, tên mafia đỏ quạch Hồ
Chí Minh và cái đảng mafia do hắn lèo lái thực chất là một
tập đoàn ăn cắp, ăn cướp, lưu manh lừa đảo tụ họp
nhau, núp dưới tên đảng chính trị, thoa son yêu nước để ăn
cắp và ăn cướp của toàn
dân, phá hoại toàn bộ tài nguyên của đất nước.
Cho nên chuyện ăn cắp ở cảng Hải-phòng là cái tất yếu của việc
trồng cây nào hái quả đó mà thôi. Vì thế mà
Ðồng phải lờ đi, cũng như việc đưa gia đình bác công nhân
đó về Hà-nội là tránh
việc cấp dưới tố giác cấp trên, y như chuyện của Xuân
Bảo ở trên vậy !
Vài
thí dụ nêu trên để thấy tuy là thủ tướng, là nhân vật
số 3 trong tập đoàn đầu lãnh mafia đỏ nhưng việc chính đáng
của dân thì Ðồng toàn giải quyết theo kiểu đánh
trống bỏ dùi, còn việc riêng thì Ðồng rất tích cực.
Thí dụ thứ nhất : Giữa những năm 1960, tại Hà-nội có cái
gọi là Vụ án nhạc vàng
(phóng viên AFP của Pháp, thường trú tại Hà-nội, có đưa
tin). Ông Toán xồm bị kêu án tù 12 năm vì tội hát
nhạc vàng của miền Nam và có tư
tưởng thích chế độ Ðồi
Truỵ của miền Nam. Một vài người khác hay tụ họp
hát nhạc miền Nam Việt Nam, nhờ nghe lén đài miền Nam mà học
được, trong vụ ông Toán đều bị kêu án, ít nhất cũng 6 năm.
Án như vậy, nhưng như ông Toán, bị tù quá án mà vẫn không
được tha. Có người vô
tình đến chơi với ông Toán đúng hôm công an mafia đỏ
tới lục nhà cũng bị bắt và kết án... 6 năm tù. Thế nhưng,
cô cháu dâu của Phạm Văn Ðồng là Trà Giang - vợ của Phạm
Bích Ngọc - là diễn viên điện ảnh nổi tiếng, kiêm ủy viên
ban chấp hành hội liên hiệp văn-học nghệ-thuật (tổ chức
các loại bút nô của mafia đỏ) lại bình chân như vại, mặc
dù Trà Giang là người Ðều Ðặn
có mặt tại nhà ông Toán để biểu diễn say sưa nhạc vàng (tức nhạc của miền
Nam Việt Nam). Trà Giang còn công
khai nhận xét là nhạc miền Nam
rất tình người, không gân guốc, sắt máu như nhạc miền Bắc.
Bởi vì, Phạm Văn Ðồng trực tiếp can thiệp !
Thí
dụ thứ hai : Một thằng cháu ruột khác của Phạm Văn Ðồng,
được đưa qua Nga-xô học từ nhỏ và được cử làm bí
thư thứ nhất sứ quán mafia đỏ Việt Nam tại Nga-xô. Hắn
muốn lấy vợ mà phải là vợ đẹp, nhưng bận ở Nga-xô không
có thì giờ về Việt Nam tìm
hiểu. Thế là Phạm Văn Ðồng ra tay tiếp cháu. Ðồng
giao trách nhiệm cho đoàn thanh niên lao động Hồ Chí Minh (cánh tay
phải của mafia đỏ) tìm vợ cho cháu hắn. Lại một diễn viên
điện ảnh nổi tiếng được chọn làm cháu dâu Phạm Văn Ðồng.
Cuộc tình không do yêu, cũng
không do cha mẹ sắp đặt, mà
do tổ chức mafia đỏ thực thi theo ý của trùm Ðồng. Ðám cưới
xong, theo đúng luật của mafia đỏ Việt Nam, cháu Phạm Văn Ðồng
lại qua Nga-xô làm việc, còn cô cháu dâu lại cô
đơn phòng lạnh đợi chờ tại Hà-nội. Không chịu nổi
sự phi lý đó, cô diễn viên rất đẹp đó đưa đơn xin ly
hôn. Nghe tin, thằng cháu Phạm Văn Ðồng vội cưỡi máy bay về
khóc lóc xin vợ rút đơn ly hôn nhưng cô ta không chịu. Như
cô ta nói thì cô ấy cảm thấy đây là một sự cuỡng ép
của tổ chức (mafia đỏ) mà thôi. Thế là Ðồng lại can thiệp
bằng cách hứa làm hộ chiếu cho cô ta qua Nga-xô sống với
chồng, muốn đi
học hoặc muốn làm gì thì làm. Nhưng cô diễn viên quả cảm
khước từ mọi ân huệ của Ðồng. Cháu Ðồng khóc lóc trở
về lại Nga-xô. Còn cô diễn viên vì cái
tội không muốn làm cháu dâu họ Phạm nữa nên bị coi
là không
đủ tiêu chuẩn là diễn viên !
Chuyện
đại loại như vậy về Ðồng và đồng bọn của hắn trong tập
đoàn mafia đỏ có thể kể dài hơn ngàn lần các chuyện chưởng
của Kim Dung gộp lại với những Ðông Chu Liệt Quốc, Tây Du
Ký, Một Ngàn Lẻ Một Ðêm v.v... cũng chưa hết.
Về
cuối đời, khi được nâng lên là cố
vấn của tập đoàn mafia đỏ, Ðồng vẫn còn thèm
được nướng tiền của nhân dân Việt Nam vào các canh bạc
chính trị. Trong một chuyến thăm Ấn-độ (thời bà I. Gandhi), Ðồng
đã tự ý ký mua một nhà máy sản xuất bao đay đã cũ của
Ấn-độ với giá 10 triệu
USD, mang về lắp đặt tại Thủ-đức (Sài-gòn) để làm... cảnh,
vì càng sản xuất thì càng lỗ, giá thành cao gấp nhiều lần giá nhập ngoại. Thời kỳ đó Pháp cũng chào
bán một nhà máy như vậy, tối tân, mới nguyên mà có 1
triệu USD thôi. Theo Ðồng thì kinh
tế cũng là chính trị; tẩy chay hàng đế quốc mà ủng hộ hàng
của... thế giới thứ ba dù có thua lỗ ! Ðúng vậy, vì
Ðồng cũng như tập đoàn đầu lãnh mafia đỏ chẳng hề hấn gì.
Chỉ có nhân dân Việt Nam là đã lỗ nặng, đang lỗ nặng và
còn lỗ nặng dài dài, chừng nào chưa nhận rõ diện mạo của
họ Hồ và tập đoàn đầu lãnh mafia đỏ để tống tiễn bọn
chúng đi theo Hồ.
Nhiều
người, là trí thức kia đấy, chỉ biết mỗi điều Phạm Văn
Ðồng là thủ tướng Việt Cộng, cũng như nhiều người là
nạn nhân trực tiếp của mafia đỏ vậy mà bị lối tuyên truyền
rỉ tai, đã ca
ngợi rằng trong đám đầu lãnh mafia đỏ thì Ðồng là
người Qúy
Trí Thức Nhất ! Khi xin cho dẫn chứng cụ thể thì... tất
cả đều... tắc tị !
Ðường
lối của tập đoàn mafia đỏ là tận diệt bốn tầng lớp rường
cột của xã hội Việt Nam để dọn đường cho đế quốc Nga-xô
thống trị được dễ dàng và lâu dài. Ðó là Trí,
Phú, Ðịa, Hào, nghĩa là Trí
đứng hàng đầu. Xã hội mà thiếu 4 tầng lớp đó thì còn
gì là xã hội, khác nào tòa nhà bị gỡ bỏ bốn cột trụ,
chỉ còn 4 bức vách, gió nhẹ cũng sập! Về Ðảng thì Ðồng
là nhân vật đầu lãnh thứ ba, về chính phủ thì Ðồng là
đầu lãnh số 1, có trách nhiệm chỉ đạo thực hiện đường
lối tận diệt 4 tầng lớp nói trên. Trắng đen rõ ràng đến
như vậy mà vẫn u mê rằng Ðồng quý trí thức thì quả thực
thánh cũng hiểu không nổi mấy Ông
Thầy Bàn Tào Lao !!!
Có
một chuyện là Phạm Văn Ðồng lần nào cũng có mặt dự họp
những lần đại hội bút nô, được gọi là đại
hội các nhà văn, để nghe và phát biểu. Nếu để ý
thì thấy lần nào cũng giống nhau vì nội dung chủ yếu vẫn là
khuyên
bảo, khuyến khích lũ văn nô còn chút
nhân phẩm nào thì cố mà gột bỏ để toàn tâm toàn ý tự nguyện làm tôi
mọi cho tập đoàn mafia đỏ trên địa bàn văn học, nghệ thuật.
Và,
một chuyện nữa là Ðồng quan tâm đến tiếng
Việt cũng như ra đời tổng tập Nguyễn Trãi. Là thủ tướng,
chuyện chính là lo cho dân no ấm, hạnh phúc như ở các thế
giới Tây Phương, thì Ðồng làm lơ ma lơ mơ. Ðúng là mafia đỏ
thứ thiệt. Ðồng đích thân chủ trì việc xuất bản tổng tập
Nguyễn Trãi vì Ðồng tự ví như Nguyễn Trãi và hồ Chí Minh
là... Ðức Lê Lợi ! Lũ bút nô, nhiễm ít nhiều HIV cộng sản
dương tính, là mất nhân cách của người cầm bút, lăng xăng
xu nịnh Ðồng (mà cũng là Hồ) ra công viết tham luận về Nguyễn
Trãi mà cũng ngầm nịnh Ðồng.
Làm
sao mà Hồ có thể là Ðức Lê Lợi và Ðồng là cụ Nguyễn
Trãi được.
Ðức
Lê Lợi đánh quân Minh xâm lược, đem lại độc lập cho Việt
Nam, nhân dân no ấm, xã hội ổn định trong một thời gian dài
hàng thế kỷ. Còn Hồ Chí Minh thì dùng súng đạn Nga-Tàu để
làm cái việc người
Việt giết người Việt. Hồ ra lệnh tiêu diệt 4 tầng lớp
rường cột của Việt Nam, mà chỉ riêng cái gọi là cải
cách ruộng đất từ vĩ tuyến thứ 17 trở ra Bắc, nông dân
bị giết 5% theo chỉ tiêu
Hồ quy định.
Còn
cụ Nguyễn Trãi, bằng trái tim và văn tài, dùng bút viết những
bức thư cho quân Minh đầy hào khí dân tộc, cũng như bài Bình
Ngô Ðại Cáo thấm nhuần lòng tự hào dân tộc lẫn
chủ nghĩa nhân văn của Việt Nam. Có đâu như Phạm Văn Ðồng,
viết thư dâng cho Trung-cộng hai quần đảo Trường-sa và Hoàng-sa
để ủng hộ việc Trung-cộng cướp đất của Việt Nam, trong lúc
chính quyền của tổng thống Ngô Ðình Diệm tuyên bố chống hành
động xâm lược của Trung-cộng.
Có
thể Ðồng tưởng câu chuyện tình của cụ Nguyễn Trãi (với
Thị Lộ) và của Ðồng giống nhau chăng ? Nếu có vậy thì chỉ
là Ðồng hoang tưởng. Vì chuyện tình của cụ Nguyễn Trãi là
của trai tài, gái sắc và
hoàn toàn không có chuyện cưỡng bức bằng quyền lực. Còn
của Ðồng thì sao ? Vào những ngày máy bay Mỹ đánh bom Hà-nội
ồ ạt, mà hiệu quả của trận B52 xuống khu phố Khâm Thiên,
trông rất rùng rợn, rất có lợi cho những người Mỹ chống
chiến tranh ở Việt Nam v.v... chứ thực ra thì chỉ có dân, mà
chủ yếu là nạn nhân của tập đoàn mafia đỏ chết, chứ lực
lượng của mafia đỏ chẳng suy xuyển mảy may, thì có một chuyện
cười ra nước mắt xảy ra. Ðó là tác giả con
nai vàng ngơ ngác bị du kích Quảng Bá (Hồ-tây, Hà-nội)
bắt được đang làm chuyện con
nai âu yếm quá mức với một diễn viên nổi tiếng của
đoàn tuồng khu 5, từng thủ vai chính trong vở Nghêu,
Sò, Ốc, Hến. Nghe chuyện liên quan đến khu 5, quê hương
của mình, Ðồng cho gọi nhà thơ nai
vàng ngơ ngác lên hỏi chuyện. Chẳng biết đôi bên mà
cả ra sao mà cuối cùng thì cô diễn viên đó thành vợ nhỏ của Ðồng. Những người nhạy tin của
Hà-nội thì thầm với nhau rằng : tưởng vở tuồng là do hư
cấu, vậy mà đời thường lại có đúng vai
tri huyện là Phạm Văn Ðồng và vai
thầy đề là nhà thơ nọ !
Tham
quyền cố vị thì rồi cũng chết. Là đồ giả thì dù mạ vàng,
thời gian cũng làm long sơn. Tổ tiên ta đã dạy :Thật
Thà Là Cha Qủy Quái.
Chó
chết thì hết chuyện. Nhưng Phạm Văn Ðồng chết thì chuyện chưa
hết. Người Việt Nam ở trong nước hay ngoài nước, nhất là
giới trẻ, hãy nhìn con đường mà Phạm Văn Ðồng đã đi :
từ người thanh niên yêu nước tha hóa thành tội đồ bán
nước. Ðó là vì đã chọn lầm tổ chức, chọn lầm tà
thuyết.
Giờ đây thật, giả lẫn lộn, mọi người, nhất là tuổi trẻ, cần tỉnh táo nhận xét, tìm hiểu kỹ càng, không nghe phỉnh phờ, nhìn vào việc làm và hiệu quả của nó đối với quyền lợi cơ bản của đất nước và dân tộc thì sẽ phân biệt được trắng, đen
Việt Thường.
1-11-1999
Trích trong tuyển tập "
CHUYỆN THÂM CUNG DƯỚI TRIỀU ÐẠI
Xin liên lạc :
Cơ Sở Xuất Bản Hưng Việt
P.O BOX 2941
Anaheim CA 92814-2941
USẠ
E-mail: csxbhungviet@usa.net
Kể cả cước phí : Trong Hoa
Kỳ : $20 ;
Ngoài Hoa Kỳ : $22
Ngân phiêú xin đề : Hưng Việt