Ông Hồ Yêu Nước Như Thế Nào?
Sông Lô
Khen ai khéo tạc bình phong,
Ngoài long, lân, phụng trong lòng gạch vôi !
(Ca dao VN)
Ông Hồ Chí Minh có phải là người yêu nước không? Từ lâu câu hỏi không cần thiết này được đặt ra và cũng đã từ lâu nhiều người VN tham gia cứ tiếp tục tranh cãi, thậm chí theo thời gian số lượng tranh cãi chỉ có tăng chứ không giảm. Những ai đã thuyết phục được những ai, cho đến nay câu hỏi cứ vẫn giữ nguyên vị trí của nó. Một thiểu số khác thận trọng hơn đã tỏ rõ thái độ „miễn bàn“ hoặc không muốn đề cập đến vì cho đây là vấn đề nhạy cảm dễ gây tranh cãi mất „đoàn kết“, làm xấu đi tiến trình hòa giải dân tộc .
Riêng những người VN cùng chia sẻ với chủ thuyết CS, với đảng Cộng Sản Việt Nam, với nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN, lẽ tất nhiên luôn đề cao ông Hồ như là biểu tượng của lòng yêu nước, là chân dung của đạo đức cách mạng và phủ nhận mọi lòng yêu nước, mọi giá trị đạo đức khác, nhất là đối với những đối tượng đối nghịch.
Thứ đến là trong giòng lịch sử cận đại của thế kỷ 20 vừa qua, đất nước VN chúng ta đã trải qua nhiều biến cố với biết bao sự kiện chồng chất, đan xen đôi khi cùng một lúc cần phải giải quyết, và đã được giải quyết theo hướng áp đặt tồi tệ.
Sự kiện thiếu vắng những nhà viết sử chân chính, trung thực, khoa học và khách quan ở trong nước đã là điều không làm chúng ta ngạc nhiên khi người cầm quyền là một thế lực độc tài nắm trọn quyền điều hành quốc gia hơn 30 năm nay sau giai đọan lịch sử rối ren như đã nói. Hiện tại, không ít những người quan tâm đến lịch sử vẫn thường bộc lộ thái độ ngờ vực về những vấn đề mang sử tính cận đại của đất nước cũng là điều không khó hiểu.
Ai muốn chiếm lỉnh đỉnh cao thì phải chấp nhận mọi trận gió thổi vào mặt.
Hơn nửa phần đầu của thế kỷ vừa qua đối với dân tộc VN chúng ta, dù chấp nhận hay không chấp nhận ông Hồ vẫn cứ là con người của lịch sử, việc phê phán tốt xấu về ông cũng là chuyện bình thường. Câu hỏi không cần thiết „Ông Hồ có phải là người yêu nước không?“ bắt nguồn từ 2 nguyên nhân trên.
Cần kiềm chế mọi dị ứng quá đà, mọi định kiến không mấy khách quan cũng như những miệt thị vung vít nặng tính thóa mạ để thỏa mãn cảm tính nhất thời không cần thiết khi có những tranh cãi về nhân vật lịch sử này, nhất là đối với những ai biết tôn trọng sự thật và muốn nói lên sự thật. Lại càng cần thiết cho những ai có tâm thức với quê hương đất nước cho dù ở hải ngoại hay quốc nội đang miệt mài đóng góp tâm sức trong công cuộc vận động dư luận quần chúng đấu tranh cho một tiến tình dân chủ hoá đất nước với một nền kinh tế thị trường ổn định, phát triển, công bằng, bền vững và lành mạnh.
Loại trừ, hóa giải những ngộ nhận đáng tiếc của đa số quần chúng trong nước cũng như một thiểu sổ ở hải ngoại phải là một bắt buộc. Muốn vấn đề nhạy cảm này đạt được kết quả chúng ta cần kiên trì từng bước tháo gỡ những xảo trá chằng chịt, vạch trần những bịp bợm tung hứng, những thật giả đan xen nhau về mọi mặt của đảng cầm quyền CSVN trong mưu đồ tôn vinh xưng tụng ông Hồ trước công luận trong cũng như ngoài nước.
- Bằng những lý luận, những phân tích có hệ thống, khoa học, ôn tồn giải thích vấn đề hợp lý, có dẫn chứng, đáng tin cậy và có sức thuyết phục với tinh thần tôn trọng sự thật lịch sử.
- Đi sát với thực tế, tế nhị nắm bắt tâm lý sinh họat đơn giản của đại đa số quần chúng ngõ hầu tranh thủ nhân tâm, đánh đổ từng mảng tư cách của thần tượng hữu danh quá đà này mà chủ nghĩa độc tài toàn trị cố tung hô để bám vào với mục đích sống còn.
Mục đích của bài viết là mong nói lên những ngộ nhận của lịch sử, việc nói tốt hay nói không tốt về ông Hồ bởi những phần dẫn chứng mà người viết đã trích dẫn từ những nguồn khác nhau qua những bài viết nhận định về ông Hồ trước đây và hiện nay của người viết cũng không ngoài tham vọng làm giàu thêm sức thuyết phục cho việc phơi bày sự thật của nó. Có điều người viết luôn tâm niệm là tôn trọng tính khách quan và sự thật để chia sẻ cùng độc giả phải là một bắt buộc.
Thật ra yêu nước phát xuất từ tình cảm tự nhiên của con người được biểu thị qua cảm tính tích cực về nơi mình sinh ra và lớn lên. Nơi ấy có thể là một địa danh nào đó trên bản đồ, một miền xuôi, một mạn ngược, một làng quê, một thành phố hay bất cứ một không gian nào.... người ta đã tha thiết gọi đó là quê hương và cũng từ đó nó được hình thành, gắn liền nhiều thế hệ với nhau trong quá khứ, trong hiện tại và cho cả tương lai
Khái niệm đất nước hay dân tộc được nhân lên từ căn bản này mà hình thành một cộng đồng ổn định, có ý thức về sự thống nhất của mình, gắn bó với nhau bởi quyền lợi chính trị, kinh tế, truyền thống văn hóa và cùng chia sẻ với nhau ở một tương lai chung. Xa hơn, ở một chừng mực nào đó, nó còn được biểu thị bằng những quan điểm đúng đắn, như cùng tự hào những điều đáng tự hào, những thành tựu khoa học, những thành tựu kinh tế, văn hóa và phát triển xã hội của cả cộng đồng, lẽ tất nhiên những con người liên hệ trong cộng đồng ấy cùng đều mong muốn phát triển, gìn giữ và bảo vệ.
Cũng vậy, cùng san sẻ, cùng gánh chịu cả những điều bất lợi, những thành quả không được như ý để cùng nhau khắc phục mà xóa đi những mặt tiêu cực nếu có cũng là một trách nhiệm, một thái độ tự nhiên của một cá nhân trong cộng đồng ấy.
Với giải thích trên thì hẳn ông Hồ cũng như bao người, cũng có cái tình cảm tự nhiên được biểu thị qua cảm tính tích cực về nơi ông ấy sinh ra và lớn lên như đã nói, nghĩa là ông cũng có lòng yêu nước như mọi người, điều này một cách thẳng thừng, không cần phải dài dòng phi hộ cũng không cần phải vừa viết vừa lách vừa thanh minh và người viết cũng tin chắc rằng khó có một lý luận phủ nhận nào có khả năng thuyết phục. Nhưng ông Hồ yêu nước như thế nào? Đây mới đích thực là câu hỏi mà chúng ta cần phân tích.
Với tham vọng vừa cho bản thân vừa cho đất nước, chẳng những muốn đất nước thoát khỏi đô hộ và lệ thuộc ngọai bang mà còn ôm đồm thêm chức năng của một nước tiên phong của phong trào CS quốc tế tại Đông Nam Á, có chỗ đứng tầm vóc trong cộng đồng CS quốc tế này và ông nghĩ rằng chỗ đứng ấy có được hay không hoàn toàn tùy thuộc vào chỗ đứng của ông trong hàng ngũ lãnh tụ CS quốc tế, ông tin tưởng chắc nịch là như vậy và phải được như vậy.
„Từ một thanh niên yêu nước với tên gọi Nguyễn Tất Thành - Nguyễn Ái Quốc đã trở thành lãnh tụ vĩ đại trong phong trào giải phóng dân tộc của Việt Nam và thế giới“ (Chủ Tich Hồ Chí Minh Của Chúng Ta)
Nên chi, bằng mọi cách kể cả thủ đoạn ông đã chọn con đường rủi ro nhất cho đất nước và buộc cả một cộng đồng dân tộc phải nỗ lực, phải đạp bằng mọi trở ngại để đạt cho được mục đích. Thế là nảy sinh ra cuộc kháng chiến 9 năm, nảy sinh ra cuộc nội chiến tương tàn trên 20 năm và hàng loạt những di hại không lường trước được ở giai đoạn tiếp theo. Ông đưa đất nước thoát khỏi thế lực ngoại bang này để đi vào quỹ đạo của một thế lực ngoại bang khác tồi tệ hơn gấp bội. Thế là „tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa“, thế là „Quỹ tha ma bắt“.
Một nhà hoạt động chính trị, một người họat động văn hóa hay một người làm công tác xã hội trong một cộng đồng dân tộc, đứng trên quan điểm chân chính thì ngoài cái tình yêu nước nồng nàn họ còn biết yêu thương dân tộc, họ đặt quyền lợi cá nhân hay tập thể dưới quyền lợi của dân tộc mình. Xa hơn người yêu nước đúng đắn còn biết bắt nắm và gieo cấy những mầm gía trị mà nhân lọai đã nhìn nhận vào với quê hương đất nước và lẽ dĩ nhiên biết gạt đi những chủ thuyết mị dân, hoang tưởng mà nhân loại đã từ chối nếu xét thấy nó không mang bất cứ một lợi ích thực tế nào cho cả một cộng đồng dân tộc, thậm chí còn di hại về sau.
Cũng đã từ lâu những người chủ trương đồng hóa ĐCSVN với dân tộc VN, với đất nước VN mà khẩu hiệu sau đây đã biểu lộ đầy đủ cách áp đặt nhập nhằng đó:
-Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội
-Toàn đảng, toàn quân và toàn dân quyết tâm học tập tư tưởng cùng tấm gương đạo đức của Hồ Chủ Tịch
-Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ tập thể v.v.., để rồi bất cứ những ai phản đối hay chỉ trích đến tác nhân đã trực tiếp đem chủ thuyết CS vào VN đều là những người chống lại dân tộc, chống lại đất nước. Tác nhân ấy chính là ông Hồ. Đối với họ ông Hồ đã trở thành một biểu tượng bất khả xúc phạm.
Hãy thử đặt câu hỏi „Ông Hồ Yêu Nước Như Thế Nào?“ mà tìm sao cho được câu giải đáp khả dĩ có khả năng thuyết phục nhất để có thể góp được phần nào hóa giải những ngộ nhận của lịch sử.
„Không gì quý hơn độc lập tự do“ hay „Nước VN là một, dân tộc VN là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi“
Đây là 2 câu nói hay nhất của ông Hồ, Người viết xin nhấn mạnh 5 chữ „hay nhất của ông Hồ“. Nó hay là vì nó không vay mượn của bất cứ một ai so với những câu nói khác của ông, vì nó đứng trên lập trường của dân tộc mà nói lên khát vọng muôn đời của người dân VN chúng ta, chẳng những thế, nếu chịu khó phân tích và suy diễn, nó còn bao hàm ý nghĩa tôn trọng cả quyền độc lập của dân tộc khác. Nghĩ rằng, bất cứ một người yêu nước chân chính bình thường nào mà không khát khao đất nước mình được như vậy. Nhưng thực tâm giữa lời nói và việc làm của ông Hồ có đi đôi với nhau không? đây mới là câu hỏi, người viết xin đưa ra điển hình:
Ngày 31/10/1946 nhân nhậm chức chủ tịch nước lần thứ 2 ông Hồ đã lên diễn đàn, cảm ơn Quốc hội rồi nghiêm trang tuyên bố „Lần này là lần thứ hai, Quốc hội lại giao cho tôi phụ trách Chính phủ một lần nữa. Việt Nam chưa được độc lập, chưa được thống nhất thì bất kỳ Quốc hội ủy cho tôi hay cho ai cũng phải gắng mà làm.
Tôi xin nhận. Giờ tôi xin tuyên bố trước Quốc hội, trước Quốc dân, trước thế giới: Hồ Chí Minh không phải là kẻ tham quyền cố vị, mong được thăng quan phát tài. Chính phủ sau đây phải là một Chính phủ toàn dân đoàn kết và tập hợp nhân tài không đảng phái.
Tôi xin tuyên bố trước Quốc hội, trước Quốc dân, trước thế giới rằng tôi chỉ có một đảng: Đảng Việt Nam“
„Tôi chỉ có một đảng: Đảng Việt Nam“ câu nói trên của ông đã không thể nào bảo vệ tính chính danh của nó, bởi vì ngay sau đó ông đã đưa chủ nghĩa CS vào VN không bằng cửa trước mà đã phải lẻn vào cửa sau dưới tư cách là đảng viên cao cấp của đảng CS quốc tế qua chiêu bài độc lập dân tộc.
Một điển hình khác cũng có khả năng đạp đổ tính chính danh mà đảng CSVN luôn tôn vinh „cha già của dân tộc“ của họ là người của dân tộc.
Năm 1950, nhân đi ngang qua đền thờ đức Trần Hưng Đạo (1226-1300), ông Hồ đã xuất khẩu thành thơ:
Bác anh hùng tôi cũng anh hùng,
Tôi, bác cùng chung nghiệp kiếm cung.
Bác thắng quân Nguyên thanh kiếm bạc,
Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng.
Bác đưa một nước qua nô lệ
Tôi dắt năm châu đến đại đồng.
Bác có linh thiêng cười một tiếng
Rằng tôi cách mạng đã thành công
Cũng có sách viết „chúc tôi cách mạng sớm thành công(?)“
Hai câu
„Bác đưa một nước qua nô lệ
Tôi dắt năm châu đến đại đồng“ của bài thơ thất ngôn bát cú trên cho thấy tham vọng của ông Hồ là như thế nào, không chỉ tham vọng thôi ông còn biểu lộ cả đức tính cao ngạo, trịch thượng đối với tiền nhân mà nguyên nhân của nó là chỉ vì ông tuyệt đối tin tưởng con đường vô sản ông đã và đang chọn là duy nhất đúng.
Thi nhân từ cảm xúc mỗi lúc tác động vào tâm cảnh của mình, để hồn trí phản ứng theo tình cảm buồn vui, một u hoài quá khứ, một nỗi niềm, một khát vọng tương lai hay một tình tự nào đó rồi vận dụng thi tứ phổ diễn nên lời mà gạn lọc thành thơ, bài thơ thất ngôn bát cú trên của ông Hồ cũng nằm trong quy luật đó.
Thế thì „Tôi dắt năm châu đến đại đồng“ phải là một khát vọng nóng bỏng trong ông mà ông luôn tâm tâm niệm niệm phải thực hiện cho được, điều này chứng tỏ khi chưa có quyền lực hay khi quyền lực đã có trong tay ông Hồ hoàn toàn đứng trên lập trường của giai cấp mà đặt vị trí của dân tộc ở vào hàng thứ. Điều này cũng chứng tỏ đấu tranh cho dân tộc chỉ là phương tiện, đối với ông đấu tranh cho giai cấp, cho chủ nghĩa CS mới là cứu cánh.
Từ thực tế trên, cũng vậy, trên 20 năm lăn lộn hành nghề tình báo cho quốc tế CS với những mong mang lợi ích cho đất nước hay cho quốc tế CS (1924-1944) nghĩ rằng tự trong mỗi chúng ta đã có câu trả lời.
Cũng không phủ nhận việc ông Hồ đã thực tâm tin tưởng vào những lợi ích dù là không tưởng mà chủ nghĩa cộng sản có khả năng đem đến cho đất nước là vì với vốn liếng đèn sách nửa vời, chưa nắm bắt được khái niệm thông thường của khoa học thường thức ông đã phải lăn lộn gian khổ với đời và sau đó bước vào cuộc hành trình chính trị nhiều rủi ro và hoang tưởng. Sự kiện, mù quáng tin tưởng đến không ngần ngại rằng một mẫu lúa tại Trung Quốc có thể đạt được 333 tấn mỗi năm và ông kêu gọi mọi người dân phải tin như vậy. "Mấy kinh nghiệm Trung Quốc cần phải học" mà ông viết dưới bút hiệu Trần Lực do nhà xuất bản Sự Thật xuất bản năm 1958, tr. 41 đã chứng minh được điều này.
Ông cũng mù quáng tin tưởng vào sự tốt đẹp của thế giới đại đồng, vào „bốn phương vô sản đều là anh em“ để tiến hành những bước sai lầm tiếp theo cho đất nước không một do dự.
-Cải cách ruộng đất.
-Tiến hành cuộc chiến tranh đánh phá và cưỡng chiếm Miền Nam.
Có một điều đáng chú ý về mặt tâm lý cũng cần phải phân tích, nếu là một người VN yêu nước, yêu dân tộc, yêu đồng bào, với gần mấy mươi năm lưu lạc xứ người, bôn ba hải ngoại tìm đường cứu nước... nỗi nhớ nước thương nhà luôn canh cánh bên lòng, thế mà tại sao khi về lại, vừa nhìn thấy ngọn núi đất nước, vừa nhìn thấy con suối quê hương đã không một chút ngần ngại lấy tên của ông Lê ông Mác mà đặt cho.
Cũng vậy „Ngục trung nhật ký“ là một thi tập viết bằng chữ hán, là người VN yêu nước VN, yêu ngôn ngữ VN thì hà cớ làm sao ông lại làm thơ chỉ viết toàn là chữ Hán? Lại nữa, có một điều khó hiểu cần phải nói ra là trên cả trăm bài thơ trong thi tập „Ngục trung nhật ký” do ông sáng tác đã không có một bài thơ nào đề cập đến thực dân Pháp đang đô hộ đất nước Việt Nam, hay nhân dân Việt Nam đang khốn khổ sống trong sự đô hộ tàn bạo của thực dân, cũng như trên cả trăm bài thơ đó không một bài thơ nào đề cập đến quê hương đất nước Việt Nam.Trong khi đó lại có bài thơ tác giả tỏ ra uất ức vì không được cùng chung vui với nhân dân Trung Hoa nhân ngày Quốc Khánh, có một vài bài tác giả lại còn đề cao nhân dân Trung Hoa nổi dậy kháng chiến chống Nhật thì lại càng khó hiểu hơn nữa.
Cũng có một vài nghi vấn cho rằng „Ngục trung nhật ký” thực sự không do chính ông Hồ sáng tác mà là của một người khác? nhưng đây lại là chuyện khác.
Hiện nay, ở VN dảng CS đang tiếp tục xưng tụng ông Hồ như là một nhà tư tưởng lỗi lạc, họ ra lệnh các đảng viên phải học tập trong 3 năm tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh, xem đó như là kim chỉ nam cho cuộc sống và cho sự nghiệp chính trị của mình phải là một bắt buộc. Không ngừng ở đấy, họ còn sử dụng mọi phương tiện truyền thông, phương tiện giáo dục học đường ra sức truyền bá „tư tưởng và đạo đức“ này trong mọi tầng lớp nhân dân, nhất là trong giới học sinh sinh viên.
Nhà nước CHXHCNVN tuyên truyền rằng „tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh“ đã soi đường cho cuộc đấu tranh của nhân dân VN giành thắng lợi, là tài sản tinh thần to lớn của Đảng và dân tộc. Định nghĩa về tư tưởng Hồ Chí Minh gồm 4 nội dung chủ yếu dưới đây mà họ cho là cần nắm vững:
- Tư tưởng Hồ Chí Minh là một hệ thống quan điểm toàn diện và sâu sắc về những vấn đề cơ bản của cách mạng Việt Nam, từ cách mạng dân tộc dân chủ đến cách mạng xã hội chủ nghĩa.
- Tư tưởng Hồ Chí Minh là kết quả của sự vận dụng và phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác-Lênin vào điều kiện cụ thể của Việt Nam.
- Tư tưởng Hồ Chí Minh là sự kế thừa và phát huy giá trị truyền thống của dân tộc Việt Nam và tinh hoa văn hoá nhân loại.
- Tư tưởng Hồ Chí Minh là ngọn cờ thắng lợi của cách mạng Việt Nam trong hơn 70 năm qua, tiếp tục soi sáng con đường cách mạng Việt Nam trong thời gian tới.
Đảng CSVN đã ra chỉ thị số 06-CT/TW yêu cầu toàn đảng, toàn quân và toàn dân học tập tư tưởng cùng tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh trong vòng 3 năm liền. Bài viết „Ông Hồ Yêu Nước Như Thế Nào?“ này như là một đóng góp cho công cuộc đấu tranh chung cũng như lật tẩy cái „thần tượng“ mà đảng CSVN đã và đang rắp tâm xây dựng.
„Ông Hồ Yêu Nước Như Thế Nào?“ không ngần ngại người viết trả lời rằng: ông ấy là người yêu nước đầy hoang tưởng và lầm lạc.
Đất nước VN, nhân dân VN đầy bất hạnh vì đã có những người làm chính trị yêu nước theo kiểu như ông Hồ?
Sau đây là phần trao đổi, góp ý của các độc giả bằng tên thật hoặc bằng nickname: HồHụi, TrúcLê, VNam, LêMinh, VânThanhHóa, NguyễnHiền, Triếtlýgia0001, ĐôngA, Dạ Lan, Trung Sơn khi theo dõi bài viết này trên diễn đàn DCV. Những phần trao đổi, góp ý của các bạn nêu trên có khả năng làm giàu sức lý luận và rộng đường dư luận cho cho phần kết luận của người viết, xin cảm ơn các bạn cũng như diễn đàn DCV đã tạo cơ hội cho những góp ý này.
p>
Hannover cuối thu 2007
Sông Lô
p>
VânThanhHóa
Nếu Hồ Chí Minh là một người yêu nước thì ông ta và toàn băng đảng Búa Liềm ViệtNam không xử dụng súng đạn NGA TÀU và máu VIỆT để giết hại trên ba triệu người của cả hai phe Quốc Cộng !!!
Khẳng định HCM chỉ là tay sai đắc lực của cộng sản quốc tế !!! Chiến tranh bẩn thỉu bịp bợm huynh đệ tương tàn kết thúc trong nổi đau đoạn trường của toàn thể dân tộc ViệtNam ! Tất cả nhân dân ViệtNam đều thảm bại đau thương tang tóc !!! Chỉ có CỘNG Sản Quốc Tế là toàn thắng trên những oan hồn của hai phe Quốc Cộng và thân nhân quyến thuộc họ.
May mà ngay nay cộng sản bị sụp đổ tan tành, nhưng "chúng" đã gây nên cả trăm triệu người chết oan nghiệt bức tử vì cộng sản, nếu họ thành công thì phải chết thêm mấy trăm triệu người nửa ? và ViệtNam ta phải đóng góp thêm mấy chục triệu người cho chủ nghĩa tồi tệ này ???
Do đó, Băng Đảng Búa Liềm CSVN đã cảm nhận những điều phẩn uất của toàn thể nhân loại trên toàn thế giới trong đó có nhân dân ViệtNam. CSVN muốn trốn tránh, muốn chạy tội, nên đang nghiên cứu đổi tên Đảng Cộng Sản thành cái tên ma đầu giáo chủ gì thì cũng chỉ là những tên vô loài sát nhân. Giết người phải đền tội.
Nhân dân ViệtNam đã thực sự trưởng thành trong khỏi lửa chiến tranh, nên phân biệt bạn thù, đừng hòng ngậm máu phun người, đừng hòng đội lớp "cách mạng" lang sói ăn thịt người, đừng giả nhân giả nghĩa rao giảng đạo đức bằng "máu và nước mắt" của dân tộc ViệtNam.
p>
PAN>
Ho Hui
Muốn biết bác Hồ yêu nước như thế nào ,bác Hồ có yêu nước hay không thì cứ đọc "Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Chủ Tịch Hồ Chí Minh" do tác giả Trần Dân Tiên ,một nhà văn và cũng là một nhà báo trung thực ,lương thiện và có lương tâm nhất nước viết ra ; Tác phẩm này hiện đang là một tài liệu chuẩn để giảng dậy tại các trường đại học nổi tiếng của thế giới ,không tin thì cứ hỏi đồng chí Nguyễn Công Khế thì biết .
PAN>
PAN>
PAN>
VNam
Chính nghĩa nên được bảo vệ bằng ngôn từ lịch sự
Tác giả mở đầu bài chủ : " Ông Hồ Chí Minh có phải là người yêu nước không? Từ lâu câu hỏi không cần thiết này được đặt ra và cũng đã từ lâu nhiều người Việt Nam tham gia cứ tiếp tục tranh cãi, thậm chí theo thời gian số lượng tranh cãi chỉ có tăng chứ không giảm. "
Cần nói rõ ra là sự "tranh cãi chỉ có tăng chứ không giảm" chỉ rộ lên ở một số trang web của NVHN, mà số độc giả ước chừng 1 triệu người. Còn tuyệt đại đa số dân Việt (85 triệu) thì hình như không tham gia vào việc tranh cãi này. Có thể họ cho rằng Ông HCM yêu nước là chuyện quá rõ ràng như đinh đóng cột , như một cộng một bằng hai, như long là dài, như short là ngắn. Có thể họ không thèm tranh cãi vì họ thấy vô bổ. Có thể không quan tâm gì ba cái chuyện "ruồi bu" như vậy. Có thể họ không rãnh để tranh cãi. Có thể họ không được phép tranh cãi.
Vậy, ai bày ra chuyện tranh cãi này? để làm gì? ai mà chẳng biết! Tại sao phải tranh cãi? Chứng cớ không rõ ràng (đôi khi chỉ dựa trên lời kể của một hai cá nhân hoặc sự thổi phồng hay suy diễn chủ quan một tư liệu nào đó). Nếu chứng cớ rõ ràng như đinh đóng cột , như một cộng một bằng hai, như long là dài, như short là ngắn của phía CS đưa ra hơn nửa thế kỷ nay thì có ai khù khờ, ù ù cạc cạc mới tham gia tranh cãi.
Sự "tranh cãi chỉ có tăng chứ không giảm" thực ra cũng chỉ là kiểu "vô ra cũng thằng cha hồi nãy", dễ gây cảm giác cho độc giả nghĩ rằng có một số người nói càn, nói bậy, đang nhồi sọ lẫn nhau, đang lên dây cót tinh thần cho nhau, đang dụ khị những người khù khờ, ù ù cạc cạc khác tham gia tranh cãi cho xôm tụ. Có chứng cứ gì mới và rõ ràng hơn được đưa ra đâu! Càng tranh cãi càn thấy bế tắc, càng thấy lý sự cùn,... dĩ nhiên là đối với chỉ một thiểu số người Việt mà thôi (không thể nào vượt quá 1 triệu, kể cả các cháu sơ sinh). Cứ xem xuất thân của họ từ đâu, ta sẽ biết tại sao họ say mê hay giả vờ say mê tranh cãi đề tài này như vậy.
Ho Hui
Anh ta cứ làm như 85 triệu người Việt Nam đều có quyền tự do tranh cãi về Hồ Chí Minh trên các phuơng tiện truyền thông ở trong nước không bằng ...Đúng là bốc....mùi .
Mẹ kiếp -xin lỗi- những tờ báo điện từ như Tuổi Trẻ ,Thanh Niên Online có giám đưa đề tài Hồ Chí Minh để mọi người tự do tranh luận như ĐCV không ?
Dĩ nhiên là Đách giám ,cho kẹo cũng đách giám ! Cứ nói bẽ cái lỗ mồm mà không biết ngượng .... À xin lỗi , anh VNam làm gì có thần kinh ngượng đâu mà biết ...ngượng .
PAN>
PAN>
PAN>
Lê Minh
Nói như thế này cho anh VNam dễ hiểu nhé:
* Cải cách ruộng đất 1953-1956: các diễn tiến "long trời lở đất" của CCRĐ như thế nào thì cả người CS và phi CS đều rõ, và các nạn nhân của CCRĐ đã chết tức tưởi như thế nào thì ngay chính người CS cũng đã phải thừa nhận.
Nhưng tại sao lại có cái chính sách quái đản như vậy? Và ai ai chủ mưu đây? Đương nhiên là do người đứng đầu ĐCSVN khi đó phát động là HCM.
Nói một cách công bình, cho dù con người này có công đến đâu đi chăng nữa nhưng một khi đã thực thi một chính sách tàn bạo ghê rợn như vậy thì con người đó phải được phế bỏ. "Phế bỏ" ở đây được chia ra 3 bậc:
1/. Xử Nhẹ: nghỉ hưu, cho về vườn.
2/. Xử vừa tay: phế chức và truy tố ra tòa.
3/. Xử mạnh tay: xử tử người này để làm gương cho những sát nhân khác.
Thế nhưng có một điều ngộ nghĩnh là chế độ độc quyền VC luôn luôn bao che cho các đồng chí của mình theo thứ bậc: làm lớn thì được ô to; nhỡ thì được ô cỡ vừa; cấp nhỏ thì được ô bé,... Hãy nhìn lại mà xem có phải như vậy không?
Trước 1975, người dân miền Nam có được dịp khen chê, mắng chửi chính quyền hoặc là ông Diệm hay ông Thiệu, tuy không chửi "thoải mái" như ở các nước phương Tây, nhưng nếu đem so sánh với nhân dân miền Bắc sống kềm kẹp dưới chế độ CS thì đã là một trời một vực. Hỏi xem có ai dám chửi HCM hay chính quyền mà không bị bắt không? (Nói đến đây thì chắc là anh VNam đưa ra trường hợp nhà thơ Hữu Loan chửi HCM).
Xin hỏi nếu anh VNam thật sự có ông bà là nạn nhân trong CCRĐ mà anh vẫn thờ thần tượng HCM thì anh ăn nói như thế nào với ông bà mình đây?
PAN>
PAN>
PAN>
VNam
Chính nghĩa nên được bảo vệ bằng ngôn từ lịch sự
Bài này nói riêng về HCM, chứ không hẳn là luận công-tội của Đảng CS VN đối với đất nước. Riêng về trách nhiệm trong sai lầm CCRĐ (1953-1956), ông HCM đã nhận khuyết điểm trước quốc dân, đồng bào. Sự nhận lỗi của HCM có thành khẩn hay chưa, có đầy đủ hay chưa, sử sách và công luận sẽ làm việc tiếp tục. Điều cần bàn ở trong bài chủ này là những câu chuyện có vẻ như là bịa đặt một cách thô bỉ để nói xấu một vị lãnh tụ mà không đưa ra nổi một cứ liệu khả tín.
Như mọi chế độ xã hội khác đã từng có trên thế giới, mỗi chế độ có những mặt tốt và xấu (tốt hoàn toàn, tốt tuyệt đối hoạ chăng chỉ có chế độ cộng sản toàn bích trong lý thuyết của Mác & Enghen, ở đómọi thế lực thống trị đều không tồn tại). Lý thuyết CSCN tỏ ra tối ưu nhất trong thời kỳ đất nước ta đang bị nô lệ bởi Pháp, Nhật, Mỹ; từ đó mới có chuyện độc lập dân tộc và thống nhất giang sơn. Thoã mãn tâm lý khen chê chính quyền cho sướng miệng làm cái gì khi mục tiêu đánh đuổi quân xâm lược ra khỏi bờ cõi đất nước thân yêu chưa hoàn thành cơ bản. Ngay cả tại một nước giàu mạnh như Singapore hiện nay, nói xấu chính quyền vẫn bị xem như là một trọng tội. Tôi không cổ vũ cho việc áp dụng chế độ độc tài độc đảng hiện nay của CS tại VN. Tôi vẫn mong muốn người dân được hưởng một quyền tự do, dân chủ trên cơ sở một mức sống vật chất đầy đủ (bởi thế, anh thấy không, tôi ủng hộ tích cực khuynh hướng dân chủ tiệm tiến như anh NTB đã từng trình bày).
Về câu hỏi cuối của anh, tôi sẽ trả lời. mặc dù đây là một câu hỏi khó đối với tôi, vì tôi chưa từng rơi vào hoàn cảnh này mà chỉ có trãi qua những hoàn cảnh tương tự, chẳng hạn như:
Trước đây con tôi có một vài năm bị ho suyển. Ông ngoại của cháu buộc tôi cho cháu uống nước tiểu trẻ em mới sanh để chữa trị bệnh suyển. Tôi cố gắng giải thích cho ông ấy biết cái sai lầm của phương pháp chữa trị ấy và thuyết phục ông ấy tin tưởng và áp dụng các phương pháp trị liệu hiện đại. Ông ngoại của cháu không chịu vì chính ông ấy đã từng chứng kiến nhiều người lành bệnh nhờ uống nước tiểu. Cuối cùng, tôi cũng phải vâng dạ cho qua chuyện và làm theo cách của mình. Tôi không tranh cãi căng thẳng với ông ấy vì bất lợi, niềm tin của ông ấy giờ đây có ai còn xem trọng đâu, còn được mấy vị ngơ ngơ khi dùng nước tiểu trị bệnh.
Trở lại câu hỏi của anh, tôi cũng sẽ chọn thái độ ứng xử tương tự như vậy. Tôi tin rằng các vị ấy cũng xếp gọn sự căm tức của mình vào một góc hẹp nào đó để hoà nhịp với nhịp sống thanh bình của hàng chục triệu người xung quanh các vị ấy.
PAN>
Trúc Lê
Hồ Chí Minh yêu nước hay không và ông yêu nước ra sao, điều này đã được nhiều người bàn cãi, và sẽ còn được bàn cãi dài dài. Riêng tôi thì tôi nhìn ông qua góc nhìn khác và tôi thấy, yêu nước hay không, ông Hồ cũng đã hại nước một cách kinh khủng. Trong suốt cuộc đời hoạt động chính trị của ông, ông đã gây ra không biết bao điều tàn hại cho quê hưong và dân tộc. Xin kể ra vài điều như sau:
- Ông đã trực tiếp hay gián tiếp gây ra cái chết của 4 triệu rưởi đồng bào VN của ông (trong đó có hàng triệu thanh niên, tuổi đời còn phơi phới và tương lai còn sáng lạn, đã phải gục ngả trong bờ trong bụi hoặc trên rừng rú Trường Sơn vì tham vọng ngu muội xây dựng thế giới đại đồng Xã Hội Chủ Nghĩa của ông, mà nói văn vẻ như trong câu thơ của chính ông, là “tôi dắt năm châu tới đại đồng) và gần 10 triệu người thương tích;
- Ông đã phá nát nền văn hóa cổ truyền của dân tộc để thay thế bằng nền văn hóa phi nhân, độc ác XHCN, đưa đến sự rạn nứt tình đoàn kết dân tộc, cùng gây chia rẽ giữa các giai cấp, tầng lớp nhân dân, mà hậu quả hiện nay là một nước VN thiếu văn hóa, đầy gian dối, nhân tâm ly tán, lòng người độc ác và mọi người hoàn toàn chỉ biết lo cho bản thân và cao lắm là gia đình thân cận, chứ không còn tính láng giềng, tình đồng bào đùm bọc nhau “lá lành đùm lá rách” như thuở xưa khi chưa có ông và đảng CSVN;
- Ông đã làm nước ta mất Biển Đông (trong đó có các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa), mất Ải Nam Quan lịch sử, mất một nửa phần thác đẹp nhất và hùng vĩ nhất của thác Bản Giốc, mất nhiều đất đai dọc biên giới phía Bắc, mất hơn 10 ngàn kilômét vuông biển trong Vịnh Bắc Bộ vào tay Tàu, để cho từ nay nước ta sẽ không còn đường ra biển nữa và các thế hệ VN tương lai sẽ không còn đất sống, và nguy hiểm hơn nữa, là nước ta rất có thể bị mất hẳn trên bản đồ thế giới để trở thành một tỉnh của Tàu;
- Ông đã đưa nước ta từ vị trí một nước khá ở Đông Nam Á thành một nước nghèo hèn, tụt hậu, thua kém gần hết mọi nước trong khu vực, bị thế giới xem thường và bị TQ khinh khi và chèn ép đến độ ra tay giết dân ta một cách tàn bạo, xem nước ta như là sân sau của bọn chúng, tha hồ muốn đối xử thế nào cũng được. Thật là nhục nhã. Trong lịch sử nước ta, chưa có thời đại nào mà nhuc như thời đại này, khi người Việt trai thì bị bắt đi làm cu li khắp thế giới, gái thì gửi đi làm đầy tớ, và tệ hơn nữa làm đĩ, bán trôn nuôi gia đình và đảng;
- Và, tệ hại nhất, ông đã để lại cho nước ta một thể chế chính trị độc tài, độc đảng, độc ác hoàn toàn nằm trong tay điều khiển của một nhúm người trong cái đảng vô nhân tính,dơ dáy và ngu xuẩn, bất tài, bất lực, vô liêm sỉ cùng cực là cái đảng Việt gian cộng sản. Đảng này đang ngạo nghễ dùng bạo lực công an để đàn áp, bóc lột nhân dân ta. Bọn chúng đang ngày đêm đục khoét tài sản của quê hương để làm giàu, ăn chơi phè phởn, và hành dân hại nước. Bọn này đã phá tan tành đất nước và thậm chí còn phản lại di chúc của ông để đem cái xác nhăn mhúm bệ rạc của ông ra phơi sống trong lồng kính, tiêu phí ngân quỹ quốc gia hàng triệu đô la một năm, gây ra lòng căm tức và nguyền rũa ông từ nhân dân khắp nước và trên toàn thế giới, khiến cho vong hồn ông không có được một ngày thanh thản để hóa kiếp đi đầu thai làm kiếp khác. Thực là quả báo nhản tiền. Lúc sống ông ác đức nên khi chết bị hành hạ phơi thây.
Và còn nhiều nữa. Nhưng tôi nghĩ như thế này cũng tạm đủ. Có lẽ bác Bùi Tín nói đúng khi cho rằng yêu nước như ông Hồ thì thà đừng yêu nước còn hơn, vì yêu như thế hại nước kinh khiếp. Cá nhân tôi thì nghĩ ông Hồ và đảng Việt gian cộng sản là một tai nạn lịch sử của dân tộc ta. Phải nói là nước ta quá xui xẻo mới nảy sinh ra một nhân vật như ông Hồ. Thật tiếc sao lúc ông còn là anh Ba làm bồi trên chiếc tàu của Pháp, có lần bị sóng đánh gần văng xuống biển, sao ông không văng mẹ no xuống cho rồi. Vì nếu chết như vậy, tuy là hơi yểu tử và cũng đáng thương đấy, nhưng dù sao ông cũng tránh được miệng đời chửi rũa như hôm nay, và gia tộc ông khỏi phải chịu cái nhục đã sinh ra ông, một đại Việt gian bán nước vô tiền khoáng hậu trong lịch sử các Việt gian của nước ta.
Lê Minh
Cám ơn anh VNam đã trả lời, nhưng tôi thấy anh đưa ví dụ không ăn nhập gì với điều tôi muốn hỏi anh.
Gọi Mỹ là giặc xâm lược, thì có bao giờ anh nghĩ nếu Bắc Hàn nuốt trọn Nam Hàn, thì ngày nay làm gì có một Nam Hàn hùng cường, thì làm gì có chuyện dân VN đi làm lao công ở xứ Hàn.
Anh là người có học, và đang học ở xứ người. Dần dần anh sẽ ít nhiều "tiêm nhiễm" cái không khí của tự do. Anh không cần phải vận dụng trí óc để "chống đỡ" các phản biện khác nhau ở trên này. Ít nhiều tôi cũng thấy anh có thay đổi, tuy là chút ít. Nhưng không sao, mưa dầm thấm lâu thì được cho anh, được cho tất cả.
PAN>
PAN>
PAN>
Triếtlýgia0001
Nam-hàn tiền tuy có...nhưng chưa phãi là nhiều,nhưng nhục lắm vì đất nước hàn quốc còn chia đôi,nam-hàn là đàn em sau đít mỹ,nhục không bằng VN ta, thống nhất hùng cường___người quân tữ thà chịu cực không chịu nhục.....người VN có học và giàu có không mấy ai thích làm đàn em....cho dù là đàn em cũa mỹ hay TQ....
Nay kính
PAN>
PAN>
Nguyễn hiền
Anh bảo tôi gây ô nhiểm môi trường, tôi làm gì mà gây ô nhiểm môi trường? như vậy theo anh không mạ lỵ sao? Tôi khó hiểu ý người VC khi thì ngon ngọt, khi thì chua cay, khi thì chửi cha thiên hạ, khi thì cho tôi cứng họng, khi thì bảo tôi phản động, khi thì xem tôi là khúc ruột ngàn dặm. Nói đủ chiều không biết đâu mà mò, như viên đạn bắn lên trời, người bảo bay về hướng đông, người bảo rớt ở hướng tây. VC là thế anh ạ. Cho nên 35 mươi năm rồi, hận thù bốc cháy không nguôi, tại vì ai? Theo anh chắc vì bọn phản động nước ngoài như tôi hay sao?
PAN>
PAN>
PAN>
VNam
Chính nghĩa nên được bảo vệ bằng ngôn từ lịch sự
Có một ai trên cõi đời này gọi anh là "khúc ruột ngàn dặm" đâu anh? anh có giấy tờ gì chứng minh không ? (xin đừng đưa thư tay hay thơ , nhạc ,... vớ vẩn ra nhé!). "Khúc ruột ngàn dặm" là để chỉ những người Việt Kiều khác cơ, những người thực sự yêu mến quê hương, những người mà năm 2005 gởi về VN 4,8 tỉ USD; sang năm 2006 tăng lên 6,8 tỉ USD (tăng đến chóng cả mặt, tăng không ngờ, tăng ngoài sự ước đoán) đóng góp vào sự thanh bình và phát triển của đất nước VN cơ.
PAN>
Nguyễn hiền
Cũng giọng điệu tuyên truyền rồi đó, nghe ngọt ngào tha thiết, nhuốm đậm tình quê hương dối lừa như HCM ngày nào. Tôi hiểu quá VC nên tôi không muốn làm việt kiều yêu nước, khúc ruột ngàn dặm, vì tôi không chơi trò giựt gân với VC như Nguyễn Cao Kỳ, nên muốn làm người phản động với chế đdộ hiện tại. VC thích nói leo trèo, thích hỏi dùng dằng giấy đâu để chứng minh. Mấy người họ gởi tiền về VN, VC có cung cấp giấy chứng minh cho họ để xác nhận họ là khúc ruộng ngàn dặm không? VC chỉ nói miệng để lấy tiền thôi. Nhưng VC cứ tưởng bở lấy tiền VK rất dễ, nhưng lầm to rồi. Thế hệ thứ nhất người ta còn nghĩ về gia đình nên gởi về giúp, đến thế hệ thứ hai thì VC sẽ cháy túi, đừng trông mong gì nữa mà cực thân. Thế mới biết VC, không lo tự thân mình mà chỉ nghĩ đến tha nhân. VC chỉ nghĩ đến tiền, chúng không bao giờ có tình cảm, anh có tiền thỉ anh còn tình đồng chí, anh hết tiền thì anh là phản động nước ngoài. Thế cũng có kẻ tự hào đi làm không công cho VC như anh Vnam mình
PAN>
ĐôngA
Trích: "Lý thuyết CSCN tỏ ra tối ưu nhất trong thời kỳ đất nước ta đang bị nô lệ bởi Pháp, Nhật, Mỹ; từ đó mới có chuyện độc lập dân tộc và thống nhất giang sơn. "
1. Những điều nói trên là do cộng sản nói. Hãy để cho người VN, phân tích theo cái nhìn của mình.
2. Thực tế cho thấy, cncs chỉ là một cn hoang tưởng, ngoại lai, tàn bạo và vô cùng độc hại cho một Dân Tộc. Ngay cả đầu thế kỷ 20, nghe tới hai chữ "cộng sản", người ta đã liên tưởng tới một thứ quỷ đỏ đội lốt chuột rồi. Quỷ thì ám chướng, còn chuột thì phá hoại.
3. Độc lập Dân Tộc ? Không có cncs thì Dân Tộc không được độc lập hay là ngược lại ? CNCS đâu có khái niệm Dân Tộc, đó là một chủ nghĩa quốc tế theo chính danh. "Tinh thần quốc tế vô sản cao cả", "nghĩa vụ quốc tế", "ngày thứ bảy cs", ... là cái gì mà dân VN (dưới ách cs) phải thi hành và đã phải thi hành cho ai ?
Chung quanh VN, bao nhiêu nước vốn cũng là thuộc địa có phải bị cs nhuộm đỏ mới được độc lập đâu?
4. Thống nhất giang sơn ? Ai chia cắt đất nước VN ? Không có sự hiện diện của cncs do hồ chí minh mang về cái nước VN này thì đất nước có bị chia cắt không ? Sự chia cắt đất nước này có lợi cho ai nếu không phải là cho (sự cầm quyền) của cs trên bán đảo Đông Dương để từ đó làm bàn đạp nhuôm đỏ Nam Á ?
5. Hồ chí minh nhỏ vài giọt nước mắt để xin lỗi Dân Tộc vì sai lầm của CCRĐ. Sau đó thì sao ? Cộng sản lùi bước hay tiếp tục dấn bước trong mưu đồ trấn áp, khủng bố người dân ? Điều này lịch sử đã chứng minh: sự khủng bố của hồ chí minh và phe đảng đã có hiệu quả tối ưu cho đến hôm nay. Người dân miền Bắc vẫn không dám ăn theo sự lương thiện, không dám nói theo suy nghĩ của mình.
Trung Sơn
Hồ Chí Minh, một người yêu chủ nghĩa, giết hại dân lành trong CCRĐ
Điều cốt lõi của lòng yêu nước là tấm lòng yêu thương, bảo vệ đồng bào ruột thịt của mình. Hồ Chí Minh đã vì một chủ nghĩa ngoại lai mà đang tâm giết hại hàng trăm ngàn đồng bào vô tội trong cuộc cải cách ruộng đất, kể cả những người có công với kháng chiến giúp đảng cộng sản chống Pháp mà điển hình là bà Nguyễn thị Năm. Vậy, một người đã nhúng tay vào máu giết hại dân lành , khi sắp chết thì viết di chúc để " ...Phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lênin..." thì kẻ ấy, người ấy đích thực không phải là người yêu nước mà chỉ yêu chủ nghĩa ngoại lai như báo cáo chính trị do chính Hồ Chí Minh đọc trước đại hội II'“Về lý luận, đảng Lao động VN theo chủ nghĩa Mác Lê-nin, lấy tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam.”
PAN>
Dạ Lan
Yêu nước hay là yêu bản thân ;
Vang danh lừng lẫy khắp xa gần ;
Tôn thờ chủ nghĩa, thành cuồng tín ;
Thoả mộng anh hùng, giết sạch dân ;
Trồng người, để quê hương nhuộm đỏ ;
Văn hoá ngàn năm, quyết phá tan ;
Người mới phải là người cuồng tín ;
Chỉ biết trung thành với dã nhân
Trung Sơn
Trích"VN ta, thống nhất hùng cường___người quân tữ thà chụi cực không chụi nhục.....người VN có học và giàu có không mấy ai thích làm đàn em....cho dù là đàn em cũa mỹ hay TQ..."
Ý kiến trên đây chỉ là những lời tuyên truyền rẻ tiền nhưng đã không còn lừa dối phỉnh gạt đươc ai. Những kẻ ăn xin, bị gậy không đươc phép huyênh hoang, hãnh tiến.
Hãy nghe những quan chức cao cấp của chế độ, những người có thẩm quyền phát biểu được trích dẫn dưới đây về cái thành tích ăn mày của chế độ cộng sản Việt Nam:
Sau đây là những thành tích bị gậy ăn mày quốc tế
1) TS Lê Đăng Doanh phát biểu trước bộ chính trị: Tôi xin báo cáo rất chân thành với các anh: Nhiều thằng nó nói thẳng với tôi là chúng mày định ngửa tay đi ăn xin tới bao giờ nữa? Chúng mày là người thông minh, có học, về mặt nào đấy chúng mày không kém gì chúng tao cả... Tại sao chúng mày cứ ăn xin miết như thế. Chúng mày giỏi như thế mà sao chúng mày cứ nghèo lâu đến như thế là thế nào. Chúng mày cứ đề ra cái mục tiêu là đến bao giờ chúng mày đừng có ăn xin nữa được không? Nó nói với tôi trắng trợn và thẳng lắm chứ, y nguyên như tôi nói với các anh chị. Nó bảo mày phải nghĩ đi, mà phải nghĩ tới phẩm giá và tư cách của mày xem mày là thế nào đi? Trí tuệ như thế này, truyền thống như thế này, sao mày cứ ăn xin hoài như thế. Ta cứ tưởng nó cho tiền là vinh dự. Tôi thấy vinh dự vừa phải thôi, chứ trong thâm tâm tôi như muối xát vào ruột chứ không đơn giản đâu...
2) Tiếp theo đây là nhưng lời lẽ ăn xin của Thủ Tương Phan Văn Khải tại Microsoft trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ ".... Ông đi thăm Việt Nam, chúng tôi cũng có yêu cầu thứ hai là ông và gia đình ông làm từ thiện nổi tiếng trên thế giới, nên cũng mong rằng ông đi để ông thấy chúng tôi cũng là một đất nước đáng cho ông giúp đỡ từ thiện".Phát biểu trên đây đích thực là lời lẽ của kẻ bị gậy,ăn mày
3) Nước Việt Nam yêu dấu của chúng ta đang phải sống trong hai trạng thái “quốc nhục:
”.Một là thuộc loại nghèo nàn và lạc hậu nhất trong khu vực và trên thế giới …
Hai là bị xếp vào hàng 5 nước có tệ nạn tham nhũng nhất thế giới là Tanzania, Soudan, Congo, Iraq, Libi với 2,4 điểm.
Nguồn: Tham luận của giáo sư Trần Văn Hà, uỷ viên Trung Ương mặt Trận Tổ Quốc (MTTQ)Việt Nam
4) Người ta bỏ phiếu bằng đôi chân lũ lượt chạy sang các nước tư bản để làm những việc thấp kém, có khi mât cả phẩm gia con người để kiếm sống.
Trích:Hoàng Tùng: Thời đại mới, tư tưởng mới .