|
Qua Nhà Trần Bất Lương, Nhớ Bà Phạm Thị Dấn Nguyễn Thái Bình
Mỗi lần có việc phải đi qua đường Đội Cấn tôi thường dừng lại ở số nhà 40- nhà của chủ tịt nước- Trần Bất Lương, người đứng thứ 20 trong hàng ngũ độc tài thế giới, nhưng là người đứng số một trong bộ máy tham nhũng của Việt Nam, mà không khỏi chạnh lòng nhớ về bà Phạm Thị Dấn, người đàn bà có nợ tình nợ nghiã với gã đến mức, gã bỏ lại cả "một khối tình chung" cho bà nuôi, còn mình thì bỏ sang Liên Xô rồi mất hút con mẹ hàng lươn, dù đứa con không có bố giống thằng cha tệ bạc như đúc... Hơn 10 năm sau, thấy gã cứ thập thà thậm thụt ở tận cửa hang... trung ương trong hàng ngũ... nãnh đạo cao cấp, hôm nảo hôm nao cũng chường cái mặt bị thịt trên vô tuyến, bà mới tất tưởi bỏ rừng, bỏ núi, nơi ngút ngàn trùng xa để tìm chồng, cho dù với địa vị "chăn dân" như hiện tại, gã không thể nối lại nghĩa cũ tình xưa với bà, thì cũng có cuộc trùng phùng, đoàn tụ để con biết mặt cha, vợ hỏi han chồng... vậy mà một kết cục không thể nào khác được, bà đành đem nỗi oán hờn giận dỗi trút hết cho anh Lý Tử Trọng (1), rồi theo lời khuyên của đông đảo bà con dân oan khiếu kiện tại số 1 Mai Xuân Thưởng làm đơn tố cáo gã.
Trước khi chuyển bức thư -nặng cả nghìn cân vào trong dư luận bạn đọc toàn cầu, tôi đã phải tức tốc phóng ngay đến vườn hoa Mai Xuân Thưởng để thậm thụt gặp bà, xem rõ sự tình đầu cua tai nheo như thế nào ? Cả hai phải chui vào góc sâu trong cùng của Đền Quán Thánh để trò chuyện mong tránh được tai mắt của bọn cớm. Gặp rồi, tôi chủ động hỏi: - Chị nói đi, có phải chị đã từng là vợ của Trần Đức Lương không ? Còn chưa kịp hẹn ngày trở lại đưa bà về Tuyên Quang tìm nhân chứng, lấy ảnh cưới phát lên trên mạng, thì cả bảo vệ lẫn sư cụ chủ trì đã ra hỏi han vớ vẩn, nhăng nhít, như thể được công an phái đến quấy rối vậy, tôi đành chuồn một mạch Từ ngày bài được Post lên mạng toàn cầu, Bà Dấn càng bị theo dõi gắt gao hơn, bà phải bỏ cả công việc quen thuộc là đi nhặt rác với bà con, đến việc đi tiểu tiện vệ sinh cũng phải có người đi kèm kẻo ra khỏi vườn hoa là sợ... bị cớm chìm, cớm nổi "hoá phép" làm bà biến mất trên mặt đất. Cả ngày bà chỉ ngong ngóng 2 bữa ăn, đi lại quanh quẩn trò chuyện với đám bà con dân oan nô nức đi khiếu kiện, lúc ngứa mồm, nứng lên bà lại cất giọng chửi cạnh khoé lũ bảo vệ vườn hoa, tài nói bậy của bà thì cả vườn hoa ai cũng biết. Có lần công an vườn hoa dỗ dành bà: Bà nóng mắt: Bà con muốn có nước thổi cơm, nhưng công an không cho qua cổng nhà tiếp dân lấy nước, bà cùng bà con kéo nhau ra khiêu chiến, giữa lúc căng thẳng nhất, bà vỗ bèn bẹt vào chỗ kín bảo: Thấy chúng còn lừng chừng, bà lấn tới: Tránh voi chẳng xấu mặt nào, vừa thấy bà đặt tay lên háng, chúng đã chạy dạt như vịt để bà con kĩu kịt vào lấy nước rồi lẳng lặng khoá luôn cửa lại. Chiều chiều, vào lúc nhập nhoạng tối, người đi đường còn qua lại như mắc cửi, bà cứ thế trần truồng bên vòi phun con cóc, tắm táp thỏa thuê, mỗi lần cả nửa tiếng đồng hồ. Chị em từ già đến trẻ ai cũng sợ, bà bảo: Còn cái chó gì nữa mà mất, có cái qúy giá nhất thì đã hiến cho chủ tịch nước rồi, bây giờ vú tóp, đùi teo, còn cái chó gì mà phải sợ Ai đó kêu lên: Bà trả lời tỉnh khô: Thời gian gần đây bà có ý định rủ người cùng về quê, để gặp lại cháu ngoại, gặp con gái, lấy ảnh, xin tiền v.v mà ai cũng bận mãi, cũng nghèo khổ cả nên chưa ai thực hiện được lời hứa với bà. Chịu đựng vạ vật mãi, khổ quá bà bảo: Chuyện gần, chuyện xa, chuyện nhà, chuyện nước, cuối cùng lại quay lại chuyện đời con gái của bà, giữa chạ người héo hon ủ dột, bà bần thần thốt lên: Sáng 29 tết, trong lúc bà Dấn vừa ký giấy nhận xong khoản tiền tết do bà con Hải ngoại viện trợ, chắc mẩm mười mươi sẽ ăn tết tại vườn hoa, đón xuân cùng anh Lý Tử Trọng thì 2 chiếc ô tô với 23 người xô tới, trong số 23 gương mặt đặc biệt cao cấp của tỉnh nhà Tuyên Quang, từ chủ tịt tới phó chủ tịt, công an tỉnh, công an huyện nơi bà trú thân, còn 2 gương mặt quen thuộc là cô con gái Trần thị Dung và anh con rể Ma văn Dũng của bà, cả 2 cùng 21 người trên xe ào xuống để co kéo mẹ về... ăn tết theo lệnh của ngài thủ tướng Phan Văn Khải. Trong lúc bà con dân oan khiếu kiện đang còn bàng hoàng ngơ ngác trước sự xuất hiện của cô con gái, giống Trần Đức Lương như tạc với tiếng gọi thất thần: "mẹ ơi" thì hàng trăm công an rồ xe ô tô lao đến vây kín vườn hoa, cứ người của tỉnh nào thì tỉnh ấy bắt, không phải "2 bắt 1 chả chột cũng què" mà 23 người bắt một... cho nên mấy chục con người từ khắp các tỉnh thành không một ai thoát thân. Nhà sư Thích Đàm Thoa -chân chạy của cả nhóm - vì là người duy nhất có xe máy, còn bị rinh cả xe lẫn hòm nghề: Chày Kình, tang mít, sách kinh, cà sa v.v... Quang cảnh hơn loạn làng vì bị tây đốt nhà, bắt người thời xưa. Trong cảnh loạn lạc ấy, không ai biết Bà Dấn đi đâu... 8 giờ sáng hôm sau, một số trốn ra khỏi nhà khách của Uỷ ban nhân dân tỉnh lại thất thểu trở lại vườn hoa, nhưng không thấy bà Dấn đâu. Câu đầu tiên bà con thăm hỏi nhau là câu cửa miệng dành cho bà vợ hờ của chủ tịch nước: - Bà Dấn đâu rồi nhỉ: Cho đến giờ phút này bà con đã tụ tập đông đủ bên chân anh Lý Tử Trọng, ngoài số người cũ từ khắp các tỉnh thành thuộc ba miền nam, bắc, trung, với thâm niên đi kiện cả chục năm trời, còn thêm cả lực lượng hùng hậu là đoàn của Tây Sông Vân Ninh Bình hơn bốn chục người nữa. Sáng sáng đến nhà các lãnh đạo gửi lời "chào buổi sáng"... Ai ai cũng nhớ cái dáng gầy guộc của bà. Ngoài 45 tuổi tóc đã hoa râm, tiều tuỵ như bà lão 60, nhưng đối đáp thì không ai bằng, đặc biệt là những bài thơ bà lượm được tại vườn hoa do những nhà dân chủ biết chuyện tình của bà với ông chủ tịt cố tình thả vào, đều được bà đọc cho cả nhóm nghe. Hỏi bà thích bài nào nhất, bà khoe thích nhất bài "cẩn thận cu đen". Bởi thích mà đọc đi đọc lại nhiều lần khiến dân oan ai cũng thuộc làu làu như cháo chảy:
Bây giờ bà ở đâu ? ở đâu ? hả bà Phạm thị Dấn ơi ? Có bao giờ còn được về với bà con dân oan cả nước không ? Tất cả người dân ở đây đều nhớ bà lắm đấy, nhớ nhất là những đêm bị công an giả danh đầu gấu đến quấy phá, xô đi đẩy lại, giằng co đến rách toạc cả quần áo, có người vừa xấu hổ, vừa tức giận ngồi ôm mặt khóc, chỉ riêng bà bình thản đứng dạy, cởi phăng cái quần rách, rồi cứ với cái quần lót, áo cánh trên người, kéo tay bà con: - Đi, đi đến nhà chúng nó, đào mả cha đảng của chúng nó lên, hành dân đến thế này là cùng... Đi, xem chúng nó còn dám mở miệng nói vì dân, cho dân nữa không ? Bây giờ thì bà ở đâu ? ở đâu hả Bà Dấn ơi. Công an giam giữ bà có tử tế không ? Hay sợ điều tiếng thị phi, họ tìm cách cắt cơm, xoá tên bà rồi? Còn cả đưá con gái ngu dốt bạc nhược của bà nữa, sợ chồng như sợ cọp, để chồng đối xử với mẹ vợ thế nào cũng chịu... Cũng chỉ vì tội đã chứng kiến tận mắt những việc làm đồi bại phản dân hại nước của hắn đem đi tố cáo mà bà bị đuổi khỏi nhà không thương tiếc, phải lang thang tìm về Hà Nội bán bánh mì rồi dạt ra đây, bây giờ bà ở đâu ? Gần 20 ngày rồi công an vẫn chưa thả bà ra ư ? Bà đang nói tiếng trời hay đã nói tiếng đất rồi bà Dấn ơi ? Có thế nào cũng để tôi khóc (hay cười) với bà một tiếng chứ. Vườn hoa Mai Xuân Thưởng sáng 15-2-2006 Thay mặt nhóm phóng viên VNN tại Hà Nội 1. Biệt hiệu Trần Đức Lương do thủ tướng Phạm Văn Đồng đặt khi còn ở gia đình Lương - cơ sở nuôi giấu cán bộ 2. 2000 m2 đất ở Tuần Châu Hạ Long- Quảng Ninh- nơi du lịch nổi tiếng của Việt Nam. Mỗi mét có giá cả chục cây vàng 3. 6 hecta đất ở Đồng Mô- Hà Tây - nơi có núi Ngọc vua Bà- một trong những địa điểm phát triển du lịch có tiếng ở Việt Nam 4. Ca dao: Thương dân dân lập miếu thờ Hại dân, dân đái sập mồ, nát xương... |