Đại Tá CSVN Nguyễn Trần Thiết
báo cáo việc
Đặng Đình Loan đả kích
Võ Nguyên Giáp
Đại tá: NGUYỄN TRẨN THIẾT
NHÀ BÁO - NHÀ VẮN
25A Phan Đình Phùng
Ngày 22 tháng 8 năm 1997
ĐT:280048
Kính gửi: Thủ Trưởng Tổng Cục Chính Trị
Sau ba tháng vào TP HCM, khi trở ra Hà Nội tôi
được các bạn đồng nghiệp trao cho tập tài liệu kèm theo đây để
phân tích. Tôi đọc tới lần thứ ba mới bầy tỏ chính kiến: đây là
chuyện thật.
Tôi không rõ thủ trưởng TCCT [tức Tổng Cục
Chính Trị] đã biết việc này chưa và đã có biện pháp ngăn chặn
không cho chuyện tương tự xảy ra chưa, nên xin phát biểu ý
kiến riêng.
Cách đây 3 hoặc 4 năm, Thư Viện Quân Đội
giao cho tôi 4 tập "Đường Thời Đại " đề nghị tôi
đọc và có tham luận trong hội thảo. Tôi nhận lời. Là người cầm bút,
tôi rất trân trọng các tác giả. Tôi nghe kể nhiều huyền thoại
về Đặng Đình Loan. Từ cán sự 3 hoặc 4 gì đó đã ra khỏi biên chế,
Loan đã làm cách nào lọt vào các hội nghị tổng kết quân sự cấp
chiến lược; Loan được nhiều cấp trung tướng, thượng tướng, đại
tướng tiếp và đến thăm nhà; Loan đã xoay cách nào để có trên
300 triệu tài trợ để xuất bản "Đường Thời Đại ".
Loan sắp phục hồi Đảng tịch, được nâng lên cấp chuyên viên 8; Loan rất
giàu.
Tôi không quan tâm đến chuyện ngoài
lề. Không cần vắt óc suy nghĩ, chỉ cần ngồi chép được 2000 trang đã
đáng phục rồi. Tôi đọc "Đường Thời Đại ", là người
trong cuộc, đã có nhiều tài liệu viết về đề tài chiến
tranh, tôi nhận ra ngay nhược điểm không có gì bù đắp nổi của tác giả
"Đường Thời Đại ": Đó là anh thiếu vốn sống, không có
mặt ở chiến trường, trình độ khái quát yếu, lại tham vọng vươn
quá cao. Tôi từ chối đọc tham luận vì mình khen lấy lệ sẽ không thật
lòng; nếu mình chê sẽ không hợp ý Ban Tổ Chức và tác giả.
Gần đây tôi được thông tin là Loan đã xin
tài trợ thêm được 900 triệu, được phục hồi Đảng; được nhận lương
chuyên viên 9, tôi thoáng ngạc nhiên vì Loan chưa phải hội viên Hội Nhà Văn
sao lại được ưu ái quá mức như vậy ? Hôm nay đọc tài liệu này,
tôi mới rõ chân tướng của Đặng Đình Loan. Loan là kẻ đầu cơ chính trị,
buôn chính trị. Loan hồ đồ, chủ quan, suy diễn những việc xảy ra theo sự
hiểu biết hời hợt của mình. Tôi trách Loan một phần, nhưng trách Tỉnh
Ửy Thừa Thiên - Huế hai lần. Nếu lãnh đạo tỉnh không bật đèn xanh,
không cho phép, làm sao Đặng Đình Loan có diễn đàn ? Có lẽ Loan là người
đầu tiên của nước ta phê phán anh Giáp ở Điện Biên Phủ. Tôi là phóng
viên của báo QĐND [tức Quân Đội Nhân Dân] ở Điện Biên Phủ, sống cạnh
lán anh Giáp và trong suốt chiến dịch tôi không một lần gặp anh Nguyễn
Chí Thanh, tại sao Đặng Định Loan dám đổi trắng thay đen khi mọi nhân
chứng còn sống ? Nghị quyết 15 do ai soạn thảo đã có kết luận của
Trung Ương, sao Loan còn dám nói ngược lại mà các thính giả - đặc biệt
là các đồng chí có chức có quyền trong tỉnh ủy - không phản ứng lại ?
Tôi không đi vào tranh luận từng điểm với
Loan vì khi người nói có động cơ không trong sáng với dụng ý bóp méo,
xuyên tạc lịch sử theo nhận thức chủ quan của mình thì nội dung sẽ rất sai
lệch. Tôi giật mình vì những nội dung cuối trang 3, đầu trang 4. Tại sao
chuyện cung đình lớn như vậy, hệ trọng như vậy mà Loan dám đưa
ra công khai phê phán ? Tôi hoàn toàn không tin anh Võ Văn Kiệt đánh giá
anh Giáp là con số không, và chả có cơ sở nào để tin rằng việc Bộ
Chính Trị không đồng ý anh Giáp là chủ tịch danh dự Hội Cựu Chiến
Binh. Việc đồng chí Lê Đức Anh đưa ra lời khuyên Loan "nên đứng lơ
lững có lợi hơn " là đúng hay sai sự thật? Tại sao anh Anh có quan hệ
quá mật thiết với Loan như vậy? Phải chăng Loan dụng ý tô vẽ cho mình
trong mọi cơ hội?
Dựa vào những ý kiến phân tích trên
đây, tôi đề nghị:
1/ Tổng Cục Chính Trị ra thông báo không công
nhận nội dung buổi nói chuyện của Đặng Đình Loan. Phê phán những người
tổ chức cho Loan nói chuyện là sai nguyên tắc.
2/ Rà xét lại và thu hồi những quyền lợi
Đặng Đình Loan hưởng bất hợp pháp như:
a/ Thu hồi toàn bộ tiền trợ cấp sáng tác
cho Loan
b/ Xóa tên Đặng Đình Loan trong danh sách Đảng viên.
c/ Nếu thực sự đã có quyết định đề bạt Loan lên chuyên viên
cấp 9 (hay chuyên viên 7, 8), ta nên thu hồi lại, trả Loan về vị trí xuất
phát của anh ta.
d/ Tịch thu những tài sản bất minh của Đặng Đình Loan.
đ/ Cảnh cáo những người tổ chức nói chuyện.
Với trách nhiệm của Đảng Viên là Nhà Văn,
tôi xin phản ảnh để thủ trưởng TCCT tường và có cách xử lý thích
đáng
Kính
(ký tên)
Nguyễn Trần Thiết
**********
(Tài liệu 2, nguyên văn)
Bản Tường Trình
Về Việc Đặng Đình Loan Tổ Chức Nói
Chuyện
Với Một Số Cán Bộ Nhằm Đả Kích Một Số Đồng Chí
Nguyên Là Ủy Viên Bộ Chính Trị Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Một số tư liệu về Đặng
Đình Loan:
Đặng Đình Loan sinh năm 1943 tại Phong Điền
(Thừa Thiên - Huế). Trước 1966 là sinh viên Đại Học Tổng Hợp Văn ở
Hà Nội. Năm 1966 vào làm phóng viên thông tấn xã ở Quân Khu Trị Thiên. Đã
có vợ và 2 con ở Phong Điền, sau đó bỏ vợ con ra Hà Nội lấy vợ khác
(cô Linh - bác sĩ, vợ liệt sĩ đã có 1 con gái với chồng liệt sĩ).
Năm 1974, bị ốm ra điều trị ở Hà Nội (có tin khác là đào ngũ ra Hà
Nội), bị khai trừ ra khỏi Đảng từ năm 1974 (theo cung cấp của một số cán bộ
quen biết). Cũng có tin là tự ý bỏ sinh hoạt Đảng.
Nhưng lại có người có chức, có quyền (?)
1989 không biết vì động cơ gì đã tìm cách phục hồi đảng tịch cho Loan
(dù đã bị khai trừ hoặc bỏ sinh hoạt Đảng hơn 20 năm rồi mà lại được
phục hồi Đảng tịch là một việc làm sai nguyên tắc về Đảng - cần
phải xem xét lại). Đã bằng nhiều cách thu nhập rất nhiều tư liệu
của địch (miền Nam) và cả Bộ Quốc Phòng.
Từ một nhà báo không tên tuổi, mới viết
mấy tập "Đường thời đại" mà đã tự phong mình ngang hàng với
Tolstoi (Liên Xô) viết Chiến Tranh và Hoà Bình.
Chỉ một thời gian ngắn không biết từ nguồn
tiền nào đã xây được một nhà 5 tầng ở Hồ Tây (Hà Nội).
Theo các nguồn tin chính xác:
Năm 1994, một lần tại Thủ Đức (TP Hồ Chí Minh)
Loan cũng đã đả kích Đại Tướng Võ Nguyên Giáp. Và năm 1995, một lần nói
chuyện ở Huế với nội dung như trên... có thể có nhiều buổi
nói chuyện khác nữa với cá nhân và tập thể.
Cụ thể buổi nói chuyện
của Loan ngày 20/11/1996 tại khách sạn Thắng Lợi số 10B đường Nguyễn Huệ
(Huế).
Thời gian từ 8 giờ 30 đến 11 giờ 30 ngày
20/11/1996.
Danh sách mời dự kiến 16 đi 12 cán bộ (có
danh sách cụ thể) Loan có nhờ một phó giám đốc công an tỉnh đi mời
người.
Vào đề Loan nói: "Tôi vào Huế công
tác để thăm các bác và để viết tiếp chiến tranh cục bộ.
Hôm nay, nói chuyện có tính chất tâm tình. Trước khi vào có báo cáo anh
Thắng (1) và các anh trong Thường Vụ Tỉnh Ủy nhất trí cho nói
chuyện."
Loan hỏi Thuyên (nguyên cán bộ thông tấn xã,
bạn quen của Loan) là đã kiểm tra có ai gài máy ghi âm không, Thuyên trả
lời "có kiểm tra rồi " không có gì.
Loan nói tiếp: "Ý anh Mãn (Phó Bí Thư
Tỉnh Ủy) là nên tổ chức buổi nói chuyện này tại văn phòng Tỉnh Ủy hoặc
nhà khách của Tỉnh Ủy. Anh Mãn nói không đồng tình nói chuyện ở khách
sạn Thắng Lợi đâu ".
Đề nghị cho gọi bằng "anh" cho
thân mật. "Các anh cứ nêu, có gì thì thằng em xin nói", lời Loan.
"Tôi là người viết sử nên tôi nói
về sử kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Cuộc kháng chiến thắng
lợi là công của tập thể nhưng có nhiều người muốn ôm thành tích
vào mình."
Ông Giáp:
Trong lịch sử thành lập đội Việt Nam tuyên
truyền giải phóng quân, Bác Hồ không giao cho ông Giáp mà giao cho ông
Phùng Chí Kiên. Nhưng ông Giáp lại nói Bác Hồ giao cho ông ấy. Bác Hồ không
giao, nhưng sau đó ông Giáp xu nịnh Bác nên Bác giao cho ông Giáp làm Bộ
Trưởng Quốc Phòng. Ta quá ngây thơ chứ những tay chuyên gia Trung Quốc sang
giúp ta cũng công nhận như vậy.
Chiến dịch biên giới ông Giáp không chỉ
huy.
Chiến dịch Điện Biên Phủ ông Giáp nhát
gan nằm suốt trong hầm, ông Giáp phạm sai lầm cho kéo pháo vào, rồi kéo pháo
ra. Mà chỉ huy Điện Biên Phủ là đồng chí Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Văn
Thái, sau thắng lợi Điện Biên Phủ ông Giáp giành thắng lợi về mình.
Sai lầm năm 1958 của ông Giáp là giải giáp 8
vạn quân.
Khi ra Bắc, ý đồng chí Duẩn là số quân
miền Nam ra Bắc tập kết phải giữ lại để đưa trở lại vào Nam.
Nhưng ông Giáp cho 2 vạn quân ra nông trường. Khi ông Duẩn ra Bắc rất tức. Do
vậy khi miền Nam và Trị Thiên cần thì không có quân.
Nghị Quyết 15:
Ông Giáp vỗ ngực tham gia biên tập nhưng
thực chất ông Giáp không biết gì. Khi đồng chí Lê Duẩn ra Bắc đề
xuất người viết là ông Duẩn chứ ông Giáp không biết gì.
Ai cũng phạm sai lầm, kể cả Bác Hồ trong
cải cách ruộng đất để nội bộ đánh nhau tan tác, nhưng Bác Hồ biết
sai và sửa. Nhưng đằng này họ thấy sai mà không chịu sửa.
Ông Trường Chinh thân Trung Quốc, bệ nguyên
xi trường kỳ kháng chiến của Trung Quốc về Việt Nam làm sai mẹ.
Kể cả cải cách ruộng đất. Sau thất bại dân không tin.
Chuyện 10 tướng tài của thế giới mà
Hoàng gia Anh phong tặng ông Giáp làm gì có, mà do một nhà báo nước ngoài
đưa tin rồi báo ta đưa tiếp thế thôi.
Tết Mậu Thân:
Cuối năm 1963 và đầu năm 1964 ta dự kiến
sẽ đánh lớn. Người chỉ đạo là đồng chí Duẩn, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Văn
Thái. Người viết là thiếu tướng Vũ Quang Hồ. Nhưng tại sao ta không
làm vì Mỹ mở chiến tranh cục bộ. Vì vậy, kế hoạch đó bỏ vào tủ
sắt.
Năm 1967 chiến tranh lên đến tột đỉnh.
Ta biết rằng Mỹ đã đuối sức. Vì vậy, ta thực hiện kế hoạch
Tết Mậu Thân 1968 (theo dự thảo năm 1963, 1964). Thời kỳ đó ông Giáp nghỉ
ở Mát-cơ-va gặp Khơ-Rút-Xốp thì làm gì có Giáp chỉ huy. Các điện
ký đều do đồng chí Ba Duẩn ký, và Hoàng Văn Thái. Sau đó mới
mọc thêm chữ Văn ra trước.
Tết Mậu Thân ta tập kích rồi rút chứ không
giữ. Nhưng vì sai lầm của ông Giáp là trụ lại nên để mất đất, mất
dân. Và sau Mậu Thân, Giáp mới bay về. Giáp rất sợ nguyên tử nên tránh
qua Liên Xô, sau đó biết Mỹ không có khả năng sử dụng hạt nhân nên
Giáp mới về.
Chiến thắng 1975:
Sau hiệp định Pari (1975) Lê Duẩn giao cho Bộ
Tổng Tham Mưu chuẩn bị kế hoạch. Ông Giáp đề xuất kế hoạch 4 năm
(1975 - 1979) ông Giáp chỉ đạo cho Hoàng Văn Thái làm, triển khai thông qua
tại Đồ Sơn, ông Duẩn bảo: "Nếu 4 năm thì đừng có đánh nữa "
nên không quyết định, sau đó ông Duẩn chỉ đạo ông Thái viết kế
hoạch 1975 - 1976. Trong cuộc họp đó không có ông Giáp. Nhưng đến
chiến thắng 1975 thì Giáp ôm thành tích về mình.
Suốt cả quá trình chống Mỹ, Giáp chỉ đạo bè
lũ Đặng Kim Giang chống Đảng. Giáp thân Liên Xô, cung cấp tài liệu cho
Liên Xô.
Bác Hồ dặn mọi việc không cho ông Giáp
biết nên các cuộc họp Bộ Chính Trị chỉ có: ông Đồng, ông Duẩn,
Trường Chinh và Bác Hồ (Loan đã nêu một ví dụ rất láo xược. Nó ví: Bác
Hồ như Lê Lợi, còn Lê Duẩn như Nguyễn Trãi).
Loan nói: "Tại sao thời kỳ đó ta không
loại Giáp. Vì đó là vấn đề sách lược. Giáp thân Liên Xô, để
Giáp lại, Liên Xô mới chi viện cho ta, nếu loại ra Liên Xô sẽ cắt
viện trợ.
- Đến thời điểm Đại hội Đảng lần
thứ 5, ta kiên quyết loại Giáp ra khỏi Trung Ương. Nhưng có một thế
lực bảo vệ cho ông Giáp là Học Viện Quân Sự (ông Thảo, ông Trà
kết bè với nhau bảo vệ cho được ông Giáp).
Ông Lê Đức Thọ kiên quyết loại bỏ ông
Giáp, Thọ báo cáo với ông Duẩn: "Để tôi loại bỏ Giáp ra cho rồi
". Nhưng ông Duẩn không đồng ý: "Làm như thế là tồi tệ
".
Khi đó ông Chinh cũng chống ông Giáp. Đến
khi ông Duẩn ốm nặng. Ông Thọ muốn ông Duẩn giao Tổng Bí Thư cho mình.
Ông Duẩn không đồng ý nên Thọ bất mãn và cấu kết với ông Giáp.
Ông Duẩn cũng không muốn giao cho ông Chinh nên ông Chinh cũng bất mãn cấu
kết với ông Giáp.
Vì vậy, vụ án Đặng Kim Giang cứ kéo dài mãi
vì có thế lực bảo vệ cho nó, ông Duẩn muốn giao Tổng Bí Thư cho ông
Nguyễn Văn Linh nhưng ông này hữu khuynh. Khi ông Linh mới lên làm có mặt
tích cực, nhưng vì có cái đám tiêu cực trên, nên ông Linh cũng không làm
gì được. Cuối cùng ông Linh cùng vô một phe với ông Giáp, Chinh và Thọ.
Các đồng chí có nhớ không, Đại Hội 6 định
đưa Trần Xuân Bách lên làm Tổng Bí Thư và nhóm Giáp, Thọ, Linh định
đưa ông Giáp lên làm Tổng Bí Thư Đảng. Phát hiện vấn đề này,
đồng chí Lê Đức Anh kiên quyết chống, nên nhiệm vụ đồng chí Anh
rất nặng nề. Đồng chí Anh là trung tâm điều hòa nên hiện nay bị
đau là điều đáng lo.
Đối với cựu chiến binh tại sao tôi phải
nói chuyện này. Vì CCB (kể cả cán bộ cao cấp) từ trước đến nay
đều ngộ nhận ông Giáp.
Chính tôi đã gặp ông Kiệt, ông Kiệt
đánh giá ông Giáp là con số 0.
Cựu chiến binh đã xác nhận, chúng ta có
nhiệm vụ làm rõ để con cháu ta khỏi ngộ nhận tập đoàn Thọ, Linh,
Giáp cấu kết với nhau, phải làm rõ để thấy.
Lúc đầu Bộ Chính Trị định đưa đồng chí Lê
Quang Đạo qua làm chủ tịch CCB. Nhưng vì MTTQ cần nên qua làm Chủ tịch MTTQ.
Sau đó, Bộ Chính Trị định đưa ông Đồng Sĩ Nguyên làm Chủ tịch Hội CCBVN,
vì ông Nguyên cũng chống ông Giáp. Nhưng Tổng Cục Chính Trị nói là: Ông
Nguyên không được tín nhiệm trong CCB. Sau đó mới đưa ông Trần Văn
Quang vì ông Quang thời kỳ Điện Biên Phủ làm cục trưởng cục tác
chiến biết ông Giáp nhát gan nên cũng sẽ đấu tranh chống ông Giáp.
Tiếc thay ông Quang lại đưa ông Giáp làm Chủ tịch danh dự Hội CCBVN. Vấn
đề này Bộ Chính Trị không đồng ý.
Loan nói: "Ông Linh cho thành lập Hội CCB là
vội vàng".
Loan nói: "Năm nay tôi đã 53 tuổi, có
chết cũng không sợ. Các anh cóc sợ gì nữa, phải đấu tranh với các sai
trái".
Loan còn nói: "Tôi 53 tuổi, họ định
bầu tôi làm Chủ tịch Hội liên lạc Quốc tế, nhưng đồng chí Anh nói tôi
nên đứng lơ lửng có lợi hơn".
Tuy thế, Hội Nghị Quốc Tế Pháp, Mỹ, Loan
đều có tham gia. Bộ Chính Trị giao cho Loan gặp cựu chiến binh Mỹ.
- Các đồng chí nên nhớ gần đây Bùi Tín đã
gửi thư về cho nhóm này (Giáp, Linh, Quang...) là một ngày gần đây Tín
sẽ về gặp lại nhóm này.
Loan còn kể thêm vụ đoàn du lịch Anh, Pháp,
Mỹ, Nhật gần 40 người nhảy dù du lịch xuống Hòa Bình. Sau đó Bộ Chính Trị
mới biết, một số cán bộ cao cấp bị cách chức.
(Một số tư liệu trên do đ/c T.L.C. trực
tiếp cung cấp).
(Hồi 8 giờ ngày 26/12/1996 và 14 giờ ngày
28/12/1996 cho Thường vụ Tỉnh Hội Cựu Chiến Binh).
Sau khi phát hiện nội dung nói chuyện
trên của Loan, có nhiều điều nguy hại đến an ninh quốc gia. Bằng
nhiều nguồn khác nhau, đã báo cáo ra Thường Trực Bộ Chính Trị do một số
đồng chí có tâm huyết đã trực tiếp kiến nghị:
1.- Bộ Chính Trị rà soát lại đội ngũ cán bộ
cao cấp quân đội và kể cả các cơ quan chức năng cao cấp, tại sao những
nguồn tin tày đình này mà Loan nắm được. Những tin tức đó dù sai hay đúng
chưa rõ. Tại sao Loan lại biết. Loan vỗ ngực là chuyên viên cao cấp
của TCCT. Đề nghị Thường vụ Quân ủy Trung ương kiểm tra lại cho rõ.
2.- Đề nghị Bộ Chính Trị trả lời cho
biết: Đảng ta có đưa một đồng chí ra cân bằng các thế lực trong
Đảng không?
3.- Kiểm tra Thường vụ Tỉnh ủy Thừa Thiên -
Huế tại sao cho Loan nói chuyện đó ? Tại sao không phản ánh ra Bộ
Chính Trị. Có ý đồ gì không?
4.- Kiểm tra ai cho phép nó đi nói chuyện
như vậy ? Báo cáo Bộ như thế nào?
5.- Anh em CCB nghe nói phản ứng rất gay gắt,
Thường trực Bộ Chính Trị cho hướng giải quyết ra sao ?
Trong buổi tọa đàm ngày 25-12-1996, anh Bảy
cung cấp cho một số ý kiến của Loan khi nó tìm gặp anh:
- Cung cấp thêm chi tiết việc dưới gậy chỉ
huy của V.F.T. thúc ép các cơ quan Đảng phục hồi Đảng tịch cho Loan.
- 17giờ 30 ngày 20/12 Loan có gặp anh Bảy tại nhà
riêng. Nó nói: "Tại sao em có nhờ Bạch Hiền (Phó giám đốc Công an
Tỉnh) mời anh đi nghe mà anh không đi.
- Anh Mãn nói ở khách sạn Thắng Lợi không đảm
bảo bí mật.
- 7giờ ngày 23/12 Loan lại đến gặp anh Bảy,
hôm 20/12 nói thòm thèm quá nên có nhiều anh mời nói thêm. Nếu anh
cần nghe cứ phôn cho anh Thi, anh Mãn, tôi sẽ ở lại nói cho các anh nghe. Loan
nói: "Nó có gặp Trung ương và đề nghị đưa số trí thức vào Trung
ương như Lê Mai, Nguyễn Đình Tứ. Nên thay bộ mặt Bộ Chính Trị bằng số
không tham gia kháng chiến.
- Nó nói 40 tên du lịch nhảy dù ở Hòa Bình. Bộ
Nội vụ bây giờ bê bối lắm. Trước tiên là ông Kiệt.
- Nó tự xưng là cán bộ biệt phái: còn làm
gì, ở cơ quan nào thì không nói, xe ô tô số 80C khi nó nói tự sắm, khi thì
nói của cơ quan đặc biệt cho nó đi.
- (4, 5 chữ trong tài liệu không đọc
được)..... cử đi tiếp trợ lý Ngoại trưởng Mỹ và nó vào Tổng cục
Chính trị lâý 4 văn công cùng đi tiếp khách với nó.
***
Sau buổi nói chuyện của Loan có tổ chức ăn
tiệc ở khách sạn Thắng Lợi (có 12 người dự). Sau khi ăn xong Loan nói:
"Nếu Tỉnh không thanh toán thì nó sẽ trả, có tin khá chính xác buổi
tiệc đó chi phí hết 5.100.000 đ do cơ quan tỉnh ủy thanh toán.
Thái độ của số cán bộ được Loan mời nghe và
phản ứng của cựu chiến binh:
- Tổng số trực tiếp nghe hôm 20/11/1996 có 12
cán bộ. Xong buổi nói chuyện của Loan không có ai công khai phản đối.
- Sau khi về có nhiều phản ứng khác nhau:
- Một số ít im lặng để theo dõi nó nói gì
và sau đó ít nhất có 2 đ/c đã trực tiếp báo cáo với các cơ quan chức
năng theo dõi điều tra nghiên cứu.
- Một số bảo cái thằng đó nói bậy nên ngồi đó
nhưng không thèm nghe tiếp.
- Tâm (Điệm) nguyên là cán bộ tổ chức của
tỉnh ủy, người đã xác nhận để Loan phục hồi đảng tịch nói: "Hắn
nói đúng nơi, chuyện lịch sử có như vậy, nó nói có tổ chức. Thường
vụ Tỉnh ủy biết chứ không phải thằng tào lao. Loan chắc nó làm chuyên
viên cho các đ/c cao cấp chứ làm gì nó dám nói. Loan nó có quyền lực và
thế lực. Ta phải tìm cách để bảo vệ nó ".
Có người đã nói: "Mãi lúc này mình
không biết nên vẫn treo ảnh chụp chung với ông Giáp ". Có người đã
gọi: "Thằng Giáp " (Phẩm).
- Một số đông anh em CCB được tin Loan nói bậy
rất ức bảo rằng: "Nếu thằng Loan vác mặt về Huế nữa sẽ đánh
gãy chân ".
Đảng đoàn cựu chiến binh Tỉnh đã gửi
kiến nghị lên Tỉnh ủy yêu cầu kiểm tra việc này.
(1) Vũ Thắng, Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên -
Huế, Đại hội Đảng 8, Thắng bị thay thế.