Điều gì đã xẩy ra tại
Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia HCM ?

Thanh Liêm - Chính nghĩa

Phóng sự tại Học viện Hành chính

Căn cứ vào đơn thư của tập thể cán bộ, giảng viên của Học viện Hành chính, chúng tôi đã dành rất nhiều thời gian tiếp xúc để tìm hiểu sự thật về những vụ việc đã xảy ra trong thời gian qua. Chúng tôi đã tiến hành phỏng vấn các đối tượng dưới nhiều hình thức khác nhau như điện thoại, gặp trực tiếp ở Học viện, ở bên ngoài Học viện và cuối cùng chúng tôi đã có một bức tranh tương đối toàn cảnh về những sự việc mà các cán bộ, giảng viên ở nơi này nêu lên. Thực sự chúng tôi cũng không thể ngờ được tại một học viện lớn và có uy tín như Học viện Hành chính lại có một ban lãnh đạo như vậy.

Giám đốc Học viện là Nguyễn Trọng Điều, trước đây từng công tác bên Bộ văn hoá rồi sang Ban tổ chức cán bộ chính phủ, sau này đổi tên thành Bộ nội vụ, cuối đời hạ cánh xuống Học viện Hành chính. Nguyễn Trọng Điều sinh năm 1945 tại Hà Nam, nhưng trong các giấy tờ của ông này lại xuất hiện nhiều năm sinh khác nhau, có giấy tờ ghi 1948, có loại khác lại là 1949. Các bạn học thủa nhỏ với ông khẳng định ông sinh năm 1945 và trên giấy tờ học bạ cũng ghi rõ năm 1945. Khi chúng tôi hỏi ông về năm sinh thật thì ông nói chối quanh và cuối cùng cũng nhận sinh năm 1945. Từ việc hỏi ông về năm sinh cũng gây cho ông sự luống cuống không cần thiết, chứng tỏ đây là con người không trung thực.

Ông Điều nổi tiếng trong các phi vụ tình ái, số những người phụ nữ qua tay ông đếm không sao xiết. Ông tận dụng mọi cơ hội để tiếp cận với các người đẹp, tán tỉnh và đưa lên giường. Nếu như không thực hiện theo ý của ông thì những người này sẽ không được yên thân, ông sẽ tìm mọi cách để làm cho thân bại danh liệt. Phòng làm việc của ông luôn có giường và toilet với các thiết bị hiện đại nhất để tiện cho “sinh hoạt” của ông.

Khi về Học viện Hành chính, việc đầu tiên tân giám đốc làm là thay đổi toàn bộ nhân sự, cán bộ đang ở khoa nọ thì chuyển sang khoa kia mặc dù không hề phù hợp với chuyên môn được đào tạo. Điển hình là Nguyễn Trọng Điều dựng một trong số người tình của ông là Đào Ái Thi, một người không hề biết gì về chuyên môn cũng như quản lý, chỉ biết đong đưa, liếc mắt đưa tình mới có bằng thạc sĩ lên làm Trưởng khoa sau đại học. Theo các giáo sư đầu ngành, một trưởng khoa sau đại học ít nhất học vị cũng phải từ tiến sĩ chưa kể phải là người có học hàm vì khoa sau đại học là thầy của các thầy. Nhưng Điều đã đưa Đào Ái Thi ngồi vào vị trí đó để dễ sai bảo. Việc Đào Ái Thi lên làm trưởng khoa sau đại học đã gây dư luận không tốt trong Học viện một thời gian.

Ngay sau đó ông Điều tiếp tục điều chuyển các trưởng, phó khoa một cách tuỳ thích, ông cất nhắc những người thuộc phe cánh của mình vào các vị trí quan trọng. Vũ Văn Thành trước đây đã bị giám đốc đời trước kỷ luật được đưa lên làm Chánh văn phòng, Vũ Duy Yên đang ở Ban đào tạo được đưa lên Trưởng ban tổ chức cán bộ. Đinh Minh Tuyết đang giữ chức Trưởng ban tổ chức cán bộ bị điều động lên khoa Xã hội, trưởng khoa xã hội lại đưa xuống làm Trưởng ban đào tạo,… Rất nhiều các cán bộ bị điều động mà không hề được hỏi ý kiến trước, ngay cả việc điều chuyển trưởng ban tổ chức cũng không cho biết nhưng trong các quyết định lại ghi rõ căn cứ đề nghị của trưởng ban tổ chức cán bộ. Thạc sĩ Chu Xuân Khánh, nguyên là phó khoa hành chính bị chuyển về khoa xã hội, trái ngược hoàn toàn với chuyên môn, hai năm qua đã không hề được giảng một tiết học nào. Khi gặp chúng tôi, ông Chu Xuân Khánh buồn bã nói “Quyết định của ông Điều đã làm khổ tôi, bây giờ tôi không còn là giảng viên nữa vì có được đi giảng đâu … làm bí thư chi bộ chẳng làm gì, suốt ngày nghe các đảng viên kêu ca … Tôi mệt mỏi lắm rồi … Không biết bao giờ tôi mới được trở về làm nghề cũ của mình …”. Thực ra, việc quản lý của ông Nguyễn Trọng Điều đã làm suy yếu năng lực của học viện, làm vô hiệu hoá đội ngũ cán bộ.

Một trong những người phụ nữ bên cạnh ông Điều là Lê Chi Mai, một người phụ nữ kém cả tài và sắc nhưng lại rất giàu sự xảo quyệt, độc ác và tham lam. Ông Điều tìm mọi cách để đưa Lê Chi Mai lên ghế phó giám đốc để đáp lại sự chiều chuộng của Lê Chi Mai. Đằng sau sự ủng hộ này là gì ? (Nhân vật Lê Chi Mai phần sau chúng tôi sẽ thông tin chi tiết tới bạn đọc). Ngay khi về Học viện Hành chính, ông Điều đã thành lập Hội đồng chức danh cơ sở với những thành viên là những người sẽ phải ủng hộ ông lên chức danh Giáo sư, mặc dù ngay cả chức danh Phó giáo sư của ông ta cũng gian lận. Theo nguyên tắc thì ứng cử viên chức danh giáo sư phải có các công trình nghiên cứu khoa học độc lập, có sách chuyên khảo. Tuy nhiên Nguyễn Trọng Điều đâu phải là người làm khoa học, đâu phải là người làm giảng dạy. Khi bầu xét tại Hội đồng chức danh thì Nguyễn Trọng Điều mới chỉ có bìa hai cuốn sách, sau này cố gắng in cho xong thì đó là hai đề tài khoa học của tập thể các nhà khoa học, nhưng Nguyễn Trọng Điều lại ăn cắp cho riêng mình. Khi báo chí vào làm rõ vụ việc thì Lê Chi Mai với danh nghĩa là đảng uỷ viên, thành viên Hội đồng chức danh đã trả lời báo giới là đã kiểm tra sách, sách đáp ứng tất cả các tiêu chuẩn,… Khi bị yêu cầu là đưa quyển sách cho nhà báo xem thì Lê Chi Mai nói dối là sách đã bán hết …

Không những gian dối trong khoa học, tham lam tiền bạc, tình ái mà Nguyễn Trọng Điều không từ một thủ đoạn nào để làm hại những người không theo ý của ông ta. Tháng 6 năm 2008, cùng với Lê Chi Mai thì Nguyễn Trọng Điều đã vu khống cho nữ phó giáo sư, tiến sĩ Nguyễn Thu Linh lập kế hoạch chống phá Bộ chính trị và Học viện. Lê Chi Mai đã cướp đoạt máy ghi âm thuộc sở hữu của bà Nguyễn Thu Linh và cùng ông Điều lập ra chương trình hại một số cán bộ của Học viện. Ông Nguyễn Trọng Điều đã đưa công an vào khai thác bí mật chiếc máy của bà Nguyễn Thu Linh, nhưng trớ trêu thay trong chiếc máy này lại không hề có một từ nào nhạy cảm liên quan đến chính trị, kinh tế hay học viện cả. Sau đó ông Điều đã giấu chiếc máy này đi, cũng không hề trả cho thân chủ và vẫn lu loa tuyên truyền trong cả học viện là bà Nguyễn Thu Linh và một nhóm người của Học viện là lập kế hoạch chống phá Bộ chính trị. Theo chúng tôi, sự việc nổi cộm này Bộ chính trị cũng nên tham gia vào để làm rõ xem có phải bà Nguyễn Thu Linh là phản động không, nếu như không phải thì trách nhiệm của ông Nguyễn Trọng Điều trước pháp luật ra sao ? Bà Nguyễn Thị Châm, chánh văn phòng đảng uỷ của Học viện cho biết “Tôi phải tham gia vào vụ việc này ngay từ đầu, tôi thấy đây là một việc làm rất vô lý. Chị Linh là một đảng viên tốt, rất thẳng thắn, nghiêm túc, chị ấy không thể nào lập kế hoạch chống phá bộ chính trị và học viện được…”. Bà Nguyễn Thị Hạnh, phó ban tổ chức cán bộ cho biết “Tôi được tham gia việc tháo gỡ băng ghi âm của chị Nguyễn Thu Linh, lãnh đạo yêu cầu cần phải giữ bí mật, không được đưa thông tin ra ngoài, hôm đó có cả công an cùng tháo gỡ, nhưng khai thác tất cả các cuộc hội thoại không hề có thông tin nào liên quan đến chính trị cả, chỉ là những thông tin cá nhân”. Không biết ông Lê Hữu Nghĩa – giám đốc học viện chính trị - hành chính quốc gia Hồ Chí Minh xử lý thế nào đối với những sai phạm của ông Nguyễn Trọng Điều ???

Không dừng ở đó, ông Điều lại tiếp tục ủng hộ Lê Chi Mai trong việc gây khó dễ, hăm doạ, đàn áp với tiến sĩ Vũ Thị Nhài. Theo tiêu chuẩn thì với học vị tiến sĩ, với thâm niên công tác hiển nhiên thì bà Vũ Thị Nhài là biên chế, tuy nhiên dường như rất khó khăn đối với nữ tiến sĩ này. Khi cùng với 42 người khác tham gia xét tuyển theo đúng quy trình của học viện, đã đạt qua các khâu xét tuyển hồ sơ, giảng thử, trả lời phỏng vấn một cách xuất sắc, kết quả đã được công khai toàn học viện. Nhưng đến khi ký quyết định tuyển dụng thì nữ tiến sĩ duy nhất lại bị loại ra mà không hề có lý do. Các thành viên trong hội đồng xét tuyển cho biết đây là nữ tiến sĩ trẻ duy nhất tham dự xét tuyển, tất cả các tiêu chuẩn đều vô cùng xuất sắc, có rất nhiều cống hiến cho học viện nhưng trong cuộc họp Lê Chi Mai đã yêu cầu hội đồng dừng trường hợp này mà không có lý do xác đáng. Các thành viên trong hội đồng rất bất bình vì thái độ của Lê Chi Mai nhưng Nguyễn Trọng Điều thì lại thuận theo và loại tiến sĩ này ra mà không cần phải suy nghĩ nhiều. Các giảng viên của Học viện đã phản đối rất kịch liệt quyết định này và theo nhiều nguồn tin cho rằng đây là việc Nguyễn Trọng Điều đáp ứng yêu cầu của Lê Chi Mai, vì Lê Chi Mai rất đố kỵ với nữ tiến sĩ trẻ này, mặt khác phải chăng nữ tiến sĩ trẻ đẹp chỉ biết là cháu ngoan Bác Hồ mà không biết phải là “cưng ngoan” của sếp Điều, chưa biết rằng nếu mà Nguyễn Trọng Điều để mắt, quan tâm đến mà không phục tùng theo ý thì sẽ biết thế nào là lễ độ ?

Chúng tôi cũng đã tiếp cận được với Lê Chi Mai, người phụ nữ đam mê tình ái và quyền lực của Học viện. Gặp Lê Chi Mai tại phòng 206, đó là một người phụ nữ nhỏ thó, chiều cao lý tưởng 1,40m, da trắng, mắt bị hỏng một bên. Chúng tôi giới thiệu là cán bộ của Bộ tài chính, được biết khoa có tổ chức học cao học tài chính ngân hàng nên đến hỏi thăm xem có thể tham gia được không. Lê Chi Mai vui vẻ, xởi lởi ra mặt “Các anh bên đó học chương trình này là rất phù hợp … Năm ngoái tôi đã làm được gần 50 suất … đơn giản lắm … khoa tôi tự đứng ra tổ chức nên đảm bảo 100% … giám đốc học viện hoàn toàn ủng hộ … chi phí theo giá thị trường thôi …”. Tôi nói trước đây tôi học đại học sư phạm, không thuộc chuyên ngành tài chính, nhưng Lê Chi Mai nói hoàn toàn yên tâm, chỉ cần học khoảng 300 tiết bổ sung kiến thức là thi, việc học chuyển đổi rất dễ dàng, chỉ khoảng hơn 1 tháng là mọi chuyện xong. Sau cuộc nói chuyện vô cùng vui vẻ đầy hứa hẹn cho tấm bằng thạc sĩ chuyên ngành tài chính ngân hàng này, chúng tôi thấy người phụ nữ này không biết sợ pháp luật là gì, dễ dàng nói chuyện với những người lạ mới gặp lần đầu một cách thoải mái như vậy, phải chăng đây là người đã có sự bảo kê ? Chúng tôi sẽ gửi đoạn băng ghi âm này tới ông Nguyễn Thiện Nhân để ông Nhân xem lại cách quản lý về đào tạo sau đại học của mình.

Nhận xét về Lê Chi Mai, một cán bộ lãnh đạo phòng tài vụ cho biết “Đối với các lớp học mà học viện tổ chức thì tất cả nguồn thu, chi đều qua sự kiểm soát của phòng, nhưng riêng đối với trường hợp tất cả các khoá do chị Chi Mai đứng lên tổ chức dưới danh nghĩa học viện thì tự thu và tự chi … hầu như chứng từ mang xuống chỉ là hợp thức hoá các khoản này … thu của mỗi học viên từ 800 ngàn đến hơn 1 triệu, đây là số tiền rất lớn nhưng không hề qua phòng … nhiều hồ sơ chữ ký trông rất giả …”. Giáo sư, tiến sĩ Bùi Văn Nhơn cho biết “Chi Mai giảng rất kém, học viên chê lắm, ngày xưa tôi đã nói là không giảng được nhưng giám đốc cứ đưa vào danh sách giảng các lớp chuyên viên cho có giờ …”.

Dưới sự chiều chuộng của giám đốc, Lê Chi Mai leo lên tất cả các ghế nào có thể có của học viện. Tài không, đức không nhưng cho đến hiện nay Lê Chi Mai vẫn đang giữ các chức như Phó ban vì sự tiến bộ của phụ nữ, Trưởng ban nữ công, Trưởng khoa tài chính công, đảng uỷ viên, … Phải nói Lê Chi Mai là người phụ nữ đam mê quyền lực mới đúng, bằng mọi thủ đoạn để đạt được ý nguyện. Nhưng bên cạnh đó, Lê Chi Mai lại dùng các chiêu của mình để hại những người mà Lê Chi Mai không ưa. Nữ tiến sĩ mà phần trên chúng tôi nhắc đến là nhân viên dưới quyền của Lê Chi Mai, đã bị Lê Chi Mai dùng mọi hình thức để hãm hại một cách trắng trợn. Lê Chi Mai đã cướp đoạt tài sản, thu dọn đồ đạc, dùng dao đe doạ, … nhân viên cấp dưới. Những sự việc này toàn thể các cán bộ, giảng viên của học viện đều biết và thể hiện thái độ phản đối một cách quyết liệt. Tiến sĩ Lê Thị Hương, trưởng khoa nhà nước và pháp luật cho biết “Những việc làm của Lê Chi Mai là vi phạm pháp luật, vi phạm nhân quyền cần phải xử lý một cách nghiêm khắc. Lê Chi Mai phải trả lời trước các cơ quan pháp luật của nhà nước về những việc mà bà ấy đã làm”. Nhiều giảng viên nữ của học viện cảm thấy bất bình và thấy xấu hổ khi trong học viện lại có người phụ nữ xảo quyệt như Lê Chi Mai.

Trong phần tiếp theo chúng tôi sẽ làm rõ những sự việc khác của Học viện như cái chết của ông Hoàng Văn Thắng tại phòng làm việc, những khuất tất trong vấn đề đào tạo sau đại học tại Học viện Hành chính.

Phóng viên: Thanh Liêm - Chính nghĩa

* Mạng Ý Kiến đặt tựa bài