|
|
CHÂN
DUNG
CÁC
TƯỚNG
CỘNG
SẢN
Sau
vụ bản báo cáo về tù binh Mỹ còn bị Hà-nội giam giữ vào
thời điểm năm 1972 do tướng Trần Văn Quang, tổng tham mưu phó
cộng quân Hà-nội, ký bị khui ra từ cục lưu trữ thuộc trung
ương đảng cộng sản Nga-xô (cũ), thì dư luận đột nhiên quan
tâm đến giới tướng lãnh của cộng sản Hà-nội, nhất là
những viên tướng bị tình nghi đã xử dụng tù binh Mỹ trong
đơn vị mình phụ trách mà không chịu trao trả cho phía Mỹ. Cần
nhớ rằng chế độ xã hội mà tập đoàn Hồ Chí Minh áp đặt
ở Việt nam là mô hình ANAX
của chế độ nô lệ thời trung cổ ở phương Tây. Dưới chế
độ đó, vua là chủ của con người lẫn tài sản thiên nhiên
của đất nước. Vua cũng là lãnh tụ tối cao của tôn giáo
và thống lãnh quân đội. Vua tồn tại nhờ dựa vào các thủ
lĩnh quân sự có nhiều đặc quyền, đặc lợi và tầng lớp
thư lại (giống như cán bộ của cộng sản). Việt Nam dưới sự
thống trị của Hồ Chí Minh cũng thế. Hồ vừa là chủ tịch nước
(biến dạng của vua), vừa là chủ tịch hội đồng quốc phòng,
vừa là chủ tịch đảng cộng - tức giáo chủ của quái giáo.
Hồ ngang nhiên xưng là bác với toàn dân (biến dạng của
chữ Trẫm); là cha già của dân tộc. Hồ công khai thừa
nhận nào là ruộng đất cụ Hồ, cơm gạo cụ Hồ,
áo cụ Hồ, con cháu cụ Hồ, dân cụ Hồ, cán
bộ cụ Hồ, bộ đội cụ Hồ và v.v... Phần nghi lễ bao
giờ cũng có quốc ca, đảng ca và lãnh tụ ca
(tức ca ngợi Hồ) và kèm theo hô khẩu hiệu Hồ chủ tịch
muôn năm (tức biến dạng của : hoàng đế vạn vạn tuế). Ðể
đạt được tham vọng đó, Hồ luôn căn dặn các đệ tử rằng
:Ðảng (cộng sản) phải độc quyền nắm lực lượng vũ
trang và không được chia xẻ quyền lãnh đạo đó với ai.
Cho nên ngay từ cuộc Nam tiến lần thứ nhất (1946), về công
khai là giúp đồng bào miền Nam Việt Nam chống sự quay lại của
thực dân Pháp, nhưng mục đích chính là dùng biện pháp quân
sự để nhuộm đỏ miền Nam, thanh toán các cá nhân, các đoàn
thể, đảng phái khác, tiêu diệt các lực lượng quân sự
giáo phái; thu hút thanh niên vào các tổ chức vũ trang. Cuộc
Nam tiến lần thứ nhất đã đào tạo cho Hồ các viên tướng
trung thành từ phía Bắc vào như Phan Trọng Tuệ, Lê Hiến Mai
v.v... và ngay tại miền Nam như Trần Văn Trà, Trần Quý Hai, Phạm
Hùng v.v... Hồ
quan tâm giao cho các tướng lãnh nhiều ghế trong chính phủ, như
đại tá Phạm Hùng, phó thủ tướng phụ trách tài mậu (tức
tài chính và mậu dịch); đại tướng Võ Nguyên Giáp : bộ trưởng
quốc phòng; thiếu tướng Phan Trọng Tuệ, phó thủ tướng kiêm
bộ trưởng giao thông và bưu điện; thiếu tướng Ngô Minh
Loan : bộ trưởng công nghiệp nhẹ; thiếu tướng Lê Liêm, thứ
trưởng kiêm bí thư đảng đoàn bộ văn hóa; thiếu tướng
Ðỗ Mười, phó thủ tướng; thiếu tướng Nguyễn Thanh Bình :
bộ trưởng nội thương; thiếu tướng Trần Ðại Nghĩa : chủ
nhiệm ủy ban khoa học và kỹ thuật; đại tá Hà Kế Tấn : bộ
trưởng thủy lợi; trung tướng Hoàng Văn Thái và đại tá
Nguyễn Văn Quặn là chủ nhiệm và phó chủ nhiệm ủy ban thể
dục và thể thao; thiếu tướng Lê Hiến Mai núp dưới cái tên
Dương Quốc Chính làm bộ trưởng thương binh và xã hội; thiếu
tướng Trần Sâm : bộ trưởng bộ vật tư; thượng tướng
Chu Văn Tấn : phó chủ tịch quốc hội; thiếu tướng Bằng Giang
: chủ tịch khu tự trị Việt Bắc; thiếu tướng Lê Quảng Ba :
chủ nhiệm ủy ban dân tộc; trung tướng Nguyễn Văn Vịnh : chủ
nhiệm ủy ban thống nhất; đại tá Cẩn : bộ trưởng y tế;
trung tướng Trần Tử Bình : đại sứ tại Tàu cộng; thiếu tướng
Thiết Hùng : đại sứ tại Bắc Hàn; và ngay thư ký riêng của
họ Hồ cũng là tướng : thiếu tướng Vũ Kỳ ! Thực
chất chính phủ Hồ Chí Minh là một chính phủ quân sự và
nhiệm vụ chính của nó cũng là quân sự : bành trướng vào
miền Nam và sang các lân bang, trước hết là Lào và Căm-Bốt. Hồ
đã nhiều lần khẳng định :Quân đội là chỗ dựa vững
chắc của đảng (cộng sản) và chính phủ. Quân đội cũng là
trường học vĩ đại nhằm không ngừng đào tạo cán bộ, đảng
viên, đoàn viên trung thành với sự nghiệp của đảng (cộng
sản). Cho nên, có thể nói rằng, những viên tướng cộng
sản Hà-nội đều có bề dầy thành tích làm ra núi xương,
biển máu của nhân dân Việt Nam, nhân dân Lào và Căm-Bốt,
vì sự nghiệp độc tài toàn chế của Hồ Chí Minh. CHO
HAY QUẢ
BÁO NHỠN
TIỀN Kể
từ ngày Hồ chết, quyền lực được chuyển qua tay hai anh chàng
họ Lê : Lê Duẩn, tổng bí thư đảng cộng và Lê Ðức Thọ,
ủy viên bộ chính trị, bí thư trung ương phụ trách trưởng ban
tổ chức trung ương kiêm ủy viên quân ủy trung ương. Lê
Ðức Thọ tuy xếp hàng thứ 6 trong bộ chính trị cộng đảng,
nhưng lại là nhân vật nắm quyền lực thực sự, lấn át cả
Lê Duẩn là nhân vật số 1 sau khi Hồ chết. Bởi vì, Lê
Ðức Thọ nắm toàn bộ công tác nhân sự chủ chốt : từ
thành phần chính phủ, thành phần quốc hội, cấu tạo thành
phần ban chấp hành trung ương, đề bạt nhân sự từ cấp giám
đốc vế chính quyền đến bí thư đảng bộ các cấp. Lê Ðức
Thọ học đúng ngón nghề của Hồ là hết sức nâng đỡ các
đệ tử thân cận, cháu rể là Nguyễn Thanh Bình, đeo lon thiếu
tướng giữ ghế chủ nhiệm tổng cục hậu cần cộng quân
(thay Trần Ðăng Ninh chết), rồi về làm bộ trưởng bộ nội
thương; làm bộ trưởng thủy lợi; vào bộ chính trị cộng đảng
kiêm ủy viên thường trực ban bí thư trung ương. Một cháu rể
khác là Nguyễn Văn Cừ, ủy viên dự khuyết trung ương kiêm
bí thư tỉnh ủy Hoàng Liên Sơn (đã chết). Cháu ruột là thiếu
tướng, tổng cục phó tổng cục an ninh. Hai em ruột là đại tướng
công an đầu tiên của cộng sản, Mai Chí Thọ; và trung tướng
chủ nhiệm tổng cục hậu cần kiêm phó tổng tham mưu trưởng,
kiêm bộ trưỏng dầu khí Ðinh Ðức Thiện. Chính
viên tướng Ðinh Ðức Thiện này (họ trong khai sinh là Phan,
quê ở Nam Ðịnh, xuất thân gia đình quan lại) có dư luận hành
lang là đã nắm giữ một số tù binh Mỹ để phục vụ trong
công tác nghiên cứu hậu cần quân đội. Lê
Ðức Thọ là loại hoạt đầu chính trị có hạng, vừa tàn bạo
vừa tham quyền cố vị, không từ một thủ đoạn bẩn thỉu nào
mà không dám làm; tính tình điềm đạm. Hai con mắt sắc lạnh
lùng và cười với hàng răng xin xít, những cái răng to như
răng ngựa. Có lẽ Lê Ðức Thọ chỉ thực sự sợ có
hai người là Hồ Chí Minh và bà vợ hai xinh đẹp của Lê
Ðức Thọ. Khi bà vợ hai này đẻ, nằm ở bệnh viện C (Hà-nội),
dù bận trăm công nghìn việc, Lê Ðức Thọ vẫn đều đặn
ngày hai buổi vào bệnh viện thăm vợ, săn sóc trong hai bữa
ăn chính. Mai
Chí Thọ là em út trong gia đình nhà Lê Ðức Thọ, được lôi
từ cái ghế bí thư khu ủy khu 8 về lãnh đạo ngành công an
ở khu vực miền Nam cùng với Lâm Văn Thê, sau này ở phiá
Bắc bổ xung thêm Nguyễn Công Tài. Mai Chí Thọ trông tốt tướng
hơn Lê Ðức Thọ và cuộc đời tình ái cũng rất hoang đàng,
bắt bồ phần lớn trong giới nghệ sĩ cả kim cả cổ, tuy chính
thức chỉ một vợ chứ không đa thê như Lê Ðức Thọ. Tướng
Ðinh Ðức Thiện khác cả anh là Lê Ðức Thọ và em là Mai
Chí Thọ. Ðây là viên tướng chửi tục, nói nhảm nhất
trong binh lính của Hồ Chí Minh. Nếu Lê Ðức Thọ và Mai Chí
Thọ có tác phong quan cách như mẫu Võ Nguyên Giáp, ăn nói
bay bướm văn vẻ bao nhiêu, thì ngược lại, Ðinh Ðức Thiện
thô lỗ, cục cằn; về ăn mặc, đi đúng thì là mẫu của viên
đại tướng Nguyễn Chí Thanh, nghĩa là giản dị xuề xòa. Ðinh
Ðức Thiện bắt chước tướng Nguyễn Chí Thanh cả thói quen
giải quyết công việc, tính xục xạo xuống từng đơn vị. Như
có lần tướng Ðinh Ðức Thiện đi kiểm tra đột ngột một số
binh trạm, kho tàng ở vùng Quảng Trị, đến một binh trạm thì
viên thượng úy phụ trách binh trạm đi sang một đơn vị nữ
thanh niên xung phong chơi, ở nhà chỉ có một thượng sĩ trực.
Ðinh Ðức Thiện hỏi tình hình và viên thượng sĩ báo cáo
rành mạch các số liệu của binh trạm. Vừa lúc đó viên thượng
úy đi chơi về. Ðinh Ðức Thiện đã nhân danh tổng tham mưu
phó lột lon của viên thượng úy gắn cho viên thượng sĩ -
nhảy một lúc bốn cấp -, và lấy lon của viên thượng sĩ gắn
cho viên thượng úy - giáng bốn cấp. Câu chuyện này được
truyền nhanh như điện vào suốt các binh trạm hậu cần từ Bắc
đến Nam, đã khiến các hạ sĩ quan cố gắng nắm vững tình hình
binh trạm, hy vọng có ngày gặp Ðinh Ðức Thiện để nhảy cấp.
Còn các chỉ huy binh trạm thì ít ai dám rời binh trạm, tất cả
đều sợ viên tướng mắt ốc nhồi râu quai nón này. Vận
dụng tư tưởng Hồ Chí Minh - đương nhiên được Hồ cho
phép - tướng Ðinh Ðức Thiện đã có sáng kiến cất dấu
vũ khí, xăng dầu, quân nhu v.v... vào đền chùa, nhà thờ, bệnh
viện, trường học, khu chung cư của nhân dân. Như thế, nếu Mỹ
tiến công vào đó thì dân sẽ bị chết theo và phiá cộng sản
Hà-nội tha hồ tố cáo Mỹ ném bom bắn phá giết hại dân lành,
trẻ em; phá hoại bệnh viện, trường học, đền chùa, nhà thờ
v.v... Thí dụ như vụ ném bom vào bệnh viện Bạch Mai, vào trường
mẫu giáo ở Trạm Chôi (Hà Nội) v.v... vì thật ra những chỗ
đó đã được Ðinh Ðức Thiện để lẫn vũ khí, quân nhu.
Bệnh viện Bạch Mai bị sập một bộ phận, nhiều người bị chết,
trong đó có chị ruột của giáo sư khoa sử trường đại học
tổng hợp Hà-nội, là Trần Quốc Vượng, một bồi bút hoạt
đầu của cộng sản, đã bị Dương Thu Hương chửi khéo trong
Anh hùng tỉnh lẻ. Còn ở trường mẫu giáo ở Trạm Chôi
thì cả các cháu bé lẫn cô dạy trẻ, lẫn mẹ các cháu đi
thăm con sơ tán bị chết gần hai chục mạng trong đó có em nhỏ
vẫn hát trên đài (ở phiá Bắc trước 1975) bài : Bé
bé bằng bông Phóng
viên nước ngoài đã đến quay phim, chụp ảnh những nơi đó
và cả trong và ngoài nước Việt Nam đều chửi Mỹ, nhưng người
ta đã quên chửi tướng Ðinh Ðức Thiện và các cấp lãnh
đạo của hắn. Ðinh
Ðức Thiện là viên tướng ít về thăm vợ con. Những người
không biết chuyện thì khen tướng Thiện mẫn cán, lo việc quân
quên việc nhà. Sự thật không phải vậy. Nguyên nhân là do
tính thô bạo, cục cằn nên có lần Ðinh Ðức Thiện đã đánh
đứa con trai duy nhất của mình đến mức bị mù một mắt, điếc
một bên tai và trở thành điên điên, khùng khùng. Từ đó
Ðinh Ðức Thiện rất hãn hữu mới về nhà vì không dám nhìn
đứa con tàn phế do chính mình gây ra. Thô
bạo, cục cằn nhưng Ðinh Ðức Thiện cũng rất ma giáo và biết
lợi dụng người khác khá là tài tình. Thí dụ, sau 30-4-75 chính
Ðinh Ðức Thiện đã biết gọi tiến sĩ Nguyễn Văn Hảo làm
cố vấn kinh tế cho mình. Trong ban cố vấn còn có cả Chung
Ðức Mai. Và, tướng Thiện đã bày trò mở lớp nghiên cứu
chính trị cho trí thức miền Nam, có khả đủ các khuôn mặt sắc
nước của miền Nam cũ như phó thủ tướng Nguyễn Văn Hảo,
thẩm phán tối cao pháp viện Trần Thúc Linh, chuẩn tướng
Nguyễn Hữu Hạnh, dân biểu Ngô Công Ðức, Lý Quý Chung, Kiều
Mộng Thu (về sau là nhân tình của Xích Ðiểu - tức Trần Minh
Tước, từng là tổng thư ký Hội nhà báo của cộng sản Hà-nội),
Chung Ðức Mai v.v..., làm như trí thức miền Nam sắp có chỗ
đứng khả ái trong xã hội cộng sản ! Có biết đâu, đó
là bài bản đầu tiên mà Ðinh Ðức Thiện biểu diễn để
xem những trí thức đó thức hay ngủ, giữa lúc cộng
sản còn chưa hoàn toàn làm chủ được về trị an. Cái lớp
học mà một bên học sinh là các trí thức có hạng và
giáo sư chính là me-xừ Vũ Khiêu mới học hết cấp hai
phổ thông trung học; nguyên là giáo viên tiểu học của trường
miền núi Lạng Sơn (trước 1945). Sau 1945 vớ được cái ghế
chủ nhiệm Việt Minh của thị xã Lạng Sơn, và đến phong trào
Nhân Văn - Giai Phẩm (sau 1954) nhờ vào làm tà-lọt năng nổ
ở cửa Tố Hữu nên được lôi cổ lên cái ghế Viện trưởng
Viện mỹ học Marx-Lénine !!! Vậy mà cũng phải thảo luận, viết
thu hoạch tự xỉ vả bản thân và xỉ vả lẫn nhau. Một số bản
thu hoạch đầy ăn năn hối lỗi (đã chậm chấp nhận thân phận
nô lệ cho cộng sản) được trích đăng trên báo Ðại Ðoàn
Kết (Sài-gòn), như bài của thẩm phán Trần Thúc Linh, Kiều
Mộng Thu, Lý Quý Chung. Lớp học kết thúc, Ðinh Ðức Thiện
cho ra đời cái Hội trí thức yêu nước mà chủ tịch là vị
tiến sĩ quê ở Sa-đéc, viết báo khoe thành phần lý lịch rằng
bố đẻ làm nghề quét rác ở chợ thị xã Sa-đéc !!! Ô hô
! Thương hại quá thay cho ông tiến sĩ Lê Văn Thới !!! Ðinh
Ðức Thiện nổi tiếng nói tục và ngang bướng (chắc ỷ anh
em, họ hàng làm lớn) đến độ có lần cùng đi công tác
chung với Tố Hữu, ủy viên bộ chính trị kiêm bí thư trung
ương cộng đảng phụ trách ủy ban tuyên huấn trung ương, tướng
Thiện vẫn chửi lính nói tục, khiến Tố Hữu quê với thuộc
hạ. Tố Hữu lựa lời nói với tướng Thiện :Bao giờ
anh mới bớt nói tục hả anh Thiện ? Tướng Thiện cười
vào mặt Tố Hữu mà rằng :Bao giờ anh thôi làm thơ thì tôi
bớt nói tục. Tố Hữu bẻ mặt, đánh bài lờ. Và để
chứng minh tính cách độc đáo của mình, khi trở về qua Nam-Hà
gặp một cuộc họp báo của tỉnh, tướng Thiện cười khà khà
:- Tụi mày chỉ dám đăng thơ của anh Tố Hữu, còn thơ của
tao có báo nào dám đăng không ? Rồi
Tướng Thiện đọc luôn :
Thế gian nhất đẹp là l... Và
thấy cái ảnh của lão nghệ sĩ nhiếp ảnh Võ An Ninh chụp các
nữ xã viên đang hái chè trên đồi chè Ðào Giã (Phú Thọ)
tướng Thiện đề nghị nên chú thích vào tấm ảnh đó như
sau :
Em đi lên núi hái chè
Gặp thằng bỏ mẹ nó đè em ra
Nó bóp rồi nó lại xoa
Ngoảnh đi ngoảnh lại nó đút cái mả cha nó vào ! Tất
nhiên cả hội nghị cười hề hề, kể cả Lê Ðiền, bí thư tỉnh
ủy Nam-Hà, người đang chủ trì cuộc họp báo. Nhất
khôn là tiền, quả thật đó là sự mơ ước của tất cả
những tụi cộng sản chóp bu từ thời kỳ đó, cho đến sau
này là các Nguyễn Văn Linh, Ðỗ Mười, Võ Văn Kiệt v.v...
Ðương nhiên trong đó có ba anh em nhà Lê Ðức Thọ, Mai Chí
Thọ và Ðinh Ðức Thiện ! Thời
gian ở Sài-gòn sau 30-4-1975, tướng Thiện đã thường xuyên
đến tòa biệt thự của ông Ðức Âm, ở đường Gia Long để
chiêm ngưỡng kho tàng đồ cổ ở đó. Và, cuối cùng
thì gần như trọn vẹn đồ cổ của nhà ông Ðức Âm, chủ Ðại-nam
ngân hàng, lọt hết vào tay Ðinh Ðức Thiện ! Mặc
thì xuề xòa, nhưng tướng Thiện ăn và chơi lại hết sức xa
hoa, đúng kiểu của Hồ Chí Minh. Vốn tính thích đi săn, nên tướng
Thiện ra lệnh cho Tổng cục hậu cần cộng quân sản xuất những
loại đạn đặc biệt cho khẩu súng săn đặc biệt để đi săn
ngỗng trời, vịt trời trên sông Hồng. Tướng Thiện hay đi săn
với tướng Phan Trọng Tuệ, bộ trưởng giao thông và bưu điện.
Nhà riêng trần thiết như cung điện của vua. Ăn thì ngọc dương,
yến sào, bào ngư, gan gà thiến; rượu thì uống rượu ngâm
nhung, sâm cắc kè, rắn hổ v.v... hoặc huyết chim sẻ. Sau
cái chết của đại tướng Lê Trọng Tấn ít tháng thì tướng
Ðinh Ðức Thiện đột ngột lăn ra chết. Tin chính thống thì nói
tướng Thiện ngộ nạn khi đi săn. Nghĩa là bị một viên đạn
bắn vào đầu. Cách giải thích đó nghe có vẻ hợp lý vì tướng
Thiện là người hay đi săn. Nhưng nó không đầy đủ ở chỗ
ai bắn tướng Thiện ? Hay tự tướng Thiện bắn vào đầu mình
? Với cây súng săn dài gần hai mét đó sao ? Ngót
nghét bốn chục năm lăn lộn ngoài chiến trường mà không bị
thương vì bom đạn, thế mà cuối đời, trung tướng Ðinh Ðức
Thiện, bộ trưởng bộ dầu khí kiêm tổng tham mưu phó cộng
quân; kiêm chủ nhiệm tổng cục hậu cần cộng quân; là ủy
viên dự khuyết trung ương cộng đảng từ khóa 3 và đến khóa
4 là ủy viên trung ương chính thức trong số 101 ủy viên chính
thức của ban chấp hành trung ương cộng đảng, lại chết vì đạn
bắn... vịt trời. Ðúng
là quả báo nhãn tiền. Bởi cái sự thật mà cộng đảng
Việt Nam cố tình che dấu về cái chết của Ðinh Ðức Thiện
cuối cùng cũng lộ ra ngoài. Kẻ bắn chết tướng Thiện chính
là đứa con trai duy nhất của tướng Thiện. Ðứa con bị tướng
Thiện đánh mù mắt, hỏng một tai và trở thành khùng khùng
đó đột nhiên lên cơn điên, xách khẩu súng săn mà Ðinh
Ðức Thiện đang chuẩn bị đi săn vịt trời, bắn vào đầu Ðinh
Ðức Thiện, viên tướng thân cận của họ Hồ, có bề dày
tội ác với nhân dân và đất nước Việt Nam. Thiện mà ác
nên phải chết thảm khốc như vậy, lẽ trời thật là công bằng. T
Ư Ớ N G C A O
B Ồ I Quy
luật đối xứng dường như đúng trong mọi trường hợp, kể
cả những trường hợp đặc biệt. Tỷ như, ở miền Nam trước
1975 có tướng cao bồi thì ở miền Bắc cũng có một tướng
cao bồi. Có người cho rằng ở Việt Nam từ cổ chí kim, chưa
bao giờ có người cỡi ngựa chăn bò đàn, nên chữ cao
bồi đây không phải là anh chàng chăn bò theo tiếng Mỹ,
mà là theo tiếng Việt hoàn toàn, nghĩa là bồi cấp cao
hoặc làm bồi cho cấp cao. Cả hai nghĩa đều xử dụng
được tùy hoàn cảnh cụ thể. Tướng
cao bồi ở miền Nam thì lừng danh trên báo chí trong và
ngoài nước nhiều rồi. Cho nên bài này chỉ đề cập đến tướng
cao bồi của miền Bắc cộng sản. Ðó là thiếu tướng
Phùng Thế Tài, từng giữ cùng một lúc các chức vụ : tư
lệnh binh chủng phòng không - không quân, phó tổng tham mưu trưởng
cộng quân Việt Nam kiêm tổng cục trưởng tổng cục hàng không
dân dụng. Tướng
Phùng Thế Tài nguyên là người huyện Thường Tín (Hà-đông
cũ), cách trung tâm Hà-nội khoảng 25 km. Trước năm 1945, chợ
huyện Thường Tín rất là nhộn nhịp, sầm uất, có bán cả
trâu, ngựa và cả voi, cũng như một số thú dữ khác. Ngay
phố huyện cũng có một số nhà thổ, cô đầu. Cuối tuần, các
ông tham ông phán thường trốn vợ rủ nhau đi chơi cô đầu
ở chợ Thường Tín, an toàn hơn đi cô đầu ở Khâm Thiên,
vì sợ các bà vợ đến đánh ghen. Nhà văn Nguyễn Tuân, khi
còn trẻ, cũng hay lui tới cô đầu chợ Thường Tín giải sầu,
gợi hứng. Xuất
thân trong một gia đình nghèo, không nông, không công, làm các
nghề không rõ ràng ở xó chợ Thường Tín, cha mẹ Phùng
Thế Tài đã sớm bỏ các con lớn lên lay lắt quanh chợ. Vì
thế, Phùng Thế Tài là một dạng trẻ bụi đời ở chợ
huyện. Hơn mười tuổi đầu, Phùng Thế Tài bỏ nhà ra Hà-nội,
đến Ô quan chưởng ngồi xếp hàng chờ người đến mướn
về làm thằng nhỏ. Người đến mướn Phùng Thế Tài là một
bà vợ ông ký hỏa xa ở tỉnh Yên Bái. Máu bụi đời du đãng
nên Phùng Thế Tài không ở trong nhà ông ký hỏa xa ở Yên
Bái được bao lâu thì đã bỏ trốn lên tàu hỏa tìm đường
sang Vân Nam, bên Tàu, bám vào một gia đình tiểu thương người
Việt Nam có cửa tiệm ở thị trấn Mông Tự, thuộc tỉnh Vân
Nam, bên Tàu. Nhưng rồi, cái tính ngỗ ngược nẩy mầm từ xó
chợ huyện Thường Tín (Việt Nam) của Phùng Thế Tài khiến chỉ
ít lâu sau là phải bỏ nhà chủ ra chợ Mông Tự ăn xin. Chính
ở đây, Phùng Thế Tài đã gặp một người Việt Nam làm
nghề hớt tóc dạo, tên là Vũ Anh cưu mang đem về nhà nuôi
và nhận làm con nuôi. Thời kỳ đó nhà Vũ Anh đã có lần
là chỗ mà Hồ Chí Minh tá túc, do Hoàng Văn Hoan giới thiệu
đến. Hồ đã dạy cho Vũ Anh biết chữ quốc ngữ và đã có
nhận xét rằng Vũ Anh là người dốt nhất nước Việt Nam. Bởi
vì các bài vở Hồ viết để gửi vế Việt nam, như lời Hồ
nhận xét, hễ mà Vũ Anh đọc mà hiểu thì cả nước Việt
nam đều hiểu. Ấy thế mà sau này khi Hồ cướp được quyền
cai trị ở Việt Nam, Hồ đã trả ơn những bữa ăn Siếu mẫu
ở nhà Vũ Anh bằng cách cho Vũ Anh giữ chức thứ trưởng
thứ nhất bộ công nghiệp nặng kiêm bí thư đảng đoàn của
bộ !!! Vũ
Anh ngày ngày xách hòm đồ nghề đi khắp làng xóm ở Mông
Tự hớt tóc dạo kiếm ăn, còn Phùng Thế Tài từ tin mơ đã
ra chợ Mông Tự xem có ai mướn làm những việc vặt nhất
thời thì làm, như quyét dọn chỗ bán hàng, khiêng hàng. Ngày
nào không có việc thì cùng lũ trẻ bụi đời đánh đinh, đánh
đáo, ăn cắp vặt ở các vườn hoặc ăn xin các khách quen.
Năm tháng qua đi, Phùng Thế Tài đã trở thành một thanh niên
vạm vỡ và nổi tiếng liều mạng, dám đâm thuê chém mướn.
Một lần Hoàng Văn Hoan về Vân Nam phủ để tuyên truyền cách
mạng, cần có người bảo vệ để đối phó với đàn em
của ông Vũ Hồng Khanh (tức ông giáo Giảng) nên Vũ Anh sai
Phùng Thế Tài đi bảo vệ Hoàng Văn Hoan. Sự quen biết mới
này đã mở ra bước ngoặt mới cho số phận của Phùng Thế
Tài. Ðược Hoàng Văn Hoan giới thiệu, Phùng Thế Tài vào
họ trường quân sự Hoàng Phố của Tàu. Khi ra trường, Phùng
Thế Tài được đeo lon trung úy, làm đặc vụ, vì Tài bắn súng
rất giỏi. Với khẩu pò-khoọc trong tay, trong vòng 20 mét,
Tài có thể bắn bách phát bách trúng. Ðúng
thời kỳ đó, Hồ về biên giới Việt Nam để hoạt động. Và,
Hồ thường xuyên đi từ Tàu về Việt Nam và ngược lại.
Hoàng Văn Hoan đã giới thiệu cho Tài làm bảo vệ riêng cho
Hồ, nhưng không cho Tài biết rõ Hồ là ai, chỉ gọi là lão
đồng chí. Vì là trung úy đặc vụ của quân Tưởng nên Tài
bảo vệ Hồ đi trên nước Tàu rất thuận lợi. Không những
không bị lý dịch xét hỏi, mà Tài còn xách nhiễu các hào
lý để lấy rượu thịt ăn nhậu và cướp cả ngựa cho Hồ
cưỡi. Vốn máu du đãng, lại thấy Hồ chẳng có gì đáng kính
phục, lại hay bị Hồ bắt bẻ, Tài thường vặc lại Hồ và
cuối cùng Tài nhất định không chịu bảo vệ Hồ nữa. Vào
dịp năm 1945, khi chính quyền Việt Minh ở thị xã Làng Sơn hình
thành, Vũ Khiêu được cử làm chủ nhiệm Việt Minh của Lạng
Sơn, còn Phùng Thế Tài được cử giữ chức vụ ủy viên
quân sự của tỉnh. Và cuối năm 1946, Tài được biên chế
vào quân chính qui. Lần phong quân hàm đầu tiên, khi Võ Nguyên
Giáp là đại tướng tổng tư lệnh thì Phùng Thế Tài được
phong cấp đại tá. Máu du đãng, cao bồi vẫn vậy, Tài thường
xách ba-toong đánh lính và chửi lính. Tài rất ghét lớp lính
và sĩ quan có nguồn gốc học trò hoặc từ lớp trên trong xã
hội. Cái mặc cảm đó làm Tài cực kỳ hung hăng, thô bạo
với cấp dưới. Trong hội nghị quân sự năm 1951 ở Tuyên
Quang, Hồ đã gọi Tài đến trước mặt và hỏi : -
Chú là Phùng Thế Tài phải không ? -
Thưa Bác, vâng.
Tài vừa dứt lời thì Hồ cho Tài một bạt tai. Bị đánh,
Tài nổi khùng : -
Sao bác dám đánh tôi ?
Hồ nghiêm giọng : -
Chú chỉ mới đeo lon đại tá mà dám đánh chửi, hạ nhục
các đồng chí sĩ quan kế cận và chiến sĩ trong đơn vị. Nay bác
là chủ tịch nước, tát một đại tá như chú thì có gì là
lạ. Phải không ?
Tài im lặng. Hồ tủm tỉm cười hỏi tiếp : -
Chú giận bác lắm hả ? hãy nói thực đi.
Tài gật đầu. Hồ nói : -
Chú tự ái và xấu hổ nên tức giận. Thế thì những anh em
bị chú đánh chửi cũng có tâm trạng như chú bây giờ. Có
đúng không ?
Tài lại gật đầu. Hồ lại nói : -
Vậy từ nay chú có hứa với bác là không đánh chửi cán
bộ, chiến sĩ dưới quyền không ?
Tài đứng nghiêm : -
Thưa bác, tôi xin hứa. Phùng
Thế Tài chỉ hứa lèo cho qua chuyện. Máu cao bồi còn trong huyết
quản nên Tài vẫn tiếp tục đánh và chửi thuộc cấp. Còn
Hồ, tát tai Tài cũng chỉ là làm trò ảo thuật để tuyên
truyền cho bản thân, đặt ra các huyền thoại về mình mà thôi.
Cho nên Tài vẫn được Hồ giao cho những nhiệm vụ quan trọng,
tuy không lên lon. Thí dụ, Trần Quý Hai, là thiếu tướng, lại
là ủy viên dự khuyệt trung ương cộng đảng mà chỉ giữ chức
phó tổng tham mưu trưởng mà thôi. Còn Phùng Thế Tài, tuy chỉ
là đại tá, không nằm trong trung ương, nhưng lại vừa giữ
chức phó tổng tham mưu trưởng kiêm tư lệnh và chính ủy
binh chủng phòng không - không
quân, một binh chủng cực kỳ hiện đại và quan trọng của cộng
quân Việt Nam. Thật là một trời một vực so với loại đại
tá ba sao cò mồi, đi đâu cũng khoe biết nhiều và quan
trọng nhưng khổ nỗi chỉ là đệ tử kiêm lá bài của tướng
an ninh Dương Thông ! (từ sau 1976, quân giai trong cộng quân Hà-nội
bỏ cấp thượng tá 3 sao, từ trung tá hai sao lên thẳng
đại tá nhưng chỉ có 3 sao, vẫn bị lép vế với đại tá 4
sao). Thật
quả Tài đã không uổng công Hồ và bộ chính trị cộng đảng
tín nhiệm. Thí dụ trong vụ mấy thanh niên miền Nam bất mãn vì
bị đối xử bất công, đã cướp tỉnh Ninh Bình, giữ bí thư
và chủ tịch tỉnh cùng trưởng ty công an làm con tin. Tướng
Tô Ký được lệnh đem quân dẹp loạn, đã thuyết phục
số thanh niên đó đầu hàng và hứa sẽ khoan hồng cũng như
sẽ xem xét những khiếu nại của họ. Trên đường về gặp
Phùng Thế Tài. Tài cho đem tất cả số thanh niên đó ra bờ
sông Ðoan Vĩ (Phủ Lý) bắn chết hết. Tướng Tô Ký khiếu nại
lên cấp trên. Nhưng bộ chính trị cộng đảng ra mặt ủng hộ
quyết định cứng rắn của Phùng Thế Tài; và, cũng từ đó
ngôi sao chiếu mệnh của tướng Tô Ký, tư lệnh quân khu Tây
Bắc bị lu mờ; có lúc đã bị ngồi chơi xơi nước ở tòa
biệt thự lộng lẫy được xây dựng mới ở thị xã Hà-đông. Sau
đó lại đến vụ tân binh gốc Hà-nội, năm 1970, cướp đoàn
tàu hỏa trong dịp Tết nguyên đán, bắt nhân viên trên tàu
làm con tin, đòi có công bằng trong thi hành luật nghĩa vụ quân
sự. Vì khi đó con dân thì bị bắt lính, còn con em lãnh đạo
thì không. Và, nếu như có bị bắt lính thì không phải đi làm
bia đỡ đạn, mà để mặc áo lính đi học ở các trường
quân sự cao cấp ở Nga-xô hoặc các nước Ðông-âu, hoặc
học các trường đại học khác ở nước ngoài theo học bỗng
dành cho quân đội. Một lần nữa Phùng Thế Tài lại ra tay.
Tài dùng trực thăng đổ quân xuống phục kích ở ga Việt Trì
(Vĩnh Phú), dùng loa kêu gọi tân binh xuống sân ga đầu thú
sẽ tha tội. Gần hai trăm tân binh gốc Hà-nội xin đầu thú.
Phùng Thế tài khoan hồng như đã hứa bằng cách cho bắn
chết hết ở bờ sông Bạch hạc (Việt Trì). Thuộc cấp kinh
hoàng gợi ý rằng :Họ đã ra hàng ngay khi kêu gọi và lời
hứa khoan hồng thì sao ? Vả chăng họ trẻ quá, dại dột mà
thôi và giết như thế thì nhiều quá ! Phùng Thế Tài đã
đập gậy ba-toong xuống đất và quát thuộc hạ :- Ðây là ý
trung ương. Khoan hồng con củ c... Ð...mẹ, thiếu gì lính mà không
bắn cha nó đi cái lũ nứt mắt đã vô kỷ luật này. Ð...
mẹ thằng nào còn nói nữa tao cũng cho bắn luôn ! Có
người nghe chuyện đã vỗ đùi khen Phùng Thế Tài là tướng
ra tướng vì đã hết sức nghiêm khắc trong kỷ luật quân
sự. Nực cười rằng sự thực khác hoàn toàn. Ðó là câu
chuyện xẩy ra vào năm 1971, vừa đúng một năm sau ngày Phùng
Thế Tài ra lệnh bắn chết gần hai trăm tân binh vô kỷ luật
ở bến sông Bạch hạc (Việt Trì). Chẳng là con trai Phùng Thế
Tài cũng vừa bị bắt lính, đeo lon binh nhì trong tiểu đoàn tên
lửa đặt ở sân vận động Hàng Ðẩy, ngay trung tâm Hà-nội,
thuộc trung đoàn phòng không bảo vệ thủ đô Hà-nội, đang
chờ lên đường sang Nga-xô học về quân sự. Có máu lưu
manh, cao bồi, lại ỷ thế cha là tư lệnh binh chủng, hắn thường
bỏ ra ngoài đơn vị la cà bia bọt, chọc ghẹo đàn bà con gái,
đánh lộn. Một hôm giữa trưa hắn đòi ra trại đi công
chuyện. Viên đại úy trực ban không cho phép. Thế là hắn
về phòng lấy súng ra bắn chết gục viên đại úy trực ban
trên bàn làm việc. Mọi người giữ hắn lại và điện thoại
cho Phùng Thế Tài hay. Ngồi xe hơi đến sân vận động Hàng Ðẩy,
vừa thấy con, Phùng Thế Tài quất cho thằng con vô kỷ luật
bắn chết cấp trên vài ba-toong và lôi lên xe hơi bỏ đi.
Viên đại úy chết không nhắm được mắt. Còn thằng con vô
kỷ luật của viên tướng ra tướng đó bị đẩy qua
Nga-xô bằng chuyến máy bay của hãng Aéroflot sớm nhất để
thả bộ trên bờ sông Volga ngắm mông và ngực các cô gái
Nga phốp pháp, chờ ngày vào học một trường quân sự cao
cấp để sau này nối nghiệp cha. Còn
Phùng Thế Tài, vẫn cứ là đại tá phó tổng tham mưu trưởng
kiêm tư lệnh binh chủng phòng không - không quân. Và, đến
sau 1976 thì được gắn lon thiếu tướng kiêm thêm chức tổng
cục trưởng tổng cục hàng không dân dụng. * Qua
chân dung vài viên tướng cộng sản Hà-nội, có thể hiểu
thêm phần nào về tội ác của tập đoàn Hồ Chí Minh đối với
nhân dân và tổ quốc Việt Nam. Và, giữa cái lúc cộng sản
Việt Nam đang tung hỏa mù chiêu thức hòa hợp hòa giải,
chúng ta cần tỉnh táo ghi nhận ý kiến rằng :đừng nghe cộng
sản nói mà nhìn cộng sản làm đến lúc này vẫn còn có
giá trị là một lời khuyên sáng suốt để nhận diện các
loại cò mồi thì thọt như các bóng ma ra hải ngoại, làm cái
việc na ná như Ðinh Ðức Thiện và Phùng Thế Tài - nghĩa là
làm lợi cho cộng sản độc tài bằng mọi giá và làm hại
tất cả những người đã là hoặc may mắn chưa là nạn nhân
của cộng sản.
VIỆT THƯỜNG |