Nguyễn Ly Nhu
Năm 2000, Bộ Giáo
dục ở Việt Nam bắt đầu cho áp dụng chương trình tiểu học mới. Chương
trình này sẽ áp dụng trong cả nước cho những năm 2000, gọi tắt là "Chương
trình tiểu học 2000".
Từ những năm đầu
Năm 1996, Bộ Giáo
dục thành lập Ban Soạn thảo Chương trình tiểu học 2000. Ban soạn
thảo gồm 75 nhà khoa học, chuyên viên về giáo dục. Những người này
đang làm việc ở các trường đại học hoặc trong
các cơ quan chính phủ.
Mục tiêu của Ban
soạn thảo là soạn ra một chương trình tiểu học
mới sao cho phù hợp
với tình hình mới. "Mới" ở đây hiểu là "căn
cứ theo yêu cầu mới trong thời kỳ công nghiệp hóa hiện đại
hóa", nghĩa là đúng bản chất của các Nghị quyết Trung ương
Ðảng Cộng sản Việt Nam.
Chỉ tiêu mà "trên"
muốn Ban Soạn thảo phải hoàn tất là đổi mới, đổi mới nội dung 9
môn học bắt buộc và một số môn tự chọn, trong đó có tiếng Việt,
toán, đạo đức.
Theo tập quán các
chính sách khác là "thử nghiệm thử nghiệm đại thử
nghiệm" trước khi áp dụng. Chương trình tiểu học 2000 cũng đã
được... chơi thử trên nhiều tỉnh trong suốt hơn hai năm qua. Thử
xong, cho áp dụng
chương trình này trên cả nước vào niên khóa 2000.
Niên khóa 1997-98,
Bộ Giáo dục cho thử nghiệm môn toán lớp 1 cho khoảng 30.000 học sinh
ở năm tỉnh Hòa Bình, Quảng Ninh, Vĩnh Phúc, Hà Nội, Thanh Hóa. Niên
khóa 98-99, thử tiếp trên 50.000 học
sinh ở 10 tỉnh từ Yên
Bái cho đến Sài Gòn. Năm 99-2000 cho thử tiếp ở các tỉnh cáo nguyên
Trung phần. Tính cho đến năm nay thì Chương trình tiểu học 2000 đã thử
ở 400 trường tiểu học toàn quốc.
Cái mới nhất của
Chương trình tiểu học 2000 là giảm từ 14-15 môn xuống còn khoảng 10
môn.
Quá tải
Nói cho công bình
thì cũng nhờ báo chí liên tục "phản ánh" tình trạng quá tải
của chương trình học nên trong mấy năm qua Bộ Giáo dục mới có một
nỗ lực là rà soát lại số lượng môn học.
Như vậy thì phải kể
công báo chí về vụ xét lại này. Bởi vì: nền tảng làm việc và cách
quản trị của các bộ (không riêng gì bộ Giáo dục), là tùy theo dư
luận mà sửa sai, rà soát, điều chỉnh. Dư luận đi trước Nhà nước theo
sau. Thí dụ ngày hôm trước báo Thanh Niên đăng rằng "có dư
luận xây cây cầu không đúng tiến độ...", thì ngày hôm sau
cũng báo Thanh Niên đăng rằng "tiếp theo sau bài báo... Thủ
tướng đã gửi công văn..."
Trị nước như vậy
nghĩ cũng khoẻ!
Trong suốt đâu
chừng năm, bảy năm qua, những tờ báo ít nặng mùi giáo điều như Thanh
Niên, Tuổi Trẻ không ngớt đăng việc học quá sức của trẻ em tiểu
học.
Học sinh lớp 4, thí
dụ, sáng học bốn tiếng chiều học ba tiếng. Một ngày bảy giờ đồng
hồ. Tối về ăn cơm xong, lại cắp vở đến nhà riêng của cô giáo để
học thêm.
Việc học quá tải
gồm nhiều nguyên nhân. Thứ nhất không đủ phòng ốc, học sinh phải
học theo ca. Thứ hai thuộc về chỉ tiêu. Mỗi trường đều "phấn
đấu" đạt danh hiệu "tiên tiến", vậy là dồn
ép bằng mọi
cách để cuối năm
tổng kết, tỉ số học sinh lưu ban (ở lại lớp) cực kỳ thấp. Thứ ba là
tài chính. Có trường đặt thêm môn tin học, Anh văn. Tin học mua máy
computer về rồi không đủ tiền trả, nên ép học sinh
học nhiều giờ để thu
thêm học phí. Nhưng lý do thứ ba tương đối ít vì không phải trường nào
cũng có hai môn học thời thượng này.
Nguyên nhân chính
về tình trạng học quá là ở chính sách và... biến chứng của thị
trường tự do. Chính sách ấy tốt ở cái chỗ cầu toàn một cách cực
đoan (cho nên ngu xuẩn), là "trò ngoan thầy giỏi" (khẩu
hiệu), là "tiên
tiến", là "đậm đà bản sắc dân tộc" (khẩu
hiệu), là "chỉ tiêu". Cho nên trường lớp nào cũng
dùng mọi thủ thuật để đạt cho được danh hiệu kia.
Hồi đầu năm, báo
Tuổi Trẻ đăng tin: "Học sinh lớp 5 bị đưa xuống học lớp 4"
(Tuổi Trẻ 15/1/2000). Bản tin nói trường tiểu học Thanh Ða (Sài
Gòn) đã cho ba học sinh lên lớp 5, học được một tháng thì ba
em đó được đưa xuống
lớp 4!
Nguyên do? Ðưa lên
lớp 5 là thuộc chỉ tiêu. Trường tiểu học Thanh Ða, cũng như mọi
trường khác kể cả Trường Ðảng, có bệnh chạy theo thành tích. Mỗi
năm, Phòng Giáo dục - Ðào tạo ở mỗi quận đề ra chỉ tiêu hạn chế
mức không lưu ban với học sinh lớp 1, 2, 3; còn với lớp 4 và 5 thì chỉ
tiêu "lên lớp thẳng" phải cao. Trường Thanh Ða áp dụng
chỉ tiêu này, tự đề ra chỉ tiêu "lưu ban không quá 1.5%"
Vì thế nên ba học sinh xui xẻo kia dù sức học chỉ đáng ở lại lớp 4,
nhưng nhờ chỉ tiêu nên được đẩy... đại lên lớp 5. Thời gian một
tháng học lớp 5 của ba em đủ để hiệu trưởng báo cáo thành tích "lên
lớp thẳng" cho phòng Giáo dục Thanh Ða là "đạt chỉ
tiêu".
Báo cáo thành tích
xong, "ta" trở về hiện thực xã hội chủ nghĩa: Ðưa ba em
trở về lớp 4.
Trong xã hội chủ
nghĩa công bằng, vụ này bảo đảm không có khiếu kiện: Cha mẹ của ba
em sẽ không kiện mà càng phải dấu hàng xóm là com mình bị xuống
lớp. Sung sướng nhất là bà hiệu trưởng trường
tiểu học Thanh Ða, sung
sướng thứ hai là Phòng Giáo dục - Ðào tạo quận Bình Thạnh có thành
tích báo lên Thành. Thành có thành tích báo cáo trong cuộc họp...
Hội đồng Nhân dân. Thành vui mà huyện cũng vui, chỉ có nhân dân là
kém vui.
Còn biến chứng của
thị trường tự do là do nắm bắt được nhu cầu "tiên tiến",
thầy cô và thầy dùi, đã mạnh ai nấy ra thêm sách tham khảo dùng cho
học sinh tiểu học. Cứ một cuốn sách giáo khoa thì có khoảng gần
chục cuốn sách giảng giải về cuốn sách giáo khoa đó. Học sinh bị ép
một cách thiện nguyện là mua sách đọc thêm. Có thể nói một học
sinh trung bình ở Việt Nam mất 70% thời giờ để ở trường lớp và ngồi
trước những trang sách... Thánh hiền!
Học gia truyền
Nhưng còn một
nguyên nhân ít người nói là do "truyền thống hiếu học"
của người mình.
Cái truyền thống
đó ai cũng biết là chảy qua dài dài không biết bao nhiêu thời đại,
cho mãi tới thời đại nguyên tử và tin học thì nó vẫn cứ sống khoẻ.
Người Cộng sản
Việt Nam theo chủ trương độc tài độc đảng, và khéo làm sao cái chủ
trương đó nó lại hợp với ông Khổng tử. Vua là nhất, sĩ hàng đầu
nhưng vẫn ở dưới vua. Thế chữ vua bằng chữ "Bác", thế
là nhất.
Cho nên sau một
thời gian mạt sát ông Khổng tử, người Cộng sản bỗng thấy ông Khổng
lại hợp với chủ trương "nhất" của mình. Vậy là họ lai
rai, thong thả, từ từ "bơm" ông Khổng tử lên, bơm chữ
sĩ lên, xiển dương bằng cấp, xiển dương cái học truyền thống thuộc
làu kinh sử, coi cái đạo "trung" là nhất dù là ngu
trung.
Lẳng lặng không
biết từ bao giờ, chỉ nói riêng ở Sài Gòn, tự nhiên mấy năm gần
đây có kỳ thi gọi là "Giải Trạng nguyên Lương Thế Vinh".
Kỳ thi này cũng có Trạng nguyên, Bảng nhỡn, Thám hoa, tiến
sĩ đồng xuất thân.
Nghĩa là nhại y như các kỳ thi thời phong kiến.
Mới hồi đầu tháng
Ba này, chỉ riêng quận 1 ở Sài Gòn có trên 10.000 học sinh tham gia
Giải Trạng nguyên Lương Thế Vinh. "Quan chủ khảo" (may
thay không phải đồng chí Tổng bí thư) gồm 500 giáo
viên. "Sĩ
tử" gồm các học sinh tiểu học từ lớp 3 đến lớp 5. Nhưng đặc
biệt nhất là có cả... sĩ tử mẫu giáo và lớp 1, lớp 2 nữa.
Sau buổi sáng thi
tài, "kim bảng quải danh thì" gồm tên 8 Trạng nguyên, 8
Bảng nhãn, 8 Thám hoa và 83 ngài tiến sĩ.
Thoạt nghe thì kỳ
thi này chỉ có tính cách giải trí, không hại gì. Nhưng thực ra, nó đã
tiêm cái giá trị cổ coi trọng bằng cấp, và đề cao cách học thuộc
bài vào trong đầu những mầm non đất nước. Chính cái cách đề cao đó
nghiễm nhiên tạo thêm một áp lực lên cha mẹ, buộc trẻ em phải học
đêm học ngày mà hậu quả thực tế nhất, là, đến mươi năm nữa
phần lớn thiếu niên Việt Nam sẽ bị tật cận thị vì phải học tù mù
trong một đất nước xài điện nhiều hơn... đường dây 500KV.
Vẫn là một chuyển
biến tốt
Tuy tình trạng giáo
dục ở bậc tiểu học không có gì sáng sủa như vậy, nhưng cũng phải
nhìn nhận rằng nó vẫn có chuyển biến theo hướng tốt hơn.
Cái tốt thứ nhất
là do chính sự lo ngại của những người ở trong nước. Một chính sách
giáo dục tồi có tác dụng trực tiếp ngay đến con em họ, cho nên ngay
những người gián tiếp tham gia vào việc hoạch định chính sách giáo
dục cũng cố gắng thay đổi chính sách. Nếu không, nạn nhân sẽ là con
cháu của mình.
Cái tốt thứ hai là
Ðảng đã thấy sự tai hại của truyền thống theo đuổi một chính sách
ngu dân. Hậu quả nhãn tiền trước mắt Ba Ðình là tệ nạn xã hội trong
giới trẻ vị thành niên, là tụt hậu so với mấy nước
làng giềng. Cho nên Ba
Ðình chấp nhận một số cải sửa về giáo dục học đường.
Kết quả khả quan,
trên lý thuyết, đầu tiên là năm nay, chương trình tiểu học 2000 giảm
15% nội dung giáo dục. Nghĩa là các em sẽ có thêm tí thời giờ đi chơi
và phụ huynh bớt được ít tiền mua sách tham
khảo.
Nhưng vẫn còn là
chuyện lý thuyết. Vì ngay sau khi thông báo "áp dụng đại
trà" "Chương trình tiểu học 2000", thì có tin: Chưa có
sách Giáo khoa cho học kỳ 2.
Tin này do ông Lê
Ngọc Ðiệp, phó phòng Giáo dục - Ðào tạo Thành Hồ loan. Ông Ðiệp
nói từ đầu năm đã cho áp dụng Chương trình 2000 thì... đột nhiên phát
hiện học kỳ 2 chưa có sách giáo khoa môn toán và tiếng Việt. Ông
Ðiệp cũng nói ở Hà Nội hai môn này cũng thiếu sách giáo khoa. Và
theo ông thì "các trường phải tạm sắp xếp lại thời khóa biểu,
thay các tiết học bằng các môn khác". Nguyên nhân, cũng theo
ông Ðiệp, là do "Bộ Giáo dục triển khai chậm".
Như vậy tính từ năm
96, từ khi bắt đầu bàn cải đổi mới chương trình tiểu học đến khi
được áp dụng năm nay là vừa tròn 4 năm. Kể ra cũng không chậm.
Tôi có đứa cháu
đang học lớp 5. Nghĩa là năm 96 nó học lớp 1. Khi chương trình tiểu
học năm 2000 đem ra áp dụng thì nó sắp xong tiểu học.
Không biết là nó
hên hay xui.
Nguyễn Ly Nhu