|
CHÂN TƯỚNG ĐÀO DUY QUÁT
Dưới đây là bức thư của ông Vũ Minh Ngọc đang được tán phát ở Hà Nội lẫn trên mạng lưới internet, nhằm bày sự thật về ông Đào Duy Quát, hiện đang đảm trách chức vụ Phó ban Tư Tưởng Văn Hoá Trung Ương của đảng CSVN. Bức thư rất dài, được chia làm 3 phần: Phần đầu được gởi đến Trung ương ĐCSVN vào tháng 4 năm 1997 -- thời gian Trần Hoàn và Đào Duy Quát đang nắm giữ một số chức vụ trong ban Tư tưởng Văn hóa TƯĐCSVN. Phần hai là nội dung bức thư tố cáo Đào Duy Quát được gởi vào tháng 10 năm 2000, khi ĐCSVN đang chuẩn bị đại hội IX. Phần thứ ba là thói sờ mó phụ nữ và lấy vợ người của Đào Duy Quát. Dù công khai lên án Đào Duy Quát lẫn Trần Hoàn (tác giả bài Sơn Nữ Ca) kể từ năm 1997, nhưng cho đến nay ông Vũ Minh Ngọc vẫn chưa bị trù dập, cho thấy ông ta cũng có hậu thuẫn mạnh. Ông Ngọc cũng nhân danh cái gọi là "đạo đức của Bác Hồ" để phê bình Đào Duy Quát. Hà Nội, ngày 21 tháng 6 năm 2001 Lúc sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh thường nói: "Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội trước hết phải xây dựng con người xã hội chủ nghĩa, ý nói Đảng ta phải có những cán bộ đảng viên không chỉ có Tài mà phải có Đức và trước hết phải tự nguyện làm nô bộc cho Dân chứ không phải làm quan cách mạng, hoặc chỉ muốn đè đầu cưỡi cổ dân". Tiếc rằng những tiêu chuẩn này không ít cán bộ từ Trung ương trở xuống không đạt được yêu cầu. Tôi có trong tay khá nhiều tài liệu về những vị như thế này và rất mất công tìm hiểu sàng lọc để đưa ra được một nhân vật mẫu "Tài thì hèn, đạo đức phẩm chất thì suy thoái càng ngày càng biến chất, nhưng vẫn ngang nhiên chui sâu leo cao dưới sự nâng đỡ, ô dù của những người có chức có quyền". Đó là Tiến sĩ Đào Duy Quát, Phó Ban Tư tưởng Văn Hoá Trung Ương, được thể hiện dưới bài viết "Chân tướng Đào Duy Quát Phó Ban Tư Tưởng Văn Hoá Trung Ương". Xin thưa với các đồng chí, tôi dùng từ "Chân tướng" vì đây là sự thật và tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm về sự thật này, còn với Đào Duy Quát tôi không thể dùng từ đ/c vì những tư tưởng đồi truỵ sa đọa về phẩm chất, điển hình của một con người lấy thoả mãn tình dục để làm lẽ sống, lấy lạm dụng chức quyền để vinh thân phì gia mà các đ/c không thể tưởng tượng nổi khi được tôi trình bày cặn kẽ dưới đây. Vì vậy Đào Duy Quát không thể là đồng chí với tôi được, mặc dù Đào Duy Quát đang là một cán bộ do Trung Ương quản lý. Đây là việc của tổ chức với Quát còn tôi có thừa nhận hay không là quyền của tôi, vì ngày 20/4/1997 trong thư gửi Chủ tịch Quốc Hội Nông Đức Mạnh tôi có kiến nghị các đại biểu Quốc hội ở các Ban ngành, địa phương khi phát hiện trong cơ quan, đơn vị mình có những loại cán bộ không đủ tư cách phẩm chất, không có uy tín trước quần chúng thì Quốc hội nên có biện pháp xử lý. Trong thư này tôi có để cập đến Đào Duy Quát và Trần Hoàn vì tôi được biết Đào Duy Quát bị đưa ra khỏi chức Viện phó Viện nghiên cứu chủ nghĩa Mác Lê và Tư tưởng Hồ Chí Minh, còn Trần Hoàn thì bị đưa ra khỏi chức Bộ trưởng Bộ VHTT. Không ngờ cả hai vị này lại được xếp về Ban Tư tưởng văn Hoá TƯ, nên trong thư ngày 20/4/1997 ở trang 4 dòng 10 tôi có viết: Việc đưa Trần Hoàn và Đào Duy Quát vào cùng một rọ, tưởng là để đổ đi thì còn chấp nhận được, đằng này hai vị không có phẩm chất đạo đức, vô văn hoá, chuyên vun vén cá nhân, bất chấp kỷ cương phép nước lại về Ban tư tưởng văn hoá để uốn nắn tư tưởng cho những cán bộ, đảng viên vào loại bậc thầy của hai nhân vật này. Không có đạo đức mà lại đi lên lớp về đạo đức cho người có đạo đức thì là một chuyện ngược đời và không thể giải thích nổi trong công tác sử dụng cán bộ qua cái cơ chế hiện nay nó lại cứ ngược đời như vậy. Tôi mong rằng qua bài "Chân tướng Đào Duy Quát" sẽ giúp cho Tổng Bí Thư, Bộ Chính Trị và Ban Tổ chức cán bộ một bài học trong việc bồi dưỡng sắp xếp cán bộ như thế nào, nhất quyết không thể để những loại cán bộ cơ hội, không có phẩm chất đạo đức cứ ngang nhiên chiếm ghế, leo cao, hưởng thụ. Nếu cứ giữ nguyên cái nếp đó thì trước hết là chúng ta có tội với Bác Hồ sau là có tội với Dân. Để có cơ sở đánh giá về Đào Duy Quát và từ đó có thái độ về sử dụng con người này như thể nào, tôi xin trình bày như sau: Phần I: Trong 5 lá thư góp ý với Đại hộ IX, có lá thư thứ 4 gửi ngày - 25/10/2000 tôi đã tố giác Đào Duy Quát, vì tôi được biết Quát đang chạy trọt với các quan thầy để được nhảy vào Trung ương khoá IX này. Tại sao Đào Duy Quát với cương vị là Thường trực Phó ban Tư tưởng Văn Hoá Trung ương, là con ngài Đào Duy Tùng - ủy viên Bộ Chính trị, thuộc con ông cháu cha như vậy, muốn vào Trung ương mà tôi lại tố giác. Bởi vì trong thư tôi gửi đ/c Chủ tịch Quốc Hội Nông Đức Mạnh và Tổng bí thư Lê Khả Phiêu ngày 28/7/1998 (những người quan tâm đến thời cuộc gọi thư đó là bản Thất trảm sớ của Vũ Minh Ngọc). Với 7 vị mà tôi yêu cầu Bộ Chính trị cần xử lý trong đó có Đào Duy Quát lúc đó đang là Phó Ban Tư tưởng văn Hoá Trung ương... Quát đã có sai lầm nghiêm trọng là dựa vào thế lực của bố là Đào Duy Tùng để làm một cú đảo chính lật đổ GS Viện trưởng Đặng Xuân Kỳ, qua đó nếu chiếm được chiếc ghế Viện trưởng, đương nhiên Quát sẽ được Đào Duy Tùng giới thiệu vào Trung ương, như vậy là được cả chì lẫn chài. Để thực hiện cú đảo chính này, bố con Đào Duy Quát đã dựng ra sự kiện "Cuộc hội thảo về công tác xây dựng Đảng ở Thái Bình". Trong cuộc hội thảo này hai Đ/c: Trần Đình Huỳnh, Viện trưởng viện Xây dựng Đảng và Hoàng Chí Bảo, viện trưởng viện Chủ nghĩa xã hội khoa học được Tỉnh uỷ Thái Bình mời đến đọc tham luận. Kết thúc cuộc hội thảo các đại biểu đến dự của các tỉnh thành và ban ngành của Trung ương cùng đ/c Chu Dị, Bí thư Tỉnh uỷ Thái Bình đánh giá rất cao về hai bài phát biểu của hai đ/c Huỳnh và Bảo. Nhưng chỉ ít ngày sau, đ/c TBT Đỗ Mười nhận được báo cáo của đ/c Trần Đình Nghiêm, là tại cuộc hội thảo này hai đ/c Viện trưởng của Viện Mác Lê và Tư tưởng Hồ Chí Minh đã hạ thấp sự lãnh đạo của Đảng, chống lại chủ nghĩa xã hội và chủ trương của đ/c TBT Đỗ Mười định thành lập Ban cán sự Đảng Đoàn thì đ/c Trần Đình Huỳnh không tán thành. Lập tức theo đề nghị của đ/c Đào Duy Tùng, được sự chuẩn y của TBT Đỗ Mười, Viện Mác Lê và Tư tưởng Hồ Chí Minh phải tổ chức kiểm điểm ngay việc này. Nghiêm chỉnh chấp hành ý kiến của TBT Đỗ Mười, đ/c Viện trưởng Đặng Xuân Kỳ đã tổ chức cuộc họp kiểm điểm này ngay. Trước hết GS Đặng Xuân Kỳ yêu cầu hai đ/c Huỳnh vào Bảo báo cáo toàn bộ sự việc bằng văn bản. Một mặt cử hai đ/c Trần Thọ Chính và Bùi Công Trạng xuống Thái Bình gặp đ/c Chu Dị Bí thư Tỉnh uỷ để nghe và đánh giá hai bài phát biểu của đ/c Huỳnh và Bảo, còn tại Hà Nội thì nghe đ/c Nguyễn Phú Trọng đánh giá. Nói chung hai đ/c Chu Dị và Nguyễn Phú Trọng vẫn đánh giá rất cao về hai bài tham luận đó. Song đ/c Đỗ Mười chưa hài lòng vẫn chỉ thị cho đ/c Đào Duy Tùng tổ chức việc kiểm điểm lại lần thứ hai. Lần này GS Đặng Xuân Kỳ cho lấy thêm nhiều ý kiến của đại biểu các cơ quan trung ương có tham dự cuộc hội thảo này, trong đó có ý kiến của đ/c Nguyễn Mạnh Can, Phó Ban Tổ chức Trung ương. Ngoài việc hai đ/c Huỳnh và Bảo trình bầy lại, băng ghi âm tại cuộc hội thảo được mở, có thể nói đã dùng kính lúp để soi từng câu, từng chữ, từng ý. Các đại biểu có mặt vẫn đánh giá cao hai bài tham luận của hai đ/c Huỳnh và Bảo. Và cuối cùng một bản báo cáo đầy đủ tỷ mỷ được gửi lên TBT Đỗ Mười với nội dụng là về cơ bản hai đ/c Trần Đình Huỳnh và Hoàng Chí Bảo không có sai sót gì như lời tố giác của Trần Đình Nghiêm. Như vậy là cuộc đảo chính của bố con Đào Duy Tùng bất thành và Đào Duy Quát còn phải chấp nhận một sự thật cay đắng là không được nhẩy vào Trung ương uỷ viên khoá 8. Phần II: Đảng ta thường đánh giá cán bộ đảng viên qua lý lịch ba đời. Theo bài viết của Người lính già (có kèm theo đây) thì ông nội Quát là Đào Duy Lệnh thời Pháp làm Phó Tổng chuyên đi săn lùng các chiến sĩ cộng sản, tên Phó Tổng này đã cầm tù và vừa thổi vừa đuổi đ/c Trường Chinh và Hoàng Quốc Việt còn Đào Duy Tùng thì cầm gậy cùng bố đuổi theo, hy vọng bắt bằng được cộng sản, lập công với mẫu quốc (trích trong bài gửi Tiến sĩ Đào Duy Quát của Vũ Cao Quận). Thật đúng là cha nào con nấy. Không hiểu sau bằng con đường nào mà Đào Duy Tùng trở thành Uỷ viên Bộ Chính trị, rồi còn ngấp nghé ứng cử ghế Tổng Bí Thư. Vấn đề này có lẽ tổ chức cũng nên xem lại. Bây giờ đến con trai ông Đào Duy Tùng. Tôi chỉ xin báo cáo với các đ/c những vụ việc về Đào Duy Quát mà tôi có văn bản trong tay có nghĩa là trên cơ sở những bằng chứng rõ ràng, những sự việc có thật. Xin được mở ngoặc là tôi chưa tiếp súc với Đào Duy Quát bao giờ và cũng chẳng có oán thù gì với anh ta. Ngày 23/1/1995, Phó Bí thư Đảng uỷ Viện Mác Lê và Tư tưởng Hồ Chí Minh, Trần Thọ Chính, đã báo cáo với Bộ Chính trị và TBT như sau: 1/ Đào Duy Quát có lỗi sống buông thả, năm 93 - 94 được bạn là Quý, Giám đốc Công ty bia 333, mời đến chiêu đãi tại khách sạn. Quát ngồi kề với một cô gái trẻ ăn mặc hở hang, Quát bắt cô đó bón cho Quát ăn, trước mặt mọi người có hai đ/c cùng cơ quan chứng kiến, sau buổi chiêu đãi này Quát cho hai đ/c về trước để Quát và Giám đốc Quý làm nốt công đoạn 3 với các nữ tiếp viên. 2/ Trong dịp đi nghỉ ở Trà Cổ, Quát đưa một cô ở thư viện cơ quan đi theo. Cô này đã có chồng mà Quát vẫn ôm hôn cô ta tại buồng ngủ. 3/ Quát công khai nói với mọi người "Một tuần không có hai cái, tao không chịu nổi". Xin hỏi, Quát sống độc thân, thì hai "cái đó" với ai và ở đâu? 4/ Trong các buổi liên hoan ở các cơ quan, Quát thường chè chén bê tha, chả biết say đến mức nào nhưng gặp bất kỳ chị em nào Quát cũng ôm hôn rất khó coi. 5/ Khi học ở Liên Xô, Quát đã sống chung như vợ chồng với ca sĩ Lê Dung mặc dù Quát đã có vợ ở nhà. Quát lợi dụng Lê Dung để giải quyết sinh lý, thoả mãn tình dục, còn Lê Dung lợi dụng Quát để khi Quát về phép mua thu gom quần lót phụ nữ mang sang cho Lê Dung bán. Ngoài ra còn nhờ Quát nói với bố can thiệp cho Lê Dung từ Nga đi ra các nước khác để làm ăn. 6/ Khi mẹ Lê Dung chết, Quát đã đề nghị Viện trưởng đem vòng hoa đến phúng viếng với danh nghĩa là vợ chưa cưới. Nhưng cuối cùng Quát vẫn bỏ Lê Dung. 7/ Năm 95, đ/c Viện trưởng cử Quát đi Mỹ với đoàn của đ/c Lê Mai và Phạm Xuân Nam. Bản chất là con người thích gái, khi ngồi cạnh một cô gái Mỹ mặc váy ngắn, hở hai cái đùi trắng nõn nà. Bất kể là mình đang ở cương vị gì Quát đã hai lần sờ đùi cô ta. Nhiều đ/c trong đoàn nhìn thấy, khi về đã báo cáo với tổ chức. 8/ Năm 98, Quát cùng đoàn sang CuBa dự hội nghị liên hoan thanh niên. Trong một buổi họp đoàn, Quát ngồi cạnh một nữ phóng viên báo Sài Gòn Giải Phóng. Vốn xấu máu lại thích ăn của độc, cộng với cái bản chất dâm dê, bất kể với cương vị là phụ trách đoàn, Quát đã vuốt má cô ta, một cái giá phải trả, nữ phóng viên báo SGGP đã tát cho Quát một cái nổ đom đóm mắt. Việc này khi về nước chắc Quát không cấm được ai trong đoàn kể lại (xin kèm theo đây bài thơ "Trò hề" của tác giả Nguyễn Thanh Tân viết). Còn đây là ý kiến người vợ cũ của Đào Duy Quát khi được tin Quát bị tát: Ăn tát còn hơn mất củ hành Tóm lại mang danh con một vị Uỷ viên Bộ chính trị loại tầm cỡ, mang danh Phó Ban Tư tưởng Văn hoá, tại sao Đào Duy Quát bỏ mặc cho sự đòi hỏi về tình dục nó khống chế mình. Ở đây còn chưa nói đến những sự việc chỉ có một mình Quát biết. Thôi thì Quát đã không biết tự trọng coi việc chơi gái trên uy tín và danh dự của người cán bộ đảng viên thì đó là quan điểm và lối sống của Đào Duy Quát. Nhưng với các đ/c là những người quản lý Đào Duy Quát khi được quần chúng có trách nhiệm và báo cáo trung thực không có tý mảy may sợ sệt nể nang thì các đ/c nghĩ gì về việc cất nhắc đề bạt, sử dụng con người này. Tiếc rằng còn một bài mà tôi tìm chưa thấy để gửi kèm theo đây, chỉ nhớ có một câu tác giả viết: Nếu cứ để Đào Duy Quát ở Ban Tư tưởng Văn hoá thì chả bao lâu cả nước này sẽ thành nhà thổ. Rất mong TBT, Bộ chính trị, Chủ tịch Quốc hội và Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Đảng cần xem xét, đánh giá và có kết luận toàn bộ phần II này, vì nó nói lên phẩm chất và đạo đức của cán bộ. May mà hội nghị Trung ương 12 khoá 8 vừa rồi đã loại danh sách Đào Duy Quát, do quan thày đề cử vào Trung ương khoá IX. Vũ Minh Ngọc |
|