Theo Thời Báo 25/4/97
Theo Hứa Hoành, PNDD 12/1993
Ðồng bào miền Nam VN, ai cũng biết rằng CS chiếm được miền
Nam nhờ bịp bợm và khủng bố, "mặt trận giải phóng miền Nam"
không đại diện cho ai cả, chỉ là công cụ do CS dựng lên để
lừa bịp dư luận trong và ngoài nước, lừa bịp ngay các thành
viên của mặt trận này.
Từ "Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam" qua "Liên Minh Dân Chủ", rồi
đến "Chính Phủ Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam VN" đều là những
màn trình diễn bịp. Thành viên của 3 tổ chức trá hình đó
đều là những tên múa rối, bị điều khiển bởi những tên cán
bộ CS núp trong hậu trường. Các tổ chức trá hình trên là
những vở tuồng được soạn sẵn, các đào kép bị phỉnh gạt
đưa vào, phải đóng trọn vai của mình, nếu không sẽ bị thủ tiêụ
Tuy là thành viên của mặt trận, họ luôn luôn bị kìm kẹp (VC gọi
là bảo vệ), theo dõi, kiểm soát chặt chẽ. Hàng ngày chúng nhồi
nhét chính trị. Chúng tôi xin tường thuật quá trình lừa bịp
của CS qua các tổ chức bịp bợm ấy ở miền Nam do kỹ sư Hồ
Văn Bửu, từng là ủy viên của chính phủ lâm thời (ngang hàng Bộ
trưởng), hồi chánh năm 1970 kể lại. Tập hồi ký này không
xuất bản, chỉ dành cho các bạn thân của ông. Tôi may mắn được
đọc bản chính tập hồi ký đó, và được phép khai thác để
cống hiến độc giả. Hiện ông kỹ sư Bửu vẫn còn trong trại
tyï nạn Thái Lan. Chúng tôi xin trân trọng biết ơn ông Hồ Văn
Bửu đã kể lại những âm mưu, những thủ đoạn lừa bịp trong
hậu trường bọn CS ở miền Nam để độc giả thấy được sự
gian trá của chúng.
Ông Hồ Văn Bửu sinh năm 1932 tại Biên Hòa. Thân phụ là ông Hồ
Văn Tam, nhà giáo, sau khi hồi hưu làm chủ tịch hội đồng chủ
tịch tỉnh Biên Hòa 1962-1963. Năm 1948, ông Bửu qua Pháp du học
cùng chuyến tàu với Ðỗ Cao Trí, lúc dó qua Pháp học về nhảy
dù. Ông vừa là bà con vừa là bạn học với cố Ðại tướng
Ðỗ Cao Trí. Qua Pháp, ông Bửu theo học trường Bernard Palassy ở
Monpellier, sau dó lên Paris tiếp tục học và đổ kỹ sư Canh nông
năm 1958. Năm sau ông về miền Nam được chính phủ VNCH bổ
nhiệm làm phụ tá cho tiến sĩ Thái Công Tụng đang làm trưởng
bang Thổ nhưỡng Trường kỹ thuật nông nghiệp.
Kể từ năm 1964, ông thôi làm công chức ở Bộ canh nông, qua
làm chuyên viên khảo cứu cao su cho các đồn điền cao su Pháp ở
miền Ðông Nam phần. Trong những năm còn là sinh viên ở Pháp,
ông Bửu đã có cảm tình với VC vì bị tổ chức Liên hiệp Việt
kiều của bác sĩ Nguyễn Khắc Viện tuyên truyền. Lúc đó ở
Pháp, nhiều trí thức mới tốt nghiệp như ông, còn ngây thơ
chính trị, chưa hiểu CS là gì, đến khi có người tuyên truyền
về chủ nghĩa CS, họ thấy tốt đẹp, nên theo, rồi bị mắc lừa.
Cụ thể có bác sĩ Trương Công Trung tức Hai Ngọ, kỹ sư Phạm Tám,
kỹ sư Trần Văn Thiện, nghe lời đường mật của CS hồi hương
về Bắc. Nguyễn Khắc Viện vẽ ra trước mắt họ một chương
trình "về phục vụ đất nước sau chiến thắng Ðiện Biên Phủ"
với cả một tương lai rự rỡ. Về đến Hà Nội, các trí thức
ấy được bổ nhiệm dưới quyền những tay CS bần cố nông,
không biết chuyên môn. Hàng ngày, họ bị cán bộ nhồi sọ về
chính tri, kiểm thảo thường xuyên. Vì thuộc thành phần tiểu
tư sản, giới trí thức hồi hương này không bao giờ được
Ðảng CS tin cậy, cũng không bao giờ cho giữ chức vụ chỉ huy nào
cả.
Trường hợp ông Bửu có hơi khác. Khi làm chuyên viên cho Viện
khảo cứu cao su cho các đồn điền Pháp, ông có dịp tới lui
nhiều lần các đồn điền cao su nằm trong chỗ khuất vắng của
các tỉnh miền Ðông Nam phần, là nơi có du kích, cán bộ CS núp
lén hoạt động kể từ sau năm 1963. Thỉnh thoảng ông gặp họ,
nói chuyện, bị họ tuyên truyền rồi ngả theo cái gọi la "mặt
trận giải phóng miền Nam", công cụ của CS Bắc Việt mà ông
tưởng là tổ chức của...người quốc gia yêu nước, có khuynh
hướng độc lập, chống lại sự can thiệp vào nội bộ nước
nhà của Mỹ. Khi đã lọt vào tay CS rồi, thấy mình bị mắc lừa,
ông Bửu chỉ tìm cơ hội vượt thoát khỏi cái tổ chức bịp bợm
đó. Từ căn cứ của "chính phủ lâm thời" nằm sâu trên đất
Miên, ông Bửu nhờ một người dẫn đường, tìm cách trốn qua
Miên, bị cầm tù một thời gian, rồi bị trục xuất qua Lào. Ở
đây ông bị điều tra mấy tháng rồi giải giao cho chính phủ VNCH.
Cuộc vượt thoát khỏi nanh vuốt của bọn CS phải mất 6 tháng.
Sau năm 1975, ông bị bắt cầm tù cho đến cuối năm 1980 mới
được thả. Về Saigon, ông sống không có hô khẩu suốt 10 năm,
tìm cách vượt biên nhiều lần nhưng thất bại. Lần sau cùng,
ông đến được trại tyï nạn Thái Lan năm 1990. Mới đây, nghe tin
ông bị lọt sổ thanh lọc, chúng tôi thấy cách làm việc của Ban
thanh lọc người tyï nạn ở Thái Lan rất khó hiểu. Ông Bửu là
một nhân viên cao cấp của CS, chống đối chế độ, trở về
hồi chánh, rồi trốn thoát, bị tù đày, sau cùng vượt biên
nhiều lần mới tới được bến tự do, nhưng không được nhìn
nhận tư cách tyï nạn chính trị. Ông có đủ giấy tờ chứng minh,
hình ảnh báo chí ngoại quốc chụp khi ông công du Ấn Ðộ tố cáo
chế độ CS, thế mà vẫn bị đánh rớt. Không biết Ban thanh lọc
đòi tiêu chuẩn của người tyï nạn như thế nào mới gọi là hội
đủ điều kiện của người tyï nạn chính trị ?
* Phong Trào Hòa Bình, mở màn cho cuộc đấu tranh chính trị của
CS ở miền Nam :
Hiệp định Geneva 1954 có điều khoản qui định rằng 2 năm sau, sẽ
tổ chức một cuộc tổng tuyển cử để thống nhất đất
nước. Tại miền Nam, chính phủ Việt Nam Cộng Hòa biết rằng
nếu tổ chức bầu cử, miền Bắc sẽ gian lận, và chiến thắng.
Hơn nữa, viện lẻ chính quyền quốc gia không ký tên vào Hiệp
định Geneva, nên chính phủ miền Nam tự coi mình không bị ràng
buộc bởi những điều kiện trong đó. Năm 1956, Tổng thống Ngô
Ðình Diệm thông báo cho Chủ tịch Ủy hội Quốc tế Kiểm soát
Ðình chiến ở VN, lúc đó là Ðại sứ Ấn độ Christian Menon.
Ông này vốn thiên Cộng, đã tìm cách thuyết phục chính phủ VNCH
nhiều lần nhưng thất bại. Ðược tin đó, Hồ Chí Minh thất
vọng ra mặt, nhưng hắn đã có chuẩn bị trước, cài nhiều cán
bộ ở lại (từ 3000-5000 người) ngay khi ký Hiệp định Genevạ
Bọn CS Bắc Việt phát động một hình thức đấu tranh chính trị
mới : Ðó là nguyên nhân chào đời của cái gọi là "phong trào
đòi hòa bình và dân tộc tự quyết" ở miền Nam.
Ðể phát động phong trào này, trước hết, bọn cán bộ CS nằm
vùng bắt đầu hoạt động bí mật. Họ móc nối các trí thức
ngây thơ, những người kháng chiến cũ đã bỏ họ về thành sau
1954. Cụ thể là Tạ Bá Tòng, cán bộ trí vận CS tự là Năm
Thới, hoạt động bí mật để tạo sự bất ổn trong dân chúng.
Ðể mở đầu, Tạ Bá Tòng móc nối gia đình bác sĩ thú y Phạm
Văn Huyến, nguyên là Tổng ủy trưởng Di cư năm 1954, có nhiệm
vụ chuyên chở người tyï nạn từ Bắc vô Nam ! Gia đình ông
Huyến có một người con gái tên là Phạm Thị Thanh Vân, lại có
cảm tình với CS. Bà ta kết hôn với ông Ngô Bá Thành nên lấy
tên chồng để hoạt động trong hàng ngũ trí thức. Qua sự trung
gian của gia đình bác sĩ Huyến, Tạ Bá Tòng tiếp xúc với nhiều
trí thức bất mãn khác ở miền Nam, nhưng cũng không ưa CS. Tạ
Bá Tòng không bao giờ ra mặt. Từ trong tối, hắn chỉ thị cho
bác sĩ Huyến, bà Ngô Bá Thành đi móc nối các vị lãnh đạo tôn
giáo, các nhà báo, nhà giáo có uy tín để lập "liên hiệp hành
động" chống sự can thiệp của Mỹ.
Giai đoạn này, mục tiêu của CS là phát động một phong trào của
dân chúng đòi "Hòa bình và Tự quyết", có lúc báo chí miền Nam
gọi là "Phong trào Hòa bình". Mục đích sâu kín bên trong là yêu
cầu chính phủ VNCH thi hành Hiệp định Geneva, tổ chức Tổng
tuyển cử để thống nhất đất nước, để "mọi người dân
tự quyết lấy số phận đất nước và thể chế tương lai của
VN". Phong trào này còn hô hào tẩy chay người Mỹ can thiệp vào
nội tình miền Nam VN. Cán bộ CS chỉ đạo phong trào không bao
giờ ra mặt. Chúng núp lén để ra chỉ thị. Chúng tìm một số
gương mặt trí thức được quần chúng biết đến để lôi kéo.
Những người lãnh chỉ thị của CS mời các bạn bè, thân hữu,
vốn chỉ có cảm tình với nhau thôi, đến nhà hàng Thanh Thế để
ăn cơm. Tới nơi, mới biết chúng tổ chức họp báo và ra tuyên
ngôn đòi hỏi, yêu sách như đã nói trên. Phiên họp vừa mới
bắt đầu thì cảnh sát áp vào bắt đủ mặt (lời ông Bửu).
Ông Bửu cũng có dự phiên họp này nhưng đã lanh chân chạy thoát.
Hôm đó, "Buổi họp báo ngụy trang dưới hình thức buổi tiệc"
có những người sau đây :
- Luật sư Nguyễn Long
- Bà Ngô Bá Thành
- Bác sĩ Phạm Văn Huyến
- Kinh lý Ðào Văn Nhơn
- Hoạ sĩ Ðặng Văn Ký
- Kỹ sư Hồ Gia Lý
- Ký giả Cao Minh Chiếm
- Giáo sư Ðại học Văn khoa : Tôn Thất Dương Kyï...
Sau đó họ bị chính quyền VNCH đưa ra tòa xét xử. Những
người trong Ban Chấp hành bị 5 năm tù, những người bị mời ăn
tiệc, chỉ mới ký tên bị 6 tháng tù ở. Luật sư Nguyễn Long
trong Ban chấp hành bị 5 năm tù.
Ít lâu sau, chính phủ Ngô Ðình Diệm nhất định đưa 3 ông : Bác
sĩ Phạm Văn Huyến, Giáo sư Tôn Thất Dương Kyï và nhà báo Cao
Minh Chiếm được gọi là "3 ông hòa bình" trục xuất ra Bắc qua
ngã cầu Hiền Lương.
Khi hay tin "3 ông hòa bình" bị áp giải qua cầu Hiền Lương, VC
đã tổ chức một cuộc mít-tinh để đón tiếp và tuyen truyền.
Ðây cũng là một cuộc đấu tranh chính trị giữa 2 miền Nam
Bắc. Khi "Các ông hòa bình" được cảnh sát miền Nam dẫn độ
ra đến sông Bến Hải, có khuyên các ông một lần chót nên xin
ở lại để được khoan hồng, nhưng các ông đã lở leo lên lưng
cọp rồi, khó xuống được. Cây cầu Hiền Lương lúc đó sơn 2
màu khác nhau : phân nửa phía bên CS sơn màu đỏ, phân nửa bên
VNCH sơn màu xanh. Khi 3 ông hòa bình vừa bước qua ranh giới
phân chia Nam Bắc, công an VC chạy tới tiếp dón, giành các túi
xách của 3 ông để 3 ông rảnh tay đến dự cuộc mít-tinh do CS
tập trung dân chúng ở huyện Vĩnh Linh đến để tuyên truyền.
Cuộc mít-tinh này gọi là dân chúng tự động họp mít-tinh chaò
mừng 3 nhà trí thức yêu nước của miền Nam. Về sau, thân nhân
của một trong 3 vị ấy (xin giấu tên) nói rằng khi trở lại lấy
túi đồ, thì túi đồ đã bị lục soát, bị mất đi mấy bộ đồ
mới.
Sau đó, 3 ông hòa bình được dẫn đi thăm viếng các xí
nghiệp, nông trường và hợp tác xã ở miền Bắc để tuyên
truyền cho chính sách đoàn kết chiến đấu của VC. Số phận
của 3 nhà trí thức miền Nam này ra sao ?
Hết gia đoạn tuyên truyền rồi, cả 3 ông được đưa sang
Cam-bốt để tiếp tục làm công tác đánh lừa dư luận dân chúng
hải ngoại với đường lối mới, đòi "trung lập hóa miền Nam
theo chủ trương của Tổng Thống De Gaulle là trung lập hóa toàn
thể Ðông Dương". Trái lại, lúc này quốc trưởng Sihanouk không
đồng ý sự có mặt của 3 ông hòa bình trên xứ Chùa Tháp, nên
ra lịnh cho cảnh sát mời 3 ông đến yêu cầu rời khỏi lãnh thổ
Cam-bốt lúc nào thuận tiện nhất. Họ khuyên 3 ông làm đơn lên
quốc trưởng Sihanouk, để xin đi bất cứ nơi nào cũng được.
Riêng một mình giáo sư Tôn Thất Dương Kyï làm đơn xin ra Bắc,
được bố trí làm Tổng thư ký Mặt Trận Liên Minh Dân Chủ của
luật sư Trịnh Ðình Thảo sau này. Ðó là chức vụ hữu danh vô
thực, khiến ông chán nản, và bất mãn từ đó. Còn 2 ông Phạm
Văn Huyến và Cao Minh Chiếm thì xin qua Pháp, không bị VC lợi dụng
nữa.
"Phong trào hòa bình và Tự quyết" của CS bị thất bại. Nó tạm
lắng dịu một thời gian chờ cơ hội khác tái sinh dưới một
tổ chức khác để rù quến những con mồi ngây thơ khác, đó là
Liên Minh Dân Chủ của luật sư Trịnh Ðình Thảo.
* Liên Minh Dân Chủ của luật sư Trịnh Ðình Thảo :
Chế độ Ngô Ðình Diệm miền Nam sụp đổ là một nguy cơ cho
đất nước. Thời kỳ sau cuộc đảo chánh 1/11/1963, miền Nam rơi
vào tình trạng khủng hoảng lãnh đạo trầm trọng, khủng hoảng về
đường lối chiến tranh (quốc sách Ấp Chiến Lược đang có
hiệu quả, nhưng vì mặc cảm với chế độ củ, nên bãi bỏ để
lập Ấp Ðời Mới, Ấp Tân Sinh, đó chỉ là các hình thức vá
víu tạm bợ). Chế độ mới chỉ lo thỏa mãn tham vọng của mình
và lo trả thù những quân nhân, công chức có liên hệ với chế
độ cũ, làm thiệt hại đến tiềm năng chiến đấu chống CS.
Tất cả những điều đó tạo ra sự bất ổn chính trị, chia rẽ
và CS liền khai thác triệt để. Chúng đưa cán bộ xâm nhập
vào dân chúng miền Nam để tuyên truyền, móc nối với các thành
phần trí thức, tôn giáo. Nhiều trí thức trong "Phong Trào Hoà
Bình" lúc trước đã mãn hạn tù. Họ bất mãn chính phủ VNCH. Khi
CS chủ trương mở ra mặt trận tranh đấu mới thì họ sẵn sàng
tham gia, đó là "Liên Minh Dân Chủ" của luật sư Trịnh Ðình Thảo.
Lúc này Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đã chào đời, nhưng chỉ
đóng trong rừng. Cục R và mặt trận này cứ dời đổi địa
điểm tới lui 2 bên con sông nhỏ, làm ranh giới giữa Tây Ninh và
Kampuchea. MTGPMN ra đời mấy năm nhưng tỏ ra không hữu hiệu, nên
họ mới dựng ra cái gọi là "Liên Minh Dân Chủ", để lôi cuốn
trí thức tranh đấu ngay trong vùng chính phủ VNCH kiểm soát.
Trịnh Ðình Thảo là người miền bắc, sinh trong một gia đình có
tiếng tăm, cả thảy 4 anh em, đều đổ đạt, hay giữ chức vụ quan
trọng trong chính quyền Pháp thuộc. Người anh cả là Trịnh Ðình
Huyến, tốt nghiệp Trường Canh nông Hà Nội, là đốc công ở
Bạc Liêu, người anh kế tốt nghiệp Trường Công chánh, và
người em gái út gã cho một luật sư ở Hà Nội. Ông Thảo tốt
nghiệp tiến sĩ Luật khoa bên Pháp, về mở văn phòng luật sư
ở Saigon.
Buổi họp đầu tiên của Liên Minh Dân Chủ vào tháng 1/1964 tổ
chức tại nhà ông Kinh lý Ðào Văn Nhơn, đường Hàn Thuyên,
thẳng góc với Dinh Ðộc Lập. Lời ông Bửu :
"Trước ngày họp, tôi được tiếp xúc với một cán bộ VC tên
Tư Ðen mời tôi tới làm thư ký cho Liên Minh đó. Phản ứng
đầu tiên của tôi là từ chối, vì lẽ tôi đang ở trong tuổi
động viên, đi lính VNCH. Tư Ðen lý luận rằng, "Trong số thư
ký đó, cũng có Lý Chánh Trung và Nguyễn Văn Trung (giáo sư Ðại
học Văn khoa) cũng ở lớp tuổi của anh có sao đâu !" Tôi suy
nghĩ một lúc rồi cũng nghe theo lời của anh ta, để rồi hôm sau
tôi đến chỗ họp.
Tại nhà ông kinh lý Ðào Văn Nhơn, vào lúc 16 giờ, có mặt gần
như đông đủ hết các trí thức được mời. Kế tiếp, thẩm
phán Trần Thúc Linh, thuyết trình mục đích và yêu cầu việc
thành lập Liên Minh Dân Chủ. Sau khi Trần Thúc Linh kêu gọi anh em
đóng góp ý kiến, thì giáo sư Lý Chánh Trung mới đặt vấn đề
:
- Người ta mời tôi vào một tổ chức quốc gia mà trong chương
trình hành động không có đề cập đến vân đề chống CS, thì
vô tình chúng ta sẽ bị chánh quyền chụp mũ rằng chúng ta hoạt
động có lợi cho CS thì sao ?
Chỉ một mình Trần Thúc Linh trả lời rằng :
- Chúng ta là những người dân không bị CS cai trị. Chúng ta
không có cơ sở nào nêu lên vấn đề chống Cộng.
Cuộc họp gây cấn sắp đổ vỡ. Ðến giai đoạn bầu ban chấp
hành, thì ông Kha Văn Dưỡng, dân biểu khóa I của VNCH được
bầu làm chủ tịch. Các chức vụ khác như sau :
- Phó chủ tịch : Luật sư Trịnh Ðình Thảo.
- Tổng thư ký : Trần Thúc Linh.
- Phó Tổng thư ký
- Ủy viên : Bà Ngô Bá Thành.
- Nhà văn Thanh Nghị, Thiếu Sơn...
Sau cuộc họp, chủ nhà mới ăn tiệc thì tôi được rỉ tai rằng
:"Chỉ làm biên bản đưa về Cục R, chứ không đứng tên, tức là
VC có âm mưu sử dụng tôi (Hồ Văn Bửu) vào việc khác".
Chừng một tuần sau, tôi đọc báo được biết rằng con trai của
ông Kha Văn Dưỡng là Thiếu tá quân lực VNCH (1964) viết báo
đính chánh : Cha của anh được mời đi ăn tiệc, rồi tên ông ta
(Kha Văn Dưỡng) được đưa lên làm chủ tịch "Liên Minh Dân Chủ"
mà chính ông không biết. Một vài ông khác cũng viết báo đính
chính, cho nên liên minh này của VC chết ngay sau khi công bố danh
sách, và chính phủ VNCH cũng không bắt bớ ai cả.
Tuy nhiên qua hành động quá lộ liễu của ông Trần Thúc Linh,
hoạt động chống phá VNCH mà chính quyền không đủ chứng lý
để bắt ông tạ Vào một ngày nào đó của năm 1967, con trai ông
đang học năm thứ hai trường Ðại học Y khoa Saigon, bị 2 thanh niên
lực lưỡng từ bên ngoài, đột nhập vào trường Y khoa, bắt
ném qua balcon từ lầu hai xuống đất. Chú sinh viên y khoa năm
thứ hai này chết ngay tại chỗ. Ðó là hành động trả đủa của
ông Thiệu hay ông Kỳ gì đó (lời ông Bửu), cho nên công an VNCH
khỏi mất công đi tìm thủ phạm.
Sau lễ an táng con trai, ông Trần Thúc Linh có đăng báo cáo phó,
cám ơn các bộ trưởng và thân hào nhân sĩ đã chia buồn với
gia đình ông. Vả lại, khi thấy sinh mạng bị đe dọa, Trần Thúc
Linh không còn dám hoạt động cho CS nữa. Trái lại, hành động
ném lựu đạn giết chết luật sư Dương Trung Tín (anh ruột bà
Dương Quỳnh Hoa, theo CS) tại nhà ở Ðà Lạt đã thúc đẩy bác sĩ
Dương Quỳnh Hoa (KN : đang làm việc móc nối trí thức cho CS; Hoa
vào Ðảng CS khi còn học ở Pháp) chạy theo VC sau cuộc Tổng công
kích Mậu Thân của CS năm 1968. Luật sư Tín là người đã từng
mang thư riêng của Lê Duẩn gởi cho luật sư Nguyễn Hữu Thọ để
móc nối ông này tham gia MTGPMN vào năm 1960.
* CS sắp đặt cuộc tiếp xúc của trí thức miền Nam và Ðặc
sứ lưu động Mỹ :
Cuộc tiếp xúc này cũng là một đòn chính trị của VC, nói
thẳng cho Mỹ biết thái độ của trí thức thân Cộng miền Nam
muốn đuổi Mỹ, muốn Mỹ ngưng viện trợ, rút cố vấn, và không
can thiệp vào nội bộ miền Nam. Người Mỹ cũng tò mò, họ muốn
biết quan điểm ra sao của một số trí thức không ủng hộ chính
phủ VNCH hiện hữu, mà cũng chưa ra mặt hoạt động cho CS. Liên
Minh Dân Chủ thất bại, CS xoay qua một hình thức tranh đấu khác,
lợi dụng các nhà trí thức ngây thơ về CS. Ðây không phải là
một phong trào, mà chỉ là một cuộc trực diện đấu khẩu với
Mỹ, do CS chủ mưu từ trong bóng tối. Họ đâu có người trí
thức. Họ chỉ lợi dụng trí thức làm công cụ để họ đạt
được mục đích mà thôị Phần này chúng tôi ghi lại lời thuật
của ông Bửu.
Vào năm 1965, qua sự sắp xếp của CS, chúng tôi một số trí
thức có cảm tình với CS được đưa đến một nhà hàng để
gặp gỡ với Ðặc sứ lưu động của TT Johnson. Buổi tiệc này
dược tổ chức bí mật tại một phòng trên lầu 3 nhà hàng Á
đông trong Chợ Lớn. Ðúng giờ hẹn, chúng tôi dddến thì ông
Yamato đã có mặt một mình trong phòng khách, đang xem báo. Qua
lời giới thiệu của bà Ngô Bá Thành, chúng tôi chào hỏi xã giao
bằng tiếng Pháp. Ông Yamato mời chúng tôi vào phòng ăn. Bửa
cơm Tàu thịnh soạn được lần lượt dọn lên, không có ai uống
rượu cả, và đàm thoại tự do, không có máy ghi âm. Mục đích
của ông đại sứ này là đi nhiều nước, tiếp xúc với giới
trí thức và chính quyền sở tại để thăm dò ý kiến về việc
Mỹ trực tiếp tham chiến ở VN. Ông trò chuyện với người
ngồi kế bên. Rồi ông tự động xin đổi chỗ ngồi để tiếp
chuyện với từng người một. Ông hỏi tôi :
- Ông nghĩ gì về cuộc chiến tranh hiện nayï
Tôi đáp :
- Thưa ngài đại sứ, cuộc chiến tranh này không thấy chiến
thắng quân sự. Người Mỹ có phương tiện hiện đại và vũ khí
tối tân, nhưng không tiêu diệt được người du kích CS. Chúng
tôi đề nghị người Mỹ đình chiến để thương thuyết và rút
quân Mỹ đi thì sẽ có hòa bình. Bởi chiến tranh lâu dài chỉ gây
chết chóc cho "người dân vô tội".
Ông ta (Yamato) nói thêm :
- Các anh có tiếp xúc với bên kia (CS) không ?
Tôi (Bửu) trả lời không .
Ông Yamato nói :
- Hãy chờ đợi vài năm nữa sẽ chấm dứt chiến tranh.
Kế đó, ông chuyển ghế để ngồi gần người khác và tôi
không nghe ông hỏi gì thêm.
Chúng tôi gồm có luật sư Trịnh Ðình Thảo, bà Ngô Bá Thành,
thẩm phán Ðỗ Quang Huệ, thẩm phán Trần Thúc Linh, kỹ sư
Trương Như Tảng, kỹ sư Hồ Gia Lý, kỹ sư Tô Văn Cang (KN : một
cán bộ cao cấp của VC; người sau này chứng nhận sự đầu hàng
của Dương Văn Minh trong Dinh Ðộc Lập), bác sĩ Trần Văn Du, Kinh
lý Ðào Văn Nhơn, hoạ sĩ Ðặng Văn Ký và kỹ sư Hồ Văn Bửu.
Cuối cùng, ông đại sứ Yamato mới lên tiếng cho cả bàn tiệc
nghe rằng trước đây ông đã từng di Âu Châu, sang Ðông Nam Á,
tiếp xúc với các chính quyên địa phương, rồi trạm chót là VN,
để gặp gỡ các trí thức VN, trước khi ông về Mỹ báo cáo cho
TT Mỹ... Tiếp đó, ông đưa ra một quyển sổ yêu cầu mỗi
người ghi tên họ, tuổi tác và nghề nghiệp của mình. Cuôi cùng
ông vui vẻ đứng dậy chia tay từng người, và chúc sức khoẻ.
Ông yêu cầu mọi người kiên trì chờ đợi ngày hoà bình sẽ
đến VN không xa lắm đâụ
Cũng theo lời ông Bửu, lúc đó Mỹ chưa trực tiếp tham chiến
tại VN. Vài tháng sau, Mỹ đổ quân ào ạt vào Saigon và Ðà Nẵng.
Sau cuộc gặp gỡ đại sứ Yamato thì vài tháng sau, có một số
người Mỹ tìm gặp một số trí thức VN đối lập với chính
quyền VNCH. Một dịp tình cờ, tôi đến nhà ông Trịnh Ðình Thảo
ở Hạnh Thông Tây, Gò vấp, lời ông Bửu, đây là một vườn
xoài rộng 6 mẫu, ông Thảo cho xây một nhà đúc kiên cố, theo
kiểu nhà khách ở bịnh viện Cộng Hòa.
Chúng tôi ngồi uống trà dưới bóng mát của 3 cây xoài, trên
những ghế đá mài. Tôi được ông Thảo giới thiệu với một
người Mỹ nói tiếng Pháp, còn tôi được gọi là kỹ sư không
xưng tên. Sau lơi chào hỏi lịch sự theo xã giao Tây phương, chúng
tôi nói chuyện thoải mái với ông Mỹ này. Tôi nói :
- Nguyện vọng của chúng tôi là yêu cầu Mỹ rút quân để vấn
đề chiến tranh này cho người VN giải quyết với nhaụ
Người Mỹ đáp :
- Nếu quân đội Mỹ rút đi, thì CS sẽ chiếm miền Nam.
Tôi nói tiếp :
- Nếu CS có thắng thì chúng tôi hợp tác với họ trong hòa bình,
không còn bắn giết nhau nữa, người dân Việt Nam mới sống yên
ổn, sinh hoạt bình thường, không còn lo sợ chiến tranh.
Người Mỹ này đứng dậy, lấy khăn lau mồ hôi trán, rồi chậm
rãi đáp :
- Nếu CS vào Saigon, thì sẽ bắn giết lực lượng VNCH. Saigon sẽ
thành biển máu lửa. VC sẽ bỏ tù hết các ông.
Tôi đáp ngày :
- Chúng tôi là dân sự, không chống đối họ thì họ sẽ trọng
dụng chúng tôi, nhất là chúng tôi là những chuyên viên về kinh
tế, kỹ thuật, có thể phục vụ cho đất nước bất cứ lúc nào
cũng được.
Ông Mỹ nói :
- Ông còn ảo tưởng lắm ! Người CS có đường lối độc tài
của họ, không sử dụng người trí thức đâụ Họ sẽ tiêu diệt
giai cấp bằng cách quốc hữu hóa tài sản của người dân, biến
con người thành công cụ sản xuất, nhằm bảo vệ giai cấp lãnh
đạo của họ, được gọi là giai cấp công nhân thất học đó.
Tôi có cảm tưởng khinh thường ông Mỹ này, vì tôi cho rằng ông
đi tuyên truyền chống cộng như con vẹt.
Tôi đáp :
- Xin lỗi ông, tôi không tin !
Trong khi đó, trước sự chú ý của nhà văn Thanh Nghị, Hoàng
Trọng Quỳ, ký giả Hoàng Trọng Miên, bà Ngô Bá Thành, kỹ sư Trần
Văn Quyến, ký giả Thiếu Sơn, kỹ sư Hồ Gia Lý...thì ông Thảo
cắt ngang lời nói của tôị Ông nói :
- Cháu còn trẻ nên còn hăng đấy.
Ông Mỹ cười và quay sang bà Ngô Bá Thành ngồi kế bên nói
chuyện một lúc. Rồi ông nói rõ lập trường của Mỹ như sau :
- Người Mỹ sang VN chiến đấu vì lý tưởng tự do và bảo vệ
tự do cho dân tộc VN. Với tư cách một người trí thức Mỹ,
tôi tin rằng số đông trí thức VN đều có du học ở phương
Tây, sẽ hiểu biết được thực tâm của chính phủ Mỹ, để không
chống đối Mỹ tiến hành chiến tranh ở VN, nhằm ngăn chặn làn
sóng sẽ do Trung quốc đang muốn bành trướng sang VN và Ðông Nam
Á. Trong dịp này, CS núp dưới chiêu bài "giải phong miền Nam",
để rồi sau khi chiếm được VNCH, họ sẽ thôn tính luôn cả Lào
và Kampuchea.
Qua cuộc tiếp xúc này, tôi được biết ý định của Mỹ, nhưng
tôi vẫn xem Mỹ là kẻ xâm lược VNCH, vì lẽ "người dân có kêu
Mỹ tham chiến đâu" ! Tự nhiên người Mỹ vào thay thế người
Pháp sau Hiệp định Geneva 1954 và cai trị chế dộ VNCH xuyên qua
các chính quyền do Mỹ dựng lên. Sự có mặt của người Mỹ như
chủ nhân ông, không có chính nghĩa. Ðối với lương tri con
người, mặc dù chính quyền Mỹ đã tốn rất nhiều tiền, và
thanh niên Mỹ phải bỏ mạng ở chiến trường VN. Bởi vì nếu CS
xâm lược thì nhân dân miền Nam có quyền tự vệ và đánh
đuổi CS ra Bắc Việt Cũng bởi vì quốc sách Ấp Chiến Lược
của VNCH đang tỏ ra hữu hiệu thì Mỹ lại thay đổi chính sách
chống Cộng !
* Hoạt động của "Chính phủ Lâm thời Cộng Hòa Miền Nam Việt
Nam" :
Sau khi MTGPMN không còn hữu hiệu nữa, CS giải tán để lập
thành "Chính phủ Lâm thời Cộng hòa Miền Nam VN". Bác sĩ Dương
Quỳnh Hoa từ Ban Y tế qua làm Bộ trưởng Y tế. Các ông trong Ban
tuyên huấn mặt trận thì trở thành Bộ trưởng Thông tin hay
Giáo dục. Các ông già như ông Trịnh Ðình Thảo, Lê Văn Giáp, Lâm
Văn Tết ra Bắc lánh nạn. Vợ chồng Thiên Giang, Trần Kim Bảng ra
Bắc để qua Ðông Ðức chữa bệnh. Lâm Văn Tết là kỹ sư, có
chân trong Thượng hội đồng quốc gia, thành lập sau khi lật
đổ chính phủ Ngô Ðình Diệm. Tết được Trần Bạch Ðằng móc
nối theo CS.
Sau khi chính phủ ma này được dựng lên thì nó được lệnh của
CS Bắc Việt tổ chức đi thăm hữu nghị chính phủ Hoàng gia
Kampuchea. Trong buổi họp, đại diện chi bộ đảng là Huỳnh Tấn
Phát tiết lộ cấp trên chỉ định "chị Bảy Hồng", tức bác sĩ
Dương Quỳnh Hoa, tham gia phái đoàn của chính phủ do Huỳnh Tấn
Phát cầm đầu. Trên thực tế, phái đoàn này gồm toàn thể
cán bộ cao cấp của Ðảng CSVN, chỉ có 2 người của "chính phủ
cách mạng lâm thời" như kể trên. Phái đoàn được dự trù tự
động đến thị xã Swayrie^ng thì xe chính quyền Kampuchea đón
rước đưa về Phủ Thủ tướng cho Lon Nol tiếp đón. Sau nghi lễ
tiếp đón ở Dinh thủ tướng, Lon Nol, thủ tướng chính phủ
hướng dẫn phái đoàn "chính phủ cách mạng lâm thời" đến hoàng
cung ra mắt thái tử Sihanouk và hoàng hậu Monique. Tối lại, phái
đoàn được mời dự tiệc và nghỉ đêm tại nhà khách của hoàng
cung. Qua hôm sau, Huỳnh Tấn Phát, Dương Quỳnh Hoa, Hoàng Bích Sơn
và Nguyễn Văn Hiếu được Sihanouk hướng dẫn đi tham quan các
cơ sở văn hóa của kampuchea như Chùa Vàng, Chùa Bạc và vài cơ
sở kinh tế trong thành phố Nam Vang. Trong khi đó, phái đoàn
chuyên viên kinh tế giữa 2 chính phủ làm việc với nhaụ
Cụ thể như VC cần mua 90,000 tấn gạo, nhưng VC ký hiệp định mua
của Kampuchea 60,000 tấn thôi, vì lẽ VC cảnh giác rằng chính phủ
Kampuchea có thể lật lọng thì CS sẽ ở vào thế bí. Còn 30,000
tấn gạo kia thì sẽ giữ bí mật để mua gạo chợ đen của dân
chúng Miên tự động chở xuống biên giới Việt-Miên bán cho cơ
quan hậu cần của VC. Qua 3 ngày viếng thăm chính thức Kampuchea,
"chính phủ cách mạng lâm thời" muốn mua lòng Sihanouk, nên biếu
cho Kampuchea 5 hòn đảo của VN đối diện với thành phố Kép của
Kampuchea. 5 hòn đảo này nguyên là chủ quyền của VNCH, có dân cư
VN đang sinh sống và VC biếu không cho Kampuchea để lấy lòng
Sihanouk, nhờ y cho phép chỡ vũ kh í từ Kompongsom lên biên giới
Việt-Miên theo giá biểu 4000-5000 riel một tấn.
Nói về sự lãnh đạo của đảng CS, thì trong phái đoàn này có
Hoàng Bích Sơn của Bắc Việt là người trực tiếp đưa ra
đường lối và chủ trương của đảng, vì lẽ Sơn là người với
danh nghĩa thư ký của MTGPMN, nhưng lại lãnh đạo trực tiếp
Nguyễn Hữu Thọ trong thời kỳ chiến tranh VN. Còn tại "Phủ chủ
tịch" của "Chính phủ Cách mạng Lâm thời" thì tên Tư Dũng là Bí
thư đảng đoàn của Phủ chủ tịch, tức là lãnh dạo luôn cả Huỳnh
Tấn Phát trong mọi sinh hoạt. Còn ở Tòa Ðại sứ VC ở nam Vang,
thì tên Ba Dũng là Ðệ nhất bí thư Toà Ðại sứ, lãnh đạo Ðại
sứ Nguyễn Văn Hiếu, măc dù Nguyễn Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát và
Nguyễn Văn Hiếu đều là đảng viên, nhưng không thuộc thành
phần công nhân và bần cố nông vô sản, nên không được quyền
lãnh đạo theo chủ trương của Ðảng CSVN. Tôi nói rõ như vậy
để chứng minh rằng CSVN không bao giờ sử dụng khả năng của
người trí thức. Nếu người trí thức đó do chế độ tư bản
đào tạo mà đứng được trong hàng ngũ CS thì có 2 lẽ : một là
đảng viên kỳ cựu cở Nguyễn Khắc Viện và Huỳnh Tấn Phát, đã
lỡ phóng lao thì phải theo laọ Nhưng sau này, Nguyễn Khắc Viện
cũng bị thất sủng rồi; thứ hai là các trí thức cơ hội, chế
độ nào cũng hùa theo để kiếm ăn cở Nguyễn Xuân Oánh, Nguyễn
Ngọc Hà, Ngô Bá Thành, Lý Chánh Trung,...
Sau khi kết thúc việc viếng thăm chính thức kampuchea, Lon Nol
đích thân đưa phái đoàn "chính phủ cách mạng lâm thời" của VC
từ Nam Vang về biên giới Việt-Miên. Tại biên giới này, nhờ
con sông Saigon chia dôi 2 nước, VC chuẩn bị sẵn xuồng để băng
qua sông. (chỗ hẹp nhất phía trên đó như 1 dòng suối) ở đoạn
hẹp nhất để trở lại căn cứ VC trên đất Kampuchea. Trong dịp
này, Hoàng thân Sihanouk có biếu cho "chính phủ cách mạng lâm
thời" 16 tấn khô cá, gọi là món quà hữu nghị Khmer-VN.
Từ đất Miên băng qua sông, tưởng là qua lãnh thổ VN cũng rất
thực tế. Có lần, ký giả Burchette, 2 giáo sư y khoa người Pháp
tên là Can và Cre'vin và Ðại sứ Raoul Castro của Cuba từ Nam Vang
đến vùng VC có nhiệm vụ gì đó, cũng bị VC đánh lừa bằng
cách cho xuống xuồng băng ngang qua sông, đi một đổi thật xa,
lên tới nguồn sông Saigon, rồi băng trở lại chỗ hẹp nhất như
băng qua suối để đi về căn cứ VC trên đất Miên mà họ
tưởng rằng căn cứ đó ở miền Nam VN. Nhờ những thủ đoạn
vặt như vậy mà CS mới tuyên truyền bịp dư luận ở ngoại
quốc, và căn cứ trên đất Miên không bị tiêu diệt bởi lực
lượng VNCH. Ðiều đó chứng tỏ VC không thành thật ngay với
cán bộ của mình, lẫn đồng minh.
Trong một dịp trò chuyện với bác sĩ Nguyễn Văn Thủ và bác sĩ
Trần Hữu Nghiẹp năm 1969 tại "phủ chủ tịch Chính phủ cách mạng
lâm thời", 2 anh này nói với tôi rằng 2 anh có nhiệm vụ đi
rước khách nước ngoài kể trên tại bờ sông biên giới. 2 anh
hướng dẫn khách nước ngoài lên bờ bên này, đi rất xa nhưng
khi lên ngọn suối băng trở lại thì giáo sư Cre'vin nói rằng,
"Tôi có cảm tưởng là tôi trở lại đất Kampuchea". Anh bác sĩ
Thủ liền đáp :
- Xa đất Kampuchea lắm rồi.
Tất cả đều cười hả hê vì đi quá xa, qua trảng thì sợ máy
bay xạ kích tự do nên cũng thắm mệt, không nhớ phương hướng
gì cả. Trên thực tế, căn cứ của Ban Dân Y chỉ nằm cách chỗ
xuồng đậu 500m trên đất Kampuchea, tức là khỏi cần qua sông
cũng đi tới rất mau lẹ thôi !
Tôi và anh Trương Như Tảng có đến căn cứ này dự lễ mãn
khóa đào tạo 200 bác sĩ y khoa do bác sĩ Trần Hữu Nghiệp mời.
Trong số sinh viên y khoa, tôi để ý một nhóm nữ sinh người Hoa,
không thạo tiếng Việt mà cũng đi học. Ðó cũng là đường lối
chính trị lừa bịp của CS, khích lệ người Hoa tham gia mặt trận
chống Mỹ. Ðó là lời tiết lộ của cô Phùng Ngọc Anh, 21 tuổi,
bị nhốt tại Tổng nha Cảnh sát VNCH sau khi bắn lính Mỹ bằng cả 2
tay cầm 2 cây súng nhỏ, giữa thành phố Saigon. Cô là người Hoa
Chợ Lớn, bị quân cảnh bắt tại hiện trường, nhưng đưa qua
Cảnh sát Quốc gia điều tra không ra manh mối.. Ðêm đầu tiên
của trận Mậu Thân 1968, cô bị đem thủ tiêu mà không chết. Cô
được xe cứu thương đem về Nhà thương Chợ Rẫy thì công an
phát hiện, đem biệt giam bỏ luôn không chữa và không cho ăn
uống. Nhưng có một sinh viên người Việt ở lứa tuổi của
cô, vận động anh em tù gởi thuốc trụ sinh vào cho cô uống và
đem cơm cho cô ăn. 2 tháng sau, cô lành bệnh vì bị một lằn
đạn xuyên qua mông đít.
Sau này tôi xem báo biết cô ta bị kêu án 20 năm tù và bị đày ra
Côn Ðảo. Ðến năm 1973 khi được trao đổi tù binh, cô được
đưa về Hà Nội. Lần cô bị đem thủ tiêu năm 1968 có 2 người
khác nữa là Lê Thị Riêng và Trần Văn Kiểu. Cả 3 người bị
bắn ở đường Hồng Bàng, trước Trường Cây Maị Riêng cô
Phùng Ngọc Anh đã may mắn bị đạn nhưng không chết. Trong hội
nghị Paris chấm dứt chiến tranh VN, VC tố cáo hành động này của
VNCH, rồi qua lời trình bày của Ðỗ Thị Duy Liên (vợ Trần Bạch
Ðằng), là người đồng cảnh với Phùng Ngọc Anh, hội nghị Paris
bị VC tẩy chay một tuần lễ để phản đối VNCH. Ðó là năm
1969.