|
Thư gửi Quốc Hội
Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Kính
thưa Quốc Hội, Chúng
tôi, Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo Cự, là những người cầm
bút, xin bày tỏ với Quốc Hội một số ý kiến. Trong
các ngày 28 và 31.3.1997, chúng tôi lần lượt được công an thành phố
Ðà Lạt mời tới để gặp sĩ quan của Sở Công An tỉnh Lâm Ðồng. Sau gần
ba tiếng đồng hồ căn vặn đủ điều về các bài viết, về các bài trả
lời của chúng tôi công bố trên các báo, đài nước ngoài, và sau khi
chúng tôi đọc một đoạn trong Quyết Ðịnh số 893 ngày 20.7.1992 của Bộ
Văn Hóa Thông Tin, các sĩ quan công an đã yêu cầu chúng tôi ký vào
một văn bản về việc “đình chỉ hành vi vi phạm pháp luật”. Tại biên
bản, chúng tôi đã khẳng định nội dung các bài viết, bài nói của
chúng tôi, không liên quan gì đến việc vi phạm pháp luật. Qua
thực tế, các buổi bị buộc phải làm việc với công an, chỉ vì các
điều mình viết và nói, chúng tôi đề nghị Quốc Hội gấp rút rà soát
lại các văn bản luật và giới luật liên quan đến Dân Quyền và Nhân
Quyền trong lãnh vực tư tưởng và ngôn luận. Quyết
định 893 ngày 20.7.1992 của Bộ Văn Hóa Thông Tin quy định ở điều 3 như
sau: “Những văn hóa phẩm có danh mục dưới đây, trước
khi xuất (ra nước ngoài) phải có văn bản xét duyệt đồng ý của Thủ
Trưởng cơ quan ngành chủ quản ở cấp Bộ (ở Trung Ương) hoặc ở cấp
Tỉnh (ở địa phương) có thẩm quyền quản lý nội dung văn hóa phẩm đó,
cơ quan văn hóa có cấp phép để làm thủ tục hải quan: Nhóm A: Chính là tại cơ quan công
an thành phố Ðà Lạt hôm ấy, lần đầu tiên, chúng tôi mới được biết
tới một quy định như thế của Bộ Văn Hóa Thông Tin, liên quan đến
công việc của mình, và của giới cầm bút nói chung! Chúng tôi rất đỗi ngạc
nhiên trước quy định này! Khi Hiến Pháp nước ta đã
khẳng định, Công Dân có quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, thì
có nghĩa rằng, người dân có toàn quyền viết lên, nói lên mọi suy
nghĩ riêng của mình và họ chỉ chịu trách nhiệm trước pháp luật về
nội dung những điều họ viết, họ nói, thế thôi, còn việc họ muốn
công bố những điều đó với ai và ở đâu, là thuộc quyền của họ. Tác phẩm do tôi viết ra,
là thuộc quyền của tôi, tại sao lại buộc tôi phải nộp cho ông Nhà
Nước xét duyệt trước khi gửi ra nước ngoài? Cơ quan an ninh không thể
coi việc đăng tải hay bình luận của các đài và báo nước ngoài, đối
với một bài viết của một người trong nước, như một bằng chứng về
nội dung xấu của bài ấy, rằng, nó để cho bên ngoài lợi dụng, vì
rất nhiều bài viết hoặc bài nói của nhiều vị lãnh đạo Ðảng và Nhà
Nước ta rơi vào trường hợp ấy. Ðất nước đã mở cửa, đang,
hàng ngày, hàng giờ, cố gắng hội nhập vào thế giới của thời đại
thông tin, tại sao chúng ta còn duy trì những quy định quá lỗi thời,
đẩy người cầm bút vào một cái “rọ” quản lý đến cả bản thảo viết
tay, cả những tham luận hội nghị quốc tế? Chúng ta hãy hỏi những
đồng nghiệp nhà văn, nhà báo, nhà khoa học các nước, khi họ sang
thăm hay giao lưu với chúng ta, họ có bị mất quyền làm chủ đối với
lời ăn, tiếng nói của họ như vậy không? Bộ Văn Hóa Thông Tin quy
định như vậy, nhưng thực tế, những năm qua, không ít người cầm bút ở
Việt Nam đã cho công bố tác phẩm ở nước ngoài, trước khi công bố ở
trong nước, không thông qua sự xét duyệt của Nhà Nước. Tình hình đó,
chứng tỏ quy định của Bộ Văn Hóa Thông Tin đã bị thực tiễn vượt qua
một cách mặc nhiên, bởi quy định ấy vẫn nằm trong lề lối quản lý
cũ, muốn quản lý sự giao lưu văn hóa, tư tưởng của con người giống
như quản lý dạ dày của họ bằng chế độ tem phiếu trước kia. Một
kiểu quản lý lỗi thời, phi dân chủ như vậy, không thể làm nổi chức
năng của một chuẩn mực pháp lý nghiêm túc, trái lại nó chỉ còn
giữ vai trò như một công cụ để người ta đem ra gây khó dễ đối với
một số người này, và lờ đi với những người khác. Chúng tôi cho rằng, quy
định về danh mục nhóm 2 (nhóm A) trong điều 3 của quyết định 893 ngày
20.7.1992 của Bộ Văn Hóa Thông Tin là trái với Hiến Pháp, trái với
quyền tự do ngôn luận của công dân, trái với quyền Con Người, đặc
biệt khi đối chiếu với các điều 50, 53, 69, 146 của Hiến Pháp và
điều 19 của bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, mà Việt Nam đã long
trọng ký kết và cam đoan thực hiện. Chúng tôi xin phát hiện
sự vi phạm Hiến Pháp như nêu trên với Quốc Hội, để Quốc Hội xem
xét và đề nghị sớm bãi bỏ quy định này. Chúng tôi cũng đề nghị
Quốc Hội cho thành lập ngay Tòa Án Hiến Pháp, để dân có một cơ quan
có thẩm quyền nhận khiếu nại và xét xử các vụ vi phạm Hiến Pháp. Kính chào Hà Sĩ Phu Bùi Minh Quốc Tiêu Dao Bảo Cự |