|
Âm thầm từng bước trong đêm Mất nhiều, nhiều lắm. Thèm nghe một tiếng cười hồn nhiên của con trẻ cũng không được. Muốn nói tiếng yêu thương với người vợ hiền cũng không xong. Cha già thương con nhưng chẳng dám gặp mặt. Mẹ hiền yêu con nhưng chỉ biết đau khổ, gạt nước mắt cầu nguyện cho đứa con cô đơn, vò võ trong ngục tù được tồn tại. Bè bạn xa lánh, sợ liên lụy. Ðồng bào ngoảnh mặt vì "phản động, chống đối nhân dân". Mất tất cả... Mất luôn cả cuộc đời! Được cũng nhiều, nhiều vô kể. Được tù, được tội. Được hứng những trận đòn thù dã man của những cán bộ "đỉnh cao trí tuệ". Được biệt giam vô hạn định, nhịn đói triền miên, ghẻ lở sưng tấy, đầu óc lùng bùng, cơ thể bệnh hoạn. Được "giáo dục" những tư tưởng "Mác Lê" lỗi thời. Được "lên lớp" bởi những người cầm quyền chỉ đáng tuổi con cháu của mình. Được vô số... Được chết không nấm mồ! Những chiến sĩ ra đi chiến đấu trong im lặng, thầm kín. Ngày trở về, thiếu sự hoan hô của đồng bào, thiếu sự giúp đỡ của đồng loại. Lắm khi còn bị người đời mai mỉa là dại, là khờ... Nhưng họ vẫn bình thản như những lần bình thản hứng đòn tù. Họ cho đi và không cần nhận lại. Họ hy sinh và không cần đòi hỏi. Lặng lẽ sống...
Con về đây ôm trọn đất trời thương |
|