Vài suy nghĩ về phiên toà xử vụ án Gián điệp Nguyễn Vũ Bình (31-12-2003)

Cựu chiến binh và cán bộ lão thành Hà Nội

Là những người đã đổ xương máu xây dựng nên chế độ này, bây giờ già rồi, nghỉ hưu, thấy những việc trước mắt xót xa quá, oan ức quá, không thể lặng im được, phải viết mấy dòng gửi các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước mong sớm chấm dứt tình trạng này.

Gần đây có nhiều vụ bắt bớ và xử án mang tội danh gián điệp. Sao bây giờ lại lắm gián điệp đến thế ? Thời chúng tôi không có như vậy. Theo dõi những vụ án xử gián điệp, những người lính già chúng tôi nhận thấy:

1/ Về đối tượng: Thuần là những trí thức trẻ tuổi như luật gia Lê Chí Quang, nhà giáo tham gia quân giải phóng Nguyễn Khắc Toàn, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, nhà báo tạp chí Cộng Sản Nguyễn Vũ Bình. Những người nhiều tuổi thì đều là những cán bộ lâu năm, cựu chiến binh, như đại tá quân đội nhà báo Phạm Quế Dương, nhà nghiên cứu văn hoá Trần Khuê, quyết tử quân bảo vệ Bác Hồ năm 1946 Trần Dũng Tiến, người đấu tranh dân chủ nổi tiếng dưới thời Mỹ Ngụy Nguyễn Đan Quế ...vv...

2/ Về nội dung: Chỉ là những bài viết có ý kiến không đồng nhất với quan điểm của lãnh đạo về tình hình đất nước, về hiệp định biên giới Việt-Trung ta để mất đất đai thiệt thòi cho tổ quốc, về chuyện chống tham nhũng đầu voi đuôi chuột, về nạn tham ô nhà cửa đấu thầu phát triển tùm lum, về nạn bè phái quan liêu hách dịch làm khổ dân lành tràn lan ...vv...

3/ Về hình thức: Toà án đều xử kín không muốn cho ai vào dự, là đã tỏ rõ sự yếu kém, thiếu đàng hoàng, muốn bưng bít sự thật, tự vạch mặt không công bằng trong xét xử, tự nhận thấy sự thất bại trước công luận. Nó trái ngược với Hiến pháp ghi rõ là các toà án đều xét xử công khai và mọi người được tự do vào dự.

Một câu hỏi được đặt ra day dứt lương tri mọi người: Những con người như thế, trình bày những ý tưởng như thế, tại sao họ lại bị trừng trị ?

Nếu tất cả mọi người đều im lặng, biết sai không dám nói, không dám bầy tỏ ý kiến của mình, thì kinh nghiệm xương máu đã xảy ra rồi. Cải cách ruộng đất và chỉnh đốn tổ chức đã giết oan bao nhiêu con người trung thành với dân với nước. Vụ Nhân văn-Giai phẩm, biết bao tài năng văn học đã bị vùi lấp trong giam cầm, lao động cải tạo và cấm sáng tác kéo dài hàng mấy chục năm. Vụ Xét lại-Chống Đảng bắt oan bao cán bộ của Đảng, lại thuần là những cán bộ trung cao cấp đã kinh qua thử lửa trong cách mạng gian khổ đấu tranh.

Biết là làm sai đấy, làm oan đấy, nhưng không ai dám nói. Có câu châm ngôn: "Im lặng là đồng loã với tội ác". Một thời đã kéo dài như thế. Không ai nói thì cái sai cứ lấn lướt, bắt oan giết oan càng nhiều, đến mức đã thành phương châm chỉ đạo: "Thà bắt nhầm còn hơn để lọt lưới".

Nghĩ lại mà rùng mình cái học thuyết đấu tranh giai cấp vào nước ta đã gây biết bao tổn thất. Rồi sẽ phải đúc kết, tổng kết, để thấy được sự tổn hại như thế nào khi theo học thuyết này. Hồi ấy có những câu châm ngôn tưởng như là chân lý rất hay ho: "Càng tiến lên xã hội chủ nghĩa càng có lắm kẻ thù", vì thế mà nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, luôn luôn phải thẳng tay trừng trị, đánh đông đánh tây, đánh cả vào hàng ngũ của mình. Không có ai tỉnh ra một chút để đặt một câu hỏi phản biện: "Tại sao ta cứ phải chọn con đường có lắm kẻ thù mà đi ? Tại sao không chọn con đường nhiều bầu nhiều bạn, nhiều người ủng hộ mà tiến tới ?"

Liên Xô bây giờ đã đổ. Các nước xã hội chủ nghĩa ở Âu châu không còn nữa. Tưởng phải là bài học cho chúng ta về con đường xã hội chủ nghĩa. Con đường đã dẫn đến trì trệ về kinh tế, dẫn đến độc quyền độc tài, bắt bớ lẫn nhau và đất nước thì đói nghèo triền miên.

Hiện nay đời sống có khá hơn chút ít, là do mở cửa làm ăn kinh tế thị trường, nhưng chúng ta đang rối loạn về lý luận. Vậy thì tốt nhất là hãy nên lắng tai nghe. Nghe nhiều tiếng chuông, bàn bạc cùng nhau, rồi sẽ nhận ra chân lý. Đừng thấy người ta khác ý kiến mình là đỏ mặt, sẵn quyền hành trong tay, dùng bạo lực trấn áp, bắt bớ, tù đầy. Làm thế không giải quyết được tư tưởng. Làm thế chỉ càng rối tung lên. Càng có cớ cho thế giới lên án chúng ta vi phạm nhân quyền.

Ban Tư tưởng-Văn hoá của Đại hội IX kỳ này đã mắc nhiều thiếu sót. Bắt bớ giam cầm nhiều quá, hơn tất cả các khoá bầu trước đây. Tịch thu nhiều sách báo, tịch thu cả bản thảo chưa in. Gây một ấn tượng rất không đẹp về dân chủ. Ai lại ra thông báo phổ biến xuống từng chi bộ là các ông Phạm Quế Dương, Trần Khuê, Trần Dũng Tiến làm gián điệp. Như thế là vi phạm luật pháp, vượt quá cả quyền hạn của toà án vì chưa xử án. Thành ra Ban Tư tưởng-Văn hoá đã không làm được cái việc mà đáng ra phải làm, là tìm ra một cơ sở lý luận để giải thích những biến động và hướng dẫn mọi người lúc này. Chỉ chăm chăm kết tội người khác ý kiến là phản động khi mình không đưa ra được một lý thuyết nào khả dĩ thuyết phục. Dư luận xì xào, hai ông nhà thơ lên nắm quyền đều độc ác với tự do tư tưởng Một ông thì đã chết. Còn một ông đang chơi vơi. Có lẽ nên để các ông ấy trở lại mảnh đất làm thơ thì phải hơn. Kinh nghiệm xương máu đã xảy ra rồi, còn sờ sờ ra kia.

Vụ án gián điệp xử cựu phóng viên tạp chí Cộng Sản Nguyễn Vũ Bình vừa rồi (ngày 31-12-2003) hết sức phi lý và phi pháp. Hai luật sư đều cãi vô tội. Người trí thức phóng viên Nguyễn Vũ Bình chỉ trình bày những suy nghĩ của mình về tình hình đất nước và đề ra những biện pháp giải quyết. Đó là quyền tự do ngôn luận, tự do tư tưởng của mọi công dân đã được Hiến pháp ghi nhận. Xét xử nó chỉ biểu lộ sự đàn áp về tư tưởng, mất dân chủ, khiến nước ta càng bị thế giới lên án, không cẩn thận sẽ bị thế giới cô lập tẩy chay, như đã một thời chúng ta bị cô lập cấm vận.

Đề nghị Bộ Chính trị suy xét và chỉ đạo ngành toà án xét xử lại vụ án gián điệp Nguyễn Vũ Bình trong phúc thẩm. Đề nghị tha bổng vì vô tội. Những thanh niên có trí tuệ và có khí phách như Nguyễn Vũ Bình là những nhân tố cần thiết lúc này, phải được mọi người trân trọng và pháp luật bảo hộ. Nếu không, chúng ta sẽ đắc tội với lịch sử. Chúng ta sẽ mang tiếng là những tên đao phủ giết người yêu nước. Không sợ ngày hôm nay, vì có binh quyền trong tay, thì hãy biết sợ ngày mai, sợ lịch sử. Lịch sử luôn luôn nghiêm khắc và công minh trong việc bình công và luận tội của từng người.

Và để đỡ mất lòng dân trong nước, cùng tránh sự công kích của thế giới bên ngoài, nhất là để tránh sự phẫn nộ đang lan toả ngầm trong hàng ngũ các cựu chiến binh, các tướng lĩnh quân đội, các lão thành cách mạng và các trí thức văn nghệ sĩ, đề nghị trả lại tự do cho các ông đại tá nhà báo Phạm Quế Dương, nhà nghiên cứu văn hoá Trần Khuê, và nhà đấu tranh dân chủ bác sĩ Nguyễn Đan Quế hiện đang bị giam giữ chờ ngày xét xử.

Làm như thế cũng tránh được sự lên án của Quốc hội Mỹ, cùng sự lên án của Quốc hội Châu Âu, về việc Việt Nam vi pham quyền tự do tín ngưỡng và quyền con người đang làm xôn xao dư luận thế giới.

Vài lời thành tâm của người già, rất mong lọt được vào tai Bộ Chính trị. Người lãnh đạo giỏi là hãy biết kìm mình và chọn lấy những giải pháp êm thấm trong mọi tình huống.

Ngày 8 tháng1 năm 2004

T/m một số cựu chiến binh và cán bộ lão thành Hà Nội

Thanh Sơn

(75 tuổi đời, 50 năm tuổi Đảng)

Nơi gửi:

• Các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quốc hội

• Toà án Nhân dân tối cao

• Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao

• Mặt trận Tổ quốc Việt Nam

• Hội Cựu chiến binh Việt Nam

• Các vị cán bộ lão thành

• Các cựu chiến binh Sư 308.