Thanh Minh Thiền viện, 90 Trần Huy Liệu,
Phường 15, Quận Phú Nhuận, TP. Hồ Chí Minh
Kính thưa chư Liệt vị Tôn
đức Tăng, Ni lãnh đạo
các cấp GHPGVNTN trong và ngoài nuớc,
Thưa toàn thể Nam, Nữ Cư sĩ Phật tử,
Thấy
người họan nạn thì thương, Thấy người tàn tật lại càng trông nom,
Thấy người già yếu ốm mòn, Thuốc thang cứu giúp cháo cơm đỡ đần...
Thiếu nhi nuớc ta ngày trước cắp sách đến trường đã được giáo dục
lòng nhân như thế. Ðấy đã là cung cách từ nhiều nghìn năm người
Việt cư xử với người Việt. Nhưng ngày nay, dưới chế độ Cộng sản,
người ta đã đối xử ra sao với người hoạn nạn ? người già ?
người ốm đau ? Tôi muốn nói đến vị Cao tăng của Giáo hội chúng
ta : Ðại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang, Xử lý Thường vụ Viện
Tăng Thống, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Bị bắt năm 1982
tại Saigon, bị cưỡng bức lưu đày về Quảng Ngãi 19 năm ròng rã. Không
biết vì tội gì, và chưa bao giờ xét xử. Thế mà Hiến pháp cứ ra
rả : «Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo» (điều
70), «Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật. Nghiêm cấm
mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của
công dân » (điều 71) !
Những
hành xử của cơ quan Công an tỉnh Quảng Ngãi suốt 19 năm qua đối với
Ðại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang hoàn toàn phản chống các điều
Hiến pháp quy định và bảo hộ. Nếu không nói là qua tay Công an, Nhà
nuớc XHCN đang cố tình giết chết một Cao Tăng Phật giáo, một Cụ già
hiền lương đau yếu, mà các Công ước quốc tế sẽ ghép vào “tội phạm chống
nhân loại”. Trách nhiệm này, Ðảng và Nhà nuớc CHXHCNVN phải mang lấy
trước lịch sử, trước lương tri của hàng chục triệu tín đồ Phật giáo
và truớc công luận thế giới.
Vì
lý do ấy, mà ngày 29.3.2001 tôi đã viết thư gửi các ông Lê Khả
Phiêu, Trần Ðức Lương, Phan Văn Khải và Nông Ðức Mạnh, yêu sách trả
tự do cho Ðại lão Hòa thượng trở về Saigon. Vì không được hồi đáp,
vì nhân sự trong guồng máy lãnh đạo thay đổi sau Ðại hội IX, nên ngày
20.5 vừa qua, tôi viết bức thư thứ hai gửi ông Nông Ðức Mạnh, Tổng
bí thư Ðảng Cộng sản Việt Nam, ông Trần Ðức Lương, Chủ tịch CHXHCNVN,
và ông Phan Văn Khải, Thủ tướng CHXHCNVN, lập lại hai yêu sách trong
thư trước : Ðại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang được tự do về
lại Saigon. Nếu không, thượng tuần tháng 6 dương lịch tôi sẽ cùng với
chư Tăng ra Quảng Ngãi ruớc Ðại lão Hòa thượng về Saigon để Y sĩ và
Phật tử có thể chăm sóc thuốc men.
Trong
bức thư thứ hai này, tôi ấn định rõ ngày phái đoàn lên đường ra
Quảng Ngãi là ngày 7 tháng 6 năm duơng lịch 2001. Tôi cũng nhấn mạnh
rằng : «Mọi sự an nguy của chúng tôi trong cuộc hành trình này
thuộc trách nhiệm của Ðảng và Nhà nuớc. Do đó, tôi xin quý Ngài hãy xuống lệnh cho các cơ quan
công quyền tạo mọi điều kiện dễ dãi và thuận tiện cho chuyến đi ra
Quảng Ngãi của chúng tôi, hầu chứng tỏ cho thế giới biết rằng đang
bắt đầu có sự thay đổi trong vấn đề tự do đi lại, tự do cứu cấp
người lâm bệnh».
Thưa
quý Liệt vị,
Dù
tin tưởng vào sự bảo vệ của công luận quốc tế và của nhân dân
yêu chuộng công lý trong thế giới, dù lòng mong mỏi chủ quan vào sự
thay đổi chính sách tôn giáo sau Ðại hội IX của Ðảng Cộng sản Việt
Nam, tôi vẫn dự tri những trở lực, nguy biến, tù đày và ngay cả sinh
mệnh của chúng tôi có thể bị lâm lụy.
Tuy
nhiên, sinh mệnh của Ðại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang không ngày
càng lâm lụy đó sao ? Sinh mệnh của toàn dân không bị uy hiếp
đó sao ? Cho nên, chúng tôi quyết chí lên đường, mặc bao nguy
khốn. Có phải vào tù, thì càng ở giữa lòng dân. Có phải chết, thì
chết cùng hạnh nguyện từ, bi, hỷ, xả, độ người. Chứ không chết vì
căm thù hay tranh chấp với bạo lực. Người Tăng sĩ không lựa sóng
theo chiều, không ngồi nhìn thành bại, không chịu cứu nguy đồng đạo, mặc
lương dân thống khổ, mặc hàng Giáo phẩm Cao tăng bị ngục tù vây hãm
Pháp âm.
Nay
chúng tôi cần sự hộ trì, hộ lực của quý Liệt vị, trong cũng như
ngoài nuớc, để hành trình của chúng tôi ra Quảng Ngãi được viên
thành.
Xin
tất cả các chùa viện, cơ sở các cấp Giáo hội, trong và ngoài nuớc,
chí thành tổ chức liên tục lễ Cầu an cho Ðại lão Hòa thượng Thích
Huyền Quang, cho đến khi nào Ðại lão Hòa thượng về đến Saigon. Nếu
đủ thiện duyên, xin các cấp Tỉnh hội hãy cùng về Quảng Ngãi trong
ngày 7.6.2001 tháp tùng với chúng tôi. Tuyệt đối giữ lòng thanh tịnh
và bất bạo động trên đường đi. Nếu bị ngăn cản, thì ngồi xuống an
nhiên niệm Phật hoặc nhập từ bi quán, không chống trả bất cứ khiêu
khích hay bạo hành nào. Việc chúng ta làm hợp lý, hợp tình, không
trái chống với luật pháp. Bởi cơ quan Công an tỉnh Quảng Ngãi đã đọc
cho Ðại lão Hòa thượng về Quyết định chấm dứt quản chế Hòa thượng
kể từ ngày 27.11.1997. Chiếu theo Nghị định 51/CP của Nhà nuớc, thì bất
cứ ai mãn hạn tù, mãn hạn quản chế đều toàn quyền trở về nơi hộ
khẩu thường trú của mình. Kẻ bất hợp pháp trong việc tiếp tục giam giữ
Ðại lão Hòa thượng, không chịu thực thi Nghị định 51/CP của Nhà nuớc,
chính là cơ quan Công an Quảng Ngãi.
Các
cấp Giáo hội tại hải ngọai, nếu có dự trù biểu dương tại các thủ
đô hay trước các cơ quan quốc tế, thì cũng xin nhất tâm tổ chức trong
tinh thần bất bạo động của Phật giáo. Chú trọng vào phong thái thanh
tịnh, tỏa chiếu từ Bát chánh đạo để tạo cảm thông đến người qua
đường cũng như các cơ quan mình muốn đạo đạt.
Xin
Ðức Phật hộ trì cho tất cả chúng ta.
Phật lịch 2545
Thanh Minh Thiền viện – Saigon, ngày 21.5.2001
Viện trưởng Viện Hóa Ðạo
(Ấn ký)
Sa môn THÍCH QUẢNG ÐỘ
Thanh Minh Thiền viện, 90 Trần Huy Liệu,
Phường 15, Quận Phú Nhuận, TP. Hồ Chí Minh
Ðồng kính gửi :
Ông Nông Ðức Mạnh, Tổng bí thư Ðảng Cộng sản Việt Nam
Ông Trần Ðức Lương, Chủ tịch CHXHCNVN
Ông Phan Văn Khải, Thủ tướng CHXHCNVN
Thưa quý Ngài,
Trước đây, tôi đã có văn thư đề ngày
29.3.2001, gửi bảo đảm có hồi báo qua bưu điện, xin quý Ngài lưu ý
khẩn trương đến sức khoẻ sa sút trầm trọng cũng như tình trạng giam
cầm bất hợp pháp Ðại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang, Xử lý Thường
vụ Viện Tăng Thống, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Nhưng
từ ấy đến nay, quý Ngài chưa hồi đáp hoặc xử lý theo yêu cầu tôi
đề ra qua văn thư dẫn thượng. Có thể quý Ngài quá bận rộn trong
việc bầu cử và tổ chức Ðại hội IX chăng. Do đó, tôi xin trình bày
lại sự việc để quý Ngài lưu tâm giải quyết.
Ðại
lão Hòa thượng Thích Huyền Quang, thế danh Lê Ðình Nhàn, 83 tuổi, bị
công an thành phố Hồ Chí Minh bắt đi quản thúc, từ năm 1982 cho đến
nay, tại một ngôi chùa hoang phế ở huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi.
Tổng cộng 19 năm ròng rã, không biết can tội gì, cũng chưa một lần
xét xử. Ngoài tuổi cao, sức yếu, hiện nay Hòa thượng lâm nhiều
trọng bệnh. Bên mình không có người chăm sóc đỡ đần khi khuya tối,
ngoại trừ một người nấu ăn sáng đến chiều đi. Trong 19 năm ấy, Hòa
thượng thường trực bị công an sách nhiễu, bắt đi “làm việc” mấy trăm
lần. Khiến Hòa thượng phải tự thán : “Tôi hiện sống không nhà,
chết không mồ, đi không đường, và tù không tội !”.
Ngày
27 tháng 11 năm 1997, nhân viên Công an tỉnh Quảng Ngãi đến đọc Quyết
định của Nhà nước thông báo rằng Hòa thượng đã hết hạn quản chế.
Thế nhưng, tháng 12 năm ấy, nhân viên Công an trở lại làm việc,
buộc Hòa thượng lập hộ khẩu và thẻ Chứng minh nhân dân tại thị
trấn Chợ Chùa, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi. Hòa thượng Thích
Huyền Quang bác bỏ, bảo rằng: Bắt tôi tại Saigon, nay hết hạn quản
chế phải cấp Giấy Phóng thích để tôi tự do về nơi hộ khẩu thường
trú là chùa Ấn Quang. Nhưng cơ quan công quyền Quảng Ngãi vẫn không
chịu trả tự do cho Hòa thượng.
Chiếu
theo “Nghị định của Chính phủ về việc đăng ký và quản lý hộ khẩu”
mang số 51/CP ban hành ngày 10.5.1997 thì tiết “h” ghi rõ : “Những người
đã là nhân khẩu ở thành phố đi tù, đi thi hành quyết định xử phạt
vi phạm hành chính tại các trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục, cơ sở
chữa bệnh, hết hạn trở về, không thuộïc diện cấm cư trú ở thành
phố”. Như vậy là cơ quan công quyền Quảng Ngãi đã không thi hành Nghị
định của Nhà nuớc ban hành.
Hiện
nay, tình trạng sức khỏe của Ðại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang quá
sa sút. Toàn thể Giáo hội chúng tôi cùng Phật giáo đồ trong và
ngoài nuớc vô cùng lo lắng. Nên trong văn thư viết ngày 29.3.2001,
cũng như bức thư hôm nay, tôi yêu cầu quý Ngài khẩn cấp giải quyết.
Xin quý Ngài ra một minh thư xuống lệnh cho cơ quan các cấp tỉnh Quảng
Ngãi không được ngăn cản Hòa thượng Thích Huyền Quang trở về nơi hộ
khẩu thường trú ở thành phố Hồ Chí Minh như trước năm 1982, chiếu
theo Nghị định 51/CP.
Ðiều
71 trong Hiến pháp ghi rõ : “Công dân có quyền bất khả xâm phạm về
thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự và
nhân phẩm. Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Tòa án nhân
dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ
trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng
pháp luật. Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm
danh dự, nhân phẩm của công dân.”.
Những
hành xử của cơ quan Công an tỉnh Quảng Ngãi suốt 19 năm qua đối với
Ðại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang hoàn toàn phản chống các điều
Hiến pháp quy định và bảo hộ. Nếu không nói là qua tay Công an, Nhà
nuớc đang cố tình giết chết một Cao Tăng Phật giáo, một Cụ già hiền
lương đau yếu, mà các Công ước quốc tế sẽ ghép vào “tội phạm chống
nhân loại”. Trách nhiệm này, Ðảng và Nhà nuớc CHXHCNVN phải mang lấy
trước lịch sử, trước lương tri của hàng chục triệu tín đồ Phật giáo
và truớc công luận thế giới.
Nếu
không được quý Ngài lưu tâm giải quyết, bằng cách ra lệnh cho cơ quan
công quyền tỉnh Quảng Ngãi trả tự do cho Ðại lão Hòa thượng Thích
Huyền Quang, thì ngày 7 tháng 6 dương lịch 2001, tôi sẽ cùng với chư
Tăng ra Quảng Ngãi rước Ðại lão Hòa thượng trở về Saigon. Vì tình
trạng sức khoẻ của Ðại lão Hòa thượng đang cần được Y sĩ và Phật
tử chăm sóc thường trực.
Mọi
sự an nguy của chúng tôi trong cuộc hành trình này thuộc trách nhiệm
của Ðảng và Nhà nuớc. Do đó, tôi
xin quý Ngài hãy xuống lệnh cho các cơ quan công quyền tạo mọi điều
kiện dễ dãi và thuận tiện cho chuyến đi ra Quảng Ngãi của chúng
tôi, hầu chứng tỏ cho thế giới biết rằng đang bắt đầu có sự thay
đổi trong vấn đề tự do đi lại, tự do cứu cấp người lâm bệnh. Tôi
hết lòng trông mong.
Trân
trọng kính chào quý Ngài.
Phật lịch 2545
Thanh Minh Thiền viện – Saigon, ngày 20.5.2001
Viện trưởng Viện Hóa Ðạo
(Ấn ký)
Sa môn THÍCH QUẢNG ÐỘ