Hãy nhìn kỹ Hồ Chí Minh trong
“Ðỉnh cao chói lọi” (2/3)

Thiên Ðức

II/- Hồ Chí Minh và gia đình: lạnh nhạt vô tình, giết vợ, bỏ con

1)- Ðối với người thân ruột thịt:

Ðọc ÐCCL trang 50
Ðất nước. Dân tộc. Xứ sở ...
Những danh từ ấy gợi nên sự vĩ đại, sự siêu tuyệt ... Mọi thứ siêu tuyệt đều trừu tượng. Cách mạng là một thứ gì đó còn vĩ đại hơn, siêu tuyệt hơn. Và vô hình hơn ..... Và vô nhân tính hơn ...

Ông nhớ rằng năm cách mạng thành công, người chị ông từ xứ Nghệ ra thăm, ông đã không dành được một buổi để hàn huyên với người đàn bà mà ông vốn coi như người mẹ thứ hai thời ông còn thơ dại. Người đàn bà ấy suốt đời là gái trinh. Gái trinh cho tới lúc chui vào cỗ quan tài. Cuộc đời bà là sự hy sinh trọn gói cho những người thân thuộc ... Không được đứa em tiếp đón, chẳng nửa lời than thở, chị ông lẳng lặng khăn gói ra về ... Ngày ấy, con tim ông đã một lần bị cứa rách ... Nhưng rồi ông buộc phải quên ... Và ông đã quên ... Suốt cuộc đời ông, ông đã quen chấp nhận và thi hành sự quên lãng. Sự quên lãng được chỉ định. Sự quên lãng được tiêu chuẩn hóa. Sự quên lãng được kế hoạch hóa...( hết trích)

Ông Hồ Chí Minh gặp lại người chị ruột mình đã một thời săn sóc mình như là một bà mẹ thứ hai, mà không mời nổi một bữa cơm hay níu kéo lại một buổi để hàn huyên tâm tình thì quả là quá lạnh nhạt tuyệt tình, hết thuốc chữa.

Lời bào chữa “ông đã quen chấp nhận và thi hành sự lãng quên” của một chủ tịch nước cũng như là một chủ tịch đảng không thuyết phục. Ai có thể có quyền lực cao hơn ông Hồ Chí Minh vào thời điểm đó để ngăn cản, cấm đoán ông Hồ nối lại tình thân với người chị ruột của mình?

Sự lạnh nhạt vô tình đối với người thân này chính là bản chất cố hữu của Hồ Chí Minh Ðiểm này người viết đã phân tích đầy đủ qua bài viết “vụ án buôn vua Hồ Chí Minh” http://www.doi-thoai.com/baimoi0209_0883.html. Xin miễn nhắc lại để tránh dài dòng.

2)- Ðối với vợ con:

Ðọc ÐCCL trang 268

Những suy tư ảm đạm ấy, anh không dám thổ lộ cùng ai, anh không muốn làm phiền muộn hai người đàn bà, những người anh yêu quý hơn chính bản thân mình. Anh trở thành kẻ im hơi lặng tiếng trước những cuộc chuyện trò rối rít niềm vui và hy vọng của họ :

- Em sẽ vào dinh chủ tịch ngày mai chứ ?

- Vâng. Văn phòng đã lên lịch vào ngày mai. Lái xe sẽ tới đón em lúc chín giờ.

- Em đã chuẩn bị kĩ những điều cần nói chưa ?

- Em không cần chuẩn bị nhiều. Em chỉ nói một câu đơn giản thôi : Vì đã có đủ con trai lẫn con gái, chúng ta cần được chính thức hóa trước pháp luật.

- Ðược rồi, ngày mai sẽ là ngày bận rộn. Chị sẽ nấu cơm sớm lên một chút và em nhớ cho thằng bé bú lúc tám giờ.

Ngày hôm sau chính là chủ nhật. An đưa con bé Mùi đi chơi từ mười giờ sáng, dặn hai người đàn bà rằng anh sẽ về.
(hết trích)

Qua phần này đã biểu lộ một nghịch lý như sau:

- Tại sao đã có đủ hai con trai và gái mới cần được chính thức hóa trước pháp luật? Sự kiện này đã nói lên tinh thần vô trách nhiệm của ông Hồ Chí Minh. Trong lúc khi ăn ở với người đàn bà đã có con mà lại không tròn trách nhiệm làm chồng và làm cha trong gia đình. Ðó là phải đem lại danh phận chính thức người đàn bà có con với mình lần đầu tiên. Nếu không làm như vậy người đàn bà sẽ bị mang tiếng là gian nhân, dâm phụ, không chồng mà lại chửa hoang. Người đàn ông cũng không tránh được tiếng đểu cán, hoang đàn vô loại theo phong tục tập quán xã hội Việt Nam ở thập niên 50s. Chứ đâu đến phiên người đàn bà phải đòi hỏi quyền làm vợ, làm mẹ và làm con thiêng liêng của họ vào thời điểm đã có đứa con thứ hai.

- Nếu cô Xuân không ý thức đòi hỏi quyền lợi chính đáng của mình, thì Hồ Chí Minh sẽ mãi mãi “xù luôn” trách nhiệm làm chồng và làm cha trong gia đình chăng? Ðó chính là hệ quả dòng máu “sở khanh lưu truyền” từ thời làm “điếm đực” tại kinh thành Paris vậy.

Tiếp trang 269

Nhờ cuộc đối thoại ấy, họ có thể tạm quên đi mọi chuyện và kết thúc bữa cơm. Nhưng đến tuần trà, anh biết rằng không thể nào tiếp tục vờ vĩnh vui vẻ. Cái lưới nhện khổng lồ vô hình vây quanh họ đang thít lại những mắt lưới hung hiểm của nó. Anh là người đàn ông, bậc gia trưởng, anh phải là người trước tiên đề cập đến sự thật :

- Nào, bây giờ đến chuyện của chúng ta. Anh chờ nghe đây.

Nàng Nhỏ vẫn im lặng nhưng vợ anh lên tiếng :

- Chủ nhật, em nó thưa chuyện với chủ tịch. Chủ tịch đồng ý nhưng còn phải chờ ý kiến tập thể của bộ chính trị. Ngay thứ hai, vấn đề được đưa ra bởi đó chính là ngày có cuộc họp định kì. Nhưng ý kiến của chủ tịch không được chấp thuận. Không có một phiếu chấp thuận.

- Vì lý do gì?

- Vì họ không muốn chủ tịch có gia đình riêng. Vì họ muốn rằng chủ tịch chỉ là vị cha già của dân tộc thôi. Vì.... Vì.... đấy là nghị quyết của bộ chính trị.

- Họ buộc chủ tịch phải chấp thuận ý kiến của họ? Hay chính chủ tịch muốn tuân phục họ?

Tiếp trang 270

Tới đấy, Nàng Ðông im lặng. Hẳn vợ anh không thể trả lời. Và Nàng Nhỏ cũng thế thôi. Nhưng An vẫn muốn đi đến tận cùng sự việc . Anh hỏi Nàng Nhỏ:

- Em gặp ông cụ vào ngày nào sau cuộc họp đó?

- Thứ sáu.

Khoảng mười một giờ chủ tịch cho xe đến đón em.

- Ông ấy giải thích ra sao?

- Chủ tịch nói rằng trên nguyên tắc của đảng, thiểu số phải phục tùng đa số. Huống chi trong trường hợp này tất cả bộ chính trị đều quyết định như vậy.

- Ông ấy còn nói gì nữa?

- Chủ tịch nói rằng chủ tịch biết em chịu rất nhiều thiệt thòi.... rằng chúng ta phải kiên trì sống trong bóng tối một thời gian nữa chờ thời cơ thuận tiện để thuyết phục các ủy viên bộ chính trị.

- Khi nói những lời lẽ ấy, vẻ mặt ông ấy ra sao?

- Em không nhớ vì em cúi xuống lau nước mắt.

- Ông ấy cười hay ông ấy khóc?

- Chủ tịch cũng khóc. Chủ tịch ôm em, nói rằng: Họ thật thiếu tình, họ không thông cảm cho hoàn cảnh của chúng ta.

- Chúng ta ở đây bao gồm những ai?

Nàng Nhỏ ngước mắt nhìn anh, vẻ như không hiểu điều anh muốn nói. Lúc đó, An bình tĩnh lại và tự trả lời mình:

- Chúng ta ở đây nghĩa là ông ấy với em và hai đứa nhỏ. Nói một cách thông thường bốn nhân mạng trong một gia đình. Nếu là một gia đình bình thường thì đó là một gia đình đầy đủ. (hết trích)

Ðiểm chú ý đầu tiên là ông Hồ Chí Minh giải quyết sự kiện tại sao lại quá nhanh như vậy. Ngày chủ nhật cô Xuân tỏ ý kiến của mình cho Hồ Chí Minh biết thì sáng thứ hai họp bộ chính trị đã biểu quyết xong số phận của họ là “phải chết”. Những điểm cần tranh luận ở đây là:

1)- Ông Hồ Chí Minh đã làm hết sức mình chưa để bảo vệ hạnh phúc cho chính mình hay cho gia đình?

2)- Tại sao lại có quyết định vội vàng và nhanh chóng như vậy?

3)- Tại sao trong cuộc bỏ phiếu lại không có người nào ủng hộ cả đối với đề nghị của một chủ tịch đảng vừa là chủ tịch nước? Hay đây chỉ là một trò lừa bịp đểu cán của Hồ Chí Minh muốn mượn bình phong bộ chính trị để trốn tránh trách nhiệm giết vợ bỏ con? Phải chăng Hồ Chí Minh đã dàn xếp trước cuộc họp là các chú cứ bác bỏ thẳng tay đề nghị của tôi và tôi cũng không phản đối thế là xong chuyện? t

Ðọc trang 64

Buổi sáng kinh hoàng ấy, chưa đầy năm giờ rưỡi, chuông điện thoại đã réo. Ông mắt nhắm mắt mở bước xuống giường cầm máy. Một giọng ngàn ngạt, khàn khàn vang lên :

- Vũ ơi, cô Xuân chết rồi !... Trên đường Quảng Bá.

Ông chưa kịp hỏi, người bên kia đầu dây dập máy. Ông nghe rõ tiếng thở hổn hển, giọng nói run rẩy và méo mó của một người cố tình bịt mũi để ngụy trang. Ông tỉnh ngủ tức khắc và hiểu mình phải làm gì. Vội vã gọi lái xe, thay quần áo, ông chạy ra cổng khi nghe tiếng máy khởi động trước ga-ra. Chính lúc đó, tiếng chim rạng đông khiến ông phải dừng lại. Không hiểu vì duyên cớ nào, nhưng vào thời khắc căng thẳng tột độ, thời khắc một trăm con tính ngổn ngang trong óc, ông lại chú ý đến tiếng chim. Dừng chân trước hai cánh cổng đã mở toang, ông ngẩng lên nhìn những vòm lá của đám sấu, đám mít trong vườn. Không tìm thấy một con chim nào trong cây lá. Trước mắt ông chỉ một khối diệp lục huyền bí và từ đó, điệu nhạc líu lô của chim chóc vang lên, như một nốt nhấn trong giai điệu cuộc đời, nó đem lại một màu sắc hoàn toàn tương phản với cảnh bi ai mà ông sắp phải đương đầu.

- Choang ! ...

Một cú đánh sau gáy khiến ông choáng váng. Cơn đau làm từng bầy đom đóm bay loạn xạ trong mắt ông. Chủ tịch choàng dậy, mở cửa bước ra phòng ngoài và thấy cậu lính béo đang ngồi trước chiếc chao đèn thủy tinh vỡ nát :

“A, cậu bé đánh vỡ chiếc chao đèn.”

Ông nén tiếng thở phào, bảo chàng trai :

- Vỡ rồi thì thôi. Mai bảo văn phòng thay cái khác !

Rồi nhìn thấy bộ mặt đỏ nhừ vì hổ thẹn của cậu ta, ông cười :

- Cứ bảo tôi đánh vỡ. Già rồi cũng phải được quyền run chân run tay. Làm sao mà nhanh tay nhanh mắt như trai tơ được ?

Chàng lính mạnh dạn nhìn ông :

- Xin chủ tịch thứ lỗi.

- Ðấy không phải lỗi mà là sự lỡ tay. Tôi đã bảo chú rồi. Phải biết dùng danh từ cho đúng.

- Dạ ...

- Nhiều rầy quá phải không ?

- Dạ, quét không xuể ạ.

- Côn trùng tiết xuân mà. Chú dọn đi rồi cho tôi xin ấm trà.

- Dạ.

Tiếp trang 65

Ông nhìn chàng trai lui cui hót những mảnh thủy tinh vỡ, bất giác đưa tay ra phía sau xoa đầu. Bao nhiêu lần ông đã có cảm giác mình bị đập vào trung tâm điểm của hộp sọ phía sau ? .... Lần nào cũng đúng vào điểm ấy. Chỉ một điểm ấy thôi :

“ Chỉ một chầy thôi, chưa bao giờ phải dùng đến chầy thứ hai để đốn một mạng người. Cho dù đối thủ cao một thước tám mươi và nặng ngần ấy cân số lẻ.”

Ðó là bảng thành tích của Tám một chầy, thủ hạ đắc lực của Quốc Tùy, bộ trưởng bộ nội vụ. Không ai nói với ông là gã đã hạ sát nàng, ngay cả Vũ. Nhưng ông biết điều đó, qua những giấc mơ. Qua những giấc mơ, ông biết chắc chắn nàng đã bị bóp cổ. Qua những giấc mơ, ông biết chúng đã hạ sát nàng bằng cách chúng vẫn hạ sát những thành viên quốc dân đảng thời xưa. Tám một chày đã nổi danh từ những ngày ấy. Ông chưa từng giáp mặt y, nhưng đôi lần Sáu mô tả tên lâu la này một cách trắng trợn trong thời gian xung đột giữa các thế lực kháng Pháp. Sự mô tả ấy hàm chứa niềm tự hào không giấu giếm. Sau này, khi cách mạng đã thành công không mấy khi thấy Sáu nhắc đến tên lâu la này nữa, nhưng ông biết Tám một chầy đã được bổ nhiệm làm Tổng cục trưởng cục cảnh sát và những cái chết bí ẩn của những kẻ thù nghịch lẫn những người bất đồng ý kiến với Sáu diễn ra như cơm bữa. Tất cả, trong im lặng. Không một ai dám nhắc đến điều này, trừ Vũ ... Phải chăng chính vì sự công khai đó nên Sáu phải chừa Vũ ra ? Biết bao nhiêu người đã thầm thì bàn cãi về chuyện ấy. Quan hệ giữa y và Vũ vẫn còn là ẩn số.

Mọi người đều biết tính nết Sáu. Cái chết của người em trai út của y, Lê Ðinh, mới gần đây, vẫn còn là thời sự nóng hổi chốn triều đình. (hết trích)

Ðiểm dối trá trong hai trang sách này là tại sao ông Hồ Chí Minh lại không biết cô Xuân chết? Tại sao chỉ biết qua giấc mơ là vợ mình bị đánh chết bởi một chày vồ của tên “Tám một chày”?

Ðiểm dối trá thứ hai là người cùng chăng gối với mình đã có hai con vắng mặt lâu ngày mà Hồ Chí Minh lại không có phản ứng gì, như là tìm kiếm, điều tra trong khả năng quyền hạn của mình?

Ðiểm dối trá thứ ba, tên tám một chày đã giết cô Xuân thế mà trải qua hơn chục năm trời ông Hồ Chí Minh vẫn chưa từng giáp mặt tên này cho dù tên này đã được bổ nhiệm làm Tổng cục trưởng tổng cục cảnh sát tại Hà Nội. Tại sao nhân viên dưới quyền nội các của chủ tịch Hồ Chí Minh mà ông lại không từng giáp mặt? Hồ Chí Minh hoàn toàn không hận thù không hề có thái độ trù dập, trả thù nào đối với Tám một chày và Quốc Tùy cho dù những người này đã giết vợ ông “vượt quá nội dung quyết định của bộ chính trị(?)”

Từ những điểm dối trá trên, đưa đến những điều tệ bạc như sau:

- Ðiều tệ bạc thứ nhất là Hồ Chí Minh không hề có một phản ứng nào dù là tiêu cực hay tích cực khi biết cô Xuân bị giết như là xót thương hay cho điều tra làm sáng tỏ vụ án nếu chính ông Hồ không muốn giết vợ.

- Ðiều tệ bạc thứ hai là trong hơn mười hai năm kể từ ngay cô Xuân bị giết cho đến ngày chết ông Hồ Chí Minh không hề có ý muốn tìm gặp mặt đứa con trai của mình. Cho dù vào cuối cuộc đời ông Hồ Chí Minh có suy nghĩ là “sợ khi chết không có con đưa đám” như tác giả Dương Thu Hương trình bài rải rác trong tác phản DCCL.

- Ðiều tệ bạc thứ ba là ông Hồ Chí Minh chưa hề thắp một nén nhang cho người đã nhiều năm chăn gối với mình và đã có hai con. Một điều đơn giản tối thiểu và dễ dàng như vậy mà không làm được để chứng tỏ sự ăn năn hay hối tiếc về người vợ đã mất. Ðiều này chứng tỏ rằng những cảm giác xót thương ân hận vào cuối cuộc đời của ông Hồ Chí Minh qua ngòi bút diễn tả của Dương Thu Hương trong suốt tác phẩm “Ðỉnh cao chói lọi” tất cả chỉ là dối trá bịp bợm mà thôi.

Ðọc ÐCCL trang 295

Vì rằng ý kiến của anh có tính chất quyết định, có sức mạnh thuyết phục thậm chí khống chế nhiều người khác. Tôi đã hỏi kĩ anh Tô về cuộc họp ấy.

- Tôi biết rằng cậu đang vô cùng căm giận, chẳng những riêng tôi mà tất cả những ai bãi bỏ mối quan hệ này. Nhưng thực tình, chúng tôi hành động chỉ vì quyền lợi của dân tộc, và cũng vì uy tín của chính ông cụ.

- Tôi đã nghĩ mãi về cái điều mà các anh thường gọi là uy tín của cán bộ lãnh đạo, là thần tượng hay hình ảnh người dẫn đường cho nhân dân. Tôi thấy đó là thứ lý thuyết kì cục và khiên cưỡng. Cuộc đời này đầy rẫy những người đàn ông lớn tuổi yêu đương say đắm những người đàn bà trẻ hơn mình. Không chỉ trong hàng vua chúa mà trong cả đám dân đen. Nếu tôi không nhần ngay ông nội anh cũng có một nàng hầu hai mươi tuổi khi ông cụ đã bảy mươi hai. Ðiều này là thực hay là bịa ?

- Ðiều đó là thực, dù ông nội tôi chỉ là chánh tổng. Tôi vẫn nhớ hình ảnh ông cụ ngủ trưa, gối đầu lên đùi người đẹp hai mươi tuổi đó và nàng ta phe phẩy quạt hầu. Tôi cũng nhớ rằng bà nội tôi ăn cơm với hai người trên nhà chính còn gia đình chúng tôi ăn cơm riêng ở nhà ngang. Tôi cũng nhớ rằng nàng hầu này lảy kiều rất hay và khi ông tôi hứng lên thường yêu cầu chị ta hát chầu văn phục vụ khách khứa..

Tất cả đều rất thực, Vũ ạ. Nhưng riêng với anh Cả, sự đó không thể chấp nhận vì ông cụ không thể chỉ sống riêng cho bản thân. Ông cụ là kim chỉ nam, là ngọn đuốc soi đường cho cả dân tộc.

- Vì là ngọn đuốc soi đường nên ông cụ buộc phải thiến như đám hoạn quan thời xưa hay buộc phải sống chui lủi như kẻ buôn lậu ? Cái trò này chính các anh đã đặt bầy. Khởi sự từ việc cử cô Minh Thu vác chiếu vác chăn đến ngôi nhà sàn trên chiến khu. Nếu bây giờ, tổ chức đảng yêu cầu anh lấy cô Minh Thu thay vì người đàn bà mà anh đang chăn gối, anh tính ra sao ?

Thuận im lặng. Ông ta lại cúi xuống tiếp tục nhìn chăm chú thảm cỏ dưới chân. Một đám diệp lục mềm mại tựa lông nhung và trông ngon lành như có thể ăn được.

Vũ tiếp tục:

- Tôi không hiểu nổi danh từ đồng chí hay chiến hữu mà các anh nói như hát trên đầu lưỡi. Thực tình, tôi không hiểu.

Từ xưa đến nay, loài người liên kết được trước hết là nhờ sự cảm thông. Ðám chúng sinh thấp cổ bé họng cũng biết nói câu : - Ai cũng xương cũng da, dao cắt vào thịt nào cũng chảy máu ‑. Người theo đạo Phật ắt biết câu nói nổi tiếng của Thích ca : - Máu ai cũng đỏ và nước mắt ai cũng mặn ‑ Ðạo Thiên chúa cũng dậy con người chớ gây cho kẻ khác điều mình không muốn. Dù tôn giáo phương tây hay phương đông, con người đều được học cách cư xử như vậy. Huống chi các anh, những kẻ tự coi là tinh hoa của dân tộc, là lớp người có đủ thông minh lẫn can đảm, nòng cốt của một đảng bách chiến bách thắng ? Trở lại chuyện gia đình anh Cả, tôi cần nhắc anh nhớ lại một trường hợp tương tự trong lịch sử, đó là chuyện tình giữa Nguyễn công Trứ với người vợ ba của ông. Vị quan lớn đa tình và đa tài này từng nói một câu nổi tiếng : Ngũ thập niên tiền... Thuận gật đầu, đọc tiếp :

- Ngũ thập niên tiền, nhị thập niên - Năm mươi năm về trước ta là chàng trai hai mươi tuổi. Ðấy là cách diễn đạt hết sức khôn ngoan dí dỏm với bạn tình... Ngay với mối tình lãng mạn ấy, Nguyễn công Trứ vẫn là một gương mặt hiển hách trong lịch sử. Chuyện đó nữa, tôi cũng có nhớ, Vũ ạ, chỉ có điều là ...

- Chỉ có điều là ... sao ?

- Có điều là chính ông cụ cũng chấp nhận sự hy sinh ấy. Chính ông cụ cũng không phản bác.

- Trên nguyên tắc biểu quyết, một mình ông cụ không thể thắng nổi mười hai người. Nói cho thật cặn kẻ chỉ một mình anh Tô muốn ủng hộ ông cụ. Nhưng sau rốt bị đám đông uy hiếp nên anh ta đành đổi hướng theo các anh. Như thế, về lý, ông cụ là tuyệt đối thiểu số.

Còn về chữ tình, không nói cũng hiểu rằng ông cụ trông mong ở sự thông cảm của các anh, những người xưa nay vừa là đồng chí vừa là đàn em. Từ ngày khởi đầu cách mạng cho đến lúc này, mọi sự vẫn diễn ra như vậy. Có điều ông cụ không nhận ra rằng tình thế đã đổi thay. Rằng những ngày xưa thân ái đã chết rồi. Và nó đã bắt đầu chết một cách thật sự ngay khi các cánh quân rời bỏ núi rừng để tiến về năm cửa ô thành phố. Rằng giờ đây tất cả anh em đồng chí chỉ còn là đám người buôn chung một món hàng trên một con tầu vượt đại dương mà vì tiền lời của món hàng đó, các anh có thể quẳng xuống biển bất cứ kẻ vô tội nào cho nhẹ gánh. (hết trích)

Qua trang sách, mọi sự đã rõ ràng, Hồ Chí Minh đã đồng ý giết vợ, và thái độ dứt khoát của ông là không hề phản bác quyết định của bộ chính trị, ông là chủ tịch đảng người có uy quyền cao nhất trong bộ chính trị mà không phản bác ý kiến giết cô Xuân thì ai dám phản bác?

Tham khảo thêm bài viết “Hãy giải oan khiên cho dòng họ Nguyễn Tất” cùng tác giả http://www.doi-thoai.com/baimoi0308_232.html

Qua những luận chứng xác thật như trên có thể một lần nữa kết luận rằng:

- Sau khi trở thành ông thánh ...
- Sau khi trở thành tên giết người đại ác...
- Sau khi trở thành nhân vật vĩ đại trong lòng Dương Thu Hương Hồ Chí Minh vẫn mang dòng máu sở khanh, lưu manh, lạnh lùng, tàn nhẫn với người thân ruột thịt, bỏ con, giết vợ để rồi trút trách nhiệm trên đầu người khác.

Ðiểm lưu ý của người viết: Trong tác phẩm Ðỉnh cao chói lọi, hoàn toàn không hề đề cập đến người vợ chính thức Tăng Tuyết Minh có hôn thú và nhân chứng đầy đủ và hơn một lần Hồ Chí Minh có ý muốn nhờ người ta tìm kiếm. Trong những ngày tháng cuối cùng Hồ Chí Minh hoàn toàn quên hay chính tác giả Dương Thu Hương cố tình quên để cho tác phẩm của mình trung thực theo định hướng nào đó chăng?