|
Hãy nhìn kỹ Hồ Chí Minh trong Thiên Ðức III/- Hồ Chí Minh và cuộc chiến 1)- Hồ Chí Minh là người sợ máu hay khát máu người? Ðọc ÐCCL trang 46
Còn ông, ông trầm ngâm nhớ tới một ngày xuân trên chiến khu Việt bắc. Lần ấy, đúng dịp Tết Nguyên Ðán, cả cơ quan hè nhau làm những món ăn cổ truyền. Trong các món cổ truyền, đứng đầu bảng là tiết canh, lòng lợn. Không những chỉ riêng nhà bếp mà dường như toàn thể nhân viên cơ quan tham gia vào chuẩn bị cuộc ẩm thực quan trọng này. Buổi trưa, văn phòng mang lên cho ông một khay tiết canh lòng lợn. Thời chiến tranh, một miếng thịt cũng đã coi như bữa tiệc, bởi có những thời gian dài, cả cơ quan ăn sắn trừ cơm. Năm trước đó, bên đại đội báo vụ có một chiến sĩ phát điên vì phải ăn sắn liên tục sáu tháng. Cậu ta vốn con nhà khá giả chưa từng chịu đựng sự thiếu thốn. Sáu tháng trời không có một hạt cơm, một miếng thịt hay cá vào bụng, ngày nào cũng sắn, hết luộc lại nướng, hết nướng lại nấu canh suông với muối và rau rừng, người trai đô thị này đâm ốm, da xanh bủng, bụng trướng như đàn bà có thai. Một sáng, khi nhìn thấy anh nuôi bưng lên mấy rổ lặc lè sắn luộc, chàng trai bỗng nhảy dựng như nhơi choi giữa sân, la thét inh ỏi tựa hồ bị quỷ ám rồi sau đó anh ta cởi bỏ hết áo quần, ôm đầu chạy tuốt vào rừng ... Sự việc ấy ám ảnh ông.
Bởi vậy, ông ý thức được những nhu cầu của sự sống. Tuy thế, ông không thể nào ăn được cái món ăn bổ dưỡng cổ truyền kia. Ông nhìn bát tiết đặt trên khay một cách chỉn chu. Một bát chiết yêu đầy tràn tiết đỏ, đông cứng như thạch, bề mặt rải đều lạc rang lẫn rau thơm thái vụn. Thêm vào đó là chiếc chén nhỏ xíu đựng ớt tươi. Cần vụ bưng khay thức ăn cung kính đặt trước mặt ông rồi chần chừ đứng lại dường như muốn xem ông ăn có ngon lành hay không, bởi vì đối với tất thảy mọi người đây hiển nhiên là bữa tiệc long trọng nhất trong năm.
- Ðể đấy cho tôi. Chú xuống nhà ăn trước với anh em ...
Ông đáp vồn vã để cho anh lính yên tâm đi ra. Còn lại ông với bát tiết canh, ông nghĩ kế thủ tiêu nó một cách kín đáo.
,b>Ông vốn sợ mùi máu từ nhỏ, cho dù nó được ngụy trang bởi các loại mùi thơm khác nhau của gia vị, nào húng chó húng thơm rau răm rau mùi, nào hành hoa hành củ, nào lạc rang, ớt tươi giã nhỏ. Mỗi lần gia đình chọc tiết lợn, ông lỉnh ngay ra ngoài đồng. Không ai ép được ông ăn cái món ăn khủng khiếp ấy, cái món ăn mà người ta cho rằng đáng được ao ước nhất khi ngả thịt một con lợn, cái món mà các lão ông , lão bà đánh giá là “bổ cả âm lẫn dương”. Người ta riễu ông :
“ Thằng này học khôn nhưng ăn thì ngu hạng nhất “
Ông cũng không rõ vì cớ gì ông dị ứng với cái món ăn cổ truyền này đến thế. Rồi lúc thành niên, sống ở Paris, lần nào đó ông xem một cuốn phim phong tục châu Phi, nhìn thấy dân bản xứ chọc tiết bò rồi vục đầu xuống chậu, uống máu tươi còn nóng hổi, da ông bỗng sởn gai ốc, mồ hôi vã ướt sống lưng. Mặt ông hết nóng bừng rồi lạnh ngắt. Ông tưởng chừng những người xung quanh đang nhìn ông, phát hiện ra trạng thái tinh thần kì dị của ông, đoán được những ý tưởng thầm kín trong óc não ông ... Ông ngồi chết cứng trong rạp, cho đến khi buổi chiếu kết thúc, chờ những người khác đi vãn mới đứng lên. Bên ngoài, trời rét cóng. Mồ hôi trong lưng áo ông ướt lạnh khiến toàn thân run cầm cập. Ông phải quay vào phòng vệ sinh, lấy nhật báo lót cả trước ngực lẫn sau lưng rồi mới về nhà. Ban đêm, giấc mơ của ông đỏ nhòe máu. Những con vật bị chọc tiết, máu tóe thành vòi, kêu thét, co giật, rảy giụa một cách điên cuồng và tuyệt vọng. Những cái miệng nhoe nhoét máu tươi. Những nụ cười cũng nhoe nhoét máu tươi ... Tất cả cùng đồng hiện, chồng chéo, quay đảo, khoan xoáy tâm trí ông. Lần đầu tiên ông hiểu nguyên do nỗi sợ hãi của mình từ thời thơ ấu. Giống như lần đầu tiên ông cầm đèn rọi sáng một căn hầm mà bóng tối kinh niên hù dọa con người. Nhờ cuốn phim phong tục châu Phi kia, ông tìm được một so sánh, một phóng chiếu. Ông biết rằng sự cảm nhận những khuyết tật của giống nòi cũng tựa hồ như cơn sốt. Phải chịu đựng nó trước khi có thể chữa khỏi. Ðêm ấy, không thể nhắm mắt ông đành ngồi dậy đọc sách cho tới sáng, khi những ngọn đèn đường trở nên trắng nhợt trong ánh dương. Rồi bão tố cách mạng cuốn ông vào vòng xoáy. Nhiều năm, ông tưởng chừng không còn băn khoăn về những thứ mà ông coi là “khuyết tật của dân tộc” (hết trích) Qua dòng văn của Dương Thu Hương ở trên mô tả Hồ Chí Minh là một người sợ máu từ thủa nhỏ, nỗi sợ hãi không chỉ ám ảnh bởi sự kiện thực tế mà thậm chí còn ở trong giấc mơ, hay xem phim ảnh. Từ đó tác giả phóng đại lên nguyên do của chứng sợ máu này có nguồn gốc đó là “khuyết tật của dân tộc“ Hình ảnh này hoàn toàn tương phản với hình ảnh Hồ Chí Minh chủ tịch nước vừa chủ tịch đảng trong thời gian đầu thập niên 50s hô hào toàn dân nỗ lực giết người để đóng thuế, giết người để thờ Mao chủ tịch, qua cái gọi là cải cách ruộng đất như sau: “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ, Bài này được đọc đi đọc lại công khai trên các đài phát thanh và các loa phóng thanh trên toàn Miền Bắc vào thời kỳ Cải Cách Ruộng Ðất. Máu hận thù giai cấp đã đổ ra khắp mọi miền đất nước. Há lẽ không làm cho Hồ Chí Minh sợ chăng. Hồ Chí Minh chẳng những không sợ mà thành tích khát máu này còn tái diễn khi hô hào xua quân đánh chiếm thành phố Huế trong dịp tết Mậu Thân giết hàng ngàn thương dân vô tội khăn tang phủ trắng cả bầu trời. Ðã lâu chưa làm bài thơ nào Qua những bằng chứng này, chứng tỏ Hồ Chí Minh là kẽ khát máu người chứ không phải là người có chứng sợ máu như Dương Thu Hương mô tả. 2)- Hồ Chí Minh và cuộc chiến Ðọc ÐCCL trang 222
Kỉ niệm về hội nghị 9 chưa phai. Bởi nó đánh dấu bước ngoặt định mệnh của dân tộc cũng như sự ngã ngựa của con người khoác tấm áo bào đẹp nhất.
Buổi sáng ấy oi nồng, oi nồng như bầu không khí bao trùm hội nghị. Mặc dù những chiếc quạt trần xoay tít và những cây quạt đứng xung quanh cũng không ngừng tạt gió nhưng mọi người vẫn cảm thấy ngột ngạt. Ðây là phút trọng đại nhất: Người ta lấy biểu quyết cho đường lối chính trị quốc gia. Trên ba trăm năm mươi đại biểu, phe chủ chiến chiếm tuyệt đại đa số, phe chủ hòa là thiểu số bị nghiền nát: Họ đếm chưa đủ mười đầu ngón tay. Thế nhưng họ vẫn can đảm đến giây phút cuối cùng vì trách nhiệm trước vận mệnh dân tộc. Người đứng lên trước hết là Lê Liêm, thứ trưởng bộ văn hóa. Vì ngồi ngay hàng ghế phía sau nên ông nhìn rõ đám mồ hôi thấm trên lưng áo ông ta. Ðám mồ hôi đó thoạt tiên chỉ lớn bằng hai quả quýt, chấm đúng nơi nhô lên của cặp xương bả vai. Chỉ vài phút sau, nó đã loang ra bằng hai bàn tay, rồi rất nhanh thấm ướt toàn bộ tấm lưng và dán chặt vào chiếc may-ô bên trong. Ðường gờ hai bên nách may-ô nổi hằn lên rõ mồn một qua lớp vải ướt sũng khiến vị thứ trưởng có vẻ như vừa bước lên từ bể bơi Trúc bạch. Tuy nhiên, ông ta vẫn nói, không bớt một lời, không dè sẻn một ý:
Tiếp trang 223
Ông không còn nhớ chính xác những gì Lê Liêm đã nói sau đó, nhưng mắt ông dán vào tấm lưng áo ướt sũng mồ hôi khiến ngay cả những đốt xương sống của vị thứ trưởng cũng hiện lên rõ mồn một. Trong lúc ấy, một màu đỏ loang từ từ trên gương mặt ông ta, thoạt tiên từ thái dương và quầng mắt. Sau đó màu đỏ tràn qua hai gò má rồi lan qua cằm, xuống vùng cổ và gáy. Ông cũng nhớ rõ những nét rùng mình thoáng gợn qua khuôn mặt ấy và cơn tự chế khiến cặp môi của Lê Liêm gần như tái nhợt đi. Ông cũng nhớ một cách chi tiết những ánh mắt thù nghịch của đám người xung quanh chiếu vào vị thứ trưởng. Những kẻ ngồi hàng trên quay hẳn lại, nhìn chõ vào mặt người đang phát biểu bằng cái nhìn của kẻ côn đồ, hứa hẹn một cách thẳng thắn đá ném vào đầu hay dao đâm vào cổ. Những kẻ ngồi hàng ghế sau không thể bộc lộ được tinh thần phản đối bằng ánh mắt đe dọa và khinh bỉ đối với “tên xét lại” thì xì xào gây ồn ỉ... Một khoảnh khắc trôi qua, bất thần một đại biểu vọt đứng lên, tách hẳn hàng ghế bước đến trước Lê Liêm, xỉa tay vào mặt ông và hét:
- Nếu mày không câm họng lại. Nếu mày còn tiếp tục phun ra giọng điệu của bọn xét lại, tao sẽ treo cổ mày lên.
Lê Liêm ngừng lời, dường như bị một cú đòn phang vào gáy. Ông trân trân nhìn kẻ vừa sỉ nhục mình, thứ trưởng bộ nội vụ Lê chí Thân, lâu la ruột của Quốc Tùy. Ðưa tay lên gỡ kính, thứ trưởng bộ văn hóa chớp mắt một cách bối rối. Ông không thể tìm được lời đối thoại, dầu ông là người nổi tiếng có tài ăn nói. Hội nghị cũng im lặng theo. Ðây là lần đầu, họ chứng kiến cảnh tượng các đồng chí xử sự với nhau theo đúng cung cách của bọn đầu đường xó chợ. Dầu gốc tích ra sao, nhưng khi đã trở nên những kẻ mũ cao áo dài, những đại diện cho dân chúng, bọn họ đều cố gắng giữ một sự nhã nhặn tối thiểu. Ðây là lần thứ nhất, sự cặn bã được tự do lên ngôi. Hơn ba trăm con người cúi mặt xuống.
Trên khán đài, Ba Danh và Sáu lặng im. Một khoảnh khắc trôi qua, chủ tịch đứng lên, quay về phía Lê chí Thân, cất giọng thản nhiên, ôn tồn:
- Nếu chú muốn treo cổ chú Lê Liêm, hãy treo cổ tôi trước đã.
Lê chí Thân mím môi, cúi gằm mặt rồi quay về chỗ của y. Hội nghị chết lặng đi trong khoảnh khắc.
Rồi Sáu rung chuông :
- Giờ giải lao đã đến. Mời các đồng chí tạm nghỉ.
Sau hội nghị, Lê Liêm đã viết một bức thư gửi bộ chính trị, trong đó ông yêu cầu những người lãnh đạo cao nhất của đảng giải quyết vụ việc này, bởi ông không tin rằng đảng có thể dung túng cho những hành vi và ngôn từ có tính côn đồ lưu manh được phép tồn tại giữa những ủy viên trung ương, những đại biểu của dân tộc...
Vài ngày sau đó, tướng Ðặng kim Giang, viện trưởng viện triết học Hoàng minh Chính, nhà văn hóa Nguyễn kiến Giang và non một trăm nhân sĩ khác, những người được định danh là bị đầu độc bởi tư tưởng của tên trùm xét lại Khơ-rút-xốp bị bắt giam. Cùng một tuần lễ, hơn hai mươi tướng lĩnh bị tống vào nhà ngục bởi họ đã từng được đào tạo lâu dài trong trường quân sự Cu-tu-đốp hoặc có quan hệ gần gũi tướng Long. Tuần sau, trên năm trăm sĩ quan quân đội từ cấp đại tá trở xuống, những người từng cộng tác hoặc được nhiệm chức trực tiếp dưới quyền của tướng Long cũng lần lượt bị bắt theo. Họ bị dẫn độ trong các đoàn xe của tổng cục 2, sau đó bị giam tại nhà tù Thanh Liệt ở ngoại ô Hà nội, và hai nhà tù trung ương khác đặt tại Hà Tĩnh và Thái nguyên.
Cuộc chiến tranh mới bắt đầu. Hành trình của dân tộc đổi hướng. (hết trích) Qua mô tả về hội nghị 9 như trên cho thấy Hồ Chí Minh thuộc nhóm thiểu số chủ hòa, và là người theo chủ nghĩa xét lại đã từng công khai bảo vệ sự an toàn cho Lê Liêm.
Ðiểm chú ý ở đây là hội nghị chín xảy ra từ ngày 19 đến ngày 24 - 4 - 1956, tại Hà Nội, cũng là thời điểm uy tín Hồ Chí Minh lên cao trong chức vụ Chủ tịch đảng vừa là chủ tịch nước, lại là người chủ hòa trong quyết định mở cuộc chiến tranh lấn chiếm miền Nam. Như vậy Hồ Chí Minh hoàn toàn không phải chịu trách nhiệm về cuộc chiến này?
Hình ảnh này hoàn toàn khác hẳn với hình ảnh thực tế của Hồ Chí Minh chuẩn bị tư tưởng cho cuộc chiến lâu dài, Hồ chí Minh trong diễn văn đọc ngày 17 tháng 7 năm 1966, tại Hà Nội đã nói: “Chiến tranh có thể kéo dài 5 năm, 10 năm hay lâu hơn nữa. Hà nội, Hải phòng và một số xí nghiệp có thể bị tàn phá, song nhân dân VN quyết không sợ. Không có gì quí hơn độc lập tự do. Ðến ngày thắng lợi nhân dân ta sẽ xây dựng lại đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”. 3)- Tên gọi cuộc chiến: Ðọc ÐCCL trang 315
- Chiến tranh, chiến tranh, chiến tranh....
Một lịch sử đã dằng dặc những cuộc chiến liên miên không ngưng nghỉ, vậy mà lũ người đam mê vinh quang còn cộng thêm vào đó cuộc chiến này. Một cuộc chiến vô tiền khoáng hậu cả về phương diện năng lực bị huy động cũng như những tổn thất máu xương... Ôi cuộc chiến tranh ngu xuẩn, cuộc chiến tranh đã được thực thi như đòn trừng phạt đối với một dân tộc. Một dân tộc tự đưa thân mình ra làm tăm-pông giữa hai toa tầu lịch sử, tự sử dụng danh tính của mình như con tốt đen trong bàn tay của thế nhân, tự hoán cải giang sơn thân thiết thành chiếc cối xay thịt khổng lồ trong một cuộc huynh đệ tương tàn khủng khiếp gấp ngàn lần cuộc binh đao Trịnh Nguyễn !...
Ta biết làm gì giờ đây khi ván cờ đã lỡ, khi ta bắt buộc trở thành con rối gỗ trong tay lũ sát nhân ?... Những người anh em thù nghịch của ta, chẳng lẽ chúng ngu dại đến mức không có một chút ngờ vực khi dấn thân vào tấn trò này hay chúng cố tình quay lưng lại với lương tâm vì cuộc ganh đua quyền lực hấp dẫn hơn thân phận của một dân tộc ?... Ôi danh vọng, vinh quang.... những thứ người ta chẳng thể ăn chẳng thể ngửi chẳng thể làm tình nhưng lại có sức hủy diệt kinh hoàng, không chỉ hủy diệt một cá nhân, một tập đoàn mà cả một nòi giống.. Nhưng vì cớ chi ta mãi đắm đuối , mãi khổ đau vì dân tộc này ?...
(hết trích) Theo nhận định trên, Hồ Chí Minh cho rằng đây là cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn còn tệ hại hơn cả cuộc chiến Trịnh Nguyễn phân tranh. Ngoài ra còn một điều đau khổ nữa đó là dân tộc Việt Nam “tự đưa thân mình ra làm tăm-pông giữa hai toa tầu lịch sử” tức là làm con tốt thí giữa hai phe Tự Do và Cọng Sản. Nói như vậy chính Hồ Chí Minh là tên tay sai của Liên Xô và Trung Quốc, với cương vị cầm đầu đảng csvn mở cuộc chiến tranh tiến chiếm miền Nam, chứ cuộc chiến hoàn toàn không có ý nghĩa gì mang tính chất chiến đấu chống ngoại xâm. Như vậy những giá trị của chiêu bài “đấu tranh cho độc lập tự do cho đất nước” đều là những mỹ từ xáo trá, rác rưởi. Phản kháng tiêu cực của ông Hồ Chí Minh vào những ngày cuối cuộc đời trước khi tự mình bức tử để trả thù, lại hoàn toàn khác hẳn những gì tự ông viết ra vào năm 1969 là năm trước khi ông chết: Cuộc chiến chống Mỹ cứu nước. Năm qua thắng lợi vẻ vang, Tóm lại, hình ảnh Hồ Chí Minh và cuộc chiến qua mô tả của Dương Thu Hương là một người sợ máu, hèn nhát, chủ hòa, sợ chiến tranh, do đó không chịu trách nhiệm về cuộc chiến và những cuộc tàn sát dân lành vô tội qua cái gọi là cải cách ruộng đất, tổng tiến công nổi dậy Mậu Thân? Kết luận: Trong lời mở đầu tác phẩm Ðỉnh cao chói lọi lời tác giả ghi rằng: (trang 3) Tôi vốn không đủ khả năng sáng tác hoàn toàn dựa vào trí tưởng tượng. Mọi cuốn sách tôi viết đều xây dựng trên một câu chuyện thực. Dẫu vậy, vẫn cần nhắc lại một cách nghiêm cẩn rằng tiểu thuyết là tiểu thuyết. Tiểu thuyết không phải tự truyện hoặc sự lắp ghép một chuỗi tiểu sử của các nhân vật. Như mọi cuốn đã in, Ðỉnh cao chói lọi trung thành với nguyên tắc ấy. Trong cuộc họp báo chính tác giả Dương Thu Hương đã trưng dẫn ít nhiều những chứng cứ có thể chứng minh rằng những sự kiện nêu ra trong tác phẩm là sự thật. Thế nhưng những tâm tư , những cảm xúc hèn yếu, ăn năn, ân hận cũng như những phản kháng tiêu cực vào cuối cuộc đời của Hồ Chí Minh qua ngòi bút Dương Thu Hương không đáng tin cậy. Bởi lý do Dương Thu Hương không phải là nhân chứng thời đại, mà là thế hệ sau chưa một lần tiếp xúc với Hồ Chí Minh, chỉ qua lời kể của những nhân chứng thứ ba lấy gì làm xác thật. Ðây là một hình thức cố tình chạy tội cho Hồ Chí Minh, phủi sạch trách nhiệm và tội lỗi của một đàn ông lưu manh sở khanh ở kinh thành Paris, một người chồng người cha đành tâm giết vợ bỏ con, một lãnh tụ đảng csvn gây nên cuộc chiến huynh đệ tương tàn là tác giả của thảm kịch cải cách ruộng đất, cũng là người ra chỉ thị tấn công tết Mậu Thân giết hàng ngàn người dân Huế vô tội. Trong cuộc đời Hồ Chí Minh chưa hề làm một hành động cụ thể nào để chứng minh sự ân hận hay hối cải đối với những tội ác mà ông đã gây ra cho vợ con, cũng như dân tộc Việt Nam cả. Những ngày cuối cuộc đời nằm trên giường bịnh còn làm được những bài thơ hiếu chiến, khát máu “Ðánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào” thì làm gì có tâm tình ân hận, nuối tiếc về con đường sai lầm đã đi qua để rồi tự bứt tử để trả thù chế độ. Phải chăng Dương Thu Hương đã cố tình lừa đảo dư luận nhằm đánh bóng lại hình ảnh Hồ Chí Minh theo một chủ đính chính trị phe nhóm? Dù muốn hay không phải trả Hồ Chí Minh lại cho sự thật của lịch sử như đã trình bày suốt qua bài viết trên. Trong cuộc phỏng vấn với Quốc Phương đài BBC Dương Thu Hương tâm tình: Tôi vẫn sống cuộc sống của một người như con chuột trong hang thôi, chỉ có một mình, mà Xuân phải đông đủ gia đình thì mới gọi là xuân được. Tết này tôi cũng được nhiều bạn bè mời đến nhà ăn tết nhưng tôi cũng ngại. Thành ra đối với tôi, xuân với hè cũng như nhau.
Internet, tiếng Pháp và cơm Việt
Tôi không có Internet và kiên quyết không có Internet vì vào Internet chắc chắn là nhiều thông tin, rồi lại đến thư từ, thành ra tôi không có thì giờ mà phải tập trung làm việc.
Tin tức ở Việt Nam thì tôi cũng có mấy nhóm thân cận bên này. Thỉnh thoảng có tin tức gì quan trọng, các cháu hay bạn bè lại in ra cho tôi đọc. Thành ra tôi vẫn cập nhật được tình hình chung bên nhà.
Với các báo đài, truyền thông, tôi cũng ít có thời gian theo dõi. Tôi cũng lớn tuổi rồi và không hề có ảo vọng về sức khỏe của mình. Một điều nữa là phải hình dung được một người ở tuổi 50, 60 nay đi học một thứ ngoại ngữ vất vả như thế nào. Giữa thời đại không gian điện tử không giới hạn, thế mà Dương Thu Hương tự nguyện nhốt mình trong không gian vật chất nhỏ hẹp với nguồn thông tin có chọn lọc do từng nhóm bạn bè cung cấp thì lấy đâu ra sự trung thực của tác phẩm. Dương Thu Hương cũng tự nguyện thu hẹp cuộc sống như là một con chuột trong hang theo cả hai nghĩa bóng và đen cũng chẳng khác gì con cóc ngồi đáy giếng mong tìm sự thật qua miệng giếng, để rồi đưa ra chất thải với cái đít chổng lên trời mà mong muốn đạt được “Ðỉnh cao chói lọi”. Ba mươi bốn năm trước, một cô gái từ rừng ra đã ngồi bệt giữa lề đường Sài gòn khóc rằng cuộc đời tôi đã bị lừa, tuổi thanh xuân đã bán mạng của quỷ đỏ. Ba mươi bốn năm sau, cũng cô gái đó lại chủ động làm kẽ lừa gạt đánh bóng hình tượng Hồ Chí Minh theo chủ định riêng mình. Phải chăng một lần nữa Dương Thu Hương muốn làm “dũng sĩ mù” thoát ra khỏi “Thiên đường mù” chăng? Câu hỏi để dành cho bạn đọc trả lời vậy. Thiên Ðức
|