Thực ra, người
viết đã nghĩ là sẽ không
ghi chép, bình luận thêm gì về
chân dung ông Tố Hữu nữa.
Nhưng đọc báo trong nước,
lại thấy ông Tố Hữu tự
tô đậm thêm chân dung của ông
một lần nữa, nên cũng xin chép
lại để giới thiệu với
các bạn. Số là, sau khi cuốn “Chân
Dung Và Ðối Thoại” của Trần
Ðăng Khoa ra mắt độc giả, dư
luận trong nước khá xôn xao, bạn
đọc kẻ khen người chê, người
thì cho là Trần Ðăng Khoa mạnh
dạn “xé rào” dám đưa ra một
phần sự thật về các nhà
văn, kẻ lại chê là tác giả
“láo lếu” dám “xoœ ngầm” các bậc
đàn anh khả kính. Tờ “An Ninh
Thế Giới” (ANTG) quan tâm đến
“an ninh văn hóa” nước nhà, đã
cử nhà báo N.N.P. phoœng vấn ông
Tố Hữu để xin ý kiến
của ông về bài Trần Ðăng
Khoa viết về ông. Trong ANTG số 117, có
đăng bài phoœng vấn đó.
Trả lời câu
hoœi của nhà báo công an, ông Tố
Hữu nói:
- Chú chưa có ý
kiến gì đâu. Cứ để
các nhà phê bình, bạn đọc
lên tiếng đã. Rồi sau đó
chú sẽ có tiếng nói chính
thức. Mà có lẽ tốt hơn
cả là chú gọi Khoa tới... như
ngày xưa Khoa còn bé tý. Mà
này, cháu ở Văn hoá - Văn
nghệ Công an hả. Chà chà, phải
cẩn thận khi phát ngôn đấy.
Kẻo người ta bảo ông Tố
Hữu dùng "Công an đánh Khoa"
thì gay. Cháu cứ ghi ý kiến
của chú, đăng báo nào thì
tuỳ, nhưng đăng ở Công an...
Từ từ nhé!
Quả là ông nhà
thơ toœ ra... “khôn” thật. Ông dặn anh
nhà báo công an phải cẩn thận...
“Kẻo người ta bảo ông Tố
Hữu dùng "Công an đánh Khoa"
thì gay”! Tố Hữu làm như tuồng
ông chưa hề bao giờ dùng công
an “đánh” một văn nghệ sĩ nào
cả! Chưa hề bao giờ bắt bớ,
giam cầm và boœ tù văn nghệ sĩ
cả! Các văn nghệ sĩ là nạn
nhân còn sống sót sau bao cuộc đàn
áp - mà ông Tố Hữu là
một trong những người phải
chịu trách niệm chính - nghĩ thế
nào khi nghe ông nói thế?
Rồi ông Tố Hữu
nói tiếp:
- ... Tôi và anh Xuân
Diệu phát hiện ra Khoa, bồi dưỡng
Khoa. Tập thơ "Góc sân và khoảng
trời" đến bây giờ vẫn
giữ nguyên giá trị... Sau này,
Khoa không được như trước
nữa, có lẽ là vì "đứt
rễ", vì phải xa cái sân gạch
nhà mình, xa cây na ngày gọi chim,
đêm gọi trăng... Nhà văn, nhà
thơ mà xa mảnh đất đã
làm nên mình là hoœng. Ðặc biệt
sai lầm là cái việc đưa Khoa
đi học Trường viết văn Goócki.
Làm gì có trường dạy viết
văn. Nghề văn không dạy được.
Nhà văn hình thành là do cuộc
sống, do một năng khiếu bẩm sinh. Nhà
văn là phải học ở trường
đời. Tôi cho Trường viết
văn Nguyễn Du là thứ tào lao,
không nên có. Chỉ nên mở
lớp bồi dưỡng khoảng một
năm.
Ðúng quá! “Làm
gì có trường dạy viết văn.
Nghề văn không dạy được.
Nhà văn hình thành là do cuộc
sống, do một năng khiếu bẩm sinh. Nhà
văn là phải học ở trường
đời”. Ðiều này trước
đây nhiều người đã
nói, nhưng ông Tố Hữu cũng
như các vị lãnh đạo khác
của Ðảng có chịu nghe đâu?!
Còn... bây giờ thì ông nói
thế, một lần nữa ông lại
“phịa như thật”! Làm như tuồng trước
đây ai đấy đã quyết
định làm cái “thứ tào
lao” đó, tức là bày ra Trường
viết văn Nguyễn Du, là cử sinh
viên đi học ở Trường
viết văn Goócki, chứ không phải
ông Tố Hữu, người đã
“thống lĩnh” văn học nghệ thuật
Việt Nam xã hội chủ nghĩa suốt
mấy chục năm trời! Ông cũng
cố lờ đi cái mục đích
chính của trường viết văn
do Ðảng của ông bày ra. Ðảng
mở ra trường viết văn đâu
có phải để dạy viết văn
- như ông nói bây giờ - mà
chính là để nhồi sọ cho các
nhà văn tương lai cái đầu
óc tuyệt đối phục tùng Ðảng,
hết lòng hết sức phục vụ
cho đường lối của Ðảng.
Những thứ đó các ông
lãnh đạo Ðảng thường
gọi là “tính đảng trong văn học
nghệ thuật”! Hay là “trau giồi thế
giới quan mác-xít lê-nin-nít”!
Ðọc câu trả
lời của Tố Hữu, tôi bỗng
liên tưởng đến một chuyện
thật chua xót thế này: sau khi đã
giam cầm, boœ tù một loạt văn
nghệ sĩ hoàn toàn vô tội, hay
chỉ có cái “tội” tha thiết ước
muốn tự do, trong cái gọi là “vụ
án Nhân Văn Giai Phẩm”, ngày 25.7.1961,
ông Tố Hữu đọc một bài
diễn văn quan trọng, nhan đề “Ðào
tạo những nghệ sĩ mới của
dân tộc”, trong đó ông nói:
“Chúng ta giàu cái gì nhất? Giàu
tự do. Tự do là điều kiện
thiết yếu của nghệ thuật. Tự
do là nước, nghệ thuật là
cá. Không có tự do, nghệ thuật
không sống được và sẽ
chết. Nếu không có ý thức
đầy đủ về điều đó,
thì nghệ thuật không thể phát
triển được” (chép đúng
nguyên văn, xem tr. 261 sách “Xây dựng
một nền văn nghệ lớn xứng
đáng với nhân dân ta với
thời đại ta” của Tố Hữu,
Hà Nội 1973). Xin nhắc lại: cái chúng
ta giàu nhất là tự do!!! Ðấy,
cái tài - có thể gọi là nghệ
thuật - “phịa như thật” của Tố Hữu
là như thế đó: cái đúng
và cái bịp, cái thật và cái
phịa xen kẽ nhau, xoắn quyện nhau, khó
mà “lần” cho ra... Nhắc lại điều
này để thấy chân dung ông Tố
Hữu gần 40 năm trước và
bây giờ về cơ bản không
có gì thay đổi mấy!
Ông Tố Hữu
nói tiếp với nhà báo công
an:
- ... Nhưng mà này,
tôi có cảm giác Khoa đang sống
xa dân, xa cuộc sống thật... Nguy đấy.
Gần đây, văn học nước
nhà không có cuốn tiểu thuyết
nào gây ấn tượng. À, tôi
thấy có câu này không ổn.
Khi nói đến Ðảng, đến
Bác là chúng ta hay nói “ơn Ðảng,
ơn Bác Hồ”. Nói thế Bác buồn
đấy. Phải là “ơn dân” rồi
mới đến Ðảng, đến
Bác.
Một lần nữa,
ông Tố Hữu lại toœ rõ biệt
tài “phịa như thật”. “Nói thế
Bác buồn đấy”! Ðạo đức
giả làm sao! Tố Hữu làm như
hồi sinh thời, ông Hồ coi trọng
dân hơn Hồ Chủ tịch, coi trọng
dân hơn đảng cộng sản. Lẽ
nào ông trưởng ban tuyên huấn
của Trung ương Ðảng lại không
biết chuyện ông Hồ đã dùng
tên giả, tự tay mình viết sách
(không phải chỉ một cuốn!), viết
báo (không phải chỉ một bài)
để ca tụng mình? Lẽ nào ông
lại không biết là trong sách do ông
Hồ viết, chính ông Hồ đã
tự tôn vinh “Hồ Chủ tịch là
Cha già dân tộc”? Nếu ông biết
thì xin ông trả lời thành thật:
“Thế thì Bác Hồ của ông đặt
dân trên Bác hay Bác trên dân”?
Ông Tố Hữu
cố tình quên là trước
đây chính ông và “đội
quân” tuyên huấn của ông là
những kẻ gieo rắc tệ sùng bái
cá nhân ông Hồ tích cực
nhất, lắm khi đến lố bịch.
Chắc ông Tố Hữu cố quên
chuyện thật này: hồi đầu năm
60, một số người Hà Nội
đã đề nghị dựng tượng
các anh hùng dân tộc Lê Lợi
và Nguyễn Trãi tại thủ đô
Hà Nội, thì chính ông Tố Hữu
đã bác đi và nói: “Chỉ
khi nào ở thủ đô dựng
tượng Bác Hồ rồi thì lúc
đó mới được dựng
các tượng khác của các
anh hùng dân tộc”!
Mà thực ra, chẳng
đợi ban tuyên huấn đảng
làm chuyện gieo rắc tệ sùng bái
cá nhân ông Hồ, chính bản thân
ông Hồ cũng đã tự mình
làm việc đó thật hăng say. Chuyện
đó không còn là điều
“tối mật” nữa.
Biết rằng cái
thế của mình không còn “hét
ra lửa” như xưa, ông Tố Hữu
toœ ra dịu dàng, “độ lượng”
(chữ này của nhà báo N.N.P.)
đến cảm động khi nhận xét
bài viết của Trần Ðăng Khoa:
- ... Nhưng thôi, bài
viết thế là tốt... Viết như
thế có gì đâu mà không
phải với tôi. Ờ, mà tại
sao có người lại tức giận
hộ cho tôi nhỉ... Khoa phải cẩn
thận lắm mới có thể vượt
qua "Góc sân và khoảng trời"
nhà mình. Từ đó đến
nay đã 30 năm rồi còn gì.
Vậy mà sau lưng Khoa trống đấy.
Cháu là công an hả, phải thổi
còi cho Khoa thôi. Nhưng đừng để
nó giật mình, ngã xe nhé!
Và anh công an đã
thổi còi... Còn chúng ta đưọc
thấy thêm vài nét nữa trên
chân dung của Tố Hữu.
CHÂN DUNG ÔNG
TỐ HỮU
(TRANH KHẢM)
Sau khi "Chân dung ông Tố
Hữu" được đăng báo,
người viết nhận được
hồi âm của khá nhiều bạn đọc
từ các nơi gửi đến
góp ý kiến và bổ sung thêm
nhiều chuyện mới khắc họa thêm
những nét sống động cho chân
dung. Người viết xin chân thành
cảm tạ các bạn và xin phép chép
ra đây mấy bài. Chúng tôi
cố giữ nguyên phong cách, ngôn
từ của các bạn gửi bài.
Cây táo ông Lành
Một bạn trong nước
nói rõ bài “Tên Lành mà
dạ chẳng lành...” lưu truyền từ
hồi cuối những năm 70 và kể
thêm một chuyện sau:
Năm 1974, nhân dịp
ngày quốc tế thiếu nhi (ngày 1/6),
tuần báo Văn nghệ có đăng
truyện ngắn "Cây táo ông Lành".
Chuyện kể về một ông già tên
là Lành, có cây táo mọc trong
vườn sát đường đi
học của lũ trẻ trong làng. Bọn
học trò thường vít cành
bứt quả khiến ông bực tức
và dùng vải đen tạo ra một ổ
kiến lửa trên cây, dọa trẻ
con. Lũ trẻ con trông tổ kiến giống
đầu lâu đen sợ hãi, và
tránh, đi lối khác, "không đi
theo con đường ông Lành nữa".
Lão Lành giữ được
cây táo thì mất lũ trẻ con
ríu rít hàng ngày qua lại. Lão
tìm cách giải thích cho trẻ con đấy
không phải là đầu lâu đen,
nhưng chẳng đứa trẻ nào
tin.
Tên cúng cơm của
ông Tố Hữu là Lành. Hồi
đó, ông đang ở trên “đỉnh
cao muôn trượng” của quyền lực,
thế là họ truy tìm lý lịch
người viết. Lũ bồi bút
"phê bình" văn học mang kính lúp
ra soi, nào là "đầu lâu đen"
viết tắt là ÐLÐ, ám chỉ
Ðảng Lao động Việt nam, nào là
"không đi theo con đường ông
Lành nữa", nghĩa là không đi
theo con đường của Ðảng...Tác
giả bài báo phải “chịu sóng
gió” một thời, nhưng may thay, anh là
một thương binh có hạng, không thì
cũng khó sống yên với họ.
"Khơi lại những ý thích tầm thường"
Một bạn khác cũng
ở trong nước kể lại:
Dạo ấy, Nguyễn Tuân
bị Tố Hữu phê phán nặng
vì bài “phở” và “giò lụa”
với tội danh “tư tưởng hưởng
lạc”, “tầm phào”, “khơi lại những
ý thích tầm thường”. Chuyện
đó xảy ra sau khi quân ta vào Hà
Nội vài năm, nên cái “tội” có
“tư tưởng hưởng lạc”, “khơi
lại ý thức tầm thường”
là nặng lắm, vì nó thuộc về
lập trường giai cấp, đó
là biểu hiện tư tưởng tư
sản, tiểu tư sản, biểu hiện sút
kém tinh thần cách mạng, điều
mà Lê Duẩn thường “lên
gân” nhắc nhở cán bộ.
Thế nhưng, vào thời
đó ở Miền Bắc, người
ta (cụ thể là ban bảo vệ sức
khoœe lãnh đạo, được lập
nên do sáng kiến của Lê Ðức
Thọ và Trần Quốc Hoàn) cũng
đã bí mật... “khơi lại những
ý thích tầm thường” và
“tư tưởng hưởng lạc”...
cho “các cụ” lãnh đạo. Không
phải bằng văn học như Nguyễn Tuân,
mà “bằng công việc thiết thực”,
tức là tuyển dụng các cô
gái trẻ để thành lập khoa “lý
liệu pháp” hay về sau đổi tên
là “vật lý trị liệu” (tiền thân
của massage - xoa bóp - sau này) chuyên “phục
vụ” cho “các cụ” lãnh đạo. Bọn
quân sư lý luận rằng “cơ thể
là một khối thống nhất” cho nên
phải làm “thức tỉnh” tất cả
các cơ quan chức năng của “các
cụ” để các cụ minh mẫn đưa
dân ta ra khoœi con đường lầm
than.
Ðứa con trai nhoœ
“ngoài giá thú” của Ba Duẩn sinh
hạ chính là trong dịp này. Chuyện
ồn lên ở Hà Nội một dạo.
Sau phải đưa cả hai mẹ con đứa
bé vào Miền Trung bộ Việt Nam sống.
Nghe nói năm 1986 khi Lê Duẩn chết,
cô ta ra dự tang và xuất hiện trên
màn ảnh TV.
Ao cá Bác Hồ
Chuyện này cũng do
một bạn trong nước gửi cho:
Năm 1979, trong nước
rộn lên phong trào “Ao cá Bác Hồ”,
tác giả chính là Tố Hữu.
Chuyện thế này: ở các vùng
thôn quê, người ta huy động
thanh thiếu niên đào ao cá Bác
Hồ, cá giống được các
bô lão thuê xe ca “Ba Ðình” gióng
trống mở cờ lên tận nhà
sàn Bác nhận cá giống. Ðúng
là cá “thần” thật, chỉ một vài
chục con thả xuống, sau thời gian ngắn
đàn cá sinh sôi nảy nở
phục vụ cho dân làng lễ Tết.
Trước đó, từng gia đình
người ta thả cá ở ao nhưng...
ít khi được xơi. Lý do thì
nhiều: nào là mưa to, cá trôi
sạch, nào là bọn đạo chích
câu trộm, nào là cá chết vì
bệnh... Vì thế sáng kiến của
Tố Hữu được báo chí
khen rầm rộ. Lạ lùng thế này:
trường đại học thủy sản,
đào tạo các kỹ sư nuôi
cá nước mặn, nước ngọt,
nước lợ... mà không con nào
sống cả, nhưng chỉ vài con cá
“thần” lấy từ ao ông Hồ về
thì cá lớn nhanh, khoẻ re. Sao không
đóng mẹ nó cửa cái trường
đào tạo ra rặt bọn ăn hại
đái nát ấy đi? Hay là duy
tâm thắng duy vật rồi?
Nhưng Tố Hữu
đâu có biết rằng (hoặc biết
mà lờ đi? - người đánh
máy) sau khi thả “cá giống Bác Hồ”
thì chủ nhiệm hợp tác xã
cũng phải xuất thóc mua hàng tạ
cá giống khác ném tiếp xuống
ao, cử một xã viên ăn công
điểm hẳn hoi ngày ngày giã
cám vứt xuống ao nuôi chúng.
Dân quân được lệnh 24/24 giờ
trông coi ao cẩn thận. Nếu mưa to, cá
boœ đi mất thì... xuất tiền mua bù
boœ vào để khoœi bay cái chức
chủ nhiệm.
Tại ao cá Bác Hồ
nằm phía sau Nhà hát nhân dân
thành phố Hải phòng, giáp với
ngõ Ðồng Lùn (quê hương
của anh bạn tôi) đã xảy ra thảm
cảnh. Tự vệ trông hồ cá
đã nổ súng vào bọn đánh
cá trộm ban đêm. Không trúng
trộm, mà trúng ngay bà cụ 70 tuổi
nằm hóng mát ven hồ. May mà lũ
con bà cụ không làm to chuyện, sáu
mâm cỗ và cỗ quan tài là...
xong việc.
Giá như Bác Hồ,
ngoài việc biết nuôi cá, lại
biết làm thêm xe máy, ôtô,
máy bay, TV ... để Tố Hữu “vận
dụng” theo kiểu “ao cá Bác Hồ” thì...
chắc dân ta không mạt vận như thế
này!
Tố Hữu thương thanh niên Pháp
Một bạn hiện đang
tị nạn ở Ðức gửi
thư kể chuyện này:
Sau khi dự đại
đại hội Ðảng cộng sản Pháp,
về nước Tố Hữu thường
toœ lòng thương thế hệ trẻ Pháp.
Trong buổi gặp mặt thanh niên ở
Hà Nội, ông nói như sau: "Thật
thương cho thế hệ trẻ ở Pháp
có cuộc sống vật chất đầy
đủ, nhưng còn thiếu ánh sáng
của chủ nghĩa xã hội soi rọi để
sống có lý tưởng" (!)
Thế mà bây giờ
con gái Tố Hữu tên là Hoa,
phó tiến sĩ sinh vật học đang
cùng chồng là Châu (tiến sĩ
cơ học) mang con cái sang ở Ðức,
chỗ tăm tối thiếu ánh sáng
của chủ nghĩa xã hội và có
ý định sống lâu dài ở
đó. Không thấy Tố Hữu
thương con, thương cháu gọi chúng
về nước... sống dưới
ánh sáng của chủ nghĩa xã
hội!
Chỉ sợ các Bác không buông quang gánh ra thôi
Một bạn đã từng
đi học ở Czechoslovakia (Tiệp Khắc)
kể lại chuyện thật mà anh đã
chứng kiến sau đây:
Hè năm 1981, Tố
Hữu lúc đó là Phó thủ
tướng thường trực, sang
thăm một số nước Châu Âu.
Hồi đó, Tố Hữu thay quyền
hạn Phạm Văn Ðồng, nên kiêu
lắm. Tại Prague (thủ đô của Czechoslovakia),
có cuộc gặp gỡ và nói
chuyện với sinh viên. Khi ra về, Tố
Hữu lên giọng "lãnh tụ" cũng
tự xưng là “bác” như... ai: "Bác
và các đồng chí lãnh đạo
đang gồng mình gánh vác gánh
nặng khó khăn của đất nước,
các cháu cần phải học hành
chăm chỉ để sau này thay thế
các Bác gánh vác gánh nặng
ấy. Các cháu đã sẵn sàng
chưa?"
Một sinh viên lớn
tuổi nhất trong đám đông trả
lời ngay tắp lự: "Chúng cháu
đã sẵn sàng cả rồi, chỉ
sợ các Bác không buông
quang gánh ra thôi". Tố Hữu tím
mặt, tọt ngay vào xe, chuồn thẳng.
Khốn khổ cho anh chàng bạo miệng! Tố
Hữu về đến Hà Nội thì
anh này bị sứ quán gọi lên
và trục xuất về nước ngay.
Cái nhầm... đáng yêu
Một cụ già về hưu đã gửi cho mẩu chuyện này:
Vào những năm
70, nhà thơ "mẹ mìn" của chúng
ta bỗng dưng sáng chói trên chính
trường Việt Nam, với chức
Phó thủ tướng thường
trực. Theo lời đồn đại
của dân chúng thì ông còn được
"dự kiến" làm Tổng bí thư
Ðảng, kế vị Lê Duẩn. Thế
mà sau cái chết của Lê Duẩn
vào năm 1976, khúc sông chính trị
bỗng nhiên nổi sóng, khiến cho Tố
Hữu lặn mất tăm, không còn
vai vế gì trong Ðảng. Tố Hữu
sống ở ngôi nhà khá đẹp
trên phố Phan Ðình Phùng. Ðã
thấu hiểu phương châm "sóng trước
vỗ đâu, sóng sau vỗ đó"
của các "chiến hữu", Tố Hữu
lo xa đến ngày phải rời tổ
ấm chuyển đi căn hộ "lắp ghép"
với "song sắt chuồng cọp", bèn
nẩy kế xin một khoảnh đất đẹp
ở Hồ Tây để... xây nhà
trong lúc tình cảm đồng chí
còn chưa hết hơi nồng.
Tố Hữu đã
nhầm to, chẳng có ai "thu" lại ngôi
nhà to đùng ở phố Phan Ðình
Phùng, như ông nghĩ, nên ông vẫn
ung dung "tọa lạc" ở đó. Còn
ngôi nhà to đùng mới xây
"thừa ra" ở Hồ Tây đành
phải cho thuê lấy 2000USD/tháng, phụ
thêm khoản rau dưa cho bà Thanh (1) đi
chợ.
Cái nhầm đáng
yêu của ông Lành không ngờ
mang lại hiệu quả lớn!
* * *
Những mẩu chuyện
trên đây ghép lại thành bức
tranh khảm, xin gửi tặng các bạn.
1. Tên vợ ông
Tố Hữu.