Kịch bản cho
thế kỷ 21
Ta vừa trải qua thế kỷ 20 đầy biến động : nào chiến
tranh thế giới lần thứ nhất, nào chiến tranh thế giới lần thứ hai,
nào bom nguyên tử, nào các cuộc cách mạng mạng ở Nga, ở Trung Quốc,
nào thế giới xã hội chủ nghĩa hình thành, các cuộc đấu tranh giải
phóng dân tộc ở khắp thế giới, trong đó có cuộc đấu tranh giải
phóng của Việt Nam, nào cách mạng văn hóa Trung Quốc, diệt chủng ở
Campuchia, nào sự chia rẽ và đánh nhau của thế giới cộng sản, nào
sự tan rã của Liên Xô và thế giới xã hội chủ nghĩa, nào những
thành tựu kỳ diệu của khoa học kỹ thuật, của vật lý, sinh học, sự
tiến bộ phi thường của tin học, của điện tử, máy tính, rô bô, v.v...
Vì thế, bước vào thế kỷ 21, ai nấy đều hồi hộp và lo
âu, vừa lo âu vừa hy vọng nhìn về phía trước mà phán đoán. Ðã có
nhiều nhà tương lai học phán đoán; nhiều triết gia, nhiều nhà chính
trị, nhà lý luận, nhà xã hội học cũng phán đoán. Tôi cũng ngẫm
nghĩ và phán đoán, nhưng tôi rất không đủ tri thức và thông tin để
mà phán đoán. Tôi chỉ dựa vào sự hiểu biết hạn hẹp của mình về
các phán đoán và ghi lại đôi điều. Tôi thấy hình như có thể có ba
kịch bản cho thế kỷ 21 như sau :
Kịch bản thứ nhất. Căn cứ vào
điều tôi biết về một số nhà lý luận. Các nhà lý luận này hầu như
không quan tâm đến các biến động chính trị xã hội đã và đang diễn ra
ở thế giới. Các vị ấy rất trung thành và kiên định với tư duy “hai
phe, bốn mâu thuẫn” và tính chất thời đại hiện nay là “thời kỳ quá
độ từ chủ nghĩa tư bản lên chủ nghĩa xã hội trên phạm vi toàn thế
giới”. Từ đó suy ra có thể có một kịch bản cho thế giới như sau :
Trong thế kỷ 21 sẽ lại có một nước nào đó vào loại to lớn, phát
triển cao, nổ ra một cuộc cách mạng vô sản, thiết lập chế độ xã
hội chủ nghĩa, phát triển ra toàn thế giới và hoàn thành tính chất
quá độ của thời đại.
Kịch bản thứ hai. Cũng với tư
duy như trên và có những nhận định : sự tan rã của phe xã hội chủ
nghĩa chỉ là thất bại tạm thời. Chủ nghĩa xã hội gặp phải bước
thoái trào tạm thời. Như vậy thì trong thế kỷ 21, sẽ có một sự phục
hồi vĩ đại. Bốn nước xã hội chủ nghĩa còn lại (Trung Quốc, Việt Nam,
Triều Tiên, Cuba) sẽ là thành trì của sự phục hồi này. Phe xã hội
chủ nghĩa sẽ hình thành trở lại và phát triển phồn thịnh, đánh bại
phần còn lại của chủ nghĩa tư bản và hoàn thành thời đại quá độ,
đưa toàn bộ thế giới và nhân loại lên thời đại xã hội chủ nghĩa.
Ðấy là tôi suy từ các lập luận của một số “nhà lý
luận” hiện nay vẫn kiên định, và trung thành một cách đáng kính với
tư duy cũ, mà không biết đến tư duy của nhân loại, nhu cầu và nguyện
vọng của nhân dân thế giới. Tôi rất nghi ngờ rằng nhân dân ở một
nước phát triển (tư bản) nào đó có nhu cầu đánh đổ chính quyền hiện
tại và thay thế vào đó một chính quyền khác (xã hội chủ nghĩa). Tôi
cũng nghi ngờ số người trong nhân dân Nga và các nước Ðông Âu có
nguyện vọng và nhu cầu phục hồi lại thể chế cũ. Tuy rằng không
phải không có những người luyến tiếc cuộc sống cũ. Nhưng số người
này liệu có đủ để làm được việc phục hồi không?
Kịch bản thứ ba. Thực ra, chưa
thể phác họa kịch bản này. Hiện nay ta đang ở thời kỳ từ thế kỷ 20
bước sang thế kỷ 21. Thế giới và nhân loại đang biến chuyển. Tất cả
mọi người đều quan tâm tới xu thế toàn cầu hóa về kinh tế, về văn
hóa, về chính trị. Có xu thế toàn cầu hóa phát triển nhiều mặt và
ngày càng mạnh, nhưng cũng có xu thế chống lại. Càng ngày càng
nhiều sự kiện từ trước chưa hề có.
- Các nguyên
thủ quốc gia có tội ác đều không thoát khỏi sự truy nã của pháp
luật. Ðã có tòa án hình sự thế giới.
- Có những
xung đột sắc tộc, tôn giáo mà không phân xử nổi ai là phải, ai là
trái, ai là chính nghĩa, ai là phi nghĩa (ở Châu Phi, ở Nam Tư, ở Trung
Ðông).
- Có những sự
thay đổi chính trị ở một nước mà các nước ở khu vực hoặc trên toàn
thế giới lại có ý kiến và có thể tác động (nước Áo và Châu Âu).
- Bất cứ cuộc
bầu cử ở một nước nào, đều được dư luận thế giới quan tâm và dư
luận thế giới đều tỏ ra ủng hộ những người dân chủ, tiến bộ trung
cử, và số người này trúng cử ngày càng nhiều (Hàn Quốc, Indonesia,
Chili, Equator, Croatia...).
- Chủ nghĩa xã
hội tự hào với tính ưu việt của mình là quan tâm đến các vấn đề xã
hội, bảo đảm lợi ích cho nhân dân lao động (Việt Nam được xếp vào
loại khá về các chỉ số xã hội).
Nhưng những
vấn đề xã hội lại được giải quyết tốt hơn ở các nước tư bản phát
triển. Vì ở những nước nào có điều kiện kinh tế, tài chánh dồi dào
hơn, và cũng ở các nước này giới cầm quyền buộc phải giải quyết
tốt các vấn đề xã hội mới ổn định được chính quyền và họ biết
giải quyết tốt.
- Ở Việt Nam,
đại đa số nhân dân chỉ mới có thu nhập cá nhân (thu nhập chứ không
phải GDP) độ trên 10 đô la một tháng (150.000 đồng) thì dù có những
cố gắng về mặt xã hội bao nhiêu cũng chưa thể coi là no đủ, hạnh
phúc được. Vậy một xã hội tốt đẹp hơn, trước hết phải là một xã
hội mà người đều được no đủ.
- Trào lưu dân
chủ thế giới ngày càng phát triển, có tác giả nói từ năm 1970 trở
về trước thế giới chỉ có 30 nước dân chủ. Nhưng từ năm 1970 sau 30
năm thì số nước dân chủ lên tới 75. Có tác giả nói hiện nay thế
giới có gần 200 nước trong đó 65% là thuộc các nước dân chủ. Các
nước xã hội chủ nghĩa (chính quyền cộng sản) không được xếp vào
nước dân chủ, tuy các nước này vẫn tự nhận là dân chủ gấp triệu
lần các nước tư bản, và tự nhận mình là nước có bản chất dân chủ
cao nhất. Vấn đề dân chủ và nhân quyền là
những vấn đề mà các nước phát triển cao đều nhấn mạnh.
Nhưng các nước
xã hội chủ nghĩa thì gọi là những âm mưu diễn biến hòa bình. Ðồng
thời các nước xã hội chủ nghĩa cũng phải nói đến dân chủ và nhân
quyền, phải chứng tỏ mình có quan tâm đến dân chủ và nhân quyền,
phải chống đỡ về các vấn đề dân chủ và nhân quyền. Trước dư luận
thế giới, càng ngày cách cầm quyền và cai trị kiểu toàn trị độc tồn
càng tỏ ra lạc hậu, càng bị chê cười và phê phán. Nước nào muốn
hòa nhập với thế giới phải chú ý điểm này, không theo trào lưu dân
chủ chung của nhân loại, trước hết là làm hại ngay đến tiến trình
phát triển của nước mình. Không thể cứ tự mình nói ngược đời, rồi
lại tự khen mình là hay và đúng được.
- Ai cũng thấy
là phải đưa xã hội loài người đến chỗ tốt đẹp hơn, đều mong muốn
như thế. Nhưng xã hội tốt đẹp hơn ấy có phải nhất thiết là theo chế
độ xã hội chủ nghĩa do Ðảng cộng sản lãnh đạo hay không? Có lẽ Mác
đã dự đoán đúng là sau chế độ tư bản chủ nghĩa sẽ có một chế độ
xã hội tốt đẹp hơn và hiện nay xã hội loài người đang biến chuyển
tiến lên theo chiều hướng đó, hướng tốt đẹp hơn. Ðã có nhiều học
giả dự đoán xã hội tương lai là xã hội “hậu tư bản chủ nghĩa” và
“tân tư bản chủ nghĩa” là xã hội “văn minh thứ ba”, xã hội “hậu
công nghiệp”, xã hội “văn minh tin học”, “văn minh trí tuệ”...
Chưa ai thống
nhất được quan niệm và cách gọi. Các xã hội tư bản chủ nghĩa đang
biến hóa và tiến tới một xã hội không còn là tư bản chủ nghĩa,
tức là tiến tới cái không phải là nó nữa. Hiện nay có nhiều nước
về kinh tế và chính trị thì đúng là tư bản chủ nghĩa nhưng nhiều mặt
xã hội có những nét tốt đẹp mà không một nước gọi là xã hội chủ
nghĩa nào so sánh được (về giáo dục đào tạo, về y tế, về người
già, người thất nghiệp). Vậy một xã hội tương lai tốt đẹp hơn là
một xã hội thế nào? Nếu có là một xã hội chủ nghĩa chăng thì nhất
định không phải là xã hội chủ nghĩa kiểu Liên Xô, không phải là xã
hội chủ nghĩa kiểu trại lính được. Và để tiến tới một xã hội tốt
đẹp hơn ấy có nhất thiết phải trải qua cách mạng bạo lực và đổ
máu không? Có nhất thiết phải có “lật đổ” không? Nhân loại có
chấp nhận sự đổ máu không?
Nước Việt Nam
hiện chưa phải là xã hội chủ nghĩa mà muốn tiến tới một xã hội
tốt đẹp hơn có nhất thiết phải “đổ máu” và “lật đổ” không? Có thể
tiến tới một xã hội tốt đẹp hơn bằng tiến hóa hòa bình không? Cái
gọi là âm mưu “diễn biến hòa bình” có thật không? Không chấp nhận
thế lực ở ngoài dùng diễn biến hòa bình để lật đổ. Nhưng bản thân
ta phải tiến hóa hòa bình để tiến lên. Ta cần tiến hóa, vậy ta có
cần phải có nhiều kẻ thù để mà tiêu diệt và trấn áp không? Thậm
chí, cứ nhất thiết bắt cả nước và toàn dân phải tôn thờ một học
thuyết, một trật tự khe khắt thì đất nước phát triển không?
Ai cũng thấy
kinh nghiệm hiển nhiên của các nước gần ta không phải như vậy, kinh
nghiệm đó rõ rệt nhất là ở Ðài Loan, Hàn Quốc và Singapore. Việc
quan trọng nhất bây giờ là phải hòa nhập để đưa xã hội tiến lên
hay cứ phải “ổn định bằng bất cứ giá nào”? Vấn đề đặt ra hiện nay
là làm thế nào đất nước phát triển và nhân dân được tự do hạnh
phúc. Vậy cái gì trở ngại cho điều đó thì phải khắc phục. “Bằng bất
cứ giá nào” và “vô điều kiện” là những yếu tố của đấu tranh
“quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”. Ngày nay điều kiện tiên quyết để
quyết định chính sách là làm thế nào cho dân tự do và đất nước phát
triển. Chỉ có tự do cho dân thì đất nước mới
phát triển được. Ðiều đó đúng cả về kinh tế,
chính trị và văn hóa và cả đối ngoại nữa.
Kịch bản thứ
ba là không phác họa được, nhân loại đang viết cho mình kịch bản đó. Một xã hội tương lai tốt đẹp hơn là điều nhất định sẽ
tới. Nhưng xã hội đó như thế nào và nó sẽ đến như thế nào, bây
giờ cũng chưa ai biết được. Mác cũng chỉ mới phác được những nét
chung và ngày còn sống Mác và Ănghen cũng thấy rằng phải viết thêm
và viết lại về vấn đề này. Cho đến nay ta thấy nhân loại đang tiến
tới một xã hội tốt đep hơn đấy, nhưng cũng chưa thể phác họa cụ thể
và đặt tên được. Ta có thể có một niềm tin vào tương lai, nhưng
không nên vẽ ra một hình thức, tự mình tưởng tượng rồi đặt tên bừa
bãi cho nó rồi nhắm mắt tin vào đó và tự khen là kiên định, kiên
trì và bản lĩnh cao. Cuộc sống đang và càng ngày càng phá vỡ nhiều
giáo điều. Sống với những giáo điều cứng nhắc la lừa dối mọi người
và tự lừa dối mình.
Nên có một
kịch bản thứ ba. Nước ta chỉ cần thực sự thực hiện những khẩu hiệu
ta đã nêu ra, như bảo đảm quyền làm chủ của nhân dân về kinh tế,
về chính trị, về văn hóa; thực sự dân chủ hóa theo đúng hiến pháp,
thực hiện đúng chính sách “làm bạn với tất cả các nước”, thì ta có
thể hòa nhập với thế giới và gặp gỡ kịch bản thứ ba của nhân
loại. Ðó cũng là định hướng bảo đảm cho sự phát triển đất nước phù
hợp với kịch bản này; chứ nhất định không thể gò vào những tín điều
cứng nhắc nào. Vì bây giờ loài người đã ở vào thế kỷ 21; thế 20
đã đi vào quá khứ rồi.
Tết Canh
Thìn 2000
Trần Ðộ