“MẶT THẬT” và
MẶT THẬT...
Trần
Ðộ
1- Cầm tờ báo ANTG có bài “Mặt
thật...” tôi đọc và chờ đợi xem tác giả chỉ ra bộ “Mặt thật....
phản bội tổ quốc” của Hà Sĩ Phu xem như thế nào? Vì tôi biết khá rõ
Hà Sĩ Phu (qua bài viết cũng như gặp mặt).
Ðọc xong cả ba bài thì tôi không
thấy cái “Mặt thật phản bội” ấy ở đâu cả.
Không thấy Hà Sĩ Phu có một hành
vi nào mà một người bình thường chỉ ra được là hành vi phản bội. Có
lẽ chỉ có người “không bình thường” là công an mới tìm ra được. Qua
các trích dẫn tôi chỉ thấy Hà Sĩ Phu là người ham hiểu biết, ham trao
đổi, ham suy nghĩ và nhiều lo nghĩ về dân tộc và đất nước. Những
kiểu trích dẫn và suy luận như vậy thì có thể cho rằng tất cả những
nhân vật quan trọng của ÐCS trước đây (kể cả chủ tịch HCM) điều là
“phản bội” tiệt cả mà chỉ có những kẻ bám quyền lực, lớn tiếng
nịnh bợ, ca ngợi, luồn lách mới là người không phản bội và ... yêu
nước.
Tác giả bài báo trích dẫn và bình
luận phẫn nộ, đầy kích động là những đoạn HSP nhận xét về những
yếu kém của dân tộc, đó là những nhận xét đầy ưu tư về sự phát
triển của dân tộc. Cứ kiểu trích dẫn và suy luận như vậy thì cả Lỗ
Tấn và Nam Cao đều là những tên “phản bội” lớn.
Tôi nhớ có lần 1 nghệ sĩ sân khấu
phàn nàn với tôi (lúc đó còn có tư cách là đại diện cho Ðảng CS):
khổ chúng em quá, chúng em muốn nịnh Ðảng mà Ðảng cũng không cho nịnh
nữa . Tôi hỏi: cậu nịnh thế nào? Nghệ sĩ trả lời: Em đề cao một cán
bộ tự phê bình thành khẩn nêu rõ những khuyết điểm xấu xa của mình.
Ðúng nguyên lý của Ðảng quá còn gì???
Té ra là “Mặt thật phản bội...”
của HSP là đã quá thông minh, quá hiểu biết, quá ưu thời mẫn thế,
quá tâm huyết. Còn những người “trung thành” tức là không phản bội
thì là những người ngược lại.
2- Một nét “phản bội” nữa của HSP
là cứ hay nhận thư, tin từ nước ngoài, và thư từ trao đổi với người
nước ngoài . Ðối với tác giả bài báo thì cứ ai ở nước ngoài có ý
kiến gì về trong nước mà không ca ngợi nịnh bợ thì đều là “phản
bội”. Do vậy HSP đã phản bội tổ quốc. Té ra MẶT THẬT là tất cả
những cán bộ ngoại giao lớn nhỏ, các nhà báo, các nhà khoa học,
văn nghệ sĩ, các người du học, các vị lãnh đạo nhà nước hay liên hệ
với nước ngoài đều là phản bội tổ quốc hết.
Thậm chí Ban tư tưởng văn hóa của
TW Ðảng và văn phòng của TW Ðảng đã nhận thư của Hoài Việt từ
California - Mỹ chửi rủa láo xược lảo tướng Trần Ðộ rồi lại in ra
phát hành và cho đăng vào tạp chí nội bộ của Ban TTVH thì hai cơ quan
này (hay ít nhất những người cầm đầu hai cơ quan này) đã là “phản
bội tổ quốc” hạng nặng vậy.
Cái đáng ghê sợ và ghê tởm hơn
nữa, là đối với những người vắng mặt ở xa, mà cứ tùy tiện kể tội
người ta chỉ căn cứ vào thư từ. Người ở xa không thể được nói lại
một chút gì, như thế vừa không tử tế vừa... lưu manh.
3- Thấy được “mặt thật” của HSP
rồi, nhưng qua sự việc này, tôi còn được thấy một mặt thật (không
có dấu ngoặc) khác nữa. Ðó là cơ quan tư tưởng của công an. Cơ quan
tư tưởng là công cụ chuyên chính, và công an cũng là chuyên chính,
thì cơ quan tư tưởng của công an là "CHUYÊN CHÍNH BÌNH PHƯƠNG”.
Chuyên chính là làm bừa làm ẩu không cần pháp luật, nói năng tùy tiện
thì bình phương lên, cái bừa, ẩu và tuỳ tiện đó cũng được bình phương
lên. Cái bất chấp pháp luật rõ nhất và cũng láo nhất của cái mặt
thật này là:
HSP đang còn trong giai đoạn bị điều
tra, nghĩa là chưa có cơ quan pháp luật nào có ý kiến được về tội
trạng của HSP, HSP vẫn đầy đủ tư cách là một công dân vô tội. Thế
mà báo ANTG lại chính thức “trương” lên mặt báo của mình một câu
“quá trình phạm tội phản bội tổ quốc”. Người ta vô tội mà bảo
người ta có tội ăn cắp vặt, người ta còn có thể kiện, thế mà tự
nhiên lại xưng xưng lên cho người ta tội tầy đình, thì quả là sự tùy
tiện này “bình phương” thật rồi. Ông HSP có đủ quyền, đủ tư cách
kiện ra các tòa án báo ANTG về tội vu cáo và phạm pháp. Cho đến
bây giờ ông HSP chỉ gửi một thư ngỏ cho ANTG mà với Mặt thật của
họ, họ không thể đăng cho ông.
Ông HSP quá hiền lành, quá biết
điều. ANTG sẽ không ngượng tiếp tục nhờ người khác “giương ra “ hoặc
“che dấu” MẶT THẬT của mình.
Sự tùy tiện còn nhân bình phương
thành luỹ thừa 4 nữa là các cơ quan pháp luật chính thức công bố
đình chỉ điều tra, giải tỏa sự quản chế, trả lại các tài sản cho
HSP. HSP chính thức được công nhận là người vô tội. Ðiều này xảy ra
ngày 5/1/2001 thì từ ngày 4/1 và kéo dài theo sau đó 3-4 tuần liền,
loạt bài báo kết tội vẫn cứ tiếp tục. Người bình thường đứng trước
sự việc này chỉ còn biết giơ tay lên trời và há hốc mồm ra chứ
biết nói sao. Nhất là đó lại là hành vi của một cơ quan tư tưởng
văn hóa của một cơ quan pháp luật quan trọng.
Cái MẶT THẬT vừa nêu trên này là
MẶT THẬT thật nhất và rõ nhất và quả tang nhất.
4- Tất cả những điều vừa nói lại
nói lên một MẶT THẬT khác to hơn, cao hơn và thật hơn.
Ðó là MẶT THẬT của cái thể chế
đẻ ra những sự coi thường pháp luật, bất chấp pháp luật, trắng
trợn, tuỳ tiện vu cáo, bịa đặt, tùy tiện hại dân thường, hại người
lương thiện, coi thường và chế riễu lẽ phải. Ðó là MẶT THẬT của
một thể chế tự nhận mình là dân chủ gấp triệu lần dân chủ tư sản.
Thể chế có bộ mặt đến như vậy thì không biết gọi là gì nữa, vì
“thiếu dân chủ”, “không dân chủ”, thậm chí “phản dân chủ” nữa cũng
không đủ để diễn tả cái thể chế này. Bộ MẶT THẬT này to quá, rõ
quá mà Nguyễn Như Phong chỉ là một vẩy thu nhỏ của bộ MẶT THẬT này
mà thôi.
Tháng 2/2001
Tết Nguyên tiêu Tân Tỵ
Trần Ðộ