TÌM HIỂU SỰ THẬT TRONG BÀI
"HUYỀN THOẠI
Há»’ CHÃ MINH"
CỦA Lá»® PHÆ¯Æ NG


Lữ Phương là má»™t trí thức miá»n Nam, đã tốt nghiệp Äại há»c sư phạm trước năm 1975. Năm Mậu Thân 1968, Lữ Phương và o bưng theo Việt Cá»™ng. Cùng và o bưng trong dịp nà y có thêm những trí thức miá»n Nam nổi tiếng như Bác sÄ© Dương quỳnh Hoa, nhà biên soạn tá»± Ä‘iển Thanh Nghị Hoà ng trá»ng Quy v..v .Lữ Phương được cấp chức Thứ trưởng trong Mặt Trận Giải Phóng Miá»n Nam cá»§a Nguyá»…n hữu Thá» trong thá»i gian hoạt động vá»›i Việt Cá»™ng ( 1968-1975). Sau 1975, ông bị thất sá»§ng, không được giao chức vụ gì và trở thà nh ngưá»i nghiên cứu chá»§ nghÄ©a Mác và thỉnh thoảng có trả lá»i phá»ng vấn vá»›i phóng viên Äinh quang Anh Thái ở hải ngoại. Năm 2002, ông cho xuất bản cuốn sách "Từ Nguyá»…n ái Quốc đến Hồ chí Minh " . Lữ Phương hiện nay sống ở Sà i gòn
 

HUYỀN THOẠI HỒ CHà MINH

Hồ chí Minh là má»™t nhân vật quan trá»ng trong phong trà o Cá»™ng sản quốc tế và giải phóng dân tá»™c thuá»™c thế ká»· 20. Ông đã lập ra Äảng Cá»™ng sản Việt Nam, tổ chức cuá»™c chiến đấu bá»n bỉ chống lại các thế lá»±c thá»±c dân hiện đại, đã hoà n thà nh độc lập thống nhất, tạo cÆ¡ sở quyá»n lá»±c để thiết lập chế độ gá»i là " chá»§ nghÄ©a xã há»™i hiện thá»±c " ở Việt Nam. Äã có khá nhiá»u ý kiến nhận định, đánh giá sá»± nghiệp cá»§a ông theo nhiá»u quan Ä‘iểm khác nhau trên thế giá»›i. Nhưng ở Việt Nam, trong chế độ Cá»™ng sản, từ má»™t nhân vật lịch sá»­ ông đã trở thà nh má»™t nhân vật huyá»n thoại có tác dụng huyá»…n hoặc rất đặc biệt.

Theo những ngưá»i nghiên cứu vá» Việt Nam, hiện tượng nà y có ba nguồn gốc : 1) Tá»± ông cố ý tạo ra để lôi kéo quần chúng 2) Äảng Cá»™ng sản đã dà y công là m cho ông thà nh má»™t biểu tượng thá» phụng cá»§a chế độ 3) Ngưá»i Việt Nam hy vá»ng và o ông như má»™t ngưá»i cứu độ, giúp há» thá»±c hiện được những mong má»i nghìn Ä‘á»i cá»§a đất nước và bản thân.

Nếu huyá»n thoại Hồ chí Minh đã cho Äảng Cá»™ng sản uy tín hầu như quyết định để chiến thắng trong chiến tranh, thì do những thất bại cá»§a Äảng Cá»™ng sản trong xây dá»±ng hòa bình mà huyá»n thoại Hồ chí Minh từ từ rạn vỡ trong nhân dân và cả trong Äảng. Má»™t cái nhìn công bằng là má»™t cái nhìn hiện thá»±c vá» nhân vật lịch sá»­ nà y.

VẼ Rá»’NG THẤY ÄẦU KHÔNG THẤY ÄUÔI

Do phải giữ kín tung tích trong hoạt động bí mật, lý lịch cá»§a Hồ chí Minh cÅ©ng là má»™t bí mật. Sau cách mạng 1945, nhiá»u ngưá»i còn chưa biết ông là ai. Nhiá»u Ä‘oạn Ä‘á»i cá»§a ông có má»™t thá»i bị nhiá»u nhà viết tiểu sá»­ ông để trống ( như sau vụ thất bại cá»§a Xô viết Nghệ tÄ©nh năm 1931, ông Ä‘i đâu không biết cho đến năm 1941 má»›i xuất hiện lại và vá» nước ). Phần ông, ông lại không chịu viết hồi ký hoặc chính thức công bố đầy đủ lý lịch cá»§a mình. Nếu có viết thì ông lại không ký tên thật. Vá»›i bút danh Trần dân Tiên trong " Những mẩu chuyện vá» Ä‘á»i hoạt động cá»§a Hồ chá»§ tịch ", hình ảnh mà ông tá»± giá»›i thiệu chỉ là má»™t ngưá»i cách mạng rà y đây mai đó, không có cuá»™c sống riêng tư. Nhưng đó cÅ©ng chính là ý muốn cá»§a ông. Trong cuốn sách nhá» nà y ông có khen ngợi tà i cá»§a ngưá»i há»a sÄ© Trung hoa vẽ rồng và cho rằng vẽ rồng giá»i là chỉ cho ngưá»i xem trông thấy đầu còn Ä‘uôi thì dùng những cụm mây che khuất Ä‘i. Thá»§ thuật ấy rõ rà ng ông đã sá»­ dụng để tá»± há»a. Cái cốt cách thanh thoát mỠảo ấy thật ra cÅ©ng đã toát ra từ chính con ngưá»i cá»§a ông : vá»›i khuôn mặt xương xương, dáng ngưá»i gầy, má»›i 50 tuổi đã để râu dà i, ông có vẻ xuất thế hÆ¡n rất nhiá»u so vá»›i má»™t số lãnh tụ châu à khác - như Mao trạch Äông chẳng hạn.

Hình ảnh xuất hiện chính thức cá»§a ông trước công chúng do vậy ngoà i má»™t lãnh tụ Cá»™ng sản tầm cỡ quốc tế tà i ba, còn là má»™t hiá»n triết phương Äông. Nhưng đối vá»›i ông, không phải chỉ có như vậy. Trong thá»i chống Pháp, có má»™t dạo, mấy chữ " cha già dân tá»™c " đã được bá»™ máy tuyên truyá»n Việt Minh dùng để tôn vinh ông khá ồn à o ( như má»™t câu hát : " Thi Ä‘ua thi Ä‘ua cha già nhắn tin vá» .." Thật sá»± thì hình ảnh nà y đã được chính ông sá»­ dụng để tá»± đỠcao trong cuốn sách " Những mẩu chuyện vá» Ä‘á»i hoạt động cá»§a Hồ chá»§ tịch " do chính ông viết " Nhân dân gá»i Chá»§ tịch là Cha già cá»§a dân tá»™c, vì Hồ chá»§ tịch là ngưá»i con trung thà nh nhất cá»§a Tổ quốc Việt Nam "). Vá» sau có lẽ vì thấy hÆ¡i quá lố, hình ảnh ấy không còn được nhắc lại, mấy chữ " Bác Hồ " được thay và o và giữ mãi cho đến khi ông mất.

Trong tiếng Việt, chữ " bác " chỉ vai ngưá»i anh cá»§a cha, dùng để xưng vá»›i các cháu thiếu nhi thì thích hợp. Nhưng sau nà y, nó lại trở thà nh phổ biến để má»i ngưá»i gá»i theo. Theo nhiá»u ngưá»i gần gÅ©i ông cho biết thì Ä‘iá»u đó cÅ©ng do ông chỉ đạo : ai má»›i gặp ông mà gá»i ông bằng " anh" hoặc " đồng chí " thì bị ông chỉnh ngay ( tôi nghe nói trong những ngưá»i bị ông chỉnh có Trần văn Già u và nhà văn Nguyá»…n huy Tưởng ).

Cung cách ứng xá»­ cá»§a ông thưá»ng được coi như tấm gương để toà n Äảng, toà n dân há»c tập, trong đó tác phong giản dị, cần kiệm, thân dân ( lo chuyện tương cà mắm muối cho dân ) thưá»ng được đỠcao nhiá»u nhất. Năm 1968, sau khi và o chiến khu, suốt 7 năm ở R, năm nà o đến 19 tháng 5( ngưá»i ta cho là sinh nhật cá»§a ông ), trong các buổi lá»… ká»· niệm tôi Ä‘á»u được nghe không biết bao nhiêu lần những câu chuyện như vậy.

_ Chuyện đôi giép râu. Bác Hồ Ä‘i giép râu thì ai cÅ©ng biết. Bác Ä‘i má»™t đôi giép đến mòn lẳn. Cậu bảo vệ đỠnghị Bác thay nhiá»u lần nhưng Bác nhất định không chịu. Cuối cùng nà i nỉ mãi không được, cậu đã phải lén lấy đôi giép ấy Ä‘i đổi. Khi phát hiện, Bác không vừa lòng và nhất quyết bắt cậu bảo vệ Ä‘i lấy lại đôi giép cÅ©.

_ Chuyện lá giong gói bánh chưng cá»§a dân Hà ná»™i. Má»-i năm khi gần tết, mặc dầu " bận trăm công ngà n việc ", Bác vẫn Ä‘iện thoại há»i đồng chí Trần duy Hưng, bấy giá» là bí thư thà nh á»§y Hà ná»™i, xem có lo đủ lá giong để gói bánh chưng cho dân chưa.

Còn nhiá»u chuyện khác có ná»™i dung tá»§n má»§n, lẩm cẩm và " bao cấp " như vậy. Chưa kể đến những bà i nhạc, bà i thÆ¡ - nÆ¡i không cần phải mô tả những chi tiết - ngưá»i ta đã tha hồ dùng sá»± bay bổng cá»§a phạm trù mỹ há»c gá»i là sá»± cao quý để đưa ông lên chín tầng mây ! Từ má»™t ngưá»i anh hùng giải phóng dân tá»™c, ông trở thà nh má»™t ông tiên trong các truyện thiếu nhi, má»™t nguồn cảm hứng vô tận để hình thà nh những bà i tụng ca, và hÆ¡n nữa, còn là hình tượng cá»§a ngưá»i Ä‘i cứu độ chúng sinh nữa. Sau 1975, tôi thấy ngưá»i ta đã dá»±ng bà n thỠông ngay giữa bùng binh Sà i gòn, khói hương nghi ngút. Ngà y nay nhiá»u nÆ¡i vẫn còn giữ thói quen nà y, không phải chỉ vá»›i riêng ông ( nhiá»u liệt sÄ© Cá»™ng sản đã thà nh thần trong các miá»…u, các Ä‘á»n ).

CUỘC Sá»NG RIÊNG TƯ

Chuyện tình ái, vợ con cá»§a ông là điá»u được dư luận quan tâm, nhưng sách báo cá»§a Äảng thưá»ng né tránh. Cả má»™t Ä‘á»i vì nước vì non thì mà ng chi đến những hệ lụy nhân gian ấy ! Nhưng Ä‘iá»u nà y hoà n toà n không đúng ngay cả đối vá»›i ông: có lần ông đã cho rằng sai lầm lá»›n nhất Ä‘á»i ông là không lấy vợ ! Nói chÆ¡i thôi nhưng thật sá»± trong thá»±c tế, đã có nhiá»u chuyện kể cho biết ông có rất nhiá»u nhân tình ở khắp nÆ¡i, từ Pháp, Nga, Trung quốc..

Kim Hạnh lúc là m Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, vì đăng ở trang nhất tin nói vá» bà i thÆ¡ cá»§a ông ( bí danh Lý Thụy khi từ Liên xô ông sang Trung quốc khoảng 1925) gá»­i ngưá»i vợ Tà u mà bị cách chức và đuổi khá»i là ng báo. Má»™t nhà nghiên cứu Mỹ, khi truy tầm hồ sÆ¡ mật cá»§a Äệ tam quốc tế lưu trữ tại Moscou sau khi Liên xô sụp đổ, đã tìm thấy tà i liệu cho biết khi Ä‘i dá»± má»™t Äại Há»™i Quốc Tế Cá»™ng sản ở Nga, ông đã khai có vợ và ngưá»i ấy chính là đồng chí Nguyá»…n thị Minh Khai chứ không phải ai khác !

Trong nước chuyện tình cá»§a ông nhiá»u hÆ¡n và cÅ©ng nhiá»u tính chất bi thảm hÆ¡n. Dư luận Hà ná»™i râm ran từ lâu chuyện ông ăn ở vá»›i má»™t cô tên Xuân, cô nà y do mật vụ Trần quốc Hoà n đưa vỠđể phục vụ ông nhưng sau cho ngưá»i giết Ä‘i để bịt tung tích, có đứa con trai được VÅ© Kỳ, thư ký riêng cá»§a ông cứu thoát, Ä‘em vá» nuôi. Gần đây nhân Äại há»™i 9 cá»§a Äảng ( tháng 4 năm 2001), các hãng thông tấn phương Tây đã nói đến khá nhiá»u chuyện năm 1941, khi vá» nước, ông đã quan hệ vá»›i má»™t nữ cần vụ ngưá»i dân tá»™c và sinh ra Nông đức Mạnh, nay má»›i được bầu là m Tổng bí thư Äảng.

Những chuyện tình nói trên, hư thá»±c ra sao chưa được chứng minh thật thuyết phục, nhưng xét vá» mặt đạo đức cá nhân thật ra chẳng có gì quan trá»ng lắm : các lãnh tụ Cá»™ng sản cÅ©ng là những con ngưá»i, vợ con nà y nỠđủ cả, má»™t số lại rất hoang toà ng trong cái khoản mục nà y ! Giả sá»­ Hồ chí Minh có như vậy Ä‘i nữa thì công lao chống thá»±c dân cá»§a ông chẳng há» bị suy suyển. Nhưng do Äảng Cá»™ng sản Việt Nam không chỉ muốn dừng lại vá»›i cái công lao ấy mà còn vượt lên thá»i gian tồn tại muôn năm, nên hình ảnh cá»§a Hồ chí Minh phải được tô vẽ sao cho thật lý tưởng, thật phi thưá»ng.

Và đó cÅ©ng chính là chính sách tạo thần tượng cá»§a guồng máy. Ngưá»i ta có thể vẫn sống má»™t cuá»™c sống bình thưá»ng, nhưng khi Äảng cần thì cái bình thưá»ng sẽ được thay và o bằng những việc là m, những sá»± tích thần thánh. Anh là ngưá»i có tính Äảng cao thì anh phải biết tuân phục: cứ việc sống bình thưá»ng nhưng phải biết cố gắng đóng cho tròn cái vở kịch được tạo ra cho mình. Chỉ vì lợi ích cách mạng thôi. Cà ng có nhiá»u tấm gương phi thưá»ng để những ngưá»i bình thưá»ng noi gương hy sinh thì sá»± nghiệp cá»§a Äảng má»›i huy hoà ng: cá» Äảng chẳng đỠrá»±c mà u máu hay sao? Chính vì đã dá»±a trên cái lý lẽ vá» chá»§ nghÄ©a anh hùng cách mạng đó mà Äảng đã tạo ra khá nhiá»u những truyá»n thuyết trong tất cả má»i lãnh vá»±c từ bá»™ đội, tình báo đến nhà báo, nhà sư.. Hồ chí Minh cÅ©ng chỉ là má»™t huyá»n thoại trong những huyá»n thoại do Äảng tạo ra, nhưng là huyá»n thoại cá»§a những huyá»n thoại cho nên phương pháp tạo dá»±ng cÅ©ng phải hết sức đặc biệt .

Không biết có khi nà o suy ngẫm lại những cái đã qua, ông cảm thấy những bất ổn trong những vở kịch do mình tạo ra hay không, nhưng từ bên ngoà i, nhiá»u ngưá»i đã thấy khá nhiá»u những bá»±c bá»™i, buồn phiá»n gây ra cho ông bởi chính cái đám âm binh cách mạng cá»§a ông. Có nhiá»u chuyện không vui vẻ lắm, nhưng chuyện ông bị cho ra rìa suốt trong quãng Ä‘á»i còn lại trước khi ông mất là đáng chú ý nhất. Sau cải cách ruá»™ng đất năm 1956 ở miá»n Bắc, do nhập từ Trung quốc, quá thất đức và sai lầm, ông đưa Võ nguyên Giáp, uy tín như cồn sau Äiện Biên Phá»§ , ra thay mặt Äảng xin lá»-i nhân dân, sau đó định sẽ lên thế chá»- Trưá»ng Chinh là m Tổng bí thư. Lúc bấy giỠở Liên xô, Krushchev Ä‘ang thắng thế vá»›i đưá»ng lối hòa bình, trong Äảng Việt Nam cÅ©ng có xu hướng ấy. Nhưng tình hình Việt Nam lại không thuận lợi để phát triển. Do cưá»ng độ cuá»™c chiến tranh ở miá»n Nam đã lên cao, đưá»ng lối quyết liệt dùng bạo lá»±c để giải quyết chiến tranh thắng thế đã đưa cánh Lê Duẩn / Lê đức Thá» lên nắm quyá»n.

Vá» Võ nguyên Giáp thì kết quả ai cÅ©ng nhìn thấy: bị quy là kẻ cầm đầu chá»§ nghÄ©a xét lại và bị trù dập suốt má»™t thá»i gian dà i, đến khi Lê Duẩn chết má»›i thôi. Còn vá» Hồ chí Minh thì dưá»ng như chẳng có gì, nhưng thật sá»± cÅ©ng đã chịu số phận chung vá»›i tướng Giáp. Bên ngoà i thì vẫn Ä‘i đây Ä‘i đó, chỉ đạo việc nà y việc kia..nhưng bên trong đã dần dà bị cô lập, chỉ giữ vai trò cá»§a má»™t ngá»n cá» tượng trưng, không có ảnh hưởng gì lắm tá»›i những quyết định lá»›n. Theo má»™t bà i viết cá»§a VÅ© Kỳ ( đăng trên má»™t số báo Văn Nghệ Xuân cách đây và i năm ), công lao cá»§a Hồ chí Minh trong cuá»™c " Tổng tấn công và nổi dậy " 1968, vá»n vẹn chỉ có bà i thÆ¡ " Xuân nà y hÆ¡n hẳn mấy năm qua. Thắng lợi tin vui khắp má»i nhà .." Sau khi ghi âm bà i thÆ¡ nà y thì ông được đưa Ä‘i..nghỉ. VÅ© Kỳ thuật rằng ông Hồ chỉ biết ngà y giá» cuá»™c " Tổng tấn công và nổi dậy " nổ ra qua Äà i phát thanh nghe được ở nÆ¡i ông được gá»­i Ä‘i nghỉ là Bắc Kinh - cùng vá»›i giá»ng Ä‘á»c cá»§a ông, ra rả suốt ngà y vá» bà i văn vần nói trên. Nhiá»u ngưá»i đã nói đến nhiá»u khuynh hướng đối nghịch nhau trong Äảng Cá»™ng sản Việt Nam thá»i chiến tranh; nhưng qua câu chuyện trên, ta thấy có hai xu hướng chính trong suốt má»™t thá»i gian dà i : Lê Duẩn/ Lê đức ThỠđối đầu vá»›i Hồ chí Minh/Võ nguyên Giáp.

Dù sao chế độ vẫn cần sá»± thiêng liêng cá»§a ông để tạo ra sá»± thiêng liêng cho chính mình nên cái chết cá»§a ông cÅ©ng đã được cánh Lê Duẩn / Lê đức Thá» khi thác triệt để để " xà i " má»™t cách thoải mái. Ngà y chết cá»§a ông là 2/9 vì trùng vá»›i ngà y quốc khánh nên ngưá»i ta dá»i lại ngà y 3/9/1969. Trong di chúc cuối cùng, ông muốn được há»a táng và đem tro rải xuống biển hoặc chôn và o má»™t vùng đất nà o đó, ngưá»i ta lại bá» không biết bao nhiêu tiá»n bạc ra ướp xác và xây lăng nghìn Ä‘á»i cho ông.

NHá»®NG Lá»°A CHỌN CHÃNH TRỊ

Con ngưá»i cá»§a Hồ chí Minh được thần thánh hóa chỉ nhằm mục đích thần thánh hóa những lá»±a chá»n chính trị cá»§a ông cho Äảng Cá»™ng sản. Những chá»§ đỠsau đây đã trở thà nh kinh Ä‘iển trong các khóa giảng dạy vá» tư tưởng cá»§a chế độ : Từ thuở ấu thÆ¡, Hồ chí Minh đã ưu tư vá» tình trạng nô lệ cá»§a dân tá»™c, vì thế đã quyết định bá» xứ ra Ä‘i tìm đưá»ng cứu nước; chu du khắp thế giá»›i để tìm hiểu và so sánh, cuối cùng ông đã nhận ra chá»§ nghÄ©a Mác - Lênin thần kỳ, không những giúp dân tá»™c già nh được độc lập mà còn mở đưá»ng Ä‘i và o cõi hạnh phúc muôn Ä‘á»i. Äảng Cá»™ng sản Việt Nam là lá»±c lượng chính trị duy nhất thá»±c hiện được cái tất yếu ấy cá»§a lịch sá»­ cho nên quyá»n lãnh đạo cá»§a Äảng đối vá»›i dân tá»™c sẽ là vÄ©nh viá»…n và tuyệt đối.

Qua sá»± kiểm nghiệm cá»§a lịch sá»­ hÆ¡n ná»­a thế ká»· đã qua, ngưá»i ta thấy những xác tín trên đây nếu đúng má»™t phần nhá» thì sá»± cưá»ng Ä‘iệu và phóng đại lại là quá nhiá»u.

Thí dụ như việc tìm đưá»ng cứu nước. Có lẽ không cần tranh luận vá» cái giả định khởi đầu nà y: Hồ chí Minh là má»™t trong rất nhiá»u những thanh niên yêu nước lúc bấy giá». Nhưng từ đó cho rằng vì yêu nước mà ngay từ đầu đã có ý định phải ra nước ngoà i để tìm giải pháp cứu nước thì Ä‘iá»u nà y không nhất định phải là tất yếu. Má»™t ngưá»i Pháp nghiên cứu vá» Việt Nam là D.Hémery có tìm ra được má»™t tỠđơn cá»§a Hồ chí Minh đỠngà y 15-9-1911 ở Marseille - ký là Paul Tất Thà nh - gá»­i chính phá»§ Pháp xin và o há»c trưá»ng Ecole coloniale ( má»™t loại trưá»ng tạo công chức cho các thuá»™c địa ) và đã bị từ chối. Nhà sá»­ há»c nà y cÅ©ng tìm ra má»™t số thư cá»§a ông - cÅ©ng ký là Paul Tất Thà nh - nhiá»u lần gá»­i vá» nước nhá» Khâm sứ Trung kỳ há»i thăm tin tức và chuyển tiá»n cho cha. Từ những tà i liệu nà y - Biên niên tiểu sá»­ Hồ chí Minh ( Chính trị Quốc gia, Hà ná»™i, 1993) có ghi lại phát hiện cá»§a Hémery - ngưá»i ta có thể bà n luận nhiá»u chuyện, nhưng để đừng Ä‘i quá xa chúng ta chỉ cần ghi nhận Ä‘iá»u hiển nhiên sau đây : YÙ định " cứu nước " cá»§a Hồ chí Minh chưa chắc đã có ngay từ lúc bá» nước ra Ä‘i, ý định ấy có thể đã đến sau những dá»± tính khác không thà nh ( thí dụ không được chấp nhận và o há»c tại Ecole coloniale ). Giả thiết nà y chẳng há» hạ thấp tình cảm yêu nước cá»§a ông, nhưng tất nhiên, như vậy thì sẽ rất khó để tạo ra cái chá»§ ý lý tưởng hóa cuá»™c Ä‘á»i ông từ nhá» cho đến lá»›n. Là m sao có thể cho là " lý tưởng " cái hiện tượng Hồ chí Minh tá»± gá»i mình là " Paul Tất Thà nh ", xin Ä‘i há»c là m công chức cho chính quyá»n thá»±c dân đồng thá»i nhá» cả chính quyá»n thá»±c dân ấy chuyển tiá»n từ nước ngoà i vá» cho cha !

Cái lập luận cho rằng sau khi đã bôn ba khắp nÆ¡i để nghiên cứu tìm hiểu, từ đó thấy chá»§ nghÄ©a Mác -Lênin tuyệt vá»i nên Hồ chí Minh má»›i chá»n - lập luận nà y cÅ©ng tá» ra rất khó thuyết phục. Việc ông Ä‘i đây đó trên thế giá»›i không đủ để chứng minh được rằng ông đã thâu đạt được tất cả những tinh hoa cá»§a nhân loại như đã được những ngưá»i xưng tụng ông giả định. Khác vá»›i nhiá»u lãnh tụ châu à khác, chẳng hạn như Tôn dật Tiên

, Gandhi, ông không há» có ý định đà o sâu kiến thức cá»§a mình qua các trưá»ng Äại há»c. Thá»i gian ông trở lại nước Pháp hÆ¡i lâu ( 1917-1923), nhưng công việc cá»§a ông ở đây vẫn Ä‘i theo cái chiá»u hướng nghiêng vá» phần thá»±c hà nh, quan hệ tiếp xúc, viết báo, vận động.. Các sách ông Ä‘á»c ở đây chỉ là những loại phổ thông, không có gì chứng tỠđược chiá»u sâu cần thiết vá» tư duy để nghiêm chỉnh tiếp thu chá»§ nghÄ©a Mác. Tôi đã viết ra nhiá»u lần nhận xét nà y, nay không sợ lặp lại để nói thêm má»™t lần nữa.

Những nhà ý thức hệ Cá»™ng sản có thể rất tức giận vì nhận xét ấy, nhưng tiếc thay, Ä‘iá»u đó lại được chính Hồ chí Minh nói ra. Ai đã Ä‘á»c cuốn sách mang tên " Những mẩu chuyện vá» Ä‘á»i hoạt động cá»§a Hồ chá»§ tịch " do chính ông viết ( dưới bút danh Trần dân Tiên) thì sẽ thấy ngay. Xin dẫn má»™t và i Ä‘oạn ông kể vá» Äại há»™i Tours cuối năm 1920 cá»§a Äảng Xã há»™i Pháp :

" Ngưá»i ta thảo luận rất sôi nổi ( ..) .Ông Nguyá»…n lắng nghe nhưng không hiểu rõ lắm, vì ngưá»i ta thưá»ng nhắc Ä‘i nhắc lại những tiếng, những câu : Chá»§ nghÄ©a tư bản, giai cấp vô sản, bóc lá»™t, chá»§ nghÄ©a xã há»™i, cách mạng, không tưởng, khoa há»c, Saint-Simon, Fourrier, Marx, chá»§ nghÄ©a vô chính phá»§, chá»§ nghÄ©a cải lương, sản xuất, luận đỠ..giải phóng…...chá»§ nghÄ©a tập thể..chá»§ nghÄ©a Cá»™ng sản, khách quan, chá»§ quan..v..v"

Không hiểu rõ lắm, nhưng đến lúc biểu quyết, gia nhập Äệ tam hoặc ở lại Äệ nhị Quốc tế thì ông vẫn bá» phiếu cho Äệ tam Quốc tế .

" Rất ngạc nhiên, Rô-dÆ¡, là m tốc ký cá»§a Äại há»™i, há»i ông Nguyá»…n :

" Äồng chí ! Bây giỠđồng chí hiểu tại sao ở Pa-ri, chúng tôi đã bà n cãi nhiá»u như thế rồi chứ ?"

_ Không, chưa thật hiểu đâu

_ Thế thì sao đồng chí lại bá» phiếu cho Äệ tam quốc tế ?

_ Rất đơn giản. Tôi không hiểu chị nói thế nà o là chiến lược, chiến thuật vô sản và nhiá»u Ä‘iểm khác. Nhưng tôi hiểu rõ má»™t Ä‘iá»u là Äệ tam Quốc tế rất chú ý đến vấn đỠgiải phóng thuá»™c địa. Äệ tam Quốc tế nói sẽ giúp đỡ các dân tá»™c bị áp bức già nh lại tá»± do và độc lập cá»§a há». Còn Äệ nhị quốc tế không há» nhắc đến vận mạng các thuá»™c địa. Vì vậy tôi đã bá» phiếu tán thà nh Äệ tam Quốc tế. Tá»± do cho đồng bà o tôi, độc lập cho Tổ quốc tôi, đấy là tất cả những gì tôi muốn; đấy là tất cả những Ä‘iá»u tôi hiểu. Äồng chí đồng ý vá»›i tôi chứ ?"

Rô-dÆ¡ đồng ý, chị cưá»i và nói, " Äồng chí đã tiến boä."

Những Ä‘oạn trích dẫn trên đây đã cho chúng ta biết mấy Ä‘iá»u quan trá»ng như sau :

_ Hồ chí Minh chưa biết gì vá» chá»§ nghÄ©a Mác vá»›i tư cách là má»™t há»c thuyết triết há»c - chính trị. Những khái niệm rất tầm thưá»ng trong báo chí có khuynh hướng thiên tả như đấu tranh giai cấp, bóc lá»™t, sản xuất..ông còn chưa biết rõ, nói gì đến những tư biện vá» lao động tha hóa, giá trị thặng dư, sứ mệnh giải phóng cá»§a giai cấp vô sản ..?

_ Äối vá»›i chá»§ nghÄ©a Lênin ông có biết đến nhưng lại rất há»i hợt. Ông chưa Ä‘á»c gì vá» Lênin, ngoại trừ bà i " SÆ¡ thảo lần thứ nhất những luận cương vá» các vấn đỠdân tá»™c và thuá»™c địa " đăng trên tá» L’humanité và o tháng 7 năm 1920 trước Äại há»™i Tours và i tháng. Có Ä‘á»c nhưng thật sá»± ông cÅ©ng chẳng hiểu bao nhiêu, ngay cả các khái niệm căn bản.

_ Ông chá»n lá»±a Ä‘i theo Lênin hoà n toà n chỉ vì, qua Äệ tam Quốc tế, Lênin hứa " giúp đỡ các dân tá»™c bị áp bức già nh lại tá»± do và độc lập ". Äó là má»™t chá»n lá»±a hoà n toà n cảm tính, vá»™i và ng, phiến diện : Chá»§ nghÄ©a Lênin là má»™t há»c thuyết toà n diện vá» cách mạng vô sản ở những nước chưa có chá»§ nghÄ©a tư bản phát triển, trong đó vấn đỠgiải phóng các thuá»™c địa chỉ là má»™t bá»™ phận.

Vá»›i những thiếu sót trầm trá»ng như vậy, là m sao có thể gá»i được là nghiêm chỉnh đối vá»›i thái độ chá»n lá»±a nói trên cá»§a ông?

Tất nhiên không thể không xét đến chuyện vá» sau, cùng vá»›i thá»i gian hoạt động, ông đã tiếp cận lý luận cách mạng ngà y cà ng nhiá»u hÆ¡n. Nhưng dù vậy Ä‘i nữa thì cÅ©ng không vì thế mà coi sá»± lá»±a chá»n ấy là tuyệt đối đúng, phải trung thà nh để chuyển giao cho các thế hệ mai sau. Có rất nhiá»u lý do :

_ Sau khi Lênin mất, " chủ nghĩa Mác- Lênin đã dần dà bị Stalin hóa. Cách mạng vô sản ở những nước tư bản phát triển thoái trà o, " chủ nghĩa xã hội " ở Liên xô thực chất là chủ nghĩa tư bản nhà nước, chủ nghĩa vô sản quốc tế chỉ là cái bình phong bảo vệ Liên xô và sự bà nh trướng của chủ nghĩa dân tộc xô viết.

_ Mục tiêu xây dá»±ng má»™t xã há»™i mác-xít có ná»n kinh tế phát triển cho má»™t xã há»™i công bằng và tá»± do là hoà n toà n ảo tưởng. Các nước lấy Liên xô là m mô hình Ä‘á»u dẫm chân trong lạc hậu nghèo nà n, còn thể chế chính trị thì chỉ là sá»± nối dà i cá»§a chế độ phong kiến, độc tà i. Là vÅ© khí hiệu nghiệm trong lật đổ và cướp chính quyá»n nhưng bất lá»±c trong phát triển.

Sá»± lá»±a chá»n đưá»ng Ä‘i cá»§a Hồ chí Minh cho Việt Nam vì vậy là chá»n lá»±a bất toà n : Nó có thể già nh được độc lập cho dân tá»™c qua các hình thức đấu tranh bạo lá»±c, nhất là chiến tranh, nhưng đã thất bại toà n diện xây dá»±ng hòa bình. Không thể coi đó là " cái cẩm nang thần kỳ " để đưa nhân dân đến cõi hạnh phúc nghìn năm. CÅ©ng không thể nói bừa rằng ta phải Ä‘i theo con đưá»ng xã há»™i chá»§ nghÄ©a vì " nhân dân ta đã chá»n ". Nhân dân ta chẳng biết gì vá» chá»§ nghÄ©a nà y chá»§ nghÄ©a nỠđể chá»n. Rất nhiá»u ngưá»i chỉ đặt lòng tin và o Bác Hồ nhưng sá»± lá»±a chá»n cá»§a Bác Hồ lại chẳng có gì được gá»i là khuôn và ng thước ngá»c cả.

Nhìn lại má»i việc đã xảy ra má»™t cách bình tâm, chúng ta thấy sá»± chá»n lá»±a cá»§a Hồ chí Minh đã bị quy định bởi cái tạng văn hóa sau đây cá»§a ông:

_ Hồ chí Minh là má»™t ngưá»i rất thá»±c tế. Thúc đẩy bởi vấn đỠbức xúc cá»§a đất nươc là độc lập, ông nhận thấy sá»± hứa hẹn cá»§a Äệ Tam Quốc tế là rõ rệt và rất triệt để, khác hẳn vá»›i những thế lá»±c khác ( Mỹ, Nhật ), nên đã chấp nhận. Äối vá»›i ông chá»§ nghÄ©a Lênin thá»±c tế lúc bấy giỠđồng nghÄ©a vá»›i giải phóng dân tá»™c là vấn đỠquan trá»ng nhất cá»§a Việt Nam. Cái tạng thá»±c tế ấy sau nà y đã biểu hiện trong việc lãnh đạo cá»§a ông đối vá»›i má»i công việc: Nói năng, hà nh động, bao giá» cÅ©ng cố tránh những cái cao xa, trừu tượng.

_ Ông cÅ©ng lại là má»™t ngưá»i nhiá»u tình cảm và lý tưởng. Äá»c Lênin, thấy gãi đúng ưu tư cá»§a mình, ông đã khóc lên vì vui sướng và tin ngay. Sau nà y tìm hiểu thêm thấy chá»§ nghÄ©a Cá»™ng sản hứa hẹn chấm dứt những khốn khổ cá»§a những ngưá»i lao động bị áp bức ông cà ng tin hÆ¡n. Khát vá»ng độc lập cho dân tá»™c cá»§a ông cÅ©ng gắn liá»n vá»›i mong má»i đấu tranh cho má»™t xã há»™i công bằng, nhân đạo. CÅ©ng chính vì vậy mà óc thá»±c tế cá»§a ông không trở thà nh óc thá»±c dụng tầm thưá»ng. Ông chá»n Lênin không chỉ vì con đưá»ng giải phóng đất nước mà còn vì nhu cầu có má»™t ngưá»i thầy, ngưá»i cha tinh thần theo kiểu phương Äông để thá» phụng, tôn kính.

Tất cả những thuá»™c tính trên đây Ä‘á»u đã biểu hiện trong sá»± chá»n lá»±a nói trên vá»›i những ưu và những nhược Ä‘iểm cá»§a nó. Những ngưá»i thần phục ông chỉ nói đến những cái ưu nhưng không há» dám nói đến những cái nhược quan trá»ng cá»§a ông sau đây : 1) Quá vá»™i và ng, không suy xét can thận, cái trí không theo kịp cái tâm 2) Trung thà nh mù quáng vá»›i sá»± chá»n lá»±a ban đầu, không há»c được tinh thần phản tỉnh để can đảm nhìn lại toà n diện con đưá»ng đã Ä‘i.

Những cái ưu cá»§a ông đã bá»™c lá»™ trong thá»i hoạt động bí mật, khi còn phải sống trong dân và phải nhá» dân che chở. Tính chất trong sạch lý tưởng, biết hy sinh vì nghÄ©a lá»›n cá»§a những ngưá»i Cá»™ng sản theo con đưá»ng cá»§a ông hoà n toà n không phải chỉ là chuyện tuyên truyá»n. CÅ©ng nhá» thái độ ấy mà Äảng đã được Ä‘a số nông dân á»§ng há»™, góp sinh mạng và tà i sản cho cuá»™c tranh đấu chung. Việc chiến thắng nhiá»u đế quốc hùng mạnh đã từng đến thống trị Việt Nam không đơn thuần chỉ là vấn đỠthá»§ Ä‘oạn, chiến thuật. Trên nhiá»u mặt, Äảng Cá»™ng sản hÆ¡n hẳn những lá»±c lượng chính trị yêu nước khác. Trong thá»i kỳ bị lệ thuá»™c, ngưá»i dân có nhìn và o ông như kẻ " cứu độ " thì cÅ©ng có gì đáng ngạc nhiên.

Những nhược Ä‘iểm cá»§a sá»± chá»n lá»±a cá»§a ông đã bá»™c lá»™ thật rõ rệt trong thá»i kỳ xây dá»±ng hòa bình. Äấu tố, cải cách: phá hoại đến tận ná»n tảng đạo lý dân tá»™c. Hợp tác hóa: phản bá»™i nông dân vá» ruá»™ng đất. Chỉnh huấn: bÆ¡m máu Ä‘en và o cÆ¡ thể Äảng. Trấn áp, chà đạp trí thức văn nghệ sÄ© : phản bá»™i lá»i hứa vá» tá»± do văn hóa. Khoác lác vá» cái gá»i là " dân chá»§ gấp triệu lần ", nhưng lại đè đầu cưỡi cổ nhân dân má»™t cách rất tá»± nhiên như những cưá»ng hà o. Là m mất hoà n toà n động lá»±c vá» phát triển kinh tế qua chá»§ trương nhà nước hóa toà n bá»™ sản xuất. Nói chung: giam hãm dân tá»™c trong cái ao tù chuyên quyá»n độc Ä‘oán, lạc hậu nghèo nà n.

Những sai lầm trên đây không phải là những " tồn tại " hoặc những " khuyết Ä‘iểm " như Äảng đã giải thích. Chúng nằm ngay trong sá»± chá»n lá»±a cá»§a Hồ chí Minh - hợp nhất quá vá»™i và ng giữa hai vấn đỠhoà n toà n khác nhau vá» bản chất : giải phóng dân tá»™c và cách mạng xã há»™i. Chân giép lốp mà đi và o vÅ© trụ. Má»™t bên là giép lốp, má»™t bên là vÅ© trụ; vá»›i giép lốp thì không thể Ä‘i và o vÅ© trụ được, nhưng ta cứ " thừa thắng xốc tá»›i " , vì vậy mà bao nhiêu Ä‘iá»u tà n tệ đã xảy ra. Cái ý thức hệ Mác-xít Lêninnít mà Hồ chí Minh ghép và o chá»§ nghÄ©a dân tá»™c cá»§a ông ( " từ chá»§ nghÄ©a yêu nước đến chá»§ nghÄ©a xã há»™i " ) đã bá»™c lá»™ hết thá»±c chất không tưởng và bất lá»±c cá»§a nó. Trung thà nh mù quáng, căn cứ và o đó buá»™c thá»±c tế phải uốn theo, Äảng Cá»™ng sản Việt Nam đã biến sá»± lá»±a chá»n cá»§a Hồ chí Minh thà nh vật cản đưá»ng cho sá»± phản triển tá»± nhiên cá»§a đất nước.

TƯ TƯỞNG HỒ CHà MINH

Sá»± thất bại cá»§a mô hình Lêninní t vá» phát triển cho những nước nghèo nà n, lạc hậu là quá rõ rà ng. Do sá»± thúc ép cá»§a hà ng loạt những nhân tố trong và ngoà i nước, nhất là sá»± sụp đổ cá»§a Liên xô và Äông âu, Äảng Cá»™ng sản Việt Nam phải chấp nhận Ä‘iá»u chỉnh đưá»ng Ä‘i, chuyển ná»n kinh tế " bao cấp, mệnh lệnh " sang hẳn kinh tế thị trưá»ng, mở cá»­a là m ăn vá»›i thế giá»›i tư bản. Khái niệm, " tư tưởng Hồ chí Minh " đã ra Ä‘á»i trong tình hình đó như má»™t thích ứng.

Nhưng xét kỹ thì đây không phải là sáng kiến hay ho gì lắm. Hồi Hồ chí Minh còn sống, ông đã trả lá»i nhiá»u ngưá»i rằng ông không có tư tưởng gì cả. Nếu có má»™t ngưá»i xứng đáng ở à châu nà y thì đó chính là Mao trạch Äông ( chính vì vậy mà điá»u lệ Äảng Äại há»™i 2 đã ghi : Chá»§ nghÄ©a Mác-Lênin, tư tưởng Mao trạch Äông, phong cách Hồ chí Minh). Äối vá»›i ông, khi chá»n chá»§ nghÄ©a Lênin rồi, đó đã là tất cả, là cái " cẩm nang thần kỳ" có thể giải quyết được má»i chuyện trên Ä‘á»i, chẳng cần phải nhá»c công tìm kiếm là m gì nữa. Nói do ông khiêm tốn có lẽ chỉ má»™t phần, chính yếu là do có óc thá»±c tế, ông biết rằng mình không thể nà o nắm tóc mình để tá»± đưa lên cao được. Gán cho ông Ä‘iá»u ông không có và không muốn có, những đệ tá»­ cá»§a ông chỉ là m cái công việc lợi dụng như hỠđã từng bất chấp di chúc cá»§a ông khi cho ướp xác và xây lăng cho ông.

Sá»± lợi dụng đó cÅ©ng không phải là đắc sách lắm. Nó chẳng có tác dụng là m cho chá»§ nghÄ©a Mác - Lênin được phát triển hay bổ sung thêm. Äó chỉ là má»™t bước lùi ý thức hệ Ä‘i cùng vá»›i bước lùi vá» kinh tế, hoà n toà n chỉ có ý nghÄ©a thá»±c dụng : Phải tìm cách là m dịu Ä‘i những giáo Ä‘iá»u đã bị thá»i gian chứng minh là không tưởng, bất lá»±c, sắt máu mà ai cÅ©ng biết như công hữu vá» tư liệu sản xuất, chá»§ nghÄ©a tập thể, đấu tranh giai cấp, chuyên chính vô sản, quốc tế vô sản ..v..v. Và trong khi né tránh bá»›t những khái niệm đã mất giá ấy thì má»™t số thuá»™c tính khác đã được nhấn mạnh hÆ¡n, ồn à o hÆ¡n : Nà o là yêu nước, truyá»n thống, độc lập, tá»± chá»§, nà o là nhân ái, thân dân, hòa hợp .. toà n là những sản phẩm phương Äông và ná»™i địa má»m mại, dịu dà ng không có gì là ngoại lai, khắc nghiệt cả. Cái thá»§ Ä‘oạn thao tác lý sá»± ở đây cÅ©ng quá rõ rà ng : Trong hai thà nh phần được Hồ chí Minh kết hợp lại trong sá»± chá»n lá»±a cá»§a mình - chá»§ nghÄ©a dân tá»™c và chá»§ nghÄ©a quốc tế vô sản - thì thà nh phần thứ nhất đã được đưa lên hà ng chính diện để là m lu má» bá»›t thà nh phần thứ hai Ä‘i.

Những ngưá»i có ý hướng cải cách trong Äảng đã nhận ra thá»§ Ä‘oạn nà y. Há» chỉ ra được cái mưu tính thá»±c sá»± cá»§a những nhà ý thức hệ chính thống: Miệng nói Hồ chí Minh nhưng hà nh động vẫn không khác gì Stalin và Mao trạch Äông, nghÄ©a là vẫn chuyên chế, khắc nghiệt, giả dối, xảo quyệt. Sá»± chỉ trích không phải là vô căn cứ. Äảng chỉ dùng Hồ chí Minh như cái bung xung chứ chẳng có thật lòng gì cả. Theo những ngưá»i cải cách thì thật lòng là phải thay đổi triệt để phương thức lãnh đạo cá»§a Äảng : Phải từ bỠđưá»ng lối ná»­a vá»i, khập khiá»…ng, từ bá» hẳn chuyên chính vô sản và thá»±c hiện dân chá»§ cho tương xứng vá»›i chính sách mở cá»­a và kinh tế thị trưá»ng. Chỉ vá»›i đưá»ng lối cải cách triệt để ấy, Äảng má»›i tạo ra những Ä‘iá»u kiện tích cá»±c để khắc phục những ruá»-ng nát ná»™i tại, thúc đẩy đất nước phát triển nhanh chóng. CÅ©ng theo những ngưá»i cải cách thì sá»± thay đổi ấy không nằm ở đâu khác ngoà i tư tưởng Hồ chí Minh đích thá»±c. Trong hình dung cá»§a há», thá»±c chất cá»§a Hồ chí Minh là phi-Stalin và phi-Mao- má»™t Hồ chí Minh nhân đạo dân chá»§ !

Dù cho có á»§ng há»™ cải cách, chúng ta thật khó lòng mà tìm được sá»± khách quan trong cách lập luận trên đây : Nếu Hồ chí Minh đối vá»›i những nhà ý thức hệ chính thống chỉ là má»™t hình ảnh giả thì đối vá»›i những ngưá»i cải cách, Hồ chí Minh cÅ©ng không thật là bao nhiêu. Sá»± khác nhau giữa hai quan Ä‘iểm chỉ là sá»± khác nhau vá» cách khai thác hai khía cạnh trong sá»± chá»n lá»±a cá»§a Hồ chí Minh : Má»™t bên nghiêng vá» phần quốc tế và vô sản, má»™t bên lại nghiêng vá» phần quốc ná»™i và dân tá»™c; má»™t bên nghiêng vá» phần " chuyên chính vô sản " thì bên kia lại muốn loại bá» nó. Cả hai Ä‘á»u là m biến dạng Ä‘i má»™t Hồ chí Minh đích thá»±c : Má»™t ngưá»i Việt Nam yêu nước, nhưng cÅ©ng là má»™t ngưá»i Việt Nam yêu nước theo phương thức cá»§a Lênin, má»™t ngưá»i đã có Ä‘em lại cho đất nước sá»± tá»± chá»§ va thống nhất nhưng cÅ©ng lại là má»™t ngưá»i đã cho du nhập và o đất nước má»™t há»c thuyết ngoại lai mà tác hại cá»§a nó còn kéo dà i cho đến ngà y nay chưa gỡ bỠđược.

Có thể cho rằng lập luận cá»§a những ngưá»i cải cách chỉ là má»™t cách trình bà y mang tính chất kỹ thuật tranh đấu trong hoà n cảnh không có tá»± do tư tưởng, và nếu như vậy thì có lẽ sẽ không cần bà n luận thêm. Nhưng nếu trong chúng ta có ai thà nh thật tin rằng vá»›i chá»§ trương ấy, đất nước sẽ bước và o được má»™t chế độ dân chá»§ hiểu theo nghÄ©a hiện đại thì chắc chắn sẽ có không ít ngưá»i lên tiếng bà y tá» sá»± nghi ngá»: Giả sá»­ như có gạt Ä‘i hết tất cả những phần ngoại lai, ảo tưởng cá»§a Hồ chí Minh vá» con đưá»ng tiến lên " chá»§ nghÄ©a xã há»™i " theo kiểu Lênin, thì Hồ chí Minh vẫn không thể là ngá»n cá» dân chá»§ được.

YÙ kiến nà y thật đáng suy nghÄ©. Mặc dù Hồ chí Minh có nói nhiá»u đến dân chá»§, nhưng quan niệm cá»§a ông vẫn rất xa lạ vá»›i cái ná»™i dung mà Thá»i Hiện Äại đã sản sinh ra nó, đặc biệt là cái tính chất giao ước trần tục cá»§a sá»± phân chia và kiểm soát quyá»n lá»±c, căn cứ và o đó tổ chức và quản lý Ä‘á»i sống công cá»™ng. Ông không biết gì đến tính chất độc lập cá»§a xã há»™i công dân đối vá»›i nhà nước, và ông cÅ©ng không hiểu tính chất quyết định là m nên nhà nước hiện đại là nhà nước phi thiên mệnh, nhà nước sinh ra từ pháp luật và tồn tại bằng pháp luật. Quan niệm cá»§a ông vá» mối tương quan giữa nhà nước và nhân dân vẫn là quan niệm cá»§a Nho giáo lý tưởng; cái loại nhân dân mà ông yêu mến vẫn chỉ là loại " xích tá»­ " cần phải được dạy dá»- vá» luật trá»i và phép nước, đồng thá»i lại phải biết lo cho há» vá» những chuyện " tương cà mắm muối " để sống trong yên ổn; còn nhà nước theo quan niệm cá»§a ông vẫn chỉ là thứ nhà nước cá»§a những ngưá»i hiá»n, những bậc minh quân kiểu vua Nghiêu, vua Thuấn Ä‘á»i xưa. Những gì ông nói vá» " pháp chế xã há»™i chá»§ nghÄ©a " hoặc " cán bá»™ là đầy tá»› cá»§a nhân dân" cÅ©ng Ä‘á»u dá»±a trên cÆ¡ sở ấy. Chúng chỉ là những ý định tốt cá»§a những đấng, những bậc bá» trên.

Sở dÄ© ông chá»n chá»§ nghÄ©a Lênin má»™t cách vá»™i vã và vô Ä‘iá»u kiện như ta đã biết có lẽ là do ông đã trá»±c giác được tính chất " bên trên " cá»§a cách mạng vô sản Lêninnít trong việc là m lại nước Nga vá»›i những tà n dư nặng ná» cá»§a thá»i trung cổ. Là ngưá»i dân chá»§, hiểu rõ há»c thuyết Mác, nhưng tình thế đã buá»™c Lênin là m ngược lại tất cả những gì mà Mác đã hình dung ra cho xã há»™i tương lai: Thay vì để cho giai cấp vô sản tá»± mình trở thà nh nhà nước như trong Công xã Paris 1871 thì nhà nước Xô viết lại phải đảm đương công việc giáo dục và tổ chức lại cái giai cấp vô sản đã tan tác và mất hết tính chất tiá»n phong sau cách mạng và ná»™i chiến. Dá»± định khởi đầu là má»™t lãnh tụ vô sản vượt xa ná»n dân chá»§ tư sản " hà ng triệu lần ", cuối cùng, Lênin thừa nhận đã phải theo gương cá»§a má»™t ông vua cá»§a thế ká»· 18 - Pierre Äại Äế - công khai dùng độc tà i để chống lại dã man, lạc hậu.

Cảm nhận cá»§a Lênin vá» sá»± không ăn khá»›p giữa chá»§ nghÄ©a Mác hậu hiện đại và nước Nga tiá»n hiện đại, Hồ chí Minh hoà n toà n không há» biết đến, ông chỉ thấy trong những hà nh động độc tà i cá»§a Lênin trách nhiệm tá»± nhiên cá»§a những minh quân thá»i trước, nay được hiện đại hóa qua khái niệm chuyên chính vô sản cá»§a Äảng Cá»™ng sản : Äó là má»™t ná»n chuyên chế nhân đức và cách mạng, má»™t ná»n chuyên chính vì nhân dân chứ không phải là cái gì khác. Cái lô-gích cá»§a vấn đỠở đây vẫn là cái lòng tốt từ trên ban xuống. Muốn được giải phóng, muốn có quyá»n lá»±c, nhân dân phải hết lòng Ä‘i theo Äảng. Äại biểu cho quyá»n lợi lâu dà i cá»§a nhân dân nên Äảng được phép là m tất cả để tạo dá»±ng nên cuá»™c Ä‘á»i má»›i cho há». Sá»± chuyên chính cá»§a Äảng là sá»± chuyên chính cá»§a đám đông, cá»§a chính nghÄ©a, cá»§a khoa há»c, cá»§a chân lý, cá»§a cách mạng. Vì vậy phải tập trung quyá»n lá»±c và o Äảng má»™t cách tuyệt đối và vÄ©nh viá»…n, không chia vá»›i bất cứ ai, không nhân nhượng vá»›i ai má»™t mẩu xác tín nà o vá» chân lý, ai có ý Ä‘i ngược lại thì chỉ là những lý lẽ cá»§a bá»n thù địch vá»›i nhân dân, cần phải thẳng tay trừng trị.

Vá»›i má»™t quan niệm vá» quyá»n lá»±c sắt thép như vậy, Lênin đã dá»n đưá»ng cho Stalin vắt cạn sức lá»±c cá»§a ngưá»i dân để nhanh chóng đưa nước Nga và o con đưá»ng công nghiệp hóa, còn Hồ chí Minh cùng vá»›i Äảng Cá»™ng sản đã tích tụ được những hy sinh vô hạn cá»§a nhân dân để đánh bại nhiá»u thế lá»±c xâm lược hung hãn, già nh lại độc lập thống nhất cho Việt Nam. Nhưng còn vá» dân chá»§, cùng vá»›i bao nhiêu thứ khác nữa mà các Äảng Cá»™ng sản đã hứa sẽ Ä‘em lại cho nhân dân trước đây, như bình đẳng, tá»± do, hạnh phúc vv.v. Tất cả Ä‘á»u vẫn chỉ là những lá»i hứa, và tệ hÆ¡n nữa, vá» sau nà y đã biến thà nh những lá»i dối trá đơn thuần. " Chuyên chính vô sản " , "Chuyên chính nhân dân " bây giỠđã trở thà nh chuyên chính vá»›i giai cấp vô sản, chuyên chính vá»›i nhân dân. Hiện tượng suy thoái nà y, và o cuối Ä‘á»i mình, Lênin đã mÆ¡ hồ nhận ra như má»™t bi kịch, nhưng ở Hồ chí Minh, má»i việc dưá»ng như đã êm xuôi như ván đã đóng thuyá»n, cứ thế lướt sóng mà đi, từ bây giá» cho đến cả muôn Ä‘á»i con cháu mai sau!

BÀI HỌC CỦA NGƯỜI ANH HÙNG

Gần má»™t thế ká»· đã qua, cùng vá»›i những biến chuyển lá»›n lao trên thế giá»›i và đất nước, hình ảnh Hồ chí Minh đối vá»›i dân tá»™c Việt Nam đã không còn như xưa nữa. Tính chất lý tưởng, cao vá»i mà Äảng Cá»™ng sản đã cố sức tô vẽ cho má»™t Hồ chí Minh thần thánh đã không chống đỡ nổi cho những sá»± việc tầm thưá»ng, sai lầm cá»§a má»™t Hồ chí Minh thá»±c tế nên cà ng cố thần thánh hóa ông bao nhiêu lại cà ng gây ra tác dụng ngược Ä‘á»i lại bấy nhiêu. Thá»a đáng nhất là nhìn ông vá»›i những gì ông có, má»™t cách hiện thá»±c.

Mặc dù tên tuổi cá»§a Hồ chí Minh gắn liá»n vá»›i những gì là m nên cái gá»i là " Cá»™ng Hòa Xã Há»™i Chá»§ NghÄ©a Việt Nam " ngà y nay, thiết nghÄ© không nên đồng hóa tên ông vá»›i toà n bá»™ chế độ. Thế giá»›i đã có những kinh nghiệm tương tá»±. K.Marx không phải là không có liên quan đến cái thá»±c thể gá»i là " chá»§ nghÄ©a xã há»™i " ở Liên xô, nhưng đổ má»i sai lầm cá»§a Liên xô lên đầu K. Marx là hoà n toà n không đúng. Mối quan hệ giữa Lênin và Stalin cÅ©ng có những Ä‘iểm cần phân tích theo chiá»u hướng đó. Trưá»ng hợp Hồ chí Minh đối vá»›i chế độ chính trị hiện tại ở Việt Nam có đặc biệt hÆ¡n nhưng cÅ©ng cần biết rằng hình ảnh cá»§a ông đã bị chế độ tô vẽ bằng má»i cách để huyá»…n hoặc quần chúng.

CÅ©ng đừng quên rằng những gì là m nên đặc trưng cá»§a Hồ chí Minh là vai trò cá»§a ông trong thá»i kỳ chống ngoại xâm, má»™t giai Ä‘oạn lịch sá»­ rất đặc biệt cá»§a thế ká»· 20, giai Ä‘oạn mà việc đấu tranh già nh độc lập không thể tách rá»i việc chá»n lá»±a má»™t ý thức hệ. Cần chú ý ghi nhận đặc biệt nà y : Trong khi vấn đỠđộc lập là quá rõ rà ng vỠý nghÄ©a thì vấn đỠý thức hệ trong thá»i hiện đại lại chứa đầy cạm bẫy và phức tạp. Những cái hay cái dở không phải lúc nà o cÅ©ng hiển hiện ngay từ đầu. Những gì tạm thá»i chưa được chấp nhận chưa hẳn đã sai, những gì mang đến thắng lợi chưa hẳn đã đúng. HÆ¡n nữa sá»± sai/đúng cÅ©ng không phải lúc nà o cÅ©ng như nhau: đúng lúc nà y có thể sai lúc khác; xem tất cả sá»± sai/đúng má»™t cách trừu tượng, bất dịch rồi căn cứ và o đó để tâng bốc quá trá»›n hoặc kết án nghiệt ngã - má»™t lần là xong - là quá đơn giản. Thái độ ấy không thích hợp cho những tiếp cận khách quan vá» lịch sá»­.

Nhìn tổng thể vá» thế ká»· 20, tôi cho rằng Hồ chí Minh là má»™t anh hùng lá»›n cá»§a Việt Nam trong thá»i kỳ chống các thế lá»±c thá»±c dân. Những gì mà thế giá»›i biết đến Việt Nam má»™t cách tích cá»±c cho đến nay vẫn là sá»± kiện Hồ chí Minh đánh bại các thế lá»±c xâm lược hiện đại, già nh được độc lập cho dân tá»™c. Thiết tưởng dù chính kiến và tình cảm có khác nhau như thế nà o Ä‘i nữa, ngưá»i ta không thể phá»§ nhận được tính chất hiển nhiên cá»§a các sá»± kiện ấy. Có thể vá»›i nhiá»u ngưá»i ở những nÆ¡i nà o đó, cái chuyện đánh nhau già nh độc lập ấy thật sá»± chẳng có gì quan trá»ng lắm đối vá»›i cuá»™c sống, nhưng đối vá»›i đông đảo những ngưá»i Việt Nam, tư xưa cho đến nay, Ä‘iá»u đó lại là má»™t trong nhiá»u lý do để sống, không thể coi như không có.

Thá»i trai trẻ, tôi quý trá»ng Hồ chí Minh là do ông đã tô đậm cái tình cảm tá»± nhiên đó trong tôi để tôi biết trách nhiệm vá»›i đất nước. Nhưng cÅ©ng chính vì tình cảm và trách nhiệm ấy mà khi tóc đã bạc rồi, tôi không còn có thể mù quáng tin và o ông nữa. Hồ chí Minh chỉ là má»™t nhân vật cá»§a lịch sá»­, còn đất nước là chuyện cá»§a muôn Ä‘á»i : Không thể cá»™t chặt vận mệnh đất nước và o sá»± chá»n lá»±a bất toà n cá»§a má»™t con ngưá»i, dù đó là má»™t anh hùng. Tốt nhất vẫn là ghi nhận tất cả những chuyện đúng sai cá»§a ông má»™t cách bình thản, hy vá»ng chỉ có như thế má»›i rút ra được những bà i há»c hữu ích cho những thế hệ Ä‘i sau.

Äối vá»›i tôi, sá»± chá»n lá»±a ý thức hệ cho đất nước cá»§a Hồ chí Minh là bà i há»c đáng suy ngẫm hÆ¡n cả. Tất cả Ä‘á»u là những ý định tốt đẹp nhưng tất cả Ä‘á»u thiếu cái chiá»u sâu cá»§a sá»± phản tỉnh triết há»c. Là sá»± chá»n lá»±a vá»™i và ng từ đầu và cÅ©ng là sá»± trung thà nh mù quáng vá» sau. Lầm lÅ©i Ä‘i theo ông, dắt theo mình cái gói hà nh trang cá»§a những ý định tốt đẹp ấy, không biết thưá»ng xuyên quay đầu nhìn lại, không có gì bảo đảm để chúng ta không vấp lại những sai lầm cá»§a ông - đẩy cái đám đông nhân dân mà mình muốn đưa lên thiên đà ng xuống chín tầng địa ngục ! Nhất là những ý định tá»± cho là duy nhất đúng đắn, cần được bảo vệ quyết liệt bằng má»™t định chế quyá»n lá»±c cÅ©ng tá»± cho là duy nhất đúng đắn.

Tôi nghÄ© rằng bà i há»c ấy không chỉ đáng suy ngẫm cho những ngưá»i xưng tụng ông mà còn cho cả những ngưá»i chống ông nữa.

Lá»® PHÆ¯Æ NG

TÌM HIỂU SỰ THẬT QUA BÀI VIẾT TRÊN

Trước đây ngưá»i đảng viên Nam kỳ kỳ cá»±u Nguyá»…n văn Trấn có viết cuốn sách " Viết cho mẹ và quốc há»™i " trong đó ông Trấn kể lại chuyện bạn ông là Bùi công Trừng nói cho ông nghe chuyện trong má»™t buổi há»p Lê đức ThỠđã ăn hiếp Hồ chí Minh má»™t cách tà n tệ và thô bỉ, cùng tiết lá»™ là Lê đức Thá» có âm mưu muốn dùng Nguyá»…n chí Thanh để thay Hồ chí Minh. Nay thì có má»™t đảng viên Nam kỳ thứ hai là Lữ Phương viết bà i " Huyá»n thoại Hồ chí Minh " để bạch hóa những huyá»n thoại chung quanh ông Hồ, má»™t ngưá»i vốn có nhiá»u huyá»n thoại, huyá»n thoại có thể có căn cứ, có thể do những ngưá»i yêu kính ông dá»±ng lên cho ông và có thể do bản thân ông tá»± dá»±ng lên để cho má»i ngưá»i thấy con ngưá»i tà i giá»i, siêu việt cá»§a ông. Vấn đỠlà là m sao tìm ra những sá»± thật khả tín trong những huyá»n thoại bao quanh Hồ chí Minh đó. Bà i viết cá»§a Lữ Phương nói chung cÅ©ng tiết lá»™ ra má»™t và i sá»± thật, nhìn ra được những nguyên nhân mà bá»™ máy chính quyá»n ra sức thần thánh hóa ông Hồ để nhằm mục đích biến ông thà nh má»™t biểu tượng thiêng liêng có lợi cho công cuá»™c đấu tranh.

Äầu tiên Lữ Phương kể ra những chuyện giai thoại mà ông được nghe kể từ khi ông và o chiến khu ở cục R năm 1968. Äó là chuyện ông Hồ từ chối thay đôi dép râu ông Ä‘i đã mòn lẳn. Có cậu bảo vệ đỠnghị ông Hồ thay nhưng không được ông đồng ý nên cậu bèn lén thay đôi giép râu cÅ© rích, sá»n rách cá»§a ông Ä‘i bằng má»™t đôi giép râu má»›i .Nhưng khi phát hiện ra Ä‘iá»u nà y, ông yêu cầu trả lại đôi giép râu cÅ© cho ông. Chuyện nà y nói chung cÅ©ng khó kiểm chứng. Còn câu chuyện năm nà o gần tết , mặc dù bận trăm công ngà n việc, ông vẫn gá»i Ä‘iện thoại cho Bác sÄ© Trần duy Hưng là thị trưởng Hà ná»™i để há»i xem có đủ lá giong cho dân gói bánh chưng chưa. Không biết ông Bác sÄ© Trần duy Hưng có còn sống không để kiểm chứng câu chuyện nà y có thật hay không?. Lữ Phương cho rằng từ vai trò cá»§a má»™t ngưá»i anh hùng giải phóng dân tá»™c, ông còn là hình tượng cá»§a ngưá»i Ä‘i cứu độ chúng sinh nữa. Lữ Phương kể chuyện ông đã thấy ngưá»i ta đã dá»±ng bà n thá» cá»§a ông Hồ ngay giữa bùng binh Sà i gòn để thắp khói hương nghi ngút tưởng niệm ông. Trong cuốn sách " Từ thá»±c dân đến Cá»™ng sản" Há»c giả Hoà ng văn Chí có kể những nông dân miá»n Trung, trong thá»i kháng Pháp, trước khi Ä‘i ra đồng, đã đến trước chân dung ông Hồ thắp hương khấn vái ông Hồ dù lúc ấy ông chưa qua Ä‘á»i.

Thật ra, ông Hồ còn có những chuyện lặt vặt mà ngưá»i Ä‘á»i còn nhắc lại. Äó là chuyện ông hay đặt tên cho những ngưá»i bên dưới. Hồi Bác sÄ© Tôn thất Tùng có đứa con trai đầu tiên. Ông nói vá»›i Bác sÄ© Tùng " Tên chú thuá»™c bá»™ má»™c nên đứa con trai nà y nên đặt tên là Bách. " Cậu Tôn thất Bách sau nà y lá»›n lên cÅ©ng trở thà nh bác sÄ© như bố và má»›i qua Ä‘á»i cách đây không lâu vì chứng bệnh nhồi máu cÆ¡ tim. Cá»±u bá»™ trưởng tư pháp cá»§a Mặt trận giải phóng miá»n Nam là Trương như Tảng, sau khi vượt biển qua tỵ nạn ở Pháp có viết má»™t cuốn hồi ký nhan đỠ" Hồi ký cá»§a má»™t Việt Cá»™ng " ( Memoir of a VC" ( trang 14 , bản tiếng Anh) có kể chuyện khi ông gặp ông Hồ ở Pháp, ông Hồ có đỠnghị đổi tên cho ông Tảng má»™t cách khá tức cưá»i như sau. Ông Hồ nói vá»›i ông Tảng rằng, " Trong gia đình cháu, tên anh và em cháu là tên cá»§a đá quý ( ông anh ông Tảng tên Quỳnh..tức Quỳnh Dao là má»™t loại ngá»c, đứa em ông Tảng tên Bích..tức Ngá»c Bích là tên má»™t loại ngá»c). Còn cháu tên " Tảng " tức là " tảng đá" nghe không được hay cho lắm. Bác đỠnghị đổi tên cháu là " Toà n " ..tức " Toà n bích " có nghÄ©a là " hòn ngá»c không có vết" " .". Câu chuyện đặt tên cho con trai Bác sÄ© Tôn thất Tùng và đòi đổi tên cho Trương như Tảng là câu chuyện thá»±c được những ngưá»i trong cuá»™c kể lại chứ không phải là giai thoại mù má» không có căn cứ.

Bác sÄ© Phan quang Äán có kể cho ngưá»i viết bà i nà y nghe má»™t giai thoại vá» Hồ như sau : Trong túi áo cá»§a Hồ bao giá» cÅ©ng có hai bao thuốc, má»™t là thuốc lá ngoại quốc, hai là thuốc rê. Khi gặp khách, Hồ mang thuốc rê ra má»i, còn khi ở má»™t mình thì hút thuốc lá ngoại quốc. Câu chuyện nà y cÅ©ng nói lên cái cá tính láu cá vặt , tinh ranh vặt cá»§a Hồ. Äôi khi những chuyện vặt vãnh tầm thưá»ng như thế cÅ©ng nói lên được cái cá tánh đặc thù cá»§a má»™t con ngưá»i.

Sang đến chuyện tình cảm cá nhân cá»§a Hồ, Lữ Phương có kể lại chuyện Kim Hạnh lúc còn là m Tổng biên tập báo Tuổi trẻ, đã bị cách chức và đuổi khá»i là ng báo ngay lập tức vì đã đăng trên trang nhất bà i thÆ¡ tiếng Hán mà Lý Thụy ( biệt danh cá»§a Hồ chí Minh lúc đó) gá»­i cho ngưá»i vợ Tà u. Rồi sau nà y những sá»­ gia há»c giả Tây phương còn công bố ra những tà i liệu mật cho biết khi Ä‘i dá»± má»™t Äại há»™i Quốc tế Cá»™ng sản ở Nga, ông Hồ đã khai có vợ và ngưá»i vợ ấy chính là đồng chí Nguyá»…n thị Minh Khai chứ không phải là ai khác ! CÅ©ng cần nói thêm ở đây Nguyá»…n thị Minh Khai là vợ cá»§a Lê hồng Phong và là chị ruá»™t cá»§a Nguyá»…n thị Minh Thái, vợ đầu cá»§a Võ nguyên Giáp. Sau nà y bà Minh Thái chết trong tù Pháp, Võ nguyên Giáp lấy ngưá»i vợ thứ hai là Äặng thị Hà , con gái cá»§a Äặng thai Mai.

Lữ Phương còn kể thêm chuyện ông Hồ ăn ở vá»›i cô Xuân ( Nông thị Xuân) má»™t ngưá»i thiểu số gốc Nùng, cô nà y do mật vụ Trần quốc Hoà n đưa vỠđể phục vụ ông Hồ, nhưng sau đó cô Xuân bị giết Ä‘i và đứa con trai cá»§a cô và ông Hồ tên Nguyá»…n tất Trung được đưa cho VÅ© Kỳ nuôi, và được đổi tên là VÅ© Trung. VÅ© Kỳ là ngưá»i hầu cận thư ký cá»§a ông Hồ. Lữ Phương cÅ©ng kể thêm chuyện ông Hồ khi năm 1941 vá» nước có quan hệ tình ái vá»›i má»™t nữ cán bá»™ cần vụ ngưá»i Tà y và sinh ra Nông đức Mạnh, hiện nay Ä‘ang là m Tổng bí thư. Sau nà y khi bị báo chí nước ngoà i truy há»i ông Hồ có phải là cha cá»§a ông không thì ông Mạnh trả lá»i huá» vốn cho qua chuyện, " Ngưá»i Việt Nam ai cÅ©ng là con cháu Bác Hồ ". Ông Mạnh cho biết cha ông tên Lai nhưng không có giấy tá» hay hình ảnh nà o chứng tá» Ä‘iá»u ông Mạnh nói. DÄ© nhiên đứng ở thế ông Mạnh thì ông phải chối mà thôi vì chế độ Hà ná»™i trong mấy mươi năm qua đã tô vẽ ông Hồ như má»™t vị thánh không gần đà n bà , thì là m sao có đứa con rÆ¡i như ông Mạnh được !

Chuyện bi thảm kịch Nông thị Xuân có lẽ Lữ Phương cÅ©ng Ä‘á»c được từ những sách báo nước ngoà i do hai nhân chứng quan trá»ng là nhà văn VÅ© thư Hiên và ông Nguyá»…n minh Cần kể lại. Khi chế độ tà n ác Hà Ná»™i quyết định giết cô Nông thị Xuân và ngưá»i em há» Nông thị Và ng ( sau nà y có ngưá»i cho rằng hai cô nà y há» Nguyá»…n )và cô em há» tên Nguyệt, há» tưởng là đã bịt miệng tất cả những ngưá»i biết vá» chuyện giết cô Xuân, nhưng rồi không có gì che dấu được mãi dưới ánh sáng mặt trá»i. Chuyện giết cô Xuân đã được ba ngưá»i biết và kể rõ má»i chuyện cho hậu thế nghe câu chuyện giết ngưá»i kinh tởm nà y. Äó là nhà văn VÅ© thư Hiên, ông Nguyá»…n minh Cần và ngưá»i hôn phu cá»§a côVà ng, em ruá»™t cá»§a cô Xuân.

Xin ghi lại lá»i tưá»ng thuật cá»§a ba nhân chứng nà y để thấy toà n bá»™ chi tiết vụ án Nông thị Xuân, ngưá»i mà ông Hồ ăn nằm có má»™t đứa con trai. Äây là má»™t chuyện có thật má»™t trăm phần trăm chứ không phải là giai thoại hay huyá»n thoại vu vÆ¡ gì hết.

Äầu tiên là lá thư cá»§a má»™t anh thương binh hôn phu cá»§a cô Nguyá»…n thị Và ng, trong má»™t bức thư gá»­i cho ông Nguyá»…n hữu Thá», Chá»§ tịch quốc há»™i nước Cá»™ng hòa xã há»™i chá»§ nghÄ©a Việt Nam ngà y 29 tháng 7 năm 1983, trong đó có những Ä‘oạn sau :

" Äến độ má»™t tuần sau, và o 7 giá» tối ngà y 11 tháng 2 năm 1957, ngà y em(lá»i cô Và ng kể vá»›i vị hôn phu) còn nhá»› như Ä‘inh đóng cá»™t. Má»™t chiếc xe commăng ca thưá»ng đón chị Xuân lên gặp Bác Hồ, anh Ninh xồm, ngưá»i bảo vệ Trần quốc Hoà n chuyển lên bảo vệ Bác, và o gặp chị Xuân nói lên gặp Bác. Chị Xuân mặc quần áo, xoa nước hoa rồi ra Ä‘i. Sáng hôm sau, ngà y 12 tháng 2, má»™t nhân viện Công an Hà ná»™i đến báo tin chị Xuân gặp tai nạn ô tô chết rồi, hiện còn để ở nhà xác Bệnh viện Phá»§ Doãn. Em hốt hoảng đưa cháu cho chị Nguyệt, ra lên xe Công an và o bệnh viện. Em không được vô nhà xác, há» nói còn mổ tá»­ thi. Lên má»™t phòng chá» em thấy trong phòng đã khá đông ngưá»i : Công an, Tòa án, Kiểm soát viên. Sau má»™t tiếng, hai bác sÄ©, má»™t cán bá»™ Công an, má»™t kiểm soát viên lên phòng chá», Ä‘em theo má»™t tá» biên bản Ä‘á»c to cho má»i ngưá»i nghe. Tá»­ thi thân thể không có thương tích, thấy rõ không bị tai nạn ô tô và cÅ©ng không phải bị đâm chém đánh đập gì. Mổ tá»­ thi trong cÆ¡ thể lục phá»§ ngÅ© tạng cÅ©ng không có thương tích gì. Dạ dầy không có thức ăn, không có thuốc độc. Tá»­ cung không có tinh trùng biểu thị không bị hiếp dâm.

Duy chỉ có xương đỉnh đầu bị rạn nứt . Mổ sá» não không còn óc, mà chỉ còn nước nhá»n chảy tuôn ra. Bác sÄ© tuyên bố đây có thể nạn nhân bị chùm chăn lên đầu rồi dùng búa đánh và o giữa đầu. Äây là phương pháp giết ngưá»i cá»§a bá»n lưu manh chuyên nghiệp cá»§a nhiá»u nước đã sá»­ dụng. Em vô cùng Ä‘au khổ chạy vá» kể chuyện lại cho chị Nguyệt nghe để hai chị em cùng khóc. Ãt lâu sau má»™t cán bá»™ Công an đến bế cháu Trung Ä‘i, chúng em không được biết Ä‘em Ä‘i đâu. Rồi em thì được Ä‘i há»c má»™t lá»›p y tá cá»§a khu tá»± trị Việt Bắc ở Thái Nguyên. Chị Nguyệt không biết há» cho Ä‘i đâu sống chết thế nà o. Há»c mấy tháng thì em được chuyển và o bệnh viện Cao Bằng, em khóc luôn, há» cho là em bị thần kinh nên cho vỠđây Ä‘iá»u trị. Nay lại được gặp anh kể hết má»i chuyện cho anh nghe. Em nghÄ© anh chỉ bị thương nhẹ, anh còn sống được lâu anh sẽ nói rõ cho toà n dân biết được vụ bê bối nà y. Còn em thì chắc chắn sẽ bị chúng giết vì em đã nói vụ nà y cho nhiá»u chị em bà con biết. Bá»n hung thá»§ còn theo dõi em. Ở Cao Bằng có hôm em thấy thằng Ninh xồm tá»›i gặp ông bác sÄ© bệnh viện trưởng, được ít hôm há» tuyên bố em bị thần kinh được chuyển vá» Ä‘iá»u trị tại Hòa An.

Tôi chỉ được gặp Và ng em tôi có má»™t tháng, đến ngà y mồng 2 tháng 11 năm 1957 Ä‘i vá» thăm ông cậu Hoà ng văn Äệ. Hung thá»§ Ä‘i theo rồi giết chết em tôi rồi quăng xác xuống sông Bằng Giang, đến ngà y mồng 5 tháng 11 má»›i nổi lên ở cầu Hoà ng Bồ. Tôi được tin sá»­ng sốt chạy vá» cầu Hoà ng Bồ thì thi hà i đã được kiểm nghiệm và chôn cất rồi. Nghe dư luận xôn xao là cô Và ng bị đánh vỡ sá», đồng hồ vẫn còn nguyên và ngưá»i nhà đã nhận vá» chôn cất. Tôi đâm bổ vá» Hà ná»™i liên lạc vá»›i má»™t cậu bạn cùng há»c là m việc ở Tòa án Hà ná»™i. Tôi kể vụ án em tôi bị giết thì bạn tôi sao cho tôi má»™t bản Công Văn Viện Kiểm sát há»i tòa án vá» vụ em tôi và cô Xuân bị giết. Tôi xin sao bản văn đó trình ông để tiện việc Ä‘iá»u tra. Vụ nà y nhiá»u ngưá»i bị giết. Cô Xuân, vợ cụ Hồ chí Minh, cô Và ng, vợ chưa cưới cá»§a tôi, cô Nguyệt, còn nhiá»u ngưá»i ở Trưá»ng y tá Thái Nguyên nghe chuyện Và ng kể Ä‘i nói chuyện lại cÅ©ng bị giết lây.. "

( Có thể tìm Ä‘á»c toà n bá»™ bức thư nà y trong cuốn sách " Bí ẩn quyá»n lá»±c và tình ái cá»§a Hồ chí Minh" cá»§a Trần viết Äại Hưng đã xuất bản, hay có thể và o mạng www.quehuongmedia.com tá»›i phần TÀI LIỆU )

Những Ä‘iá»u trình bà y trong thư cá»§a ngưá»i thương binh hôn phu cá»§a cô Nguyá»…n thị Và ng khá cụ thể và đầy đủ. Không biết ngưá»i thương binh xấu số nà y tá»›i bây giá» còn sống hay đã qua Ä‘á»i. Như vậy trong vụ án cô Xuân có 3 ngưá»i bị giết là cô Xuân, cùng cô em ruá»™t là cô Và ng và cô em há» là cô Nguyệt sống chung nhà cÅ©ng bị giết luôn để diệt nhân chứng. Má»™t chi tiết trong thư cần phải nêu ra ở đây là câu nói cô Xuân nói vá»›i ông Hồ, " Sau ngà y sinh cháu Trung, xin Bác cho mẹ con ra công khai." Bác nói, " Cô xin như vậy là hợp tình, hợp lý. Nhưng phải được bá»™ chính trị đồng ý, nhất là mấy ông Trưá»ng Chinh, Lê đức Thá», Hoà ng quốc Việt đồng ý má»›i được. Do đó cô đà nh phải chá» má»™t thá»i gian nữa." Có hai cách giải thích cho câu trả lá»i cá»§a ông Hồ. Cách giải thích thứ nhất là nếu ông nói thà nh thật, thì rõ rà ng ông không có quyá»n quyết định má»i chuyện mà còn phải chỠý kiến cá»§a những ngưá»i lãnh đạo cao cấp trong Äảng như Trưá»ng Chinh, Lê đức Thá», Hoà ng quốc Việt. Ngay cả chuyện cô Xuân vợ ông xin đòi ra công khai thì ông cÅ©ng không dám định Ä‘oạt mà xin hoãn để há»i ý kiến mấy đồng chí nói trên trước đã. Cách giải thích thứ hai là ông vá» vịt nói dối vá»›i cô Xuân để mua thá»i gian hầu có thể chạy là ng vì thá»i gian nà y ông chưa bị thất sá»§ng nên quyá»n uy cá»§a ông còn lá»›n và ông có thể quyết định má»i chuyện ông muốn, kể cả chuyện lấy cô Xuân là m vợ.

Nhà văn VÅ© thư Hiên trong cuốn hồi ký " Äêm giữa ban ngà y " cÅ©ng đã nói đến vụ án cô Xuân nói rõ thá»§ phạm chính trong vụ án cô Xuân là Trần quốc Hoà n, nguyên bá»™ trưởng Công an như sau :

" Cha tôi sai tôi chở ông lên đưá»ng Cổ Ngư cÅ© vá» phía Chèm. Tá»›i dốc lên đê, ông bảo tôi dừng xe. Châm má»™t Ä‘iếu thuốc, ông chá»n chá»- cá» sạch để ngồi xuống và bảo tôi ngồi xuống bên ông.

Ráng chiá»u bắt đầu nhuá»™m đỠmặt hồ Tây và má»™t phần hồ Trúc Bạch. Gió nồng ẩm mang theo hương dong nước ngá»t bị vứt lên bá» và hương lá mục ngai ngái.

_ Con nhá»› lấy chá»- nà y, quãng gốc cây thứ tư và thứ năm từ trên đê đổ xuống _ cha tôi chỉ tay vá» phía trước _ NÆ¡i nà y đã xảy ra má»™t tấn thảm kịch mà rồi đây con phải tìm hiểu để mà viết. Nó là tấn thảm kịch có tính chất tượng trưng cho má»™t sá»± đổ vỡ lá»›n cá»§a má»™t ná»n đạo đức và rá»™ng ra,cá»§a má»™t thá»i đại..

Mắt cha tôi má» Ä‘i. Giá»ng ông đứt quãng.

_ Con không hiểu bố muốn nói gì..

_ Lúc nà y con không hiểu cÅ©ng được. Hiểu bây giá» vừa sá»›m, vừa nguy hiểm. Việc cá»§a bố là đánh động trí nhá»› cá»§a con, bắt nó ghi lại má»™t lá»i nói không rõ rà ng để đừng quên, sau nà y.. Thôi, ta vá» ..

Trên đưá»ng vá» nhà cha tôi không nói thêm lá»i nà o nữa. Tôi cÅ©ng không dám há»i. Nếu cha tôi đã không nói, có nghÄ©alà há»i cÅ©ng vô ích.

Ông Nguyá»…n Tạo đã giải đáp cho tôi câu há»i đó, nhiá»u năm vá» sau :

_ Bố anh không muốn kể vì và o thá»i kỳ câu chuyện xảy ra bố anh không còn là m việc vá»›i Bác Hồ nữa, bố anh e mình không nắm rõ, không trá»±c tiếp biết sá»± việc, không biết chi tiết, kể sẽ không đầy đủ, không khách quan. Hoặc giả, bố anh sợ anh biết câu chuyện quá sá»›m thì hại cho anh, tôi không rõ..Nhưng bố anh muốn anh biết để có lúc anh sẽ phải viết ra. Bố anh bảo tôi kể cho anh nghe cÅ©ng không ngoà i ý đó.

_ Bác biết ?

Ông gật đầu:

_ Không phải chỉ mình tôi biết. Còn có ngưá»i khác biết. Số cán bá»™ công an ở cấp vụ trưởng hồi bấy giá» Ä‘á»u biết cả..

_ Vậy chuyện gì đã xảy ra ở dốc Chèm, thưa bác ?

_ Một vụ án oan khuất

_ Ở chính nơi bố cháu chỉ cho cháu ?

_ Ở đó. Có má»™t ngưá»i đà n bà bị xe cán chết, hay nói cho đúng hÆ¡n, xác cá»§a ngưá»i đó.

_ Một hiện tượng giả?

_ Chính là như vậy. - ông ngậm ngùi - Ngưá»i đà n bà nà y bố anh cÅ©ng biết, tên là Xuân, quê ở huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng. Cô Xuân rất xinh gái, da trắng nõn, miệng tươi như hoa, được Ban bảo vệ sức khá»e Trung ương tuyển và o trông nom sức khá»e cho Bác Hồ..

_ Thá»i gian nà o, thưa bác ?

_ Sau khi hòa bình lập lại, khoảng năm 1955..

_ Cùng được Trần đăng Ninh tuyển má»™t lúc vá»›i cô Xuân còn có hai ngưá»i em gái cô ta, má»™t em ruá»™t, má»™t em há», cÅ©ng là con cái gia đình gốc gác cách mạng cả. HỠđược bố trí ở trong má»™t ngôi nhà ở phố Hà ng Bông Thợ Nhuá»™m, sát đưá»ng Quang Trung. Thông thưá»ng, Trần quốc Hoà n tá»± thân đưa cô Xuân và o gặp Bác rồi đưa vá»..

_ Má»-i lần như vậy bà ta ở lại bao lâu?

_ Không chừng. Có khi chỉ một đêm, có khi đôi ba hôm. Cô Xuân rất được lòng Bác. HỠcó với nhau một con trai, được đặt tên là Trung, Nguyễn tất Trung.

VỠsau trước khi Bác mất, Bác ủy thác thằng Trung cho Vũ Kỳ chăm sóc, coi như con nuôi..

Tôi sững sá». Lại thêm má»™t bí mật tôi được biết trong những bí mật cung đình được giữ rất kín.

_ Như vậy, có thể coi như bà Xuân là bà hoà ng hậu cuối cùng trong lịch sử Việt Nam?

Ông cưá»i chua chát :

_ Có thể coi là như vậy. Và là bà Hoà ng hậu bất hạnh nhất trong lịch sá»­ Việt Nam. Bất hạnh vì không má»™t ngà y được thừa nhận là hoà ng hậu, vì đẻ đứa con không được gá»i cha ruá»™t cá»§a nó bằng cha.. Tất cả diá»…n ra trong sá»± lén lút nhục nhã, như thể đó là tá»™i lá»-i.

_ Ai đã giết bà Xuân?

_ Äừng vá»™i. Ta hãy ghi nhận sá»± việc nà y : và o má»™t buổi sáng mùa xuân năm 1957, ngưá»i ta thấy có xác má»™t ngưá»i đà n bà bị xe ô tô đụng chết ở dốc Cổ Ngư lên Chèm. Xác chết được đưa và o bệnh viện Việt Äức, được nhận dạng. Äó chính là cô Xuân. Nhưng xác không được nổ theo thưá»ng lệ, mà bị chôn cất vá»™i vã, theo lệnh cá»§a Trần quốc Hoà n.

_ Tại sao lại Trần quốc Hoà n ?

_ Bởi vì cô Xuân là ngưá»i cá»§a cÆ¡ quan trá»±c thuá»™c Trung ương, việc xảy ra phải báo cáo ngay cho Trần quốc Hoà n biết.

_ Rồi sau thì sao?

_ Chưa hết. Sau, em ruá»™t cá»§a cô Xuân bị Ä‘iá»u Ä‘i há»c má»™t lá»›p y tá ở Thái Nguyên, rồi bị đưa vá» Cao Bằng Ä‘iá»u trị bệnh..thần kinh. Ãt lâu sau xác cô nổi lên ở má»™t cây cầu trên sông Bằng Giang………..Cô em gái há» cÅ©ng biến mất. Như vậy là cùng má»™t thá»i gian, cùng má»™t sá»± việc,có tá»›i ba ngưá»i thiệt mạng.

_ Những đầu mối Ä‘á»u bị bịt?

_ Tất nhiên. Nhưng những lý do dẫn tá»›i những cái chết đã bị lá»t ra ngoà i.

_ Vá» những cái chết nà y không có ai Ä‘iá»u tra hết ?

Ông Tạo cúi mặt xuống

_ Không

_ Tại sao, thưa bác ?

_ Tại vì thủ phạm là một nhân vật quá to để có thể đụng tới.

_ Trần quốc Hoà n?

_Phải.- ông thở dà i - Tất cả những ngưá»i biết việc nà y Ä‘á»u có lá»-i vá»›i hương hồn cô Xuân và hai cô em, tất cả đã không dám là m gì để rá»­a mối hận cho há». Tất cả đã cúi đầu trước guồng máy, trước uy tín cá»§a Äảng có thể bị mất Ä‘i vì vụ bê bối nà y. Má»i ngưá»i Ä‘á»u lầm khi nghÄ© như vậy ..- Vì sao Trần quốc Hoà n giết bà Xuân ?

_ Äó là má»™t chuyện dà i. Khi Bá»™ Ná»™i Vụ, vì công tác bảo vệ, bố trí cho mấy chị em cô Xuân ở ngôi nhà cá»§a Bá»™ ở phố Hà ng Bông Thợ Nhuá»™m, thì chỉ có và i ngưá»i biết há» là ai. Trong ngôi nhà nà y còn hai gia đình cấp vụ khác ở cùng. Thá»i gian trước khi cô Xuân bị giết ít lâu, Trần quốc Hoà n thưá»ng tá»›i đó. Việc Trần quốc Hoà n tá»›i thăm rồi cưỡng hiếp cô Xuân, cô em cá»§a cô Xuân biết, có nói lại cho ngưá»i yêu cá»§a mình ở quê. Anh nà y vá» sau có là m đơn tố cáo gá»­i Trung ương.

_ Và Trung ương im lặng ?

_ Không phải anh ta gửi ngay lập tức. Ngay lập tức thì anh ta cũng bị giết ngay, mà mãi vỠsau nà y..

_ Cụ Hồ không có ý kiến gì vỠmấy cái chết oan khuất đó ?

Ông Nguyễn Tạo đăm chiêu suy nghĩ.

_ Có nhiá»u Ä‘iá»u chúng ta không biết được - ông nói, giá»ng bùi ngùi - Tôi nghÄ© thân phận Bác lúc ấy cÅ©ng tá»™i nghiệp lắm. Biết nói vá»›i ai? Vá»›i Lê Duẩn chăng ? Hay Lê đức Thá» ? Hay nói thẳng vá»›i Trần quốc Hoà n ? Tôi nghÄ© Bác cÅ©ng là ngưá»i, Bác cÅ©ng biết Ä‘au khổ. Nhưng cái thế cá»§a Bác buá»™c Bác phải im lặng..

_ NghÄ©alà , theo bác, ông Hồ không có lá»-i ?

_ Trong mấy cái chết nói trên ? Không.

_ Nhưng sá»± im lặng trước cái chết cá»§a há» ? Ông Hồ cÅ©ng không có lá»-i ? -tôi gặng - Bá» ra ngoà i mối quan hệ tình cảm, chỉ nói tá»›i cái chết oan khuất cá»§a má»™t con ngưá»i, vá»›i tư cách đồng bà o?

_ Thế hệ các anh khắc nghiệt trong sá»± phán xét. - ông thở dà i- Tôi hiểu các anh. Các anh vô can. Chúng tôi thì không. Chúng tôi tá»± đặt mình trong sá»± rà ng buá»™c vá»›i Äảng, vá»›i những quyết định cá»§a nó, dù sai hay đúng. Chúng tôi lo lắng cho uy tín cÅ©a Äảng. Chúng tôi cảm thấy nhục nhã nếu Äảng bị phỉ báng. Äảng là cuá»™c sống tinh thần cá»§a chúng tôi, là danh dá»± cá»§a chúng tôi. Bác cÅ©ng vậy. Ông Cụ cÅ©ng Ä‘au đớn lắm chứ. Ông cÅ©ng là con ngưá»i. Như má»i ngưá»i. Các anh khác. Các anh chỉ nhìn thấy má»™t lẽ công bằng, đòi phải có nó, đòi má»i sá»± phải sòng phẳng. Cái đó là phải thôi. Äúng, chứ không sai. Nhưng có nên như vậy không nhỉ? Hay là cần phải độ lượng hÆ¡n, thông cảm hÆ¡n vá»›i sá»± yếu Ä‘uối cá»§a con ngưá»i? Dù há» là ai Ä‘i chăng nữa..

( Trích hồi ký " Äêm giữa ban ngà y " trang 605-609)

Äoạn trích dẫn trên cá»§a nhà văn VÅ© thư Hiên đã ghi lại lá»i tâm sá»± cá»§a ông Nguyá»…n Tạo vá» vụ án cô Xuân. Khi ông Tạo cho rằng Hồ chí Minh cÅ©ng Ä‘au đớn trong cái chết cá»§a ngưá»i vợ gốc thiểu số Nông thị Xuân, như vậy ông Tạo không nghÄ© rằng ông Hồ là thá»§ phạm mà có bà n tay bí mật giết cô Xuân. Thế lá»±c nà o đã coi thưá»ng ông Hồ để ra tay giết vợ ông? Giai Ä‘oạn nà y ông Hồ đã thất thế rồi sao để thế lá»±c Ä‘en tối giết vợ ông gây cho ông phải Ä‘au khổ mà không nói nên lá»i ? Ông Tạo không giải thích cụ thể lý do nà o gây nên sá»± yếu thế cá»§a ông Hồ trong vụ án mạng cô Xuân, nhưng qua cách nói ông Tạo không nghÄ© ông Hồ là ngưá»i chá»§ mưu giết cô Xuân. DÄ© nhiên Trần quốc Hoà n là thá»§ phạm chính nhưng Trần quốc Hoà n chỉ thi hà nh lệnh cá»§a má»™t thế lá»±c tối cao ở trên chứ vá»›i chức bá»™ trưởng công an, Hoà n không thể nà o dám ra tay giết vợ Hồ chí Minh nếu không có má»™t thế lá»±c cao cấp lấn át uy quyá»n ông Hồ cho phép. Dù sao sá»± lên tiếng cá»§a nhân chứng VÅ© thư Hiên cho thấy chuyện cô Xuân vợ ông Hồ bị giết là chuyện có thật và câu chuyện tà n ác thương tâm nà y được cha ông Hiên và ông Nguyá»…n Tạo kể lại cho ông Hiên nghe vá»›i những chi tiết cụ thể và hiện trưá»ng nÆ¡i vụ án mạng oan khuất xảy ra.

VÅ© thư Hiên lại là ngưá»i khám phá thêm má»™t sá»± thật nữa vá» cuá»™c Ä‘á»i tình ái cá»§a ông Hồ. Trước đây Há»c giả Hoà ng Tranh có viết má»™t bà i vá» ngưá»i vợ Trung quốc cá»§a Hồ chí Minh là Tăng tuyết Minh và cho rằng sau khi chia tay nhau và o năm 1927 thì ông Hồ và Tăng tuyết Minh không còn gặp nhau nữa ngoại trừ má»™t trưá»ng hợp duy nhất là Tăng tuyết Minh đến dá»± phiên tòa xá»­ Hồ chí Minh tại Hồng Kông năm 1931. ( Xin và o www.daiviet.org số báo 31 để Ä‘á»c bà i viết cá»§a Hoà ng Tranh vá» Tăng tuyết Minh, ngưá»i vợ Trung quốc cá»§a Hồ chí Minh). Nhà văn VÅ© thư Hiên có trả lá»i má»™t cuá»™c phá»ng vấn sau nà y cho biết rằng ông có dịp nói chuyện vá»›i con trai Bác sÄ© Trần duy Hưng ( nguyên thị trưởng Hà ná»™i ) là Trần duy NghÄ©a hiện sống ở Paris. Ông Trần duy NghÄ©a tiết lá»™ rằng ông có dịp chứng kiến cảnh Hồ chí Minh và Tăng tuyết Minh có gặp nhau ở nhà ông Hồ ở Hà ná»™i. Ông NghÄ©a lúc ấy là má»™t cháu nhỠđến chÆ¡i vá»›i Bác Hồ và ông Hồ có khoe vá»›i NghÄ©a má»™t cái bá»c do bà vợ Tăng tuyết Minh tá»± tay Ä‘an tặng cho ông. Äúng là rồi không có gì có thể che đậy mãi dưới ánh mặt trá»i. Những mẩu chuyện lặt vặt vỠông Hồ đã được những ngưá»i chung quanh chứng kiến và kể lại để ngưá»i Ä‘á»i sau có thêm dữ kiện mà đánh giá con ngưá»i thật cá»§a ông.

Sau VÅ© thư Hiên, có thêm má»™t nhân chứng quan trá»ng là ông Nguyá»…n minh Cần, hiện nay Ä‘ang sống tại Mạc tư khoa, Nga. Năm 1957 khi án mạng cá»§a cô Xuân xảy ra thì ông Cần Ä‘ang là " Phó chá»§ tịch á»§y ban hà nh chính Hà Ná»™i " .Ông được báo cáo vá» vụ án mạng được ngụy trang là má»™t tai nạn để rồi sau đó bị những cÆ¡ quan liên hệ bưng bít sá»± thật vá» chuyện giết ngưá»i nà y. Sau nà y ông được Ä‘á»c lá thư cá»§a ngưá»i hôn phu cô Và ng và đi đến kết luận chuyện án mạng vá» ngưá»i vợ thiểu số Nông thị Xuân là chuyện có thật . Sau nà y ông Nguyá»…n minh Cần có tung ra bà i viết " Thêm và i mẩu chuyện vá» cuá»™c Ä‘á»i Hồ chí Minh " để nói vá» những huyá»n thoại vỠông Hồ, có huyá»n thoại do chính ông tạo ra như tá»± mình viết sách ca tụng mình ( cuốn sách " Những mẫu chuyện vá» cuá»™c Ä‘á»i hoạt động cá»§a Hồ chá»§ tịch " vá»›i cái tên giả Trần dân Tiên.). Bà i viết có đỠcập đến vụ án mạng cô Xuân, sau khi kể lại chuyên mắt thấy tai nghe vá» vụ án cô Xuân, ông đưa ra những suy luận vá» thá»§ phạm giết cô Xuân như sau:

" .. Bây giá» xin quay trở lại câu chuyện những cô gái ở Cao Bằng. Theo những Ä‘iá»u ngưá»i ta kể cho tôi trong những năm gần đây và được xác minh qua tà i liệu đã xem thì có hai chi tiết hÆ¡i khác là các cô há» Nguyá»…n ( trước đây có tin đồn là há» Nông ) và cô Xuân có má»™t con vá»›i ông Hồ. Ngoà i ra, các chi tiết khác vá» cÆ¡ bản Ä‘á»u giống nhau. Sá»± việc cụ thể như sau: Cô Nguyá»…n thị Xuân ( tên gá»i trong gia đình là Sang) và em há» ( ruá»™t?) là Nguyá»…n thị Và ng, 22 tuổi, quê là ng Hà Mạ, xã Hồng Việt, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng, cuối năm 1954, đã tình nguyện và o là m công tác há»™ lý trong má»™t đơn vị quân nhu. ÄÆ°á»£c mấy tháng thì Ủy viên trung ương Äảng, chá»§ nhiệm Tổng cục hậu cần Trần đăng Ninh, gặp cô Xuân nói chuyện và i lần, rồi đầu năm 1955 cho xe đón cô Xuân vá» Hà ná»™i, " nói là để phục vụ Bác Hồ " . Mấy tháng sau, cô Xuân cÅ©ng xin cho cô Và ng và cô Nguyệt ( con gái cá»§a ông Hoà ng văn Äệ, cậu cô Xuân ) vá» Hà ná»™i ở trên gác nhà 66 Hà ng Bông Nhuá»™m. Vì các vị lãnh đạo không cho chị Xuân ở cùng vá»›i Bác trên nhà chá»§ tịch phá»§, vì thế má»›i giao cho ông Trần quốc Hoà n, bá»™ trưởng bá»™ công an, trá»±c tiếp quản lý chị Xuân, cho nên chị Xuân má»›i được Ä‘em vá» 66 Hà ng Bôm Nhuá»™m, là nhà cá»§a công an. Cuối năm 1956, chị Xuân sinh được má»™t cậu con trai. Cụ Hồ đặt tên là Nguyá»…n tất Trung.

"Em có nhiệm vụ bế cháu ", đấy là lá»i Và ng kể lại cho ngưá»i chồng chưa cưới cá»§a mình trước khi cô bị giết. Và cÅ©ng nhá» Và ng đã kể lại, nên chúng ta biết được những việc sau đây : Khoảng mồng 6, mồng 7 tháng 2 năm 1957, Trần quốc Hoà n đến, nói chuyện vu vÆ¡ má»™t lúc, rồi giở trò kéo cô Xuân và o cái buồng xép, định hãm hiếp. Cô Xuân ú á»› la lên. Và ng hoảng sợ tru tréo, còn Nguyệt khiếp sợ quá co rúm lại ngồi ở trong góc. May lúc đó có tiếng cá»­a sổ nhà dưới xô sầm và o tưá»ng, Hoà n sợ, bá» cô Xuân ra, rút súng lục ra dá»a, " Chúng mà y im mồm, không ông cho chết hết " Rồi xuống thang, ra ô tô chuồn. Mấy hôm sau, Hoà n lại đến, lên gác, Ä‘i thẳng và o phòng, ôm ghì cô Xuân hôn. Cô Xuân xô nó ra và nói, " Không được há»-n, tôi là vợ ông chá»§ tịch nước." Nó nói, " Tôi biết bà to lắm, nhưng tính mạng bà nằm trong tay tôi " Rồi lấy súng dí và o ngá»±c cô Xuân, nó rút ra sợi day dù đã thắt sẵn thong lá»ng tròng và o cổ cô Xuân kéo cô lên giưá»ng, tá»± tay lá»™t hết quần áo, ngắm nghía, rồi hiếp cô. Cô Xuân xấu hổ lấy tay che mặt. Nó kéo tay cô và nói, " Thanh niên nó phục vụ không khoái hÆ¡n ông già sao mà lại còn vá» là m gái. "

..Rồi sau đó là án mạng xảy ra cho cô Xuân, cô Và ng, cô Nguyệt

Những câu há»i vá» Hồ chí Minh

Còn vỠcháu bé Nguyễn tất Trung thì sau khi mẹ chết, nó được gửi cho ông Nguyễn lương Bằng nuôi, độ 4-5 tuổi thì chuyển cho ông Chu văn Tấn, đến năm 13 tuổi là năm 1969, ngà y Chủ tịch Hồ chí Minh mất thì giao vỠcho ông Vũ Kỳ, nguyên thư ký riêng của ông Hồ, là m con nuôi và đổi hỠthà nh Vũ Trung. Tôi xin bỠqua những tình tiết khác và dừng lại đây, vì đến đây, cũng đủ để có thể rút ra và i kết luận sơ bộ có liên quan đến đỠtà i cần nói

  1. Tôi luôn luôn nghÄ© rằng không nên " xoi mói " và o Ä‘á»i tư cá»§a ngưá»i khác, kể cả Ä‘á»i tư cá»§a các lãnh tụ. Việc các lãnh tụ có vợ, có con là chuyện rất thưá»ng tình. Ông Hồ, cÅ©ng như bất cứ ông lãnh tụ nà o khác, cÅ©ng như bất cứ ngưá»i nà o khác, Ä‘á»u có thể có cuá»™c sống tình dục, cuá»™c sống gia đình, có thể có vợ, có con, có thể ly dị vá»›i vợ, rồi lại lấy vợ khác. Những Ä‘iá»u đó không ai nên can thiệp đến. Thậm chí, dù cho ông lãnh tụ nà o đó có vợ rồi, lại Ä‘i ngoại tình, " cặp bồ " vá»›i ai đó, như trưá»ng hợp Lênin, hay vợ sá» sá» ra đấy mà vẫn ngang nhiên ngá»§ vá»›i gái, hết cô nà y đến cô khác, như trưá»ng hợp Mao trạch Äông, hay Ä‘i hoang, rồi có con vá»›i ngưá»i khác, như trưá»ng hợp Karl Marx. Những ví dụ nà y tôi không nói vu vÆ¡, các sá»­ gia và các nhà báo đứng đắn trên thế giá»›i đã viết quá đủ, vá»›i những bằng chứng không thể chối cãi, thì cÅ©ng đáng phê phán đấy, nhưng cÅ©ng chẳng sao cả, trá»i không vì thế mà sập được. Chỉ có cái đầu óc ngu muá»™i, phong kiến cá»§a cái đám lãnh đạo Cá»™ng sản kênh kiệu, tá»± coi mình là " trí tuệ, danh dá»± và lương tâm cá»§a thá»i đại " hay là " đỉnh cao trí tuệ loà i ngưá»i " , má»›i nghÄ© rằng phải tô vẽ cho lãnh tụ thà nh má»™t ông thánh sống, chí ít là má»™t con ngưá»i siêu phà m, không vợ không con, thì cà ng thêm uy tín chính trị. Thế rồi cứ giấu kín cuá»™c Ä‘á»i riêng tư cá»§a các lãnh tụ như là bí mật quốc gia số má»™t, há»… ai động khẽ đến là trừng trị tà n nhẫn. Äấy, cái vụ vừa qua Äảng " xá»­ trí ká»· luật " má»™t cách thô bạo đối vá»›i Kim Hạnh, Tổng biên tập báo Tuổi trẻ, chỉ vì báo đó dám nói sÆ¡ sÆ¡ chuyện ông Hồ có vợ hồi ở Trung quốc, là má»™t chứng minh cho cái đầu óc ngu dốt, độc Ä‘oán, lố bịch cá»§a cái đám ấy. Lẽ cố nhiên, cách xá»­ sá»± cá»§a ngưá»i đà n ông đối vá»›i phụ nữ, đối vá»›i vợ con phản ánh toà n bá»™ tư cách, phẩm chất, đạo đức cá»§a con ngưá»i, và điá»u đáng nói, đáng xem xét .
  2. Theo tôi, các cô gái Cao Bằng, cÅ©ng như anh chồng chưa cưới cá»§a cô Và ng cùng các thương binh bạn chiến đấu cá»§a anh Ä‘á»u rất ngây thÆ¡, tưởng là ông Hồ định lấy cô Xuân là m vợ thật, tưởng cô Xuân là vợ cá»§a ông Hồ thật. Khách quan mà xét, ông Hồ không muốn có vợ đà ng hoà ng, ông chỉ muốn giữ cái " uy tín chính trị " hão cá»§a " bậc siêu nhân " , ông chỉ muốn được " tiếng " vì dân vì nước đến ná»-i suốt Ä‘á»i không mÆ¡ tưởng đến chuyện vợ con.Và điá»u nà y nói ra chua xót thật, nhưng không thể không nói là cô Xuân chỉ là món đồ chÆ¡i trong tay ông mà thôi. Cô Xuân được đưa vá» Hà ná»™i là để " phục vụ " ông Hồ, cÅ©ng như bà o nhiêu cô gái Trung quốc đã được đưa đến Trung Nam Hải để " phục vụ " ông Mao. ( Xem hồi ký " Tôi là bác sÄ© riêng cá»§a Mao " cá»§a Lý chí Tuy ). Mồm ông Hồ nói nà o là giải phóng phụ nữ, nà o là chống tư tưởng phong kiến, tôn trá»ng phụ nữ v..v.Thế nhưng ông đã hà nh xá»­ vá»›i phụ nữ cá»±c kỳ phong kiến, coi phụ nữ chẳng khác gì món đồ chÆ¡i. Nhận xét như thế không có tính chất võ Ä‘oán, vì thá»­ há»i :
    1. Nếu coi cô Xuân là vợ thật, tại sao ông lại không để cô ở chung tại ngôi nhà riêng cá»§a ông ở trong khuôn viên Chá»§ tịch phá»§, mà bắt cô phải ở riêng mãi tận nhà số 66 Hà ng Bông Nhuá»™m. (ai biết rõ Hà ná»™i thì dá»… dà ng hình dung được khoảng cách từ Chá»§ tịch phá»§ đến nhà 66 Hà ng Bông Nhuá»™m ), là nhà cá»§a công an, lại phải chịu dưới sá»± quản lý trá»±c tiếp cá»§a Bá»™ trưởng công an Trần quốc Hoà n và chỉ khi nà o ông cần " được phục vụ " thì cho xe đón cô lên Chá»§ tịch phá»§ mà thôi ? Trong những năm đó ông Hồ chưa đến ná»-i thất thế tá»›i mức phải cho Trưá»ng Chinh, Lê dức Thá», Hoà ng quốc Việt có thể can thiệp và o cuá»™c sống tình cảm cá»§a ông như vậy, có thể khống chế ông như vậy. Ông đưá»ng đưá»ng là lãnh tụ tối cao, là chá»§ tịch Äảng cÆ¡ mà .
    2. Nếu ông coi cô Xuân là vợ thật thì khi cô đẻ con trai rồi, tại sao ông vẫn để hai mẹ con ở riêng tận số 66 Hà ng Bông Nhuá»™m và khi mẹ nó chết rồi, ông không Ä‘em con vá» nuôi, mà lại đưa cho ngưá»i nà y, ngưá»i khác nuôi cho đến khi thằng bé lên 13 tuổi, là năm ông qua Ä‘á»i, thì " ngưá»i ta " cÅ©ng khó biết được là ai, Bá»™ chính trị hay là theo lá»i dặn cá»§a bố đẻ đứa bé chỉ thị chuyện nuôi đứa bé, rồi lại giao nó cho VÅ© Kỳ là m con nuôi ? Và xin các bạn chú ý, VÅ© Kỳøõ chắc chắn là không bao giá» dám tá»± ý đổi há» thằng bé thà nh VÅ© Trung, xóa má»i dấu vết tá»™i lá»-i cá»§a má»™t ông há» Nguyá»…n tất nà o đây. Khách quan mà nói, dưá»ng như ông Hồ không có chút tình thương yêu nà o đối vá»›i đứa con đẻ cá»§a mình. Má»™t ngưá»i như vậy là m sao có thể thương yêu trẻ con ngưá»i khác được ?
  3. Theo tôi, thật khó mà bác bỠý kiến cho rằng từ đầu đến cuối, ông Hồ cùng đám cận thần cá»§a ông, những á»§y viên Trung ương, á»§y viên Bá»™ chính trị, đã đánh lừa tệ hại cô Xuân, má»™t cô gái quê ngây thÆ¡ ở miá»n núi, là m cho cô tưởng lầm ông định lấy cô là m vợ thật. Khi có con vá»›i ông rồi, cô xin cho hai mẹ con " được ra công khai " , chắc ý nói muốn hợp thức hóa, thì má»™t mặt ông là m ra vẻ thông cảm, thừa nhận yêu cầu đó là hợp tình hợp lý, nhưng mặt khác ông lại chỉ và o các ông trong Bá»™ chính trị mà nói là các ông kia có quyá»n quyết định chứ không phải ông, phải chỠý kiến cá»§a các ông kia, là m như ông không phải là " lãnh tụ tối cao ", không phải là Chá»§ tịch Äảng, là m như ông ở dưới quyá»n mấy ông kia trong Bá»™ chính trị . Rồi ông còn khuyên nhẹ nhà ng , " Cô đà nh phải chá» má»™t thá»i gian nữa " . Và thật tá»™i nghiệp cho cô Xuân, cô đã chá», chá» cho đến khi bị giết.
  4. Còn có nhiá»u Ä‘iá»u khác mà trong tình hình hiện nay khó có thể tìm ra được lá»i giải đáp. Tại sao Trần quốc Hoà n lại có thể có thái độ trắng trợn, đê tiện như thế đối vá»›i cô Xuân ? Dù cô không phải là vợ chính thức thì cÅ©ng là " bồ ",( nói theo lối nói thông thưá»ng hiện nay ở Việt Nam) cá»§a lãnh tụ cÆ¡ mà . Sao y lại có thể to gan phạm thượng đến như thế ? Hay là y đã thấy rõ tình thế bị " thất sá»§ng " cá»§a cô Xuân, tức là cái thái độ không mặn nồng nà o đó cá»§a ông Hồ đối vá»›i cô Xuân, nên má»›i bạo phổi là m chuyện bậy bạ đến thế ? Hay là y đã biết má»™t quyết định nà o đó vá» cô Xuân, nên y nghÄ© rằng " không xà i thì phí cá»§a trá»i " , trước sau rồi cô cÅ©ng chết ?
Còn câu há»i mà ông Hồ đặt ra cho cô Xuân vá» những ngưá»i lạ mặt thưá»ng đến chá»- các cô phải không, có ý nghÄ©a gì ? Có đúng là do Bá»™ trưởng công an má»›m cho ông hay không? Việc giết cô Xuân, cô Và ng, cô Nguyệt là mưu đồ cá»§a cá nhân Trần quốc Hoà n, hay là chá»§ trương cá»§a má»™t tập thể, nếu là cá»§a má»™t tập thể thì tập thể nà o, và ông Hồ có được biết hay không? Trách nhiệm cá»§a ông Hồ, cá»§a Bá»™ chính trị Trung ương Äảng, cá»§a Bá»™ công an, cá»§a Trần quốc Hoà n trong việc nà y như thế nà o ? Khoảng thá»i gian từ khi cháu Trung được sinh ra( cuối năm 1956) đến ngà y Hoà n tá»›i dở trò hãm hiếp mẹ nó ( và o ngà y mồng 6 hay mồng 7 tháng 2 năm 1957) vì sao lại gần nhau đến thế ? Äiá»u đó có ý nghÄ©a gì? Vân vân và vân vân. Hy vá»ng là rồi đây, các nhà thám tá»­ tà i giá»i nhất, các chuyên gia vá» tá»™i phạm có thể góp ý, góp sức, giúp là m sáng tá» nhiá»u vấn Ä‘á».

Hồ chí Minh là má»™t nhân vật lịch sá»­ đã có ảnh hưởng rất lá»›n đối vá»›i vận mệnh đất nước và nhân dân Việt Nam trong nhiá»u thập niên cá»§a thế ká»· 20. Dù muốn dù không, không ai có thể phá»§ nhận Ä‘iá»u đó. Nhưng, ảnh hưởng đó là tốt hay xấu , hay vừa tốt vừa xấu, tốt nhiá»u xấu ít, hay ngược lại ? Công trạng cá»§a ông thế nà o, tá»™i lá»-i cá»§a ông ra sao, chỉ có công không có tá»™i, hay chỉ có tá»™i không có công, hay vừa công vừa tá»™i ? Ông là vị thánh nhân, là bậc siêu nhân, hay là kẻ phà m phu, hay là tên giả dối, bịp bợm ? Ông là biểu tượng cá»§a đạo đức vá»›i trái tim nhân ái, hay và má»™t kẻ vô luân, vô đạo vá»›i lòng dạ bất lương ? Tất cả những câu há»i đó đòi há»i má»™t sá»± nghiên cứu khách quan, cẩn trá»ng, sâu sắc, tỉ mỉ, toà n diện, và cuối cùng phải chá» lịch sá»­ cân lượng, phán xét. Lịch sá»­ được đúc kết từ muôn ngà n sá»± kiện chân thật. Nhận thức sâu sắc Ä‘iá»u đó, ngưá»i viết bà i nà y không mảy may có tham vá»ng đánh giá cuá»™c Ä‘á»i cá»§a vị chá»§ tịch đầu tiên cá»§a nước Việt Nam Dân Chá»§ Cá»™ng Hòa. YÙ muốn nhá» nhoi đã được nó ngay từ đầu, chỉ là để góp thêm và i " mẩu chuyện " , qua đó ngưá»i Ä‘á»c có thể thấy thêm được và i nét chân thật trên bức chân dung hoà nh tráng, đồ sá»™ cá»§a ông mà giá»›i cầm quyá»n Cá»™ng sản Việt Nam từ trước đến nay đã dà y công tô vẽ.

.. Nhưng, vì chân lý, lẽ nà o chúng ta có quyá»n chôn vùi, hoặc để cho ai đó được phép chôn vùi sá»± thật? Trái lại, bằng tất cả giá nà o, phải tìm má»i cách để trả vá» cho lịch sá»­ những sá»± kiện chân thật, khách quan, không bị tô vẽ, không bị bóp méo, để má»i Ä‘iá»u, má»i ngưá»i Ä‘á»u được đánh giá đúng dắn và công bằng. Công lý đòi há»i như thế . "

Cùng má»™t sá»± kiện vụ án chuyện cô Xuân bị giết nhưng có hai cách giải thích khác nhau. Ông bạn Nguyá»…n Tạo bạn cá»§a bố nhà văn VÅ© thư Hiên nghÄ© rằng ông Hồ cÅ©ng Ä‘au đớn trong cái chết cá»§a ngưá»i vợ thiểu số tên Xuân cá»§a ông, nghÄ©a là ông Tạo không nghÄ© ông Hồ đã ra tay giết vợ, trong khi ông Nguyá»…n minh Cần đưa ra suy luận rằng chính ông Hồ là thá»§ phạm trong vụ giết cô Xuân. Thật ra nếu không có chuyện ông Hồ bị thất sá»§ng và bị tước quyá»n lá»±c như sau nà y được biết thì sá»± suy luận cá»§a ông Cần coi như đúng hoà n toà n nhưng chuyện ông Hồ bị thất sá»§ng và mất quyá»n lá»±c là chuyện có thật nên sá»± suy luận cá»§a ông Cần cho rằng Hồ chí Minh là thá»§ phạm giết cô Xuân cÅ©ng không hoà n toà n chính xác và có tính thuyết phục cao. Có Ä‘iá»u là cho tá»›i giá» phút nà y, ngưá»i ta không biết ông Hồ bị thất sá»§ng từ năm nà o, ông bị mất quyá»n lá»±c trước hay sau cái chết cá»§a cô Xuân ? Có thể những ngưá»i lấn quyá»n ông Hồ đã cho giết cô Xuân để tạo cho ông Hồ má»™t biểu tượng đẹp đẽ hầu có lợi cho công cuá»™c đấu tranh. Ông Hồ đứng thế thất thế nên đà nh Ä‘au khổ trong im lặng ngồi nhìn ngưá»i khác thá»§ tiêu vợ mình má»™t cách tà n bạo. Dù sao đây cÅ©ng chỉ là má»™t cách suy Ä‘oán. Hy vá»ng rồi đây sẽ có thêm nhiá»u nhân chứng lên tiếng thì ngưá»i ta má»›i biết chắc chắn là ông Hồ có là thá»§ phạm hay không trong chuyện giết ngưá»i vợ tên Xuân ? Trần quốc Hoà n chỉ là kẻ thừa hà nh lệnh giết mà thôi. Có lẽ ở trong nước Lữ Phương cÅ©ng nghe vụ án mạng cô Xuân qua sách báo hải ngoại. Nay xin nói rõ chi tiết vá» vụ nà y để có thể có má»™t thông tin đầy đủ vá» vụ án tà n bạo,ghê tởm nà y. Có thể suy luận dứt khoát vá» thá»§ phạm vụ án cô Xuân như sau: Nếu lúc giết cô Xuân mà ông Hồ còn giữ nguyên quyá»n lá»±c và không bị thất sá»§ng thì chắc chắn ông là ngưá»i đã ra lệnh cho Trần quốc Hoà n giết cô Xuân để tạo hà o quang cuá»™c Ä‘á»i hy sinh vì nước vì non nên không lập gia đình cá»§a ông; nếu lúc cô Xuân bị giết mà ông Hồ đã bị tước mất quyá»n lá»±c và bị cho ra rìa thì thá»§ phạm giết cô Xuân chưa chắc là ông mà là do nhóm Ä‘ang có quyá»n lá»±c ra tay và ông Hồ phải Ä‘au buồn vì cái chết cá»§a ngưá»i vợ thiểu số nà y mà không dám hó hé gì cả vì thân phận bị thất sá»§ng mất quyá»n lá»±c cá»§a ông.

Vá»›i cách giết ngưá»i và giết nhân chứng tà n bạo bỉ ổi như thế, Äảng Cá»™ng sản và nhà nước Việt Nam đã có má»™t cung cách sát thá»§ tà n bạo, dã man rất giống bá»n băng đảng xã há»™i Ä‘en Mafia chứ má»™t nhà nước dân chá»§ cá»™ng hòa không bao giá» có má»™t cách hà nh xá»­ giết ngưá»i mỠám và ti tiện như thế.

Lữ Phương đã ghi nhận rất đúng sá»± đấu đá để tranh già nh quyá»n lá»±c trong Äảng. Phe Lê Duẩn, Lê đức Thá» hoà n toà n khống chế phe Hồ chí Minh, Võ nguyên Giáp. Lữ Phương đưa ra bằng chứng cụ thể là Hồ chí Minh bị tống cổ qua Bắc Kinh cùng chung vá»›i ngưá»i thư ký hầu cận VÅ© Kỳ trong cuá»™c tổng tấn công tết Mậu Thân. Ông Hồ tham gia đóng góp trận tấn công nà y bằng má»™t bà i thÆ¡ rồi cho qua Bắc kinh ..nghỉ. ( Bà i thÆ¡ đó là " Xuân nà y hÆ¡n hẳn mấy xuân qua. Thắng lợi tin vui khắp má»i nhà . Năm Bắc thi Ä‘ua đánh giặc Mỹ. Tiến lên, toà n thắng ắt vá» ta"). CÅ©ng xin nhắc thêm vá»›i Lữ Phương là Äại tướng Bá»™ trưởng quốc phòng Võ nguyên Giáp cÅ©ng bị tống cổ qua Hungary " gá»i là chữa bệnh " từ năm 1967. Ở miá»n Nam dưới chế độ Việt Nam Cá»™ng Hòa và o thập niên 1960, Tướng Nguyá»…n chánh Thi khi bị đẩy ra khá»i nước cÅ©ng được loan tin là ông được đưa Ä‘i Mỹ chữa bệnh " thối mÅ©i". Cho nên chuyện loan tin má»™t ngưá»i có bệnh để đẩy ra khá»i nước thì đó là má»™t lối nói ngoại giao thế thôi. Tướng Giáp chẳng có bệnh gì mà phải Ä‘i Hunggary chữa bệnh. Ông cÅ©ng giống như Hồ, bị tống cổ ra khá»i nước cho khuất mắt những ngưá»i Ä‘ang cầm quyá»n lá»±c không muốn thấy sá»± hiện diện cá»§a hai ông trước trận đánh lá»›n Mậu Thân. Duẩn và Thá» phải tống cổ Hồ và Giáp Ä‘i xa để già nh công đánh Mậu Thân nếu thà nh công. Hồ là chá»§ tịch nước và Äảng, Giáp là bá»™ trưởng quốc phòng và là cha đẻ cá»§a quân đội nhân dân Việt Nam, thế mà má»™t trận đánh cá»±c kỳ lá»›n như trận Mậu Thân 1968 mà Hồ và Giáp không được ngồi ở nhà để Ä‘iá»u binh khiển tướng thì cái lý luận cho rằng phe Duẩn, ThỠđã khống chế và tước hết uy quyá»n cá»§a phe Hồ, Giáp quả là quá đúng và không ai còn nghi ngá» gì nữa vá» Ä‘iá»u nà y. Lý do Hồ và Giáp bị thất sá»§ng cÅ©ng chưa ai giải thích được cho rốt ráo. Sau nà y ngưá»i ta căn cứ và o di chúc cá»§a Hồ viết ngà y 14 tháng 8 năm 1969 cho biết sở dÄ© Hồ bị mất uy quyá»n là do Hồ tìm cách liên lạc để hòa hợp, hòa giải vá»›i ông Diệm và o xuân 1963 và do đó mà bị cô lập và tước quyá»n lá»±c. Hy vá»ng rồi sau nà y sẽ có thêm nhiá»u dữ kiện đưa ra và nhiá»u nhân chứng lên tiếng thì ngưá»i ta má»›i biết được nguyên nhân bị thất sá»§ng cá»§a Giáp và Hồ.

Hoà ng văn Hoan trong hồi ký " Giá»t nước trong biển cả " còn kể thêm chuyện phe Lê Duẩn đã sát hại Äại tướng Nguyá»…n chí Thanh khi ông Thanh từ chiến trưá»ng miá»n Nam ra Hà ná»™i há»p và o năm 1967 . Ông Hoan kể rõ chuyện nà y như sau

" Là vì trong vụ anh Nguyá»…n chí Thanh bị ám hại, Nguyá»…n văn Vịnh là ngưá»i được biết tất cả má»i chi tiết, nếu xá»­ lý Nguyá»…n văn Vịnh đúng theo ká»· luật Äảng và pháp luật Nhà nước thì Nguyá»…n văn Vịnh sẽ bươi ra hết cả, như vậy bá»™ mặt cá»§a bá»n Lê Duẩn sẽ bị bóc trần, tá»™i ác cá»§a bá»n Lê Duẩn sẽ phÆ¡i bà y trước Äảng và trước dư luận nhân dân.

( Trích hồi ký " Giá»t nước trong biển cả " cá»§a Hoà ng văn Hoan , trang 420 )

Nói chung thì các đồng chí trong Äảng Cá»™ng sản cá»§a Hồ Ä‘á»u ăn ở vá»›i nhau theo tinh thần " lừa thầy phản bạn "cả, nên chuyện đấu đá giết nhau cÅ©ng là chuyện tất yếu và thưá»ng tình thôi.

Lữ Phương có kể chuyện má»™t ngưá»i Pháp nghiên cứu vá» Việt Nam là ông Hémery có tìm ra má»™t tỠđơn cá»§a Hồ chí Minh đỠngà y 15 tháng 9 năm 1911 ở Marseille - ký là Paul Tất Thà nh gá»­i chính phá»§ Pháp xin và o há»c trưá»ng Ecole coloniale ( má»™t trưá»ng đà o tạo công chức cho thuá»™c địa). Äây là má»™t tà i liệu mà các giá»›i chức Hà ná»™i tìm cách dấu kín vì mấy mươi năm nay hỠđã tuyên truyá»n là Bác Hồ ra Ä‘i tìm đưá»ng cứu nước, thế mà tá»›i đất Pháp Bác ná»™p đơn và o há»c trưá»ng thuá»™c địa thì giải thích là m sao bây giá» ! Lữ Phương nhận định rất có lý rằng cho dù có chuyện viết đơn nà y xảy ra thì chẳng há» hạ thấp tình cảm yêu nước cá»§a ông Hồ, nhưng tất nhiên, như vậy sẽ rất khó để tạo ra cáo chá»§ ý lý tưởng hóa cuá»™c Ä‘á»i cá»§a ông từ nhá» cho đến lá»›n. Thế nhưng trong cuốn sách má»›i xuất bản năm 2002 tại Việt Nam nhan đỠ" Từ Nguyá»…n ái Quốc đến Hồ chí Minh " , Lữ Phương đã thay đổi giá»ng Ä‘iệu và bênh vá»±c cho Hồ chí Minh, Lữõ Phương nói rằng bức thứ ấy là do những ngưá»i chung quanh Hồ như Nguyá»…n thế Truyá»n xúi Hồ viết. Mục đích Lữ Phương tìm cách giải thích như thế là để chạy tá»™i cho Hồ. Ô hay! Chuyện gì đẹp đẽ thì cho là chính Hồ là m, chuyện gì không đẹp thì bảo là Hồ bị ngưá»i khác xúi ! Xem ra cái lý luận bênh vá»±c cho Hồ cá»§a Lữ Phương không công bằng chút nà o. Phải nhá»› năm Hồ rá»i nước ra nước ngoà i là năm 1911, Hồ sinh năm 1890, như vậy khi rá»i nước Hồ đã 21 tuổi. Má»™t ngưá»i 21 tuổi là má»™t ngưá»i đã có sá»± suy nghÄ© chín chắn độc lập, không thể nói hà nh động cá»§a ngưá»i ấy là bị ngưá»i nà y xúi, ngưá»i kia dụ được. Hầu hết những nước trên thế giá»›i Ä‘á»u cho phép công dân 18 tuổi là có quyá»n lập gia đình và đi bá» phiếu vì khi tá»›i 18 tuổi, con ngưá»i được coi như đủ khôn ngoan và có những suy nghÄ© độc lập để quyết định má»i chuyện. Chẳng qua vì muốn bênh Hồ mà Lữ Phương nói ngưá»i khác xúi Hồ viết lá thư không đẹp kia. Xem ra Lữ Phương còn thiếu cái tinh thần lạnh lùng và vô tư cá»§a ngưá»i viết sá»­ vì còn để tình cảm lấn át lý trí trong chuyện biên soạn sách cá»§a mình.

Lữ Phương có nói chuyện ông Hồ đến vá»›i chá»§ nghÄ©a Mác-Lênin vá»›i cái tâm chứ không vá»›i cái trí. Ông Hồ bị thúc đẩy bởi vấn đỠbức xúc cá»§a đất nước là độc lập, và nhận thấy sá»± hứa hẹn cá»§a Äệ tam Quốc tế là rõ rệt và triệt để nên cuồng nhiệt trở thà nh ngưá»i tín đồ cuồng tín. Nhưng Lữ Phương cho rằng đây là má»™t sá»± lá»±a chá»n bất toà n : nó có thể già nh được độc lập cho dân tá»™c qua các hình thức đấu tranh bạo lá»±c cá»§a chiến tranh nhưng đã thất bại toà n diện trong công cuá»™c xây dá»±ng khi thá»i bình. Lữ Phương cho ông Hồ chỉ biết đến chức năng giải phóng cá»§a chá»§ nghÄ©a Mác nhưng không hiểu đến triết há»c sâu sa cá»§a chá»§ nghÄ©a nà y, như vấn đỠthặng dư giá trị, lao động tha hóa, hạ tầng cÆ¡ sở, thượng tầng kiến trúc v..v. Phải nói ông Hồ say mê đến độ mù quáng khi đến vá»›i chá»§ nghÄ©a Mác - Lê. Trong má»™t bà i viết ông có lần cho rằng chá»§ nghÄ©a Mác - Lê là cái cẩm nang thần kỳ mà bất cứ lúc nà o cảm thấy bế tắc trong đấu tranh và xây dá»±ng thì cứ lấy cái cẩm nang thần kỳ nà y ra mà coi thì sẽ giải quyết được ngay vấn Ä‘á». Ông lại đồng hóa lòng yêu chá»§ nghÄ©a vá»›i lòng yêu nước qua câu khẩu hiệu nổi tiếng cá»§a ông : Yêu nước là yêu chá»§ nghÄ©a xã há»™i. Thật ra sá»± phê phán cá»§a Lữ Phương là đúng nhưng phải nhìn và o trình độ văn hóa thấp kém cá»§a ông Hồ lúc ông đến chá»§ nghÄ©a Mác- Lê, lúc đó ông há»c trung há»c dang dở, sang ngoại quốc bằng cách là m bồi tà u. Ông có cái khôn lanh, láu lỉnh cá»§a má»™t ngưá»i sà nh Ä‘á»i nhưng không có đủ kiến thức văn hóa để phân biệt sá»± đúng sai cá»§a má»™t chá»§ nghÄ©a phức tạp như chá»§ nghÄ©a Mác nên sá»± hiểu biết ông vá» chá»§ nghÄ©a nà y nói chung là há»i hợt. Ông coi chá»§ nghÄ©a nà y như má»™t thứ " khuôn và ng thước ngá»c " để dẫn toà n dân Ä‘i theo. Ông dùng cái bè Mác - Lê để vượt qua con sông đấu tranh để đến bỠđộc lập. Nhưng khi được độc lập rồi, ông không đủ sáng suốt để quăng cái bè Mác - Lê Ä‘i mà đội nó trên đầu, dùng nó là m kim chỉ nam trong chuyện xây dá»±ng đất nước. Và cái bè nà y trở thà nh cái vòng kim cô ý thức hệ đè nén sá»± phát triển đất nước. Ông chưa đủ can đảm quăng cái bè Ä‘i khi sang sông. Äiá»u đáng buồn là những ngưá»i há»c trò đà n em kế tục sá»± nghiệp cách mạng cá»§a ông cÅ©ng không sáng suốt gì hÆ¡n ông. Cho nên tá»›i giá» nà y vẫn rêu rao má»™t cách khá vô duyên là " Là m kinh tế thị trưá»ng theo định hướng xã há»™i chá»§ nghÄ©a " . Äịnh hướng xã há»™i chá»§ nghÄ©a chính là cái bè ý thức hệ mà đám lãnh đạo Äảng hôm nay chưa gỡ bá» ra được. Äất nước Việt Nam vẫn còn trì trệ trong chuyện phát triển là vì như thế đấy. Äến giá» nà y thì ai cÅ©ng thấy rằng chá»§ nghÄ©a Mác - Lê là vÅ© khí hiệu nghiệm trong chuyện lật đổ và cướp chính quyá»n nhưng lại bất lá»±c trong chuyện phát triển đất nước như Lữ Phương đã nhận định trong bà i viết trên. Có những ngưá»i lãnh đạo trong nước thấy rõ Ä‘iá»u đó như ông Trần xuân Bách và muốn phát triển hệ thống Ä‘a đảng, Ä‘a nguyên để dẹp trừ chuyện độc quyá»n cai trị nhưng ông Bách lại đứng và o thế thiểu số, không đập vỡ được cái tâm thức quán tính ù lỳ cá»§a Ä‘a số trong lãnh đạo Äảng. Bản thân ông Bách cuối cùng bị Ä‘uổi ra khá»i Äảng vì cổ súy tư tưởng " phản động " nà y. Thà nh ra Äảng vẫn chưa cởi bỠđược ý thức hệ Mác-Lê để xây dá»±ng đất nước. Vì còn giữ hệ thống độc đảng chuyên chính là tạo môi trưá»ng cho tham nhÅ©ng trở thà nh quốc nạn và sá»›m muá»™n gì cÅ©ng góp phần là m sụp đổ bá»™ máy nhà nước cồng ká»nh, không hữu hiệu trong chuyện Ä‘iá»u hà nh đất nước. Liên xô trước đây cÅ©ng tá»± sụp đổ vì bá»™ máy nhà nước cồng ká»nh, không hữu hiệu chứ chẳng có ai đánh đổ cả. Liên xô hôm nay là Việt Nam ngà y mai, câu khẩu hiệu nà y phải nhận là có tính tiên tri chính xác vô cùng.

Lữ Phương chỉ ra những khuyết Ä‘iểm cá»§a chế độ Mác - Lênin do ông Hồ chá»n lá»±a đã bá»™c lá»™ ra trong thá»i bình như đấu tố, cải cách ruá»™ng đất đã phá hoại đến tận cùng ná»n tảng đạo lý dân tá»™c, cái cảnh con chá»­i cha, vợ tố chồng, há» hà ng tố khổ nhau trong cải cách ruá»™ng đấtõ là má»™t thứ " đạo đức cách mạng " thá»i đại Hồ chí Minh. Äó là má»™t vết nhÆ¡ và vết nhÆ¡ nà y sẽ không bao giá» rá»­a sạch được. Chuyện chỉnh huấn đã bÆ¡m máu Ä‘en và o cÆ¡ thể Äảng; trấn áp chà đạp văn nghệ sÄ© từ vụ Nhân văn - Giai phẩm trở vá» sau đã là má»™t sá»± phản bá»™i vá» tá»± do văn hóa. Lữ phương cho cái khẩu hiệu chế độ Cá»™ng sản " dân chá»§ gấp triệu lần tư sản " là má»™t Ä‘iá»u khoác lác vì chế độ nà y đã đè đầu cưỡi cổ nhân dân má»™t cách thô bỉ và thản nhiên dưới chiêu bà i " chuyên chính vô sản " ; và đã là m mất động lá»±c phát triển kinh tế vì chá»§ trương quốc doanh hóa toà n bá»™ sản xuất. Khi nhà nước nắm toà n bá»™ sản xuất như thế thì xảy ra cái tình trạng " cha chung không ai khóc " để rồi đưa đến tình trạng vô trách nhiệm trong sản xuất và cuối cùng đã gây ra sá»± lụn bại trong sản xuất, nghèo nà n vá» kinh tế.

Quan sát những năm gần đây, trước tình trạng suy thoái vá» má»i mặt cá»§a xã há»™i, nhà cầm quyá»n tìm cách đỠcao " tư tưởng Hồ chí Minh " như là má»™t cái bùa để hà n gắn má»i sai trái, đổ vỡ. Nhưng như Lữ Phương có chỉ ra trong bà i viết là chính bản thân Hồ chí Minh xác nhận ông không có tư tưởng gì cả. Má»i tư tưởng Ä‘á»u có Lênin và Mao trạch Äông nói ra hết rồi. Những đệ tá»­ sau nà y cá»§a ông đã gán cho ông những Ä‘iá»u ông không có, chẳng qua há» muốn dùng hà o quang cá»§a ông để lấp liếm những sai lầm tệ hại cá»§a bá»™ máy nhà nước trong công cuá»™c xây dá»±ng đất nước hiện tại. Ông viết di chúc để lại yêu cầu được " há»a táng " sau khi qua Ä‘á»i mà đám đà n em hậu duệ có nghe lá»i ông đâu, chúng xây lăng dá»±ng mả cho ông để dùng thân xác ông như má»™t biểu tượng có lợi cho sá»± nghiệp cách mạng cá»§a chúng, chúng chỉ dùng ông như má»™t thứ bung xung không hÆ¡n không kém. Vá» Ä‘iểm nà y thì phải nói là Hồ chí Minh giống vua Bảo Äại, bị ngưá»i khác dùng uy tín cá»§a mình để sá»­ dụng cho những chuyện riêng. Thá»±c dân Pháp dùng Bảo Äại như má»™t loại bù nhìn thì Äảng Cá»™ng sản cÅ©ng sá»­ dụng uy tín, tên tuổi Hồ chí Minh như má»™t hình tượng không hÆ¡n không kém và o lúc ông còn sống và ngay cả khi ông đã qua Ä‘á»i. Thá»±c tế đã cho thấy rằng chá»§ nghÄ©a Mác không giải quyết được bà i toán dân chá»§ và xây dá»±ng trong thá»i đại ngà y nay. Chuyện Äảng Cá»™ng sản cố gắng thổi phồng tên tuổi cùng tư tưởng Hồ chí Minh chỉ là má»™t trò phù thá»§y gá»i hồn âm binh để rồi không mang lại kết quả gì trước sá»± chán chưá»ng mệt má»i cá»§a nhân tâm.

Lữ phương phê phán Hồ chí Minh là má»™t ngưá»i yêu nước, nhưng là má»™t ngưá»i yêu nước theo phương thức cá»§a Lênin, má»™t ngưá»i đã có Ä‘em lại cho đất nước sá»± tá»± chá»§ và thống nhất nhưng cÅ©ng lại là má»™t ngưá»i đã cho du nhập và o đất nước má»™t há»c thuyết ngoại lai mà tác hại cá»§a nó còn kéo dà i cho đến ngà y nay chưa gỡ bá» ra được. Vâng thưa ông Lữ Phương, ngưá»i Việt Nam sẽ cởi bá» gông xiá»ng Mác - Lê nếu đồng tâm cùng đứng dậy vá»›i những nhà đấu tranh cho dân chá»§ để lật đổ chế độ bán nước hại dân nà y.

Ngục sĩ Nguyễn chí Thiện đã có mấy câu thơ khá hay để phê phán sự tệ hại của chũ nghĩa Mác như sau:

" .. Há»c thuyết Mác, má»™t linh hồn u ám
Không gốc rễ gì trên mảnh đất ông cha
Mấy chục năm phá nước,phá nhÃ
Äã tá»›i lúc lÅ© tông đồ phải lôi ra pháp trưá»ng tất cả
... ( Trích từ bà i trưá»ng thi " Äồng lầy" ( 1972) )

Mặc dù phê phán mạnh mẽ những sai lầm cá»§a Hồ chí Minh nhưng Ä‘oạn cuối bà i viết Lữ Phương vẫn xưng tụng Hồ chí Minh là má»™t anh hùng và Lữ Phương khuyên không nên cá»™t chặt vận mệnh đất nước và o chá»n lá»±a bất toà n cá»§a ngưá»i anh hùng đó. Thật ra chữ anh hùng có ý nghÄ©a cao đẹp hÆ¡n nhiá»u. Ngưá»i anh hùng ngoà i chuyện tà i cao còn phải có đức hạnh, có lòng yêu thương nhân dân sâu sắc. Chuyện Hồ chí Minh nghe lá»i hai quan thầy Nga và Tà u để tiến hà nh cuá»™c cải cách ruá»™ng đất giết hại dân là nh Việt vô tá»™i thì không thể gá»i Hồ chí Minh là ngưá»i anh hùng được. Chữ anh hùng nên dùng để chỉ những vÄ© nhân tà i đức vẹn toà n cá»§a đất nước như Ngô Quyá»n, Trần hưng Äạo, Quang Trung thì hÆ¡n. Có thể đánh giá Hồ chí Minh như má»™t gian hùng cỡ Tà o Tháo, má»™t ngưá»i tuy có tà i mà không có đức chứ không thể dùng chữ " anh hùng " để xưng tụng Hồ chí Minh như Lữ Phương xưng tụng được.

Lữ Phương cho rằng thá»i trai trẻ ông quý trá»ng Hồ chí Minh vì sá»± nghiệp đấu tranh già nh độc lập cho dân tá»™c cá»§a ông, nhưng nay khi tóc đã bạc rồi thì Lữ Phương không thể mù quáng tin và o Hồ chí Minh được nữa vì những lá»-i lầm do chá»§ nghÄ©a Mác mà Hồ chí Minh du nhập và o Việt Nam đã nẩy sinh ra trong sá»± nghiệp xây dá»±ng đất nước. Hồ chí Minh muốn đưa dân Việt lên thiên đà ng nhưng thá»±c tế phÅ© phà ng cho thấy ông đã đẩy con cháu Lạc Hồng Ä‘ang ở dưới chín tầng dịa ngục. Cái di sản độc hại do ông để lại cho Ä‘á»i sau không biết đến bao giá» má»›i rá»­a sạch hết được.

Má»™t cuá»™c kháng chiến má»›i đã, Ä‘ang và sẽ xảy ra để phá vỡ tan tà nh cái ngục mang nhãn Mác - Lê nặng ná», đầy Ä‘á»a đó để tháo cÅ©i sổ lồng cho 80 triệu dân Việt Ä‘au thương bất hạnh hầu có thể xây dá»±ng má»™t nước Việt Nam tá»± do và phú cưá»ng thật sá»±.

Lawndale, má»™t chiá»u nóng hâm hấp, bức bối giữa tháng 9 năm 2004
TRẦN VIẾT ÄẠI HƯNG