Viết gì đây nữa, hỡi người anh cự phách :
Hoàng Minh Chính

Vũ Cao Quận

          Hôm 29 - 11 - 2007, nhận được thư qua mail của TS Nguyễn Thanh Giang cùng tấm ảnh 3 bác :Trần Lâm- Lê Hồng Hà - Nguyễn Thanh Giang lặng đứng trước thân hình bất động người Anh cự phách : Hoàng Minh Chính của tôi !

         

Muôn lời ca ngợi, vạn tấm lòng tiếc thương cùng triệu triệu giọt nước mắt...gửi tới Anh không kịp nữa rồi !Giờ đây trái tim già nua vẫn rung nhè nhẹ cùng nỗi đớn đau nặng trĩu nơi trần thế mà linh hồn đang bay bổng lượn khắp chốn thinh không nhẹ bẫng và...tự do, Anh để lại cho bè bạn, cho người Dân Việt Nam tội nghiệp trong mênh mông một ngục thất  khoá bằng ổ khoá Mác-Lê lừa lọc vạn năng mà suốt nửa cuối đời Anh " hì hục cặm cụi " tìm chiếc chìa khoá trí tuệ Nhân Dân để quyết mở toang cánh cửa nhà tù.Luật đời " nhân định thắng thiên " cũng còn " trần ai khoai củ " máu và nước mắt lắm mà sức người thì có hạn...Trời gọi, Anh đáp:" Có tôi " và dõng dạc ra đi... để lại quá khứ lầm lạc trên con đường viễn du hoang tưởng.

          Thế là cuộc đấu " Tự do - Dân Chủ - Nhân quyền " trên sân lịch sử thời gian còn khá dài, mệnh trời sinh-lão-tử-bệnh là không thể tránh,Anh không còn đợi được nữa... thời khắc rời sàn đấu của Anh chỉ còn tính bằng giây, phút.Tấm ảnh Anh tặng, tôi gài vào pho tượng một ông lão quần đùi xoắn cạp cởi trần trùng trục, thân hình gầy đét tay chống cằm ngửa mặt nhìn trời như đồng dạng với một lão ông triết nhân Hoàng Minh Chính (trong ảnh) cũng quần đùi, cởi trần với tấm thân phô đủ 36 cái xương sườn đang còng lưng gõ máy vi tính " nhả sợi tơ cuối cùng" của một kiếp dâu tằm đen bạc ! Bất giác hai dòng nước mắt dàn dụa nhỏ xuống phím theo nhịp gõ của bài viết muộn màng...gửi tới chốn hôn mê, nơi vô cùng ấy Anh hãy đọc những dòng thương tiếc và kính trọng của thằng em này nhé !  

Thanh bạch nương nơi ngõ nhỏ                Nhân quyền-Tự Do-Dân chủ

      Để đời một tấm lòng son.                         Anh thương cho mọi kiếp đời

      Hận lũ tim đen , vỏ đỏ !                            Lầm than, đói nghèo, lam lũ.

      Tình Anh với Nước vẹn tròn .                  Cái " ác " ngự trị khắp nơi !

   

      Nhân Dân, bạn bè thương nhớ.                Sẽ triệu bàn chân tiếp bước

      Một Hoàng Minh Chính kiên cường        Để Anh an giấc thảnh thơi.

      Một Trần Ngọc Nghiêm * rạng rỡ           Trần Độ đợi Anh phía trước

      Ngang nhiên xông trận mở đường !         Dang tay đón Anh về trời !..

 

      * Trần Ngọc Nghiêm : tên bố mẹ đặt cho Anh .

 

               Vĩnh biệt và thương nhiều nhiều lắm anh Hoàng Minh Chính ơi !

                                            Hải Phòng  ngày  4 tháng 12  năm  2007

                                            Người bạn nhỏ Vũ  Cao  Quận