|
Vài Lời trong tập văn thơ Nhân một lần qua Hà Nội, lững thững đi ngang "chợ trời lao động" thấy áo lính ở đây đông quá. Nắng nôi, nóng nực, nhếch nhác... những người lính không mũ, không quân hàm, nét mặt nhăn nhúm tưởng như không có tuổi, từng tốp... từng tốp chờ đợi người đến thuê làm, bên những chiếc xe thồ gầy guộc cùng đống quang sọt lam lũ như các chủ nhân của chúng chia sống nhọc nhằn năm tháng giữa chốn phồn hoa lộng lẫy, uy nghi: lăng tẩm, đền đài, khách sạn, hộp đêm... cùng với cái xô bồ, nhốn nháo của sự giàu sang, hợm hĩnh đến tột đỉnh và sự đói nghèo vật vờ tận đáy xã hội đan xen nhau. Còn ở trên cao các lễ đài, building, hotel... nổi bật trên nền trời thế sự, các "pô-li-tích-xiêng" dởm cùng một lũ "phi-lô-dốp" cao đạo và thơm phức nước hoa ngôn từ đang tân trang xã hội như các mỹ viện người ta: nâng vú, sửa ngực, xăm lông mày, hút mỡ bụng... để sửa sang diện mạo biến những bọn hãnh tiến, trọc phú hiện đại thành những vĩ nhân anh hùng, sơn phết cái xã hội tụt hậu, đói nghèo thành một nước G7 + VN trong hoang tưởng. Cái giá phải trả cho sự "thí nghiệm" một học thuyết trên cơ thể dân tộc Việt Nam đắt quá! Ngày xưa chống giặc ngoại xâm chưa biết cầm súng thì tập bóp cò. Ngày nay trước cảnh "hoang tàn nhân cách" lại lọ mọ tập cầm bút. Vết chai sạn trên bàn tay cầm súng vẫn còn sần sùi nên chuyện văn chương, chữ nghĩa là một thứ xa xỉ đối với một người lính già. 30 năm xương máu và 25 năm hoà bình chẳng lẽ lại chỉ đổi được một cuộc sống nham nhở, nghèo nàn, lạc hậu như thế này sao? Những ước vọng Tự do - Dân chủ - No ấm - Hạnh phúc vẫn là một điều xa vời vợi! "Gửi lại trước khi về cõi"! Vũ Cao Quận |