Gửi lại trước khi về “cõi” (6)
 
 

Những suy nghĩ hướng về
đại hội IX của Đ.C.S.V.N

Chỉ còn hơn 60 ngày nữa là bước sang thế kỷ 21 và Thiên niên kỷ III. Cả nhân loại đang ngóng chờ ngày được đón những giờ phút thiêng liêng mà dễ gì một đời người có được. Trước cột mốc thời gian khổng lồ của lịch sử loài người để ta nhìn lại quá khứ hào hùng của một chặng đường máu lửa và bao nỗi khổ đau khốn cùng của một dân tộc để thấy được gì ? mất gì ? để hướng tới một tương lai hy vọng sẽ tốt đẹp, hạnh phúc hơn.

Năm đầu của thiên niên kỷ III của thế kỷ thứ 21 cũng là năm đầu tiên của Đại hội Đảng C.S.V.N lần thứ IX, với bao niềm hy vọng của 80 triệu khối óc thông minh, thuần phác, nhân hậu cùng 80 triệu cặp mắt tinh tường được tôi luyện trong lò lửa đấu tranh của nhân dân Việt Nam sẽ theo dõi chặt chẽ những diễn biến của Đại hội. Ngưỡng mộ, hân hoan chen lẫn với lo âu, thảng thốt, nỗi hoài nghi đan xen với sự sùng tín mơ hồ.

Trước khi là những người cầm quyền thì từ Tổng bí thư đến các cương vị các cấp của Đảng cũng là Dân. Nhất là các đồng chí đảng viên Đ.C.S đều xuất thân đa số từ giai cấp vô sản nên mang bản chất “Dân hơn cả dân”. Đã từ lâu ta dùng cụm từ “lấy dân làm gốc” rất là sai! “Dân duy bang bản” nghĩa là “Dân là gốc nước” ai “dám” đứng trên Dân, ai “dám” coi Dân như một vật dùng để “Lấy dân làm gốc”. Lời đồng chí Tổng bí thư Lê Khả Phiêu từng nói: “Nhân dân đã nuôi nấng và bảo vệ đảng trong những hoàn cảnh hiểm nghèo. Bao nhiêu lời nói với công sinh thành ấy cũng không đủ... ” đủ biết đảng ta đã coi trọng nhân dân biết chừng nào! hơn nửa thế kỷ của Đảng đem thực hành Chủ Nghĩa Mác - Lê Nin vào cuộc cách mạng của Tổ quốc Việt Nam, nay vào thời khắc lịch sử vĩ đại này đề nghị với Đảng tổng kết công khai trước toàn Dân những thắng lợi vẻ vang và những sai lầm thất bại để rút ra bài học cần thiết để Đảng ta đàng hoàng, đĩnh đạc dẫn dắt Nhân dân ta bước vào “Thời đại mới”.

Vậy trước hết xin các đồng chí lãnh đạo các cấp của Đảng hãy trở về đứng ở vị trí của Người dân từ phía dưới nhìn ngước lên để đánh giá về học thuyết, về lý luận, về mọi đường lối chủ trương chính sách đã vận dụng trong thực tiễn.

Biển học là vô bờ và học thuyết Mác - Lê Nin đối với sự hiểu biết của tôi hết sức là nông cạn, nhưng với trách nhiệm của một người lính liên tục cầm súng trực tiếp chiến đấu mấy chục năm qua và là người dân đang sống ở tầng đáy xã hội suy nghĩ về Đảng của mình.

Trước hết nói về “Chủ nghĩa xã hội”. Sau 9 năm kháng chiến rồi hòa bình lập lại, dù chẳng biết chủ nghĩa xã hội cụ thể nó ra làm sao nhưng ở cửa miệng mọi người đều tâm niệm là đang xây dựng Miền Bắc xã hội chủ nghĩa, và trong chống Mỹ vừa gian khổ, vừa nghèo nàn nhưng mọi người vẫn đinh ninh rằng xã hội chủ nghĩa là cái xã hội mình đang sống và chẳng ai đòi hỏi để hiểu biết cụ thể cái “hình hài xã hội chủ nghĩa” như thế nào ? Sau năm 1975 giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước, tháng 7 năm 1976 đất nước ta đổi tên từ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa thành nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, một lần nữa người Dân Việt Nam chẳng ai bảo ai đều yên tâm với cái chế độ mình đang sống là “xã hội chủ nghĩa”. Đột nhiên năm 1991, Liên Xô “nước xã hội chủ nghĩa chính hiệu” và phe XHCN Đông Âu sụp đổ kéo theo thì bắt đầu thấy xuất hiện cụm từ mới “định hướng xã hội chủ nghĩa”. Đây là một bước thụt lùi từ khẳng định xã hội chủ nghĩa xuống chữ “định hướng xã hội chủ nghĩa” rất mơ hồ. Gần đây tôi được đọc thư của ông Lê Giản, một lão thành cách mạng gửi Bộ Chính trị thì “chủ nghĩa xã hội vẫn còn là một ẩn số! Giật mình, tôi lục tìm một số tư liệu nói về chủ nghĩa xã hội của Mác vẫn chỉ là dự đoán, là khả năng chứ chưa phải là cái tất yếu! Rồi nữa, tôi thật sự kinh ngạc khi đọc tạp chí Thông tin Công tác Tư tưởng só 8 năm 2000 có bài của TS Đào Duy Quát có câu: Cương lĩnh năm 1991 (tức là đại hội lần thứ VII của Đảng) đã “phác họa” ra mô hình chủ nghĩa xã hội ở nước ta! (trang 30). Sở dĩ tôi cho chữ “phác họa” vào trong nháy vì từ phác họa ra mô hình chủ nghĩa xã hội đến mô hình thật sự xã hội chủ nghĩa còn rất xa! Rồi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác, vẫn TS Đào Duy Quát: Đến Đại Hội VIII, Đảng ta khẳng định: con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ngày càng được xác định rõ hơn, ở đây không phải chỉ thấy “bộ khung”, mà phải thấy rằng nhận thức về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên đã có phần “da thị” của nó!... Vậy cái “xã hội chủ nghĩa” mà ta đưa vào hiến pháp giao cho nhân dân, Quân đội ta phải bảo vệ trong suốt mấy chục năm qua là cái xã hội chủ nghĩa nào ? mà năm 1991 mới là “phác họa”, đến năm 2000 vẫn là “bộ khung đã có phần da thịt”, có nghĩa chủ nghĩa xã hội vẫn chưa thành “người”! mà đã chưa thành “người” thì làm sao cho mỗi người thấy rõ “6 đặc trưng của chủ nghĩa xã hội”! Một thứ xã hội chủ nghĩa lơ mơ đến như vậy, Đảng còn chưa hiểu hết thì sao cách đây mất chục năm, trước là Nhân dân Miền Bắc sau là Nhân dân Miền Nam nào đã biết xã hội chủ nghĩa “mô tê, ất giáp” gì mà đã nhất trí trao cho Đảng ta sứ mệnh thiêng liêng là lãnh đạo Nhân dân ta xây dựng thành công xã hội chủ nghĩa ?...

Khi cách mạng tháng 10 Nga thành công, Lê Nin có một dự đoán hết sức “thiên tài” và cũng hết sức “sai”: Một thiếu niên 15 tuổi (coi như cậu thiếu niên đó sinh vào năm 1905 và thời gian tạm tính là khoảng 1920, có nghĩa là nguời thiếu niên đó đến bây giờ là 95 tuổi) có thể thấy và được hưởng xã hội chủ nghĩa! Tất nhiên là dự đoán 50 năm, 100 năm hoặc một nghìn năm là quyền của mỗi nguời, nhưng sự đoán của Lê Nin ta lại phải cộng thêm vào vài ba trăm năm nữa, vì theo Trung Quốc thì 100 năm nữa mới hết giai đoạn quá độ xã hội chủ nghĩa. Về đạo lý Việt Nam “tre già có ấm bụi thì măng non mới bụ gốc, thẳng thân”, xin Đảng hãy lo cho lớp người hiện tại cả một đời theo đảng chiến đấu cho ấm no, tự do, dân chủ và hạnh phúc. Cái xã hội chủ nghĩa hiện tại đang đầy rẫy những bất công, tham nhũng mà còn không “trị” nổi thì hứa hẹn gì đến cái chủ nghĩa xã hội tốt đẹp của hàng trăm năm sau.

Thứ hai, nói về chủ nghĩa Mác - Lê Nin cũng từ cách nhìn dân dã khi ứng xử trong mối giao lưu đời thường khi chọn bạn bè. Từ khi có học thuyết Mác, có tuyên ngôn của Đ.C.S thì Mác đã chỉ ra mối thù không đội trời chung giữa giai cấp vô sản và giai cấp tư bản. Trong bài thơ của Eugene Pottier (1816) sau được nhạc sĩ Pierre Degeyter phổ nhạc thành bài “Quốc tế ca” bất hủ có câu:

Đấu tranh này là trận cuối cùng...
Quyết phen này sống chết mà thôi!

Đủ biết mối thâm thù giữa vô sản và tư sản như nước với lửa và Mác đã dặn lại giai cấp vô sản đinh ninh như một lời thề:... giai cấp vô sản sẽ giữ nhiệm vụ là người đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản.

Kế tục Mác là Lê Nin lại “tiên đoán” cho rằng: chủ nghĩa đế quốc là giai đoạn tột cùng, giai đoạn giãy chết của chủ nghĩa tư bản!...

Những năm gần đây Đảng đã đưa ra những phương châm xử thế rất hợp lòng người, rất hợp lòng thời đại: Xóa bỏ mọi hận thù, khép lại quá khứ, hướng tới tương lai - Việt Nam muốn làm bạn với mọi người!... nhưng trong cương lĩnh của Đảng vẫn khăng khăng kiên trì Chủ nghĩa Mác - Lê Nin thì đó là quyền của Đảng. Bây giờ tôi xin hình tượng hóa từ học thuyết sang hình ảnh cụ thể, mong các đồng chí lãnh đạo Đảng bình tâm đứng ở vị trí một người dân bình thường để mà quan sát và nhìn bằng cách nhìn của cặp mắt khách quan sẽ thấy một hoạt cảnh nghịch lý.

Một ông nhà nghèo đang dang rộng 2 tay đón chào xin làm bạn với mọi người (mọi người ở đây ta hiểu là 200 nước trong hệ thống tư bản chủ nghĩa) mong họ đầu tư kinh doanh, cho vay, góp vón, viện trợ... tay phải thì vẫy chào hoan hỉ, còn tay trái vẫn lăm lăm cái xẻng để tiếp tục khẳng định lời dặn lại của ông Mác là: đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản! là người dân bình thường như chúng tôi chả dại gì mà chơi với một ông bạn quý vừa muốn vay tiền mình mà vẫn chưa chịu từ bỏ ý định “chôn sống” mình. Huống chi những người bạn mà ta mời chào toàn là những nước tư bản giàu có, “khôn có sỏi ở trong đầu” lại yên tâm thực lòng làm bạn với chúng ta! Cổ nhân có dạy: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân” ta thì cứ lăm lăm cái xẻng mà cứ trách bạn “thủ” trong tay cái gậy “diễn biến hòa bình”. Và trên thế giời chỉ còn lại 4 người cầm xẻng vừa nghèo, vừa yếu thế mà làm nhiệm vụ chôn sống gần 200 người sống khác mình chắc là một việc rất khó làm, không thể làm được và cũng rất phi lý. Chả lẽ trên trái đất này chỉ còn lại 4 là khôn, là biết theo một học thuyết quý báu còn 200 là ngu dốt, tối tăm “đường quang không đi lại đâm quàng bụi rậm! “ hay sao ?

Vậy là nhân dân Việt Nam sau bao nhiêu năm đau khổ để giành được độc lập chỉ muốn được Dân chủ - Tự do - No ấm - Hạnh phúc và sống hòa bình hữu nghị với các dân tộc trên thế giới chứ không có nhiệm vụ “chôn” bất cứ ai.

Thứ ba, xin nói về vấn đề “Công hữu”. Nếu trên thế gian này tất cả mọi người cũng đều như Hồ Chí Minh cả thì thuyết “công hữu” của Mác chúng ta có thể yên tâm sẽ được sống trong một xã hội công bằng, một xã hội như một cái bánh mà mọi người sẽ được hưởng một phần xứng đáng với tài năng và công sức của mình. Đã từ lâu chúng ta dùng danh từ “của chùa” chính cũng là để chỉ cái “công hữu” này đây. Đất đai, nhà cửa, tiền bạc ngân hàng... là mồ hôi, xương máu của nhân dân giao cho Đảng nắm giữ. Đảng lại giao cho các ông Bộ Trưởng, các ông Bí thư thành phố, tỉnh, quận, huyện, xã, phường nắm quyền giữ hộ Dân để điều tiết cho mọi người Dân đều được hưởng phần hương hỏa của ông bà để lại và thành quả của cách mạng ban cho. Cũng lại từ một cách nhìn dân dã để chỉ ra cái “sai lầm” của một học thuyết. Thời bao cấp, lương thực thực phẩm đều do mậu dịch cung cấp theo tem phiếu. Chỉ lấy cô mậu dịch viên bán thịt để làm ví dụ thôi. Cô vốn là một nhân viên hiền lành, tốt nết và hàng ngày bán thịt theo tem phiếu cho nhân dân. Bi kịch của “công hữu” cũng bắt đầu từ đây. Mới đầu bán hàng cô còn giữ được “tấm lòng trong trắng” cho sự công bằng. Rồi bà vợ mới đẻ của ông Cửa hàng trưởng “thủ trưởng” trực tiếp của cô cần một “ký” thịt nạc mông làm ruốc. Thế là phải bớt phần ngon của cộng đồng để giành cho một người. Rồi bố mẹ đẻ cô, chú các cô dì, bạn bè... bao nhiêu mối dây dợ trong vào phản thịt của cô, bắt đầu cô thấy mình có “quyền lực”, những miếng thịt là của cô, cô cho ai được ngon thì được, cho ai bạc nhạc thì người ấy phải chịu. Nghiễm nhiên cái “công hữu” biến đổi một bộ mặt hiền lành trở nên vênh vác, cong cớn và ban ơn. Đây! chỉ một phản thịt về vật chất chưa đáng là bao mà đã làm thoái hòa một con người và chỉ là môt phần “vi mô” nằm trong “công hữu”. Tôi còn biết cụ thể một vị chức sắc lớn nhất về giữ tiền của nhà nước. Vị ấy điều hành công việc trong chính phủ ra sao thì tôi không rõ, nhưng cứ chiều chiều sau giờ làm việc xe con đưa vị ấy cùng mấy đàn em bậu sậu sang một quán ven đô chơi “ten nít” vì sao không chơi trong sân “tennít” của chính phủ dành cho các Thứ, bộ trưởng ? Đi xa chơi kín đáo hơn, đỡ tai tiếng hơn và sau vài “séc” giải trí thì vị ấy cùng đàn em vào “bar” của sân chơi giải khát với các loại “cốc tai” hảo hạng, các loại rượu “ngoại bang” trên triệu một chai, các đồ nhắm và hứng lên có cả Karaoke và sau đó còn gì nữa thì có giời mới biết! Nhưng có một chi tiết khá thú vị là không bao giờ phải trả tiền vì hóa đơn đã có Tổng cục... và các Tổng giám đốc “công hữu” thanh toán. Và có một lần sau khi bế mạc họp quốc hội, ông sang sân chơi và nói “Phải chốn ít ngày chứ không bọn nó bám xin tiền ghê quá!”. “Bọn chúng” mà ông nói ở đây là ai vậy ? Là các Bí thư, chủ tịch các tỉnh, thành phố “bám theo” để xin cấp kinh phí cho ngân sách địa phương mình. Ghê chưa! tiền thì của Dân, của nước mà chính vì cái “công hữu” mà đã biến một người dù lương cao thì cũng chỉ nuôi đủ vợ con cũng đã là giỏi nghiễm nhiên thành một “lãnh chúa” ăn chơi bằng tiền nhà nước thỏa thích và “ban tiền” cho cả nước!

Hai ví dụ thôi để thấy thuyết “công hữu” nó tàn phá đất nước về mặt kinh tế, nó tạo ra một lớp “trọc phú tiền chùa” sống trên mồ hôi, nước mắt và cả máu của Nhân dân theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Bất cứ ai có quyền cũng có xu hướng lạm quyền, họ cứ sử dụng tời khi gặp phải giới hạn!..
MONTESQUIEU

“Chỉ có “đa dạng hóa” sở hữu mới có thể cứu đựơc Trung Quốc, còn chế độ “công hữu đại thống nhất” chỉ hại dân, hại nước, chỉ có thể mang lại “hạnh phúc” cho một số ít người!.
Mã lập thành - lăng chí quân

Từ suy nghĩ trên, tôi đề nghị với các cấp lãnh đạo Đảng cử những đoàn thanh tra đi kiểm tra 100% các xã huyện, quận mà nơi nào không có “bê bối” về “ăn đất, ăn nhà cửa” thì nên đề nghị tặng thưởng 10 lần anh hùng!

Tham nhũng dựa vào “công hữu” là cách làm giầu bất chính an toàn nhất, ít phải ranh ma tính toán cho nên các cấp cầm quyền thấp nhất là phường, xã cũng có thể tham gia xa xẻo được. Sự chia chác lộng hành và dã man này chưa hề có trong lịch sử dựng nước của Việt Nam.

Thứ tư là vấn đề “chỉnh đốn Đảng”. Các bài diễn văn, các buổi nói chuyện đều nói lên sự suy thoái của Đảng là rất nghiêm trọng, là cấn đề cấp bách của Đảng ta hiện nay, không phải nói thế là bôi đen Đảng, tự ta bôi ta... hoặc Trung ương phải biểu quyết một nhận định mà chúng tôi đau lòng nói với nhau về “8 Chữ Đen” tức là tình trạng suy thoái về đạo đức, lối sống “Có chiều hướng phát triển nghiêm trọng hơn !” lời ông Hữu Thọ. Hoặc “sự ruỗng nát của chế độ là nguy cơ có thực “lời ông Trần Bạch Đằng”.

Trong khi đó thì các Đảng bộ các cấp được thông tin trên truyền hình, báo chí thì các đại hội Đảng bộ đều đạt 97,98% trong sạch, vững mạnh. Vậy ở đây có 2 vấn đề phải được xác định:

- Nếu tất cả các chi, đảng bộ cơ sở và đảng bộ các cấp, các ngành, ban đều 97,98% đều “trong sạch, vững mạnh” thì phải nói Đảng ta như một lực sĩ cường tráng, siêu việt. Nếu có khuyết điểm thì chỉ là một vài vết xước, một vài cái mụn nhỏ ngoài da sao lại nhận định là “suy thoái nghiêm trọng” được. Như vậy liệu có phải Bộ chính trị và Ban chấp hành TW Đảng đánh giá sai về tình hình Đảng chăng ?...

- Còn nếu như tình trạng suy thoái và ruỗng nát của cơ thể Đảng là có thật thì những con số 95, 97 và 98% trong sạch, vững mạnh chỉ là sự dối trá trắng trợn với Đảng, với dân. “Cái áo không làm nên thày tu”, dù có khoác cái áo 100% trong sạch, vững mạnh thì cũng chỉ là một trò hề không hơn không kém, nếu không muốn nó càng 100% thì lòng Dân tin Đảng chẳng còn % nào cả! Chỉ có một thí dụ nhỏ này thôi để nêu lên “sự thiếu chặt chẽ về mặt lý thuyết lại càng thiếu lôgíc về mặt thực tiễn” là một Đảng đã tự nhận trong cơ thể mình suy thoái ruỗng nát đến mức phát triển nghiêm trọng tức là căn bệnh đã vào đến lục phủ, ngũ tạng phải cấp cứu mà trên các diễn đàn công khai thì luôn luôn nói một cụm từ “một bộ phận”. Nếu chỉ “một bộ phận” bị hư hỏng thì chỉ cần sửa chữa một bộ phận cho gọn nhẹ chứ việc gì phải cần đề ra “chỉnh đốn toàn Đảng” làm gì để Đảng dao động đằng Đảng, Dân hoang mang đằng Dân.

Thứ năm là khát vọng nóng bỏng của Dân là vấn đề: Dân chủ. Dân chủ là đạo lý của hàng ngàn năm, là khát vọng muôn đời đâu có phải của hôm nay. Thời Trần thì căn dặn: Phải nương sức dân, thời Lê thì răn: Nâng thuyền là Dân, lật thuyền cũng là Dân, thời Nguyễn Quang Trung thì khiêm nhường: vua lấy dân làm vua. Sách Khổng Mạnh còn ghi: Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh. Tiếng của Hồ Chí Minh vang vọng non sông: Trên bầu trời không có gì quý bằng nhân dân. Nước ta là nước Dân chủ, “Dân là chủ”... đủ biết khắp Đông, tây, kim cổ hai chữ “Dân chủ” thiêng liêng biết chừng nào!

Đối với một thể chế chính trị, một chế độ xã hội mà thực hiện “Tam quyền phân lập” dù có bị vu cho là dân chủ giả hiệu, dân chủ tư sản, là luận điểm cũ rích chưa bao giờ được công nhận của những nguời cầm quyền của nước ta vậy. Vậy cũng xin được luận bàn chứ đừng vu vạ vội. Điều xác định đầu tiên là Đảng CSVN là Đảng cầm quyền. Chính vì là Đảng cầm quyền nên Đảng cũng tự mình định ra Hiến pháp và pháp luật. Hiện nay dất nước ta cũng quản lý theo thể chế “Tam quyền: Lập pháp - Hành pháp - Tư pháp” nhưng không “phân lập” vì nguyên tắc tập trung dân chủ của Đảng. Để Đảng và Dân sống, làm việc phải tuân theo hiến pháp và pháp luật, tôi xin mạo muội có suy nghĩ như sau:

Bộ Chính trị và Ban chấp hành TW Đảng đã lựa chọn và cử ra các vị trong Bộ Chính trị sang lãnh đạo tam quyền: Chủ tịch quốc hội, Thủ tướng chính phủ và tư pháp phải có thực quyền và có quyền quyết định và xử lý các công việc trong phạm vi mình lãnh đạo theo đúng pháp luật mà không cần phải thông qua hoặc “xin ý kiến” của Bộ Chính trị. Chẳng hạn, ông Chủ tịch Quốc hội theo chức năng của mình có quyền mời Thủ tướng Chính phủ hoặc các Bộ, Thứ trưởng các Bộ ra điều trần trước Quốc Hội khi có biểu hiện không làm tròn trọng trách hoặc có biểu hiện vi phạm hiến pháp hoặc pháp luật. Ông Thủ tướng Chính phủ có quyền cách chức, miễn nhiệm, bổ nhiệm các thành viên trong chính phủ căn cứ vào năng lực đảm nhiệm hoặc kịp thời thay thế những thành viên trình độ yếu kém, vô trách nhiệm hoặc có hành vi phạm pháp. Và các ông bên ngành tư pháp có quyền triệu tập hoặc truy tố trước tòa bất cứ một thành viên nào trong bộ máy “tam quyền” vi phạm pháp luật. Như vậy, luật cũng do Đảng làm ra, người cũng của Đảng cử ra nắm quyền để thực hiện chính những luật của Đảng đặt ra thì hoàn toàn không giống cái “tam quyền phân lập” tư sản. Nếu làm được như thế này thì ít ra cũng chứng tỏ được vai trò có một chút thực quyền của 3 quyền: Lập pháp - Hành pháp - Tư pháp. Còn nếu một chính quyền muốn thực thi hiến pháp và pháp luật mà lại dưới “ý kiến” của Bộ Chính trị thì đất nước này làm gì có dân chủ, có pháp luật. Nếu Đảng không thực hiện như trên mà vẫn duy trì nhà nước như mấy chục năm qua thì xin Đảng trực tiếp nắm quyền điều hành bộ máy nhà nước luôn mà không cần bầu bán các bộ máy “Tam quyền” vừa cồng kềnh vừa tốn kém công quỹ, vừa chống chéo... và tất nhiên Đảng cũng sẽ chịu trách nhiệm trước dân, trước lịch sử. Vì nếu có “thất bát” thì cũng không cần chia trách nhiệm với “thiên tai” làm gì? Và một điều cực kỳ quan trọng là dân chỉ phải trả lương cho một bộ máy mà mình đội trên đầu như 200 nước trên thế giới.

Có một nghịch lý mà gần 1/2 thế kỷ, người dân ai cũng thấy nhưng không ai dám nói và mặc nhiên thành công nhận, nghĩa là bộ máy nhà nước là do hơn 80 triệu người dân bầu ra lại nằm dưới quyền của Trung ương Đảng chỉ do hơn 2 triệu đảng viên bầu ra. Giả sử có dân chủ thực sự thì Dân chỉ kiểm soát và khống chế được bộ máy nhà nước do mình bầu ra, có quyền bãi miễn nó, có quyền phế bỏ nó. Nhưng với bộ máy cầm quyền là Đảng thì dân “chịu” rồi! Ví như cái ông Cao Sĩ Kiêm, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước là người làm thất thoát của nhân dân nhiều nhất trong các thống đốc ngân hàng trước ông. Cách chức Thống đốc lại về làm “phó ban kinh tế Trung ương”, lại tiếp tục rao giảng về kinh tế thì đúng là dân hết chịu nổi! Nếu liệt kê cho đầy đủ các trường hợp tương tự từ các cấp khác nữa mà cứ bắt toàn dân cứ phải “tuyệt đối tin tưởng” thì có họa là người bị “Đao” hoặc bị “An dây mơ” mới nghe được.

Nói về dân chủ không thể không nói tới “tự do báo chí”. Nước Mỹ là nước tự do báo chí. Thế mà trong thời kỳ chiến tranh xâm lược Việt Nam, không phải ai khác mà là giới cầm quyền Mỹ lại khiếp sợ giới báo chí nhất. Sau khi thảm bại trong cuộc chiến xâm lược Việt Nam, cuốn cờ tháo chạy mà sau này Mỹ chỉ ra những nguyên nhân làm cho Mỹ thua trận đó là một nguyên nhân quan trọng là báo chí Mỹ. Giới quân sự phái “diều hâu” nghiến răng căm giận những luận điệu chống chiến tranh xâm lược của báo chí Mỹ, muốn bóp chẹt báo chí trong bàn tay quyền lực. Một mặt luật báo chí Mỹ bảo vệ quyền tự do báo chí, mặt khác chân lý và thật đã bảo vệ các tờ báo chống chiến tranh đó. Nhân dân chính là vị quan tòa công minh, sáng suốt nhất để phán xử tiếng nói của báo chí, đâu là gian tà ngụy biện, đâu là chính nghĩa hợp với lòng dân. Nói báo chí xứ người để liên hệ vơi luật báo chí của nước ta.

Có một điều rất kỳ lạ là Hiến pháp 1992 điều 69 ghi: Công dân có quyền tự do ngôn luận tự do báo chí, có quyền được thông tin và ... thì điều 12 của Luật báo chí lại là: Cơ quan chủ quản của báo chí là tổ chức đứng tên xin cấp giấy phép hoạt động của báo chí và trực tiếp quản lý cơ quan báo chí. Từ hiến pháp triển khai cụ thể thành luật, thế mà luật lại có những điều “ngược” lại với Hiến pháp về văn bản, chữ nghĩa rành rành như vậy mà hàng chục năm qua bao giáo sư, tiến sĩ, luật sư, nhà văn, nhà báo ... cứ yên lặng im như chả có việc gì xảy ra. Thế mà cứ động thuyết giáo là các vị nói tới chữ “TÂM”, vậy cái “Tâm” các vị ở đâu mà các vị thừa biết chữ “công dân” ghi ở Hiến pháp chỉ đơn vị là cá thể, cá nhân... vậy phải hiểu thế nào đây khi Luật báo chí là “cơ quan chủ quản của báo chí là tổ chức”... Giữa Hiến pháp và Luật cứ “chéo ngoe” nhau như vậy mà không mảy may động đến chữ “Tâm” đáng kính của các vị hay sao ?...

Với một bộ máy thông tin tuyên truyền khổng lồ đến kinh ngạc là toàn bộ Đài truyền hình, truyền thanh và 5600 tờ báo đều nằm trong tay Ban văn hóa - tư tưởng và Bộ văn hóa - thông tin là lực lượng hùng hậu đủ đè bẹp mọi luồng thông tin, văn hóa độc hại. Cộng với hơn 80 triệu bộ óc thông minh tài trí cùng hơn 80 triệu cặp mắt đã được thử lửa trong “lò bát quái” đấu tranh thì giữa chân lý và gian tà ngụy biện sẽ được sàng lọc, đào thải. Và Nhân dân sẽ là vị quan tòa công khai sẽ chỉ ra đâu là ánh sáng chính nghĩa, đâu là bóng ối và khi đã để Nhân dân nổi giận thì chỉ mỗi người “nhổ một bãi nước bọt” cũng đủ để làm chết chìm những lũ nguời có luận điệu hại Dân, hại nước. Vậy để chứng tỏ Đảng ta quan minh, chính đại với Nhân dân trong nước, với thế giới, bước sang thế kỷ 21 đất nước ta cần có tự do báo chí, có báo chí tư nhân để mọi tài trí trong dân sẽ chung vai góp sức với Đảng chống và diệt cho kỳ hết bọn tham nhũng, đang là quốc nạn mà mấy chục năm qua không những không đẩy lùi mà ngày càng phát triển trầm trọng hơn. Từ đây cũng rút ra một kết luận: Báo chí chính thống được ưu đãi, được o bế vậy mà mấy chực năm qua đã không làm tròn trách nhiệm trước nhân dân, trước tổ quốc. Mèo “đỏ” đã vô tích sự không bắt được chuột xin hãy để mèo trắng, mèo đen... cùng tham gia thì sớm muộn lũ chuột tham nhũng, hại Dân, hại nước sẽ bị đẩy lùi và sẽ bị tiêu diệt. Cũng xin nhắc lại là năm 1919, Nguyễn Ái Quốc chứ không phải ai khác đã gửi 8 yêu sách đến hội nghị Véc- xay thì vấn đề: Tự do báo chí và tự do ngôn luận được nêu ở hàng thứ ba, chỉ sau quyền được ân xá và quyền được đối xử công bằng theo pháp luật.

Chắc Mác cũng không thể tưởng tượng nổi là sau Mác gần 200 năm mà ở một đất nứơc theo CN Mác mà không có tự do báo chí cho tư nhân. Cái thời đế chế Phổ nghiệt ngã là vậy mà Mác cùng Ang- ghen vẫn xuất bản hết tuyển tập này đến tuyển tập khác để truyền cho hậu thế. Và Mác cho rằng: Báo chí thiếu tự do, báo chí bị kiểm duyệt là sự quái dị, là con quái vật được văn minh hóa, cái quái thai được tẩm nước hoa! Như vậy báo chí thời kỳ đế chế Phổ và báo chí của nước ta dưới thời thuộc địa của thực dân Pháp, chân lý bao giờ cũng thuộc về báo chí tự do, báo chí tư nhân. Vậy cũng xin các vị ở Ban văn hóa - tư tưởng và Bộ văn hóa - thông tin thử chứng minh ngược lại xem. Nhưng xin đừng vu vạ tự do báo chí như kiểu ngạn ngữ Pháp:

- Muốn giết một con chó, hãy đổ cho nó bị bệnh dại!

Có báo chí tự do thì Nhân dân ta nhất định thực hiện được “tắm sạch từ đỉnh đầu xuống tận chân” như đồng chí có Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh từ mong muốn mà chưa thực hiện được. Vì cứ nhìn sang các nước xung quanh ta đều có một nền báo chí tự do nên người ta lôi cả Tổng thống, Thủ tướng vi phạm pháp luật ra trước công luận, kể cả từ con đuờng báo chí đưa các vị chóp bu vào tù! Vì ở những nước đó, báo chí tự do chỉ đội trên đầu có chân lý và pháp luật! Có như vậy thì những tham quan, ô lại bất cứ ở cấp nào không khiếp sợ thì cũng phải co mình lại.

Để lái con tàu Tổ quốc Việt Nam đến bến bờ hạnh phúc, Đảng là người thuyền trưởng và ý chí của Nhân dân, là hướng đi của con tàu. Dự thảo báo cáo chính trị của Đại hội IX chỉ coi là dự kiến, là phác thảo, trí tuệ, đóng góp của nhân dân phải được coi là quyết định huớng đi của con tàu. Trên con tàu lịch sử, nhân dân không thể đóng vai trò thụ động: cọ rửa boong tàu, sơn cửa, kê bàn ghế, treo cờ hiệu... Bao hiểm họa không một ai có thể lường trước hướng đi của con tàu, lòng Dân yên sao được khi không được biết những gì xảy ra phía trước. Trong bối cảnh “toàn cầu hóa”, một xu thế mà không một quốc gia nào cưỡng nổi, trên hướng đi của 200 con tài mà chỉ có Việt Nam tách ra cùng hai, ba nước khác theo một hướng riêng lẻ loi, dù là một người thờ ơ kém suy nghĩ nhất cũng không thể vô tâm không đặt ra câu hỏi: Vì sao ? Buộc nguời thuyền trưởng phải trả lời!

Người xưa cũng đã dạy: “Bất sỉ hạ vấn”, hỏi người dưới cũng không lấy làm điều xấu hổ. Là một Đảng dù vĩ đại đến bao nhiêu nhưng Nhân dân là vĩ đại nhất. Cái đúng, cái sáng tạo không phải lúc nào cũng là riêng của Đảng, cái đúng, cái sáng tạo luôn luôn là của nhân dân. Nếu một lúc nào đó đảng có cái đúng, cái sáng tạo thì xin nhớ rằng: Chính nhờ Nhân dân mà Đảng có được những cái đó! Cô lái đò bên sông Rừng của gần 800 năm trong quá khứ góp một lời dân dã rất nhỏ nhoi về nước nhược, nước cường mà đã góp một phần “nhỏ bé mà vĩ đại” để Đức Thánh Trần vẻ vang trong sử sách với những hàng cọc gỗ huyền thoại lô nhô làm nên chiến thắng Bạch Đằng, máu quân Nguyên Mông vẫn nhuộm đỏ ngàn năm cùng sông nước. Ông Kim Ngọc cùng vài cộng sự lẻ loi và cương vị nhỏ bé trước một Bộ chính trị và Ban chấp hành TW Đảng đồ sộ, nhưng ông Kim Ngọc đã nhìn thấy qui luật phát triển, hiểu thấu tận tim gan những người nông dân cùng khổ nghĩ gì để mà “khoán chui” mà cả một tập thể Đảng tự coi mình là tài trí, sáng suốt không nhìn thấy. Cam chịu để ông Trường Chinh sỉ vả, mắng nhiếc, ghép đủ thứ tội để rồi hàng chục năm sau ông để lại cho Đảng hưởng cái vinh quang là đã lãnh đạo một đất nước xuất khẩu gạo đứng thứ nhì thế giới và mọi lỗi lầm của Đảng đối với ông đều đổ cho bối cảnh lịch sử như lời ông Hữu Thọ. Thế mới hay một ngọn đèn dù sáng nhất thì bóng tối cũng ở ngay dưới chân đèn, muốn soi sáng chân mình lại phải nhờ một nguồn sáng khác. Nguồn sáng khác đó chính là Nhân dân. Nếu ví Đảng như một lưỡi gương thần dù có ngàn lần vĩ đại thì cũng không tự gọt được cái cán của mình.

Với gần một trăm năm dưới ách thuộc đại tối tăm cùng ba mươi năm chiến tranh giữ nước, trước một kẻ thù nham hiểu, hung hãn, những nguời cộng sản tài trí, sáng suốt cộng ý chí sắt thép đã giành được độc lập thống nhất cho Tổ quốc Việt Nam. Công ơn này Nhân dân không bao giờ quên. Nay trên đất nước đã sạch bóng quân thù, chỉ còn lại có Đảng và Dân đang giở lịch sử sang trang mới để bước vào thời đại mới. Với một Đảng tài trí sáng suốt xin thay vào ý chí sắt thép là lòng nhân hậu, khoan dung, ấm áp tình người, chữ “đấu” xin nên nhẹ đi và xin nặng chữ “hòa”: hòa bình - hoà hợp - hòa giải - hòa đồng... (tất nhiên không hòa tan), đi xuống với Dân, hòa vào trong Dân để lắng nghe tiếng nói thực của lòng Dân.

Hòa bình - Thống nhất - Độc lập Dân chủ và giàu mạnh của Hồ Chí Minh vĩ đại dặn lại chính là ý nguyện của toàn Dân ngày hôm nay và mãi mãi mai sau là hoàn chỉnh, là quá đầy đủ mà không cần phải phụ thuộc vào bất cứ một học thuyết nào khác!

Những dòng này của một người lính già bình thường xin kính trọng gửi tới Đảng C.S.V.N, mong Đảng vạn thọ vô cương đi tiếp với 4000 năm của con Lạc, cháu Hồng, ghi thêm những trang sử vẻ vang cho Tổ quốc Việt Nam.

Hải Phòng, ngày 25 tháng10 năm 2000
Một người lính già - Một công dân

* * *

Nơi gửi:
- Văn phòng Bộ chính trị

Vũ Cao Quận
Số 1c ngõ 246B Đà Nẵng -
P.Cầu Tre Quận Ngô Quyền - Hải Phòng.
Điện thoại:031.564064

Vài lời... lại vài lời với ông Bùi Phan Kỳ

Tễu tôi vốn dân tỉnh lẻ, truy cập tin tức thường rất chậm. Vừa qua được một ông bạn hay nghe tin đài nước ngoài loan tin về việc ông “phó” bộ trưởng bộ văn hoá- thông tin ra lệnh hơi “lén lút” một chút về việc thu hồi tác phẩm “Gửi lại trước khi về cõi” của Tễu tôi cùng với 3 tác phẩm của 4 tác giả khác. Sở dĩ tôi dùng từ “lén lút” là vì lệnh của một ông thứ trưởng có giá trị pháp luật mà không dám đăng trên bất cứ một tờ báo chính thống ngoài “Bắc Kỳ” hoặc cả nước cho đàng hoàng, lại đăng vào trang 7 của tờ báo Sài Gòn giải phóng bé tí tẹo như một mẩu rao vặt, nghĩ thật cũng kỳ kỳ... Tễu tôi mới vừa có vài lời với ông Phan Khắc Hải vì sự việc có liên quan đến Tễu tôi.

Bất chợt được đọc bài “Hãy yêu cái điều người ta khuyến cáo anh, chứ không phải cái điều mà người ta tán tụng anh” của ông Nguyễn Thanh Giang vì đáng lẽ theo “mốt thời thượng” thì tôi phải viết là Viện sĩ Viện hàn lâm khoa học Nữu-Ước, Tiến sĩ địa vật lý Nguyễn Thanh Giang. Nhưng tôi sợ ông Thanh Giang không hài lòng vì ngày nay có quá nhiều giáo sư, tiến sĩ “dởm” lại hay sính xưng học hàm, học vị. Để vàng thau khỏi lẫn lộn và xấu hổ khi đứng lẫn với các ông giáo sư, tiến sĩ “dởm” nên chính ông Thanh Giang cũng chỉ ghi “trần trùng trục” cái tên cha sinh, mẹ đẻ của ông mặc dù học hàm, học vị của ông “ xịn” 100%. Đúng là một cái xã hội lố lăng, giả dối “ông thật sợ thằng dởm”. Sở dĩ Tễu tôi nói vậy là có nghe phong phanh một ông là trung tướng nhưng đã từng “đào ngũ” và có cái học hàm phó giáo sư “xin chiếu cố”, nên nghe cái khẩu khí của ông tôi sắp trích dẫn dưới đây tôi cũng ngài ngại cái phó giáo sư của ông lắm!

Vì cái nhóm người bị ông nấp sau quyền lực chửi bới trong đó có tôi, nên đã có vài lời với ông Hải nay lại có vài lời với ông Kỳ.

Vì ông Thanh Giang là nhà trí thức ở văn hoá tầm cao với những: Boileau, Putin, Gochokton... để nói chuyện với các miệng “nhà quan” có gang, có thép. Còn Tễu tôi ở văn hoá tầng thấp chỉ biết lấy “cái vốn ngôn ngữ trời cho” của mẹ Đốp rất “ thâm thuý” để đối đáp kiểu dân dã, không phải tra cứu nhiều chỉ khẽ “vén sách” là có lý sự ngay.

Cũng xin thưa với ông, với nhà lý luận cao siêu của ban văn hoá - tư tưởng nếu tranh luận về triết học, quan điểm chính trị hoặc đường lối lãnh đạo... thì các ông cứ tha hồ phun châu, nhả ngọc tuỳ thích nhưng chớ đem miếng ăn, manh áo của đất nước, của Nhân Dân trả nghĩa cho những người con của mình lại “nhận vơ” là một thứ ban phát của Đảng.

Tễu tôi xin trích dẫn một đoạn văn của ông Kỳ: “... Được biết những người trong nhóm họ hàng tháng vẫn lĩnh lương thật, ở nhà thật, ăn cơm thật, dùng tiện nghi thật, giấy bút thật để mạt sát xã hội là lừa dối...” Chữ mạt sát Tễu tôi sẽ bình luận ở đoạn sau.

Ô hay! Cái thứ lý luận hạ tiện loại tuyên huấn cấp phường từ lâu bị phản ứng quyết liệt đã không dám “nhai lại” thì hôm nay lại từ mồm một ông thiếu tướng, phó giáo sư “phả ra” nghe na ná: “... ăn cơm của Đảng, mặc áo của Đảng, ở nhà của Đảng, đi xe của Đảng”.

Ở tầm hạn hẹp đời thường, bố mẹ có thể mắng những đứa con có ý kiến ngược lại với mình: “Mày ăn cơm tao nuôi, mặc áo tao may, ở nhà tao xây, đi xe tao sắm...” nghe còn có cái lý của nó. Nhưng thực ra những bố mẹ có tầm văn hoá, tư tưởng cao, có lòng nhân hoà thì không bao giờ nói những câu “kể công” vô học như vậy.

Còn ở tầm vĩ mô, tầm đất nước, tầm Nhân Dân không cho phép bất cứ là một kẻ nào dù họ là ai cũng không được phép có những lời xấc xược hỗn láo như của ông Kỳ! Chỉ giản đơn để hỏi ông Kỳ thôi: Với 200 nước trên thế giới có nước nào không trả lương hưu trí và các bảo hiểm xã hội khác cho công dân không? Còn những người mà ông Kỳ nói là những người về tuổi tác vào bậc cha, chú của ông, về tri thức thì cao hơn ông mấy cái đầu. Còn công lao đóng “bảo hiểm” cho Tổ Quốc, cho đất nước với bao xương, máu, với mồ hôi nước mắt cùng bao tình cảm thiêng liêng hiến dâng cho Tổ Quốc là toàn của thật đấy, ông Kỳ ạ! Những sự hiến dâng thiêng cao cả để góp phần cho nền độc lập của Tổ Quốc Việt Nam, cho ĐCSVN được đứng trên đỉnh cao của sự vinh quang ngày hôm nay, một Đảng được Nhân Dân nuôi dưỡng từ hòn máu đỏ mà nên người. Với hai triệu Đảng viên, đảng phí còn chưa nuôi nổi Đảng, Đảng định kể công nuôi ai đây ? Còn cụ thể như Tễu tôi đây có miếng cơm, có manh áo mặc, có cái nhà che nắng mưa... khẳng định với ông Kỳ là trước hết do nỗ lực lao động, chiến đấu của bản thân. Nếu có đội ơn là đội ơn Nhân Dân: Những người công nhân lam lũ nơi nhà máy, hầm mỏ, người dân cày quần quật trên ruộng đồng đến những chị bán rau, anh xích lô cùng bao thân phận lao động lầm than khác âm thầm, lặng lẽ góp những giọt mồ hôi thậm chí có cả máu và nước mắt đang tạo dựng nên xã hội này, nuôi Tễu tôi chứ không phải cái lý luận quái gở “thiên tử Đảng” đang ban ơn mưa móc các thần dân. Nếu ông thấy ông đúng mà tôi “lếu láo” thì ông cho báo Quân đội nhân dân thử đăng bài viết này của Tễu tôi cho bàn dân thiên hạ phân giải. Ông có dám không ? Và Tễu tôi thách ông đó! Nhân dân Thái Bình trước đây vài năm và Nhân Dân Đắc-Lắc gần đây đâu có mạt sát mà họ chống thật đấy, chống quyết liệt và họ đông gấp hàng vạn lần Tễu tôi. Vậy họ chống giả hay chống thật ? Ai cho họ ăn, họ mặc, nhà họ ở ? Chả lẽ họ cũng vô ơn hay sao ?

Cứ lấy cái lý luận quái gở: “Ăn lương thật, ở nhà thật...” của ông Kỳ thì Tễu tôi tạm kể 2 cái nước Cộng sản đàn anh, một nước từng mơ ước “là ngày mai của Việt Nam” sẽ không có A.I.Soljenitsyne, nhà văn Liên Xô lừng danh với Bác sĩ Gi-va-gô được giải Nobel 1970, sẽ không có M.Dudintsep, nhà văn quân đội xô viết và rất nhiều người Nga chân chính khác “ăn lương thật, ở nhà thật...” đã mạt sát cái chế độ lừa dối và cảnh báo sự sụp đổ của Liên Xô mà tên tuổi các ông nhân dân Nga vẫn vô cùng kính trọng. Có một câu của nhà thơ Daghextan (một nước trong Liên Xô cũ) nói: “Những người hôm qua từng một mực khăng khăng “Staline là cha của chúng ta thì bây giờ họ ra sức thuyết phục: Bố chúng ta là Yeltsin...”. Raxun Gamdatốp. Một người từng là Uỷ viên Bộ chính trị ĐCSLX, bí thư uỷ ban TW khi “được” trở về đời thường, bà G.V. Smionova đã nói: “... giống như người tù khi rời chốn tù đày trở về!...”

Một nước từng là “vùng hồng trong lòng nhân dân thế giới” đã bỏ tù đày đoạ bao nhiêu nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc trong đó có nhà văn Trương Hiền Lượng “nhà văn của nhà tù” đã tố cáo dưới sự cầm quyền của Mao Trạch Đông đã biến Trung Quốc thành một nước “Một nửa đàn ông là đàn bà” (Tên tập truyện của ông) Và cùng bao chuyện thương tâm, đau lòng trên đất nước bao la vĩ đại ấy dưới những lá cờ hồng dối trá, phấp phới bay khoe màu của máu.

19h45 ngày 25-11-1991 Liên bang Cộng hoà XHCN Xô viết sụp đổ do nhiều nguyên nhân. Nhưng có một lý do cốt tử là những người lãnh đạo ĐCSLX đã nằm ngủ trên cái nệm vinh quang giả tạo đã đàn áp những người có “ý kiến ngược” như: Sakharov - cha đẻ bom H Liên xô, Soljenitsyne, Dudinsev... hàng vạn người khác yêu quí Tổ Quốc Nga của mình. Kể cả những lời khuyên can chân thành của Albert Einstein-nhà bác học Đức cha đẻ của thuyết tương đối cũng đều bị bỏ ngoài tai! Còn mấy chục triệu gồm: Các uỷ viên BCTTWĐCSLX, các tướng lĩnh của Hồng quân Liên Xô hùng mạnh “lĩnh lương thật, ở nhà thật...” loại ngậm miệng ăn tiền cấm thấy một mống nào đứng lên cứu chế độ, cứu Đảng...! Ông Kỳ thấy thế nào ?.

Từ chuyện xứ người, Tễu tôi trở về dẫn chứng những chuyện xứ mình xem ai là người mạt sát hăng nhất, cay cú nhất về sự giả dối của chế độ:

-... ĐCSVN có căn bệnh: “Trong việc thi hành nghị quyết Đảng và pháp luật Nhà Nước còn mắc bệnh “nói nhiều, làm ít”, “nói nhưng không làm”, “nói một đằng làm một nẻo”...

-... Tôi nói riêng với các đồng chí, có người nói: “Nếu chúng ta cứ giữ tình trạng như hiện nay mà không sửa các bệnh đã nêu trên thì “lập Đảng khác”- lập một Đảng Cộng sản Việt Nam trong sạch!... Nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu.

-... Ban hành quyền dân chủ cho Dân: Dân biết - Dân bàn - Dân làm-Dân kiểm tra từ năm 1986 mà mãi đến 1997 ông Hữu Thọ phải kêu lên: qua 11 năm vẫn là khẩu hiệu, Dân chưa được hưởng Dân chủ và đến hôm nay 2002 người Dân đã được hưởng gì về 4 tiêu chí Dân chủ rất kêu ở trên ?...

-... Về tự phê bình trong nội bộ Đảng để “giúp nhau tiến bộ” thì “chưa vào cuộc đã tuốt gươm ra khỏi vỏ, đâm chém nhau, mạt sát nhau dồn nhau đến chân tường... để đến nỗi những người ngoài đảng cũng không hiểu vì sao các đảng viên cộng sản lại căm ghét nhau đến vậy ?... Về phê bình thì khuyên can nhau: “Thôi ông chưa mang lại lợi ích gì lớn cho quốc gia thì cố mà giữ lấy cái nồi cơm cho con ông!” Cứ cái kiểu phê bình và tự phê bình như mấy câu nói trên của ông Hữu Thọ thì sự thật còn lại là bao nhiêu phần trăm mà chả gọi là dối trá, lừa bịp.

Rồi nữa, cái thời anh Ba Duẩn còn sống đã từng ghi nghị quyết và phổ biến rộng rãi trong toàn Đảng, toàn dân lời tưởng như khắc cốt ghi xương: “Trung Quốc là kẻ thù nguy hiểm và lâu dài!” Thậm chí các ông tuyên huấn đi nói chuyện thời sự còn thêm vào từ “kẻ thù truyền kiếp” nghe mà phát ghê vì ông bạn hàng xóm vĩ đại này. Hôm nay lại nghe ông nguyên TBT Lê Khả Phiêu lại dạy 16 chữ vàng: “Láng giềng hữu nghị - Hợp tác toàn diện - ổn định lâu dài - Hướng tới tương lai!” thì nghe nói đâu ông bạn “vừng hồng trong lòng nhân dân thế giới” chiếu sáng luôn sang vùng lãnh thổ địa đầu đất nước ta trên 700km2. Thân phận Tễu tôi không dám bàn chuyện đất đai của đất nước vì nếu giả thử các ông có bán 1.000-2.000km mà chưa chạm đến nền nhà Tễu tôi thì nhằm nhò gì, mất của Tổ quốc chứ mất quái gì của mình mà lo. Các ông đại tướng, thượng tướng, trung tướng, thiếu tướng còn im re thì cấp uý như Tễu tôi chớ có “phạm thượng”. Chỉ có thắc mắc là tin ông Duẩn thì có tội với ông Phiêu. Còn nếu tin cả hai ông thì rũ tù rồi vì có tội với cả hai ông. Một cái xã hội giả, thật khó phân biệt như thế, chuyện tày trời như thế mà nhỡ có nói là một xã hội dối trá, vàng thau lẫn lộn lại cho là “ăn lương thật, ở nhà thật...” mà mạt sát chế độ là giả dối thì xin ông Kỳ hãy đọc sơ sơ mấy cái thí dụ mà Tễu tôi nêu ở trên xem ai là người bày ra cái “xã hội giả dối” này ?... Vậy xin ông hãy hạ cái màn lấy “miếng ăn” để bịt mồm dư luận, mà toàn những dư luận tri thức vào bậc thầy cả đấy!

Tễu tôi cũng rất “ thích thú” khi bàn về CNXH, cái xã hội bánh vẽ mà vẽ mãi vẫn không vào được đầu người dân Việt Nam khi ông viết: “Chủ nghĩa xã hội đâu phải là mớ rau ai mua lúc nào cũng được, mà phải qua đấu tranh sống chết mất còn”. “Đảng cộng sản lãnh đạo nhân dân làm cách mạng, có thành tích thì nói rõ để cùng nhân dân tiến lên, có sai thì sửa, còn trao lại chính quyền cho “phái đối lập” thì không bao giờ”.

Tễu tôi hoàn toàn nhất trí với ông Kỳ về tinh thần khẳng định CNXH của ông còn vượt xa cả thầy Marx. Vì ông Marx là tổ sư của “giáo phái” CS, khi nói về CNXH cũng còn phân vân chưa dám mạnh mồm khẳng định mà chỉ coi CNXH là dự đoán, là cái-có-thể (le possible). Riêng Tễu tôi khẳng định giống ông Kỳ: CNXH là quy luật tất yếu của lịch sử, là sự thúc đẩy của quá trình phát triển tự nhiên của xã hội loài người. Tễu tôi nôm na ví sự “tất yếu và qui luật” của CNXH đối với loài người giống như sự “tất yếu và qui luật” của hình tròn đối với sự chuyển động của các bánh xe. Việt Nam chúng ta đang đẩy mạnh cỗ xe lịch sử của dân tộc mình trên những bánh xe “tất yếu và qui luật” là hình tròn để băng băng tiến về phía trước. Còn khoảng 200 nước trên thế giới chắc là rất ngu đang gò cổ ra ì ạch đẩy bánh xe lịch sử của nước họ là hình vuông, là loại bánh xe mà các cụ tổ của loài người khi còn mông muội cũng không ngu dốt đến nỗi làm bánh xe vuông... Vậy ông Kỳ yên trí nói với các vị cầm quyền CNXH là thuận theo qui luật tự nhiên, nhân loại sẽ theo ráo trọi, cần gì phải đấu tranh đổ máu giành giật làm gì ?... Rồi 200 nước trong hệ thống tư bản sớm muộn gì cũng phải “đẽo” theo kiểu bánh xe tròn kiểu CNXH của ta thì lo gì bị mất cái chế độ ưu việt “tất yếu và qui luật” này.

Còn về việc “phái đối lập” định đòi trao lại chính quyền thì Tễu tôi chưa nghe nói bao giờ! Nhưng nếu quả có “phái đối lập” thì Tễu tôi xin hiến một kế nhỏ để ông Kỳ “gà” cho cấp trên thì “bố” bảo họ cũng không dám nắm chính quyền dù là Đảng tự nguyện trao cho. Vì sao vậy ? Xin hạ hồi phân giải:

... Số là những năm gần đây tệ nạn tham nhũng và tệ nạn xã hội gia tăng quá cỡ, Đảng càng chống càng gia tăng dữ dội hơn. Nhưng dù sao về mặt tệ nạn xã hội: đĩ điếm, ma tuý, xã hội đen như Cu Nên, Khánh trắng, Năm Cam... Đảng đã lãnh đạo thu được một số thành tích đáng kể và được nhân dân ca ngợi. Nhưng bọn buôn ma tuý, gái điếm, xã hội đen... là bọn cặn bã của xã hội, tệ nạn xã hội bắt nguồn từ bọn chúng. Còn tệ nạn tham nhũng vốn không phải là bản chất của Đảng, của chế độ nhưng lại ngấm vào máu những người có chức, có quyền trong Đảng quá sâu, nên theo phép biện chứng “lượng đổi thì chất đổi”, những người có quyền chức của Đảng nghiện “tham nhũng” quá nặng rồi đến nỗi đến ngày hôm nay giống như phù thuỷ sinh ra âm binh, không điều khiển được âm binh nữa Đảng hầu như bất lực càng chống tham nhũng, tham nhũng càng phát triển. Lũ âm binh “trời đánh thánh vật” này vì đô la nên chẳng còn coi lời kêu gọi thảm thiết của Đảng là cái quái gì. Vì thực ra Đảng cũng đang nằm trong cái vòng quay của tham nhũng chi phối kia mà. Không tin ông thử hỏi ông Đỗ Mười nguyên tổng bí thư chắc là rõ nhất! Nhà thơ Việt Phương từng thú nhận: Thôi thì “bùn đã vấy lên tới chín tầng mây” rồi lấy nước đâu mà rửa!

Thế mà các ông “phái đối lập” không biết tự lượng sức mình cũng “đòi góp sức” chống tham nhũng. Đảng vĩ đại thế mà còn không chống nổi thì sức mấy mà các ông đòi chống! Vậy Đảng tạm giao “thử” chính quyền cho mấy ông phái đối lập ngô nghê với cam kết phải chống được tham nhũng, nếu các ông đó không chống nổi thì uy tín của Đảng ta càng cao vì Đảng đã không chống nổi thì sức mấy phái đối lập dám ti toe và Đảng có thể thở phào công bố trước toàn dân là: Tham nhũng là thứ bất khả kháng!... Và rồi xã hội ta cứ dài dài tham nhũng chẳng ai còn kêu ca làm gì!

Với lời nói “bỗ bã” theo kiểu mẹ Đốp, Tễu tôi chỉ xin với ông Kỳ là có nói gì cũng chỉ là góp ý vui vài lời với ông. Xin đừng đưa những ý kiến khác nhau từ trận địa lý luận sang trận địa “nháy nháy” giở món võ quen thuộc chụp cho Tễu tôi là gián điệp, là phản động lại “máy” mấy ông công an đến bắt bỏ tù. Giả thử tình huống có xấu đến mức ấy thì với tấm thân già Tễu tôi cũng đã sẵn sàng “khăn gói quả mướp” để lên đường! Điều cuối cùng Tễu tôi lo kiểu “gái goá”, lo nhân dân đại đa số còn khổ cực, trên đường phố các bà già, em nhỏ còn lang thang xin ăn, đánh giầy... ở các bản làng xa, nông dân còn lầm lũi cơ cực. Tễu tôi lấy câu răn dạy của K.Marx làm cứu cánh cho bài viết này và liệu có lọt được chút xíu nào vào cái đầu vô cảm của ông thiếu tướng giáo sư.

- Chỉ có súc vật mới quay lưng lại với nỗi đau khổ của đồng loại mà chỉ ra sức chăm lo cho bộ da của mình thôi!

Hải Phòng ngày 12 tháng 3 năm 2002
Tễu

Để khỏi mang tiếng là lén lút, Tễu là người lính già Vũ Cao Quận ở số 1C ngõ 246B Đà Nẵng - Hải Phòng.
Tel: 031.564064

Nơi gửi:
- Ông Bùi Phan Kỳ (nhờ toà báo Q.Đ.N.D chuyển giúp)
- Các bạn bè “ăn lương thật, ở nhà thật” nghĩ như Tễu tôi để biết.

* Nói đi thì cũng phải nói lại để suy ngẫm. Bọn tư bản “xấu xa” luôn đặt đồng tiền lên trên hết kể cả treo cổ chúng khi có lợi nhuận 400%-500% chúng cũng làm. Còn tuyên ngôn hùng hồn của người cộng sản là: Người cộng sản không có lợi ích gì khác ngoài lợi ích của quần chúng lao khổ! “Một cái xã hội XHCN do người cộng sản lãnh đạo có quyền lực từ trung ương tới tận phường, xóm, một xã hội có 1 bộ máy cai trị luôn xả thân vì lợi ích quần chúng mà được dư luận thế giới xếp vào hạng nhận huy chương đồng về tham nhũng, đứng trên bục đen danh dự với Bănglađét, với Nigiêria... thì lại là thật chứ không phải là giả đâu. Chênh lệch mức sống giữa các ông “tư sản đỏ” và người dân nghèo VN đứng đầu thế giới chỉ sau Nga và Trung Quốc do VTV1 đưa tin, là thật cả đấy chứ không phải giả đâu.

* * *

Sự ngộ nhận và những lý sự khiên cưỡng về CNXH

Đã tưởng buông bút không định viết lách gì nữa, vì đã quá cái tuổi “lục thập nhi nhĩ thuận” tuổi sáu mươi nghe điều gì cũng thấy thuận để tiến tới tuổi “cổ lai hy”. Nhưng khi đọc bài “Kiên định con đường đi lên CNXH ở nước ta” của tác giả Minh Thư đăng trên Tạp trí TTCTTT số 3 năm 2001, không thể không có vài suy nghĩ muốn trao đổi cùng tác giả.

CNXH đã từng là khát vọng tạm coi là một nửa nhân loại với câu nói khá ngạo nghễ: “Mặt trời không bao giờ lặn trên lãnh địa của CNXH: Cũng như người Ănglê thường nói: Mặt trời không bao giờ lặn trên đất nước Hồng Mao”. Niềm tin vào CNCS với thế giới đại đồng cũng như niềm tin của các tín đồ Jesus Christ với chốn thiên đàng, các tín đồ Thính ca mâu ni với cõi niết bàn, những niềm tin giống nhau về một niềm cực lạc, không hình hài, không vóc dáng mơ ước chỉ là để mơ ước!

Theo tác giả: CNXH là kết quả tất yếu của sự phát triển xã hội loài người:

Hình như để “nặng ký” cho sự khẳng định của mình nên bài viết chỉ có 4 trang mà tác giả lặp đi, lặp lại tới 66 cụm từ CNXH. Nếu là “chùa thiêng có bồ tát giỏi” thì khách thập phương nô nức kéo tới hà tất phải “nam mô” luôn miệng làm gì!

Những năm 1960 đã “dựng” lên một thứ CNXH vẫn là con trâu đi trước cái cầy như cái thời dân chủ cộng hòa mà giao cho nhân dân và quân đội phải: chiến đấu xây dựng và bảo vệ. Rồi đến năm 1976 một lần nữa lại giao nhiệm vụ cho nhân dân cả nước phải xây dựng và bảo vệ vẫn cái XHCN cái cầy đi sau con trâu. Thôi thì cứ cho cái xã hội mà con trâu đi trước cái cày là CNXH định mệnh đi, tạm yên tâm như vậy rồi. Bỗng nhiên đến năm 1991, Đảng mới phác họa ra mô hình CNXH ở nước ta!... Cũng xin nhớ cho là từ “phác hoạ mô hình” đến “mô hình thực sự” cũng còn là một khoảng cách khá xa cũng giống như từ “giai đoạn quá độ” đến XHCN cũng phải trăm năm. Xong lại mãi đến Đại Hội VIII, Đảng ta khẳng định: Con đường đi lên CNXH ngày càng được xác định rõ ràng hơn, ở đây không phải chỉ thấy bộ khung, mà phải thấy rằng nhận thức về CNXH và con đường đi lên đã có phần da thịt của nó ?... Khẳng định về CNXH gì mà lạ vậy?... từ một bộ khung “xương” đã có phần da thịt...mà gọi là CNXH ư! Lại một lần nữa thôi thì chấp nhận cái “phác hoạ mô hình” và “cái bộ khung đã có phần da thịt của CNXH ” là CNXH đi. Vậy cái XHCN suốt từ những năm 60 rồi lại đến 76 là cái XHCN gì ? Không lẽ:

Sinh con rồi mới sinh cha.
Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông!...

Sau khi Liên Xô cùng phe XHCN Đông Âu sụp đổ kéo theo cả Mông Cổ ở Châu Á cũng đổ theo thì việc giải thích về CN Mác-Lê và CNXH ngày càng “tắc tị” nên các nhà Marxologue Made in Viet Nam lại nặn óc để nghĩ ra 6 đặc trưng của CNXH để giải thích, mà càng giải thích càng rối mù, đến nỗi bác Trần Văn Giầu là “bậc cây đa, cây đề” về CN Mác - Lê, từng học ở Đại học Phương Đông với Ti Tô đã nói cũng chưa biết CNXH ra sao!... Rồi nữa bác Lê Giản cũng vào hàng “cổ thụ cộng sản” cũng coi CNXH chỉ là một ẩn số!... Vậy thì làm sao mà hơn 80 triệu nhân dân Việt Nam biết hình thù CNXH ra sao mà đã dứt khoát lựa chọn? Đúng là nói lấy được. Lẽ thường ở đời thì: nói phải củ cải cũng nghe!

Nếu XHCN có 6 đặc trưng theo “quy luật tất yếu” thì tại sao những năm 60 không thấy công bố 6 đặc trưng này cho toàn dân được biết. Lạ lùng thay khi bắt toàn dân tôn thờ một thứ CNXH trải qua 70 năm ở Liên Xô và 40 năm ở Việt Nam, có “bí mật” gì mà đã đến tận bây giờ nó đã từng sụp đổ mới được nghe 6 đặc trưng về nó!...

Tôi lại cùng tác giả ta lại đi vào từng đặc trưng và phân tích xem nó có gì khác với cái thông thường:

* Đặc trưng Thứ nhất: Chế độ ta do nhân dân lao động làm chủ!

Thưa với tác giả, từ những năm 1776, Tổng thống Mỹ A.Lincoln đã có câu nói ghi ở bia đá: “Governemt of people, by people, for people!” tức là Nhà nước của Dân - do Dân - vì Dân. Vậy thì nước Mỹ cũng đã có đặc trưng này. Chỉ có điều Nhà nước nào thực sự của Dân - do Dân - vì Dân xin nhường các bậc thức giả uyên thâm phân tích.

* Đặc trưng thứ hai: Có một nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu. (Nếu tôi không lầm thì cụm từ: chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất “chủ yếu”! Chữ “chủ yếu” này mới được thêm vào vì trước đây đã là tư liệu sản xuất là công hữu tuốt!).

Bàn về có một nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại!... để mà so sánh với 200 nước trên thế giới hoặc so sánh gần ta là các nước Asean thì sợ buồn cười chẩy ra nước mắt nên tôi không dám bàn tiếp. Còn vấn duy trì, vẫn khẳng định chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu, thì phải bàn cận thẩn! Ai mà dám yên tâm làm ăn tư hữu, tư doanh khi vẫn còn thấy lù lù trước mắt đám mây đen “công hữư” cứ đang vân vũ trên bầu trời CNXH chưa biết đến lúc nào ụp xuống. Trước nguy cơ dẫn đến sụp đổ của một nền kinh tế nghèo nàn, què quặt không tránh khỏi, người ta tạm phân chia tư liệu sản xuất ra loại “chủ yếu” để nhà nước thả sức độc quyền, còn loại “thứ yếu” xin mời các bạn cứ tự do bỏ tiền ra đầu tư kinh doanh cho đến khi tình hình tạm ổn, cơn hoạn nạn qua đi thì biết đâu các nhà lý luận lại “đẻ” ra luận điểm mới trong cái bài bản cũ là: mọi tư liệu sản xuất của xã hội đều quan trọng cả, không thể phân chia cái này là “chủ yếu”, cái kia là “thứ yếu”... vậy “hầm bà làng” đều là “chủ yếu” cả, vậy lúc đó xin các vị kinh tế cá thể, các chủ trang trại, các vị tư bản tư nhân chớ có kêu trời!...

Như vậy cái đặc trưng thứ hai này, 200 nước trên thế giới đều có chỉ có khác khúc đuôi thôi!...

* Đặc trưng thứ ba: Có một nền văn hoá tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.

Đặc trưng thứ ba có lẽ chẳng cần phải bàn nhiều, vì có nước nào trên toàn thế giới lại không có và không phấn đấu cho mục tiêu truyền thống cao cả này. Đâu có riêng gì Việt Nam. Làm sao múa chèo Việt Nam bị lẫn với lam-ba-đa của Mỹ latinh được ?...

* Đặc trưng thứ tư: Con người được giải phóng khỏi áp bức, bót lột, bất công, làm theo năng lực, hưởng theo lao động, có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc.... và coi đây là đặc trưng riêng của CNXH!

Đặc trưng thứ tư nếu nhận là đặc trưng riêng của CNXH thì đúng là các nhà lý luận lại mắc phải “bệnh ngộ nhận chủ nghĩa”. Việt Nam lại còn thiếu hoặc không có áp bức, bất công chăng ? Công nhân thì bị chủ xí nghiệp liên doanh bắt làm lao động thêm giờ đến kiệt sức, rút đế giày đập vào mặt, bắt quỳ, bắt phơi nắng, thậm chí bắt chui qua háng, mắng chửi, sỉ nhục... Nông dân thì bị bọn cường hào mới ở nông thôn đày đoạ sưu cao, thuế nặng cái gương: Đồng Nai, Thọ Xuân, Thanh Hoá, Uy Nỗ Đông Anh, Quỳnh Phụ Thái Bình... rồi Đầm dơi Cà Mau và gần đây nhất là Đắc Lắc hàng vạn nông dân nổi dậy chống lại bọn cầm quyền địa phương chẳng lẽ không nói lên điều gì sao ?...

Còn nói là: không có bóc lột ư ?... Xin hãy nghe phát biểu của ông V.Đ.L một thành viên trong cái gọi là Hội đồng nghiên cứu lý luận phát biểu: “Tôi xin báo cho các anh là “quốc doanh” bóc lột lao động ghê gớm! Trả lương thấp như thế, các giám đốc tham nhũng như thế có bóc lột không ?... Trong đó người lao động có quyền gì không ?... “Và muốn rõ hơn nữa về đặc trưng thứ tự này xin hãy hỏi các VIP hay ra nước ngoài và các con cháu các vị có đi lao động ở các nước tư bản xem họ phát biểu ra sao ?... ở Việt Nam không có bóc lột, sao công nhân thế giới “ngu” thế xin sang Việt Nam lao động có sướng hơn không ? Và sao công nhân Việt Nam cũng ngu thế, ở lại lao động tại nhà nước được gần vợ, gần con, lại không bị bóc lột!... Đi nước ngoài làm gì ?

* Đặc trưng thứ năm: Các dân tộc trong nước bình đẳng, đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau...

Xin tác giả chỉ cho khoảng 200 nước trên thế giới có bao nhiêu nước mà các dân tộc trong nước họ không được sống bình đẳng, không đoàn kết và không biết giúp đỡ lẫn nhau? Hãy chỉ coi!

* Đặc trưng thứ sáu: Có quan hệ hữu nghị và hợp tác với tất cả các nước trên thế giới!

Đọc nội dung cái đặc trưng thứ sáu này cứ cảm thấy nó cũ như trái đất! Sự phát triển vũ bão của công nghệ tin học làm cho các nước trên thế giới ngày càng xích lại gần nhau sống như trong một khối phố, xu thế toàn cầu hoá là bất khả kháng. Khi đã toàn cầu hoá là một sân chơi hoàn toàn bình đẳng, hai bên đều có lợi. Nó đã bỏ xa cái quan hệ hữu nghị: vay xin của thời phe XHCN với nhau. Nhất là đối với nước nghèo, chậm tiến, nói thì như rồng leo, làm như mèo mửa quan hệ hữu nghị và hợp tác chỉ “nhăm nhăm”: vay và xin viện trợ không hoàn lại. Ngày nay quan hệ hữu nghị và hợp tác quốc tế không phe phái cũng chỉ cầu mong người ta đầu tư, cho vay vốn, viện trợ không hoàn lại...

Cái quan hệ hữu nghị và hợp tác kiểu trên thì phải kể trên một trăm nước vượt quá xa cái đặc trưng vừa hình thức, vừa lạc hậu, vừa ăn bám này.

Điểm qua 6 đặc trưng của CNXH Việt Nam thì thấy 6 tượng trưng đặc biệt chẳng mấy khác ai, thậm chí hầu hết các đặc trưng tưởng chỉ Việt Nam mới có còn thua kém xa các nước họ chẳng hề liên quan đến CNXH.

Những suy nghĩ trên đây của tôi là chỉ muốn trao đổi chứ không khẳng định tranh luận với tác giả. Nếu không thuận tai thì chỉ xin coi đây là một “ý kiến ngược” chứ tôi không định “chống” ai cả.

Mác từng phê phán: “Ông Phơ-bách, khi ông đổ chậu nước bẩn vô tình hắt luôn cả cậu bé khi tắm còn ngồi trong chậu nước. Đây là một sự phủ định sạch trơn!...” Tôi không rõ ông Phơbách có ngớ ngẩn như Mác trách không, còn tôi khi nhìn vào chậu nước “lịch sử” chỉ thấy nước bẩn của một thời vận dụng những sai lầm của một học thuyết chứ không thấy có cậu bé (CNXH) nào ngồi trong đó. Tôi có hắt nước đi nhưng là hắt đi những sự ngộ nhận bắt mọi người cứ phải tưởng tượng có cậu bé (CNXH ) ngồi trong đó! Đừng vội trách Karl Johann Kautsky nhận xét về nền chuyên chính vô sản và CNXH ở Nga chẳng khác nào: “Một phụ nữ mang thai nhảy nhót điên cuồng, nhằm rút ngắn thời gian mang thai mà nó không thể nào chịu đựng nổi rồi dẫn đến đẻ non...” Thậm chí ông còn tiên đoán khá chính xác: “Đứa trẻ sinh ra như thế thông thường không thể sống nổi!” Dù có ai đó coi đây là những lời lẽ cay độc thì vẫn không thể không thừa nhận đây là “một nhận xét tiên tri”! May thay Kautsky đã đúng!... Đến ngay ĐCS Pháp một đảng cũng đáng bậc đàn anh về học thuyết Mác cũng không dùng khái niệm CNXH mà thay vào đó bằng cụm từ “vượt qua CNTB”. ĐCS Nhật Bản cũng tuyên bố chia tay với CN Mác cùng nhiều ĐCS Châu Âu, nơi thì giải tán Đảng, nơi thì đổi tên Đảng... cùng với sự sụp đổ của Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu đã chứng minh một sự thật hiển nhiên là “chiếc thai CNXH bị đẻ non khi nó chưa kịp có hình hài!”. Trong Dự thảo văn kiện có đoạn viết:

“Thế kỷ XX để lại trong lịch sử loài người những dấu ấn cực kỳ sâu sắc. Đó là thế kỷ phát triển kinh tế mạnh mẽ xen lẫn những cuộc khủng hoảng lớn của CNTB thế giới, thế kỷ của những tiến bộ vượt bực về khoa học và công nghệ, tạo ra giá trị sản xuất vật chất tăng gấp 15 lần so với thế kỷ trước và lớn hơn cả toàn bộ giá trị của hai thiên niên kỷ trước cộng lại...”

Dấu ấn cực kỳ sâu sắc đó với những thành tựu vĩ đại chính là nhờ sự ra đời và phát triển không ngừng của CNTB. Với chiếc máy hơi nước của James Watt năm 1776 (cuộc cách mạng công nghiệp lần I) rồi nhờ phát minh ra điện của Edison (cuộc cách mạng công nghiệp lần II). Cách mạng sinh học đã dẫn đến công nghệ gien, công nghệ tế bào, công nghệ vi sinh và công nghệ enzim... rồi đến chiếc máy tính điện tử đầu tiên ra đời 1946 dẫn đến kỷ nguyên tin học ngày hôm nay đều từ CNTB. Vậy chính là Mác chứ không phải ai khác là người chẳng những chỉ có “dự kiến” mà thẳng tay quẳng luôn cả chậu nước cả cậu bé (TBCN) với luận điểm “giai cấp vô sản sẽ là người đào mồ chôn CNTB!...

- L’habit ne fait pas le moine!
Cái áo choàng chẳng thể làm nên thầy tu!

Câu ngạn ngữ Pháp này nói lên một điều là sự ngộ nhận một hiện tượng, một sự vật không có thực... thì dù có hàng ngàn câu lý sự khiên cưỡng cũng không “làm nên thầy tu” đâu!

Thưa tác giả Minh Thư! Người viết những dòng này cũng đã đi theo và hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho tới lúc mái đầu điểm bạc cho CNXH, là người trong cuộc. Nếu định ví von một chút thì tôi cũng đã từng là “can phạm” trước khi là một “quan toà”. Tôi không có ý định phủ định sạch trơn CNXH, vì với tôi (như đã trình bầy ở trên) CNXH làm quái gì có thực mà phủ định!

Để kết thúc bài viết này tôi nhớ tới bài báo “Chủ nghĩa Marx và những quyền của con người” của Giáo sư Maria Hire - szowicz đăng trên “Riss” (Ba Lan) số 157 tháng 9 - 1998 có đoạn viết:

... Marx miêu tả những người cộng sản như là những con người không đối thoại với “dư luận sáng suốt” hoặc với đám đông vô danh...”.

Tôi không hiểu “thâm ý” của Marx, nhưng qua “thánh ý” này tôi hiểu rằng bài viết của tôi trở thành vô nghĩa với những người cộng sản đương thời vì họ không thích đối thoại, dùng dùi cui tiện hơn. Nhưng thôi đã “trót” viết rồi tôi xin được thả vào dòng đời phán xét.

Hải Phòng, ngày 1 tháng 4 năm 2001
Vũ Cao Quận


Ghi chú: Xin tham khảo Tạp Chí TTCTTT số 6 và số 8 năm 2000. Số 3 năm 2001