|
Học "khỉ" Tân sinh là cậu cả, con quan, nhà giàu, đẹp trai, chỉ phải cái học dốt. Lúc thiếu thời, tối ngày chỉ ham đá banh ngoài đường. Đêm đêm, rầu mỏ ngồi thường trực trước màn ảnh nhỏ, mê tivi, vidéo, khác nào vua Ả rập Harun An Rasit mê chuyện “Ngàn lẻ một đêm”. Tuổi mười lăm, mười sáu đã biết hút thuốc, uống rượu, bao gái và binh xập xám.
Cha mẹ Sinh là quan chức lớn, quanh năm suốt tháng bận đi họp, biết con mình không khá cũng chỉ nhắc nhở qua loa. Được cái nhờ lý lịch ngon lành, ô dù quá lớn nên tuy học dốt mà thi gì cũng đậu, thi đâu đậu đó, nổi tiếng là người có số ưu tiên 1.
Khi đến tuổi đi lính, phường khóm chưa kịp kêu nghĩa vụ quân sự, đã có giấy cử đi học Kỹ sư điện ở một Đại học nước ngoài.
Ở nước ngoài, Sinh được gửi đến nghiên cứu ở một nhà Máy móc tinh vi hiện đại, tiếng nước ngoài rất khó mà Sinh lại vừa dốt, vừa lười. Thế thì nghiên cứu cóc khô gì được? Có lần, Sinh táy máy thò tay bấm bậy một cái nút điện, làm thiệt hại cho nhà máy hàng ngàn đô la. Từ đấy, hễ Sinh đặt chân tới khu vực nào trong nhà máy thì nhân viên khu vực ấy lật đật hạ cầu đao, cúp điện để đề phòng sự cố. Cứ thế, mấy năm trôi qua, chẳng học được gì cả. May sao, một hôm có người phiên dịch dẫn Sinh đến giới thiệu với một công nhân già đang làm nhiệm vụ tháo gỡ một cỗ máy lớn, nhãn hiệu là COLOKHOSO (dịch là CỔ LỖ KHỔ SỞ). Đây là cỗ máy sắp bán cho Công ty Phế liệu nên bác công nhân già bằng lòng cho Sinh mượn cờ lê, mỏ lết, tha hồ quậy, vọc, không ngại hư hỏng gì cả. Tuy vậy, Sinh cũng thận trọng, không dám quậy nhiều, chỉ làm thinh đứng quan sát thấy bác thợ làm gì thì bắt chước làm mấy – mà bắt chước thì giống lắm.
Về nước, chẳng đỗ đạt bằng biếu gì cả nhưng lý lịch khi nào cũng ghi là Kỹ sư điện. Nhờ thế, xin vào nhà máy nào cũng được phân công làm tổ trưởng kỹ thuật. Một hôm, tổ trưởng sơ ý bị điện giật một cái suýt chết. Từ đó, Sinh thấy điện là dị ứng. Ban lãnh đạo thấy thế bèn chuyển Sinh làm công tác quản lý. Một hôm, văn phòng của Sinh được trang bị một chiếc quạt trần. Thợ thầy đều bận, người ta nhờ Sinh lắp ráp chiếc quạt. Lắp sao đó mà khi mở quạt thì vui thay: quạt chạy ngược, bao nhiêu gióù đều hắt cả lên trần. Mọi người được một buổi chết cười. Có người gật gù chép miệng than:
- Học thế thì lên rừng mà học với Khỉ cũng được. Cần gì phải ra nước ngoài.
Hoàng Thiếu Phủ |