|
Sống và chết như Michel
Bức tranh vân cẩu, vẽ người tang thương...
Michel là tên cô chó nhà lão Lai. Lão này xuất là chủ vựa ve chai. Sau một thời gian mua bán lòng vòng, vựa của lão được nâng cấp thành Công Ty Thu mua Phế liệu trực thuộc Tổng công ty Xuất Nhập Khẩu. Gặp thời, hạng đầu tôm xương cá phất lên cũng dễ, Lão Lai liên tiếp trúng mánh, giàu lên rất nhanh, được đề bạt làm Trạm trưởng rồi Giám Đốc. Lúc này, thế lực và tiền bạc trong tay lão có thể mua đứt cả mọi thứ “phế liệu”. Lão mua riêng cho mình một miếng đất “phế liễu” 500 triệu và xây một biệt thự “phế liệu”hơn 300 triệu. Hôm ăn tân gia, hàng trăm người đến dự. Người nào cũng có chút quà mọn tặng lão mà dĩ nhiên không phải là đồ phế liệu. Chó Michel nằm trong danh mục những món quà mọn đó.
Đó là một con chó bẹc giê cái ba tháng tuổi, giống Đức thuần chủng đen vàng, giá sơ sơ có chỉ. Lão hỏi vợ:
– Tính đặt tên gì cho nó?
Vợ lão buột miệng trả lời – Michel.
Một nhân viên góp ý:
– Michel là tên thánh, chỉ đặt tên cho người đàn ông con trai. Ai lại đặt tên cho chó, mà lại là chó cái.
Vợ lão cãi bừa:
– Chó mèo phân biệt đực cái ở chỗ... sau cái đuôi chứ đâu phải ở cái tên.
Nguyên vợ lão có quan hệ nam nữ ngoài luồng với một bạn hàng Hồng Kông tên là Michel, dĩ nhiên mụ phải nghĩ ngay tới cái tên ấy.
Từ đó, Michel được ở phòng riêng, việc ăn uống tiêu tiểu, tắm rửa, dạo chơi hàng ngày đều có nhân viên phục vụ. Lại rước thày dạy chó rề huấn luyện tại nhà. Michel lớn mau như thổi. Lão Lai cưng nó như tiểu thiếp. Còn vợ lão thì mỗi buổi sáng ngồi lên xe đi làm, bắt tài xế chờ mụ hôn Michel của mụ một phát rồi mới cho xe lăn bánh. Một hôm, ông Trưởng phòng vật tư bị Michel le lưỡi liếm vào mặt. Chẳng những ông ta không bực mình mà còn reo lên như vừa được tăng một bực lương:
– Báo cáo thủ trưởng. Michel “chịu” em rồi đấy!
Lão Lai thường “than”:
– Con chó đó có gì đặc biệt mà ông bà cưng nó dữ vậy?
– Sao không. Nó biết mở cửa phòng khách đón khách, bắt tay chào khách, nhặt tàn thuốc, giấy vụn giữa sàn nhà, cầm nón cầm gậy đưa cho chủ...
Ông già thở dài:
– Những việc đó thì tôi đây cũng làm được vậy. Hay là ông chủ mướn tôi đi, ít tốn hơn.
Lão Lai không trả lời, hứ một tiếng rồi kêu chó nhảy lên xe.
Rồi một hôm, vợ chồng ông Giám đốc đến trễ. Cơ quan được thông báo: Michel buồn, bỏ ăn. Hôm sau, vợ chồng Giám đốc vắng: Michel bệnh phải đi cấp cứu. Sau cùng là cái tin sét đánh: “Mặc dầu được một tập thể y bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng vì bệnh quá nặng, Michel đã từ trần tại nhà riêng.
Lễ tang Michel được cử hành trọng thể với đầy đủ lễ bộ. Xe cộ đậu dài dài trước cửa nhà lão. Cộng đoàn trích quỹ trợ cấp khó khăn, mua một vòng hoa bằng cườm và dẫn một đoàn đại biểu đến phúng điếu. Hai nhân viên trẻ, một nam một nữ được phân công làm trưởng nam và mụ nấm. Trưởng phòng Tuyên truyền thức trắng đêm để viết bài điếu văn đọc trước lúc hạ huyệt. Aùng thời văn độc đáo này có mấy câu kết, rất bất hủ: “... Ở đời, ai cũng sống chết một lần. Nhưng phải sống cho ra sống, chết cho ra chết. Hãy sống và chết như Michel...”
Quan khách tham dự vỗ tay rầm rập. Một vài người khóc sụt sịt. Bỗng trên bầu trời một đám mây trắng ở đâu kéo tới. Mấy đứa trẻ chăn trâu nãy giờ đứng coi đám ma chó, ngửa mặt nhìm đám mây rồi bảo nhau:
– Ê, tụi bay ơi! Đám mây trên trời cũng có hình thù giống hệt một con chó. Kỳ thật!
Hoàng Thiếu Phủ |