|
Làng tôi Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới Nước bao vây cách biển nửa ngày sông Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng Dân trai tráng bơi thuyền đi... “buôn lậu”
Mấy câu thơ trên cơ bản là của Tế Hanh, trích từ tập thơ Nghẹn ngào, một trong những tập thơ hay thời tiền chiến. Riêng hai chữ “buôn lậu” thì không phải của Tế Hanh mà là sáng tác mới đây của dân làng tôi. Bạn đọc thân mến! Trong số các bạn, có vị nào đã từng đi “buôn lậu” chưa? Nếu chưa thì bạn ơi, hãy đến thăm quê hương chúng tôi! Trước tiên là để tham quan du lịch, vì làng tôi xưa nay vốn nổi tiếng là nơi danh lam thắng cảnh. Sau nữa có thể kết hợp với trai tráng trong làng một công đôi ba việc, vừa bơi thuyền đi du lịch vừa đánh cá vừa... “đánh quả”. Bạn sợ ư? Đừng. Không có chi đáng sợ, bởi vì “công tác buôn lậu” ở làng tôi rất thuận buồm xuôi gió.
Để khỏi mất công huy động vốn ban đầu, chúng tôi thành lập một hạm đội đánh bắt cá. Thay vì chạy lòng vòng trên biển hàng tháng để đuổi theo đàn cá, chúng tôi đưa hạm đội thẳng đến khu chợ trời quốc tế ở vùng Vịnh, đem xăng dầu mang theo trên tàu đổi lấy hàng hóa. Nào Tivi, Cassette, Honda Cub, xe hơi có tay lái nghịch, thuốc lá, bia hộp, băng nhạc hải ngoại, băng vidéo đen, bài 36 kiểu, lịch “cuổng trời”, v.v... Một tấn hàng loại này có giá trị gấp trăm tấn cá. Từ đó, dân làng tôi bảo nhau bỏ nghề đánh bắt cá, chuyển sang đánh bắt những mặt hàng cao cấp này.
Để có đủ hàng hóa cung cấp cho thị trường trong nước, chúng tôi phải huy động sức người, sức của đến mức tối đa. Nào tàu sắt, tàu gỗ, tàu há mồm, tắc ráng, vỏ lãi, máy đuôi tôm, thuyền nan, thuyền thúng... Trên bờ thì xe lớn, xe con, xe tải, cầu tầu, bến cảng, trụ sở cơ quan được trưng dụng vào các dịch vụ... đánh quả. Mỗi chuyến đi khơi đi lộng, chúng tôi đều được một số quan chức đầy quyền lực đi theo hộ tống nên hạm đội của làng tôi đi lại dọc ngang trong vùng Vịnh an toàn như đàn vịt lội trong ao nhà.
Bởi vậy, làng tôi có câu hát ru con:
– Ầu ơ!... Thạch Sanh ngồi tựa gốc đa Thấy tàu buôn lậu chạy qua đỏ lòm Thạch Sanh đứng dậy mà dòm Thấy tàu buôn lậu đỏ lòm chạy qua...
Ai bảo buôn lậu là khổ? Buôn lậu sướng lắm chứ!
Tục ngữ có câu “Đi đêm lâu ngày cũng gặp ma”.
Có lần tàu buôn của chúng tôi đi sai luồng lạch, bị ốp một chuyến. Bao nhiêu hàng hóa bị mất sạch. Nội vụ đổ bể tùm lum. Trước sức ép của dư luận báo chí, nhất là nhằm lúc nhà nước vừa ban hành quyết định số 240 bài trừ tham nhũng và buôn lậu, một tòa án dân làng được thành lập để xét xử nội vụ.
Để tượng trưng cho tinh thần “thượng tôn pháp luật”, người ta để trước mặt các quan tòa một cái cân gọi là Cân Công Lý và một cây kiếm gọi là Kiếm Tịch Tà.
Chủ tịch phiên tòa trịnh trọng tuyên bố:
– Buôn lậu, tham nhũng và bất công là một chùm ba phạm trù tiêu cực, quan hệ mật thiết với nhau như môi, răng và lưỡi. Môi hở thì răng lạnh. Răng lạnh thì lưỡi tê. Lâu nay, chúng ta đều mắc lu bu công chuyện nên suýt nữa quên mất chân lý đó. Nay, chiếu quyết định 240 của HĐBT, bổn tòa cương quyết làm sáng tỏ nội vụ và trừng trị đích đáng những kẻ sai phạm, dầu bất kỳ ở cấp nào để chứng tỏ tính nghiêm minh của luật pháp.
Các bị cáo lần lượt ra trước vành móng ngựa. Tòa hỏi bị can thứ nhất:
– Ngươi giữ nhiệm vụ gì trong vụ buôn lậu?
– Dạ, tôi lái tàu.
Tòa phán: – Lái tàu, lái xe, lái ghe, láy máy chở hàng lậu là cái tay phạm tội tham nhũng. Truyền lấy kiếm Tịch Tà chặt tay bị can.
Án lệnh lập tức được thi hành. Bị can thứ hai là công nhân bốc vác. Tòa phán:
– Bốc vác là cái lưng tham nhũng. Chém ngang lưng.
Bị can thứ ba có nhiệm vụ đứng canh gác kho hàng . Tòa phán:
– Đứng là tội ở cặp giò, còn canh gác ắt phải dùng đến cặp mắt. Truyền chặt chân, khoét mắt.
Bị can thứ tư có nhiệm vụ đi chào hàng, kiếm mối, công việc này chủ yếu nhờ vào ba tấc lưỡi và một mớ nước bọt. Tòa truyền đục răng, cắt lưỡi.
Bị can thứ năm là một ả hành nghề son phấn. Tòa hỏi:
– Bị cáo làm cái gì trên tàu?
– Dạ em được bố trí phục vụ mọi chuyện... từ A đến Z cho mấy người đi công tác trên tàu.
– “Mấy người” là những ai khai rõ?
– Dạ, sơ bộ có thể kể tên anh Năm, anh Sáu, chú Bảy, chú Chín...
Tòa xử rất dí dỏm và không kém phầm nghiêm khắc:
– Những anh Năm, anh Sáu, chú Bảy, chú Chín, v.v... phạm tội tham ô. Truyền xử “cung hình” cho thôi giữ chức cán bộ chuyển sang ngạch thái giám. Còn ả đàn bà hành nghề son phấn, cơ bản đã là một nghề trốn thuế, lại phục vụ cho đám người buôn lậu, làm lây lan thứ bệnh cùng tên. Như thế, tội buôn lậu của y thị phải nhân lên ba lần. Tuy nhiên, y thị là người ngoài biên chế Nhà nước, cho miễn nhục hình nhưng phải truy thu thuế lợi tức, quy ra thóc là 1.531kg.
Bị can thứ sáu là cô kế toán trưởng kiêm trưởng phòng tài vụ, một nhân vật được coi là quan trọng vào hàng đầu trong các vụ án kinh tế.
Tòa hỏi:
– Trong quá trình công tác, bị can thấy mình có sai sót gì không?
– Trời đất, em toàn xài máy tính 12 số, sai sao được mà sai!
– Hãy nói rõ, bị can thường dùng những ngón tay nào để sử dụng máy tính?
Cô kế toán trưởng chìa một ngón tay xinh xắn cho tòa xem và nhí nhảnh nói:
– Dạ đâu có chi mà phải dùng cả ngón tay! Bao nhiêu chứng từ, sổ sách, từ một đồng đến một tỷ, em cũng chỉ cần nhúc nhích, nhúc nhích đầu ngón tay út thôi!
Tòa đập bàn quát:
– Đừng coi thường cái móng tay út của cô. Chính nó là đầu mối của mọi tiêu cực. Truyền đao phủ lôi cô này ra, dùng Tịch Tà kiếm pháp hớt cái móng tay út của y thị.
Bị cáo sau cùng là một nhân vật mà dư luận gọi là ông Trùm. Tòa bắt đầu hỏi cung:
– Bị cáo có nhận tội cầm đầu vụ buôn lậu không?
Ông Trùm lắc đầu. Tòa nói:
– Hồ sơ cho thấy: Trong hai mươi chuyến buôn lậu thuộc sáu tháng đầu năm nay, vụ nào cũng có chứng từ công văn do chính bị can ký tên và đóng dấu đỏ lòm. Còn chối cãi gì nữa?
Bỗng từ mé tay phải, có người dõng dạc lên tiếng:
– Tôi phản đối tòa dùng hai chữ “buôn lậu” để gán cho thân chủ tôi. Buôn lậu là trốn chui trốn nhủi. Đằng này những hoạt động kinh doanh của thân chủ tôi đường đường diễn ra 24/24. Mỗi chuyến đi ra, đi vào đều có đầy đủ giấy tờ, phép tắc. Như thế là hợp pháp quá đi chứ, buôn lậu cái chỗ nào? Đề nghị xử trắng án và bồi thường cho thân chủ tôi một đồng danh dự.
Tòa ỡm ờ hỏi:
– Anh là ai? Hình như anh không có danh sách bị cáo thì phải?
– Dĩ nhiên là không vì tôi là luật sư.
Tòa đáp:
– Việc hành pháp của ta cho đến nay chưa có một bộ luật hoàn chỉnh, ngoại trừ vài ba bản dự thảo còn đang bàn qua cãi lại. Cũng chưa có một trường đại học Luật Khoa để đào tạo luật sư. Vậy không hiểu cái “mác” luật sư của ông bạn ở đâu mà ra? Tòa đâu có cần anh?
Luật sư thấy tòa nói cũng có phần đúng sự thật liền ngồi xuống làm thinh. Đến lượt ủy viên công tố phát biểu:
– Bị cáo này phạm tội cố ý làm sai nguyên tắc. Vừa qua đã tìm được bằng cớ tham nhũng. Tang chứng là một kho phân u–rê hàng mấy chục tấn ở đàng sau nhà riêng của bị cáo.
Ông Trùm nghe nhắc đến kho phân thì mặt hơi biến sắc. Ngay lúc ấy, trong đám đông có một người nào đó ném cho ông Trùm một vật tròn dài dài như vật bửu bối trong truyện Tàu. Thì ra, đó là một cái ô thật to. Mấy vị quan tòa bèn tuyên bố tạm nghỉ để nghị án. Mười lăm phút sau, trong bầu không khí im phăng phắc, mọi người hồi hộp nghe phán quyết của tòa:
– Bị can phạm tội cố ý làm sai nguyên tắc, đó là tội của cái đầu. Truyền chặt đầu, nhưng... cho hưởng án treo. Riêng đống phân... u–ê thì đã rõ. Đã hiểu là vi phạm mà cứ làm, là cái gan lớn quá. Truyền chặt cái... gan! Riêng tội danh “buôn lậu” thì được miễn!
Đao phủ ngập ngừng thưa:
– Xưa nay, hình luật chỉ có chặt đầu, không hề có luật... chặt gan. Cái này tôi chưa có kinh nghiệm. Ông tòa phán:
– Luật không có nhưng lệ làng ta thì có. Vậy cứ chấp hành.
Đao phủ liền ra tay. Thanh kiếm vừa hoa lên, bị can liền ngồi thụp xuống ghế. Chỉ nghe “rắc” một tiếng kiếm Tịch Tà chém phải chiếc ghế, kiếm gãy làm hai.
Đao phủ thở dài than:
– Hỡi ơi! Kiếm Tịch Tà mà không thể chặt đầu, lại đem chặt ghế. Ta còn mặt mũi nào nhìn bọn đối tượng hình sự trong thiên hạ nữa!
Liền ném thanh kiếm gãy mà bỏ ra về.
Bạn đọc thân mến! Xin đừng hỏi làng tôi là làng nào... Cho tôi xin miễn nói tên làng ấy, chỉ biết rằng trên đất nước ta quả thật có không ít, những cái kiểu làng như thế.
Hoàng Thiếu Phủ |