Bao Tự cười mệt nghỉ


Đời U Vương Nhà Châu bên Tầu có nàng Bao Tự, nhan sắc tầm cỡ hoa hậu thế giới nhưng mắc bệnh sầu muộn, chẳng chịu hé môi cười bao giờ. Nhà vua treo giải 1000 cây vàng cho ai có sáng kiến làm người đẹp biết cười. Thuở ấy, trên đời chưa có những vua hề kiệt xuất như Trạng Quỳnh, Charlie Chaplin… Những chuyên gia cù léc được quần chúng bình dân ca thích như Phi Thoàng, Tùng Lâm, Bảo Quốc … chưa xuất hiện. Dĩ nhiên những tờ báo trào phúng kiểu Con Vịt Buộc của Pháp, Cá Sấu của Liên Xô hoặc Tuỗi Trẻ Cười… cũng chưa có. Mà giả sử có đi nữa thì báo mới ra số đầu chắc sẽ bị đóng cửa, tổng biên tập bị truy lý lịch đến ba đời đặng tru di tam tộc, các tác giả như Hai Cù Nèo và đồng bọn bị đem ra chợ lăng trì, những người còn lại trong tòa soạn, nam thì phải đồ làm lính, nữ thì đem gả cho thổ tì, v.v… Thế mới biết, muốn làm cho trăm họ khóc thét lên là chuyện dễ ợt, còn muốn làm cho người ta cười – dù chỉ một người cười thôi, cũng đã thấy khó.

 

Bở lẽ đó, U Vương chỉ còn biết trông cậy vào vị thầy dùi họ Bao tên Quýnh để làm cho Bao Tự cười ( Theo truyện Đông Châu Liệt Quốc thì Bao Quýnh, cha nuôi của Bao Tự là một vị vương thần, chúng tôi sẽ tạm chụp mũ gian nịnh cho ông ta một bữa cũng không sao – Đời thiếu gì người ngay bị chụp mũ, đâu phải chỉ có mình Bao Quýnh? Vậy xin bạn đọc thông cảm).

 

Bao Quýnh hiến kế:


- Kế thứ nhất: Đốt lửa trên các phong hỏa đài làm một cuộc “báo động giả”. Chư hầu tưởng báo động thiệt, lật đật điều binh khiển tướng, người ngựa chạy như cờ lóng cóng. Bao nương nương ngồi trên cao nhìn xuống thấy cảnh nhếch nhác ấy tất sẽ ôm bụng cười.


Vua khen :

 

– Kế ấy hay lắm nhưng e rằng chỉ dùng được một lần. Lần sau nếu cũng lại đốt lửa, chắc gì mỹ nhân còn hứng thú để cười.

 

Bao Quýnh nghĩ thầm: “Chỉ cần cười kiểu đó một lần là nhà vua đủ “tiêu tán đường” cả sự nghiệp rồi chứ ở đó mà đòi cười lần thứ hai!” Bụng nghĩ như vậy nhưng ngoài mặt họ Bao vẫn tỉnh bơ, đưa lời phỉnh nịnh:


– Bệ hạ anh minh, quả rất sành tâm lý phụ nữ. Lần thứ hai, nếu Bao nương nương cần cười nữa thì không đốt lửa sáng rực mà ngược lại phải làm cho đây đó tối thui.


– Làm sao có được cái sự “đây đó tối thui”?


– Dễ lắm! Đó là nghiệp vụ chuyên môn của ngành Điện Lực. Chỉ cần hạ cầu dao cái rụp rồi sau đó sẽ thủng thẳng tìm những lý do kỹ thuật mà giải thích – chẳng hạn như lưới điện chưa hoàn chỉnh, nào cháy cầu chì, đứt dây cáp, nổ bình hơi… thiếu gì cách nói.

 

–Té ra là thế! Nhưng có gì đáng cười đâu?


– Sao lại không? Xin bê hạ hãy tưởng tượng những sự cố buồn cười khi dân chúng đang sinh hoạt bình thường bỗng “phụt” một cái, điện tắt ngấm mà không hề báo trước. Trên lòng đường, xe cộ không đèn tha hồ đâm vào nhau chỏng gọng, cảnh sát cũng không biết sao làm “ăng kết”. Đã có lần một tai nạn như thế xảy ra, xe cứu thương thì chở người gây tai nạn (mà vẫn lành mạnh) vào bệnh viện, xe cảnh sát thì hốt nạn nhân (đang bị thương) về bót. Trong bệnh viện thì cô y tá đang chích thuốc, mũi kim nằm trong tĩnh mạch, con dao mổ của bác sĩ, tất cả đều nghí ngoáy trong đêm tối… Trong lớp học hay rạp hát, mọi người đều được nghỉ giải lao vô thời hạn, về cũng dở, ở không xong. Cơm trong nồi điện sống nhăn răng. Tại nhà hàng bán thịt rắn bẩy món, một con rắn hổ mang được nhân viên phục vụ lựa đến trình diện thực khách, đang lồng lộn trên bàn tiệc, bỗng bóng tối ụp xuống. Rắn chưa cắn mà khách đã kêu cứu inh ỏi. Ơû một tụ điểm ca nhạc, ca sĩ đang cao giọng ngân nga, bỗng: hú…hú… khẹc … khẹc… Đó là bài “Trị An âm vang mùa xuân” – một ca khúc đề cao dòng điện! Lại còn bọn choai choai đang nhảy slow trên piste, bọn “no cơm rửng mỡ” đang ngồi coi phim “con heo, con bò” thì sao nhỉ?


Vua cười hích hích đáp:

 

– Thì kệ cha chúng nó chứ. Chắc là chúng càng khoái. Rồi nhà vua lo xa hỏi thêm:


– Thế nhưng sau đó, nếu Bao Tự lại buồn thì khanh còn phép nào nữa không?


– Xin bệ hạ yên tâm. Song song với việc cúp điện, thần sẽ cho tiến hành cúp nước. Cúp nước thình lình cũng “vui” không kém gì cúp điện. Cứ tưởng tượng nhà nhà đều phải dùng “niên liệu pháp”. Hì hì!…


Ngoài ra, thần còn có thể dùng một số biện pháp kinh tế có tính cách “tiếu lâm” như tung tin đổi tiền một thời gian cho thiên hạ bát nháo cả lên rồi thình lình đem tiền ra đổi thiệt. Thần seẽ cho thu hết tiền nhỏ, phát hành toàn tiền lớn. Kinh nghiệm mấy năm trước, mình phát hành loại bạc 50 đồng, dân chúng sẽ dở khóc dở cười. Kỳ này, nếu lại đổi bạc, thần sẽ cho in tới loại giấy bạc 100,000 đồng. Tới tháng phát lương, cứ vài ba người lãnh chung một tờ, cho ôm về xài hoài không được, khỏi lo hụt tiền chợ. Hì… Hì…


U Vương gật đầu nói:


– Trẫm còn nhớ hồi đó, sau khi chấm dứt đợt đổi tiền, các khanh đã đốt pháo um sùm để đón mừng một cái “bằng khen” gì đó”, thật là một hành động kịp thời và đầy ý nghĩa.

 

- Đội ơn bệ hạ! Miễn bệ hạ hứa cho họ Bao của hạ thần đời đời làm quan, dẫu có khuyết điểm đến mấy cũng đừng cách chức, thì hạ thần xin cam kể từ nay Bao nương sẽ không bao giờ còn buồn nữa.


U Vương gật đầu:

 

– Trẫm chuẩn y “Luận chứng kinh tế kỹ thuật” của khanh và tạm ứng cho khanh 1000 cây vàng để thưởng sáng kiến.


Được lệnh vua, Bao Quýnh liền đem những sáng kiến “chọc cười” của mình ra thi hành. Quả nhiên, chỉ mới áp dụng mưu kế thứ nhất là “báo động giả”, nhà Châu đã mất nước.

 

 Hoàng Thiếu Phủ