Dọc Đường Gió Bụi

 

Hẳn các bạn còn nhớ nhân vật Maika trong bộ phim truyền hình “Cô Bé Từ Trên Trời Xuống”.

Maika là công chúa của một vương quốc thuộc các nền văn minh ngoài trái đất. Tính nàng thích giao lưu kết bạn và đi du lịch đây đó trong vũ trụ. Sau thú phiêu lưu kỳ thú lần trứơc, Maika trở về quê hương của mình là hành tinh Gu Run, chưa bao lâu đã thoắt động lòng bốn phương, lại muốn xuống thăm trái đất một lần nữa. Một người máy bác học được phân công huấn luyện và chuẩn bị chuyến du hành này cho Maika.

Người máy hỏi:

– Lần này công chúa muốn đi xứ nào?

– Nghe nói còn một xứ sở có lắm chuyện ngộ nghĩnh, ai chưa đến, kể như chưa biết trái đất. Chuyến trước, ta lật đật, không ghé được. Lần này ta sẽ xuống đó.

– Xứ nào vậy?

– Nước Việt Nam.

Nghe hai tiếng Việt Nam, nhà bác học người máy hơi giật mình, nét mặt thoáng hiện vẻ lo lắng. Y nhấn nút mở máy truyền hình và nói:

– Đây là hình ảnh đất nước Việt Nam thu qua vệ tinh. Công chúa cần theo dõi để nắm vững đường đi nước bước trên từng cây số.

Maika gật đầu, mở mắt tròn xoe xem hết cảnh này đến cảnh nọ một cách say mê, tưởng như cái gì cũng lạ, cái gì cũng hay, có nhiều cái mới so với chuyến đi du lịch Châu Âu lần trước. Bỗng Maika reo lên thích thú:

– Tuyệt thật! Một bên là núi, một bên là biển, ở giữa có một con gì, hình như con rắn hoặc con rết, bò chầm chậm mà trên đầu phun khói phì phì.

Người máy liền giải thích:

– Con đó gọi là con tầu Thống Nhất đang chạy trên tuyến đường sắt xuyên Việt.

Maika hỏi với giọng rời rạc từng chữ:

– Tàu – Thống – Nhất – là – gì?

– Là một loại phương tiện giao thông chạy bằng năng lượng tổng hợp từ than, củi, khói, lửa, nước lạnh hoặc dầu cặn.

– Như là cái bếp hả?

– Một loại nhà bếp lưu động, cứ chạy tới chạy lui hoài nhưng chỉ chuyên nấu nước, không nấu cơm.

– Sao người ta không thay thế bằng năng lượng điện, pin nguyên tử, pin mặt trời và chạy trên nệm từ?

Người máy không trả lời ngay được câu này. Y nhấn nút bắt liên lạc với trái đất và nhận được một lời giải thích bằng tiếng Việt. Y giải mã tiếng Việt rồi phiên dịch lại cho Maika như sau:

– Những đầu máy xe lửa này là do người Pháp sản xuất từ thế kỷ trước theo nguyên tắc “máy hơi nước” của ông Denis Papin. Đầu máy mang nhãn hiệu “Coucou”, tốt kinh khủng. Trải qua hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ, có những đầu máy “Coucou” bị giật mìn văng xuống vực. Sau đó được cẩu lên, đem về tân trang lại vẫn tiếp tục chạy như thường. Đó là loại đầu máy Vĩnh Cửu, đầy thành tích anh hùng. Còn chạy được thì cứ chạy, thay làm gì?

Maika gật đầu ra vẻ đã hiểu. Lúc này, màn ảnh hiện ra quang cảnh một thành phố lớn. Người máy thuyết minh lia lịa:

– Đây là thành phố Hồ Chí Minh – Ga Hoà Hưng – Cảng Nhà Rồng – Chợ Bến Thành – Kinh Tàu Hủ. Chợ Cầu Muối...

Bỗng Maika la lên:

– Xì tốp. Dừng hình lại xem trên cây cầu này có chuyện gì mà người ta bu đông như con kiến.

Người máy lại nhấn nút hỏi bộ nhớ rồi giải thích:

– Đây là cầu Xóm Chỉ. Người ta đang coi một cô gái tự trầm.

– Tự trầm là gì?

– Là không biết bơi mà cứ nhảy đại xuống nước.

– Những người đang đứng trên cầu này đều muốn tự trầm sao?

Người máy lại tìm câu trả lời trên máy vi tính:

– Hình như là vậy. Tất cả bọn họ, cả người lẫn xe cộ, lát nữa đây đều rơi xuống sông.

– Chắc không?

– Chắc chắn như vậy. Máy vi tính cho biết cây cầu này có cùng số tuổi với cái đầu máy xe lửa kia, cầu chỉ chịu đựng được sức nặng 1,5 tấn mà trên cầu có đến hơn 100 người. Hỡi ơi! Không phải! giờ thì đã có đến 1.500 người rồi.

Quả nhiên, “rầm” một tiếng.

Maika la lên:
– Sập rồi! Xuống xuống mau! Cho ta xuống đó liền bây giờ để coi cầu sập!

– Không được đâu, muốn xuống Việt Nam, công chúa cần phải học hỏi kinh nghiệm trên từng cây số kia mà. Mới vài hình ảnh giáo đầu, đã ăn nhằm gì?

– Nhưng ta muốn coi tận mắt cảnh cầu sập.

Người máy bác học liền an ủi:

– Công chúa cứ yên tâm. Gì chứ chuyện cầu sập ở Việt Nam sẽ còn xảy ra dài dài. Cầu Mống, cầu Quay, cầu Chà Và, cầu Tân Thuận, cầu Nhị Thiên Đường, cầu Ba Cẳng, cầu nào cũng run rẩy cả rồi. Nếu không sửa chữa chẳng bao lâu sẽ nối gót cầu Xóm Chỉ. Công chúa muốn coi, chờ ít lâu nữa đến lượt cầu Chữ Y sập, coi mới thiệt đã đời.


Hoàng Thiếu Phủ